Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 59: Lời mở đầu - Cà phê



Tuyết ở thành Đa Luân đã tan hết. Không chỉ quảng trường Tùng Hồ, mà các khu phố khác cũng dần đông đúc trở lại.

Trong không khí vẫn còn vương chút khí lạnh, nhưng không thể phủ nhận rằng mùa xuân của Đa Luân đang lặng lẽ ghé đến.

Một buổi trưa nắng rực rỡ, tại ga tàu King's Cross, tiếng bánh sắt ầm ì vang lên khi một chuyến tàu bọc tôn từ thành Albion phương Bắc từ từ tiến vào sân ga.

Tàu vừa dừng lại, hành khách xách theo hành lý lớn nhỏ lần lượt bước xuống.

Giữa dòng người có một quý ông cao lớn, dáng vẻ thẳng tắp đặc biệt bắt mắt. Ông đội mũ beret xám đậm, mặc bộ âu phục cùng tông với áo ghi-lê, bên trong là chiếc sơ mi cổ ve màu hồng nhạt. Ở cổ áo cài một chiếc ghim hình đầu thú mạ vàng, sợi dây trang trí buông dài đến trước ngực trái.

Ông kéo thấp vành mũ, nhanh chóng len lỏi giữa biển người.

Bất chợt, phía sau vang lên một tiếng quát lớn: "Leon!"

Người đàn ông lập tức như bị sét đánh. Ông bật người lao đi, chẳng khác nào cá chép vượt vũ môn, cắm đầu chạy thục mạng giữa đám đông chen chúc như cá hộp.

"Leon! Anh đứng lại cho tôi!" Người đuổi theo là một phụ nữ vóc dáng nhỏ nhắn. Cô mặc chiếc váy dạ trắng chiết eo, đội mũ lưới ren lệch và đi đôi giày da gót thấp, đứng trước dòng người đông nghịt mà sốt ruột dậm chân.

Thấy người đàn ông đã chạy mất hút, cô xách chiếc túi vuông nhỏ đính ngọc trai, nước mắt rơi lã chã.

Cô mặc kệ những ánh nhìn dò xét xung quanh, ngẩng đầu bước theo dòng người ra khỏi ga tàu. Nhưng rõ ràng đây là lần đầu tiên cô đến Đa Luân. Đứng bên đường King's Cross, cô ngơ ngác nhìn dòng người và xe ngựa qua lại.

Đột nhiên, một kẻ thấp bé từ phía trước lao tới, giật phăng chiếc túi trong tay cô rồi chạy thẳng ra phố.

"Bắt trộm!" Cô kêu lên.

Nhưng tên trộm chạy quá nhanh, chỉ chốc lát đã biến mất nơi góc đường.

Cô vừa tức vừa hoảng, còn chưa biết phải làm sao thì có người đưa tới trước mặt cô một chiếc khăn tay sạch sẽ.

Cô sững người, ngẩng đầu lên liền thấy bên cạnh mình là một quý ông trẻ tuổi mặc âu phục màu camel nhạt.

"Tay cô kìa," Giọng nói của người đó ôn hòa.

Lúc này cô mới nhận ra, trong lúc giằng co với tên trộm, tay mình đã bị trầy da, còn dính đầy bụi bẩn.

"Cảm... cảm ơn." Cô nhận lấy khăn tay, lúng túng lau qua loa.

Lau xong, cô do dự không biết có nên trả lại khăn cho anh không. Chiếc khăn kẻ ô đỏ đã lấm bẩn thế này, trả lại cho chủ nhân thật sự quá bất lịch sự.

Nhưng người đàn ông dường như chẳng bận tâm, chỉ quan tâm hỏi: "Cô ổn chứ? Cô nên xử lý vết thương một chút."

"À, tôi không sao." Cô đáp, "Chỉ là vết thương nhỏ thôi."

Người đàn ông khẽ nhíu mày, hiển nhiên không đồng tình với lời cô nói.

"Thế này nhé," Anh nói, "Phía trước không xa có một quán cà phê. Tôi có vinh hạnh mời cô một tách cà phê được không?"

Cô do dự trong chốc lát. Hôm nay cô chỉ ăn qua loa một bữa sáng, lúc này lại không xu dính túi, cũng chẳng biết nên đi đâu.

Cô theo phản xạ nhìn về hướng người đàn ông chỉ. Ở đó quả thật có một quán cà phê nhỏ, trông sạch sẽ, ấm áp, dễ chịu đến mê người. Mà người đàn ông trước mặt thì lịch thiệp, chu đáo, lại khôi ngô, khiến người ta khó lòng từ chối.

"Vậy... cảm ơn anh." Cô bất giác đỏ mặt, gật đầu nhận lời.

Người đàn ông hơi cúi mình, nhã nhặn đứng bên cạnh cô, cùng cô sóng vai đi về phía quán cà phê ở cuối phố.

Quán cà phê có phần vắng vẻ. Bên trong không có vị khách nào khác, sau quầy cũng chẳng thấy người phục vụ.

Cô chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống.

"Có lẽ chủ quán ra sau vườn rồi, để tôi đi tìm thử." Người đàn ông áy náy nói, "Xin lỗi vì để cô phải đợi."

"Không sao đâu." Cô mỉm cười đáp.

Cô nhìn theo bóng anh vén rèm đi ra sau, rồi rảnh rỗi quan sát quán cà phê.

Không gian được bài trí ấm cúng, dễ chịu. Mới đầu xuân mà trên bệ cửa sổ đã bày những chậu cây chịu lạnh, vài chậu còn lộ ra nụ hoa bé xíu. Trên quầy bar treo một chùm chuông gió hình vỏ sò, kết bằng những viên kim loại đã han gỉ. Bên cạnh quầy là một giá sách, trên đó bày la liệt những món đồ nhỏ nhặt.

Ánh mắt cô dừng lại ở một ngăn trên cùng của giá sách. Ở đó có hai con rối gỗ nhỏ ngồi cạnh nhau, trên áo chúng đều thêu tên riêng, lần lượt là Anqi và Finn.

Dễ thương thật. Cô nghĩ, chủ quán cà phê này hẳn là người có một trái tim đầy yêu thương.

Leng keng.

Là tiếng rèm cửa lay động, chạm vào chuông gió trên quầy.

Họ quay lại rồi. Cô thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn sang.

*

Đầu xuân ở thành Đa Luân vẫn lạnh thấu xương, người ta thường chẳng hẹn mà cùng trở về nhà trước khi màn đêm buông xuống.

Trong khu phố người qua kẻ lại ấy, không ai để ý rằng có một người phụ nữ đã bước vào một quán cà phê trên phố King's Cross vào buổi chiều hôm đó, càng không ai để ý rằng, cô đã không bao giờ bước ra nữa.

Đêm tối mịt mùng. Ở một góc phố King's Cross, một thanh niên thấp bé ngồi xổm bên cột đèn đường sắp tắt, đong đếm chiến lợi phẩm trong ngày.

Giữa đống đồ ấy có một chiếc túi vuông nhỏ đính ngọc trai của phụ nữ vô cùng nổi bật.

Đúng lúc này, một cái bóng dài và mảnh che khuất ánh sáng trên đỉnh đầu hắn.

Gã thấp bé cảnh giác bật dậy, nhưng khi nhìn rõ người tới liền thả lỏng.

Người đến là một quý ông trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề trong bộ âu phục màu camel nhạt, chỉ có điều nơi cổ tay áo dính vết bẩn đỏ sẫm.

Quý ông ném cho gã một đồng bạc.

"Cậu làm tốt lắm." Anh nói.

Cột đèn đường khẽ chao động, rồi lại trở về tĩnh lặng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...