Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 60: Leon



Bạch Vi bị tiếng kêu của Blackerry đánh thức.

"Nolan! Hết dâu tây rồi!"

"Bao giờ mới được mua dâu tây nữa?"

Con chim nhỏ kêu đến đoạn sau thì giọng đã mang theo nỗi tủi thân rõ rệt: "Những năm trước năm nào ngươi cũng dẫn ta đi mua dâu, năm nay ngươi chẳng thèm để ý đến ta..."

Bạch Vi dè dặt nhấc bàn tay đang đặt bên hông mình của Nolan ra, nhưng còn chưa kịp thành công thì đã bị hắn trở tay kéo vào lòng.

"Ngủ thêm chút nữa." Nolan nhắm mắt, giọng nói đậm mùi ngái ngủ, mang theo âm mũi lười biếng.

Bạch Vi xoay người đối diện với hắn, chống cằm ngắm gương mặt khi ngủ của Nolan: "Blackberry muốn ăn dâu tây."

"Giờ này làm gì có dâu." Hắn vẫn nhắm mắt.

Cô túm lấy cổ áo hắn: "Nó sắp khóc rồi."

"Cứ để nó khóc."

Cô nhìn hắn một lúc lâu, rồi đột nhiên vòng tay qua cổ hắn, tinh quái thổi một hơi nhẹ vào tai hắn.

Lần này, Nolan rốt cuộc cũng mở mắt. Trong đôi đồng tử xanh biếc phản chiếu hình ảnh cô gái mím môi cười trộm, giống hệt một con mèo nhỏ vừa ăn vụng được cá, đắc ý l**m móng vuốt.

"Anh cứ tưởng em phải mệt lắm rồi." Hắn trầm ngâm giây lát, "Xem ra là anh nghĩ nhiều quá."

Bạch Vi vội vàng chạm nhẹ lên môi hắn một cái, như mọi khi khéo léo vuốt lông cho ngài Ngàn mặt.

Chỉ tiếc rằng, lần này sự hiểu chuyện của cô không phát huy tác dụng.

Khi tất cả kết thúc, ngoài cửa đã không còn tiếng kêu của Blackberry nữa.

Bạch Vi thoát ra khỏi cơn run rẩy còn vương dư âm, cô ngồi dậy, vớ lấy một chiếc áo choàng quấn quanh người.

Nolan áp sát từ phía sau, hạ giọng hỏi: "Giận rồi à?"

Bạch Vi giãy khỏi vòng tay hắn, nhảy xuống giường.

Đây là phòng ngủ của Nolan, nhưng Bạch Vi quen thuộc nơi này chẳng khác gì phòng của chính mình. Không biết Nolan đã nhờ Torii làm cách gì, mà phòng ngủ của hắn và tòa tháp của cô lại được hợp nhất không gian. Cô có thể từ phòng trong tháp bước thẳng đến bên giường của Nolan, còn Nolan cũng có thể nhìn thấy mọi động tĩnh của cô trong tháp.

Họ dường như sống chung trong cùng một căn phòng, chỉ là một bên là tiết xuân đầu mùa se lạnh của Đa Luân, bên kia lại là bốn mùa ấm áp vĩnh hằng của Torii.

Điều thú vị là, không gian hợp nhất này chỉ mở ra cho hai người họ, người ngoài hoàn toàn không thể cảm nhận được.

"Thật sự giận rồi sao?" Trong giọng nói của Nolan hiếm hoi lộ ra chút bất an.

Bạch Vi liếc hắn một cái, mặt không biểu cảm, chân trần bước về phía bàn trang điểm. Nhưng ngay khoảnh khắc quay người, cô đã không kìm được, ý cười khẽ tràn ra khóe môi.

Trong căn phòng này vốn không có bàn trang điểm, nhưng Nolan đã đặc biệt làm riêng cho cô một chiếc.

Bàn trang điểm được chế tác theo kiểu thức phương Đông. Gỗ nâu sẫm được phủ một lớp sáp màu vàng hổ phách, trên mặt chạm khắc tỉ mỉ hoa văn hoa hồng, vừa mang nét cổ kính thanh nhã, lại phảng phất phong vị Baroque thế kỷ mười sáu.

"Đây là gỗ Vô Biên." Khi Nolan ngồi trên sàn đánh bóng bốn chân bàn, hắn chỉ vào thớ gỗ nói với Bạch Vi, "Vân gỗ của cây Vô Biên sẽ sinh trưởng theo tâm cảnh của chủ nhân. Vân gỗ chính là tâm vân, nhìn nó cũng như đang nhìn chính mình."

"Rất ít người dùng cây Vô Biên làm quà tặng." Nolan nói, "Vì nó là một thứ cực kỳ riêng tư."

Bạch Vi tựa vào vai hắn, nghe vậy liền bật cười: "Nhưng anh lại tặng nó cho em."

Nolan quay đầu hôn l*n đ*nh tóc cô: "Chỉ cần em thích."

Thích, sao có thể không thích.

Chủ nhân của khối gỗ Vô Biên này vốn là Nolan, những đường vân ban đầu phơi bày trọn vẹn nội tâm của hắn. Nolan đã thẳng thắn dâng trái tim mình đến trước mặt cô, chỉ hỏi cô có muốn hay không. Và từ nay về sau, vân gỗ cũng sẽ sinh trưởng theo tâm cảnh của cô. Vân gỗ của họ sẽ quấn quýt lấy nhau, đuổi theo, ôm ấp, dây dưa, cùng tồn tại, không còn phân biệt được nữa.

Không có món quà nào lãng mạn hơn thế.

Ánh sáng ban mai của Torii tràn vào phòng ngủ của Nolan.

Bạch Vi ngồi trước bàn trang điểm bằng gỗ Vô Biên, nhìn Nolan trong gương.

Hắn lười biếng co gối tựa ngồi trên giường, không hề che giấu ánh mắt dõi theo cô.

Tai Bạch Vi nóng lên, cô cúi đầu nhìn xuống mặt bàn trang điểm. Ở đó đặt một sợi dây chuyền bằng hổ phách, bên trong giọt hổ phách trong suốt, một con bướm xanh lặng lẽ đứng yên.

Đó là thứ Jude gửi tới.

Một buổi sáng nào đó sau khi tuyết tan, tên trùm cờ bạc ở Hẻm Nhện đã ghé thăm số 58 phố Charing.

Sid là người đầu tiên nhận ra Jude. Hắn ta kích động đến mức ánh mắt rực sáng, vẻ phấn khích của kẻ cuối cùng cũng gặp được đồng đạo, hận không thể mọc thêm hai cái chân từ bức tượng để chạy về phía Jude.

Jude chẳng buồn để ý đến lời mời đánh cược một ván đầy nhiệt tình của Sid, anh ta trực tiếp tìm đến Bạch Vi, lúc ấy đang cùng Brian luyện chiêu.

"Thứ này cô ấy bảo tôi chuyển cho cô." Jude vẫn không biểu cảm.

Bạch Vi nhận lấy sợi dây chuyền hổ phách, tim cô chợt khựng lại trong khoảnh khắc.

"Bà ấy vẫn ổn chứ?" Cô hỏi.

Jude im lặng một lát: "Cô ấy đi rồi."

Sợi dây chuyền trong tay bỗng chốc trở nên nặng trĩu.

"Cô ấy còn nhờ tôi mang một câu cho cô." Jude nói tiếp, "Cô ấy bảo: hãy cẩn thận với người giữ chuông."

Bạch Vi sững người: "Người giữ chuông là gì?"

Jude lắc đầu: "Cô ấy không nói."

Cho đến tận bây giờ, Bạch Vi vẫn chưa hiểu lời cuối cùng mà phu nhân Morrow để lại rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Bạch Vi mở ngăn kéo bàn trang điểm, lấy ra một chiếc hộp trang sức nhỏ bằng gỗ nam mộc, đặt sợi dây chuyền hổ phách vào trong. Bên cạnh sợi dây chuyền là ba chiếc đinh xương mà phu nhân Liên để lại.

Cô ngẩng đầu nhìn vào gương.

Trong gương là cô gái tóc đen với đôi con ngươi đen láy, dưới khóe mắt trái có một nốt ruồi nhỏ màu nâu đỏ, đỏ tươi như giọt máu.

Nhưng lúc này, trên gương mặt cô gái ấy lại thoáng hiện một tia mờ mịt.

"Đang nghĩ gì thế?" Không biết từ lúc nào, Nolan đã đứng sau lưng cô.

Bạch Vi hoàn hồn, theo phản xạ đưa tay che chiếc hộp nam mộc đang mở.

Kể từ khi Nolan biết đinh xương có thể g**t ch*t Địa Tạng, hắn vẫn luôn muốn hủy đi ba chiếc đinh này. Nhưng Bạch Vi không đồng ý. Phu nhân Liên giao chúng cho cô, tuyệt đối không phải để cô đem đi tiêu hủy. Cuối cùng Nolan vẫn phải nhượng bộ, nhưng yêu cầu cất giữ đinh xương tại Torii. Trong mắt hắn, tòa tháp ở số 58 phố Charing mong manh như giấy, chỉ có không gian độc lập không ai có thể xâm nhập như Torii mới khiến hắn phần nào yên tâm.

Nolan vốn không để ý đến mấy chiếc đinh xương trên bàn trang điểm. Thấy cô đột nhiên căng thẳng, hắn ngược lại còn liếc nhìn thêm một cái: "Anh sẽ không động vào đinh xương của em."

Bạch Vi ngượng ngùng thu tay về.

Nolan lấy sợi dây chuyền hổ phách ra khỏi hộp trang sức, ngón cái lướt nhẹ qua bề mặt bóng loáng của hổ phách: "Em đang nghĩ đến lời của phu nhân Morrow sao?"

"Anh có biết người giữ chuông là gì không?" Bạch Vi ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong đầu Nolan thoáng hiện lên hình ảnh gã phù thuỷ đen cải trang thành chú hề — kẻ từng ẩn trong bóng tối dòm ngó Bạch Vi, trên gương mặt gã vừa vặn khắc một chiếc đồng hồ.

"Anh không biết." Nolan đáp, "Trên đời này có rất nhiều sinh vật chưa được biết đến, anh cũng không hiểu hết."

Trước khi làm rõ mọi chuyện, hắn không định nhắc đến chú hề kia. Dù sao, gã phù thủy đen ấy có mối liên hệ chằng chịt với Louis, mà Bạch Vi lại là người quá nặng tình.

Nolan lặng lẽ đặt sợi dây chuyền hổ phách trở lại hộp trang sức. Hắn nhìn cô gái trong gương với chiếc cổ thon dài uốn cong mềm mại, ánh mắt trầm ngâm.

"Nhạt quá." Hắn vòng tay từ phía sau ôm lấy cô, đầu ngón tay lướt nhẹ trên xương quai xanh, "Ở đây thiếu một sợi dây chuyền."

Chiếc cổ và xương quai xanh đẹp đến thế xứng đáng với món trang sức đắt giá nhất trên đời.

Bạch Vi nhíu mày phản đối: "Em không cần dây chuyền. Khi đánh nhau, dây chuyền vướng víu lắm. Nếu đối thủ túm được sợi dây, giây tiếp theo là có thể bẻ gãy cổ em rồi."

"Cái này em yên tâm." Nolan nghiêm túc nói, "Thứ anh chuẩn bị cho em tuyệt đối sẽ không làm em yếu đi."

Hắn hôn lên thái dương cô, kiên nhẫn mà cố chấp: "Cho anh một cơ hội, để anh đeo dây chuyền cho em."

"Không phải sợi hổ phách này, cũng không phải cái khác." Hắn bổ sung, "Phải là thứ anh tặng."

Không ai có thể từ chối sự mê hoặc nghiêm túc và bướng bỉnh như vậy, huống chi người mê hoặc cô lại là Nolan.

Cô còn đang ngẩn người, thì đôi mắt xanh nhạt kia đã bất chợt ánh lên nụ cười thỏa mãn.

"Em đồng ý rồi." Nolan nói.

Bạch Vi quay đầu định đẩy hắn ra. Người đàn ông này đúng là quá đáng ghét — hắn có thể từ nhịp tim, hơi thở hay từ từng chi tiết nhỏ nhặt mà suy đoán suy nghĩ của cô.

Giống như lúc này, hắn giữ chặt eo cô, nhấc bổng cô lên, trong mắt đầy ý cười trêu chọc: "Vi, trái tim của em nói cho anh biết, em không hề muốn đẩy anh ra."

Ai nói đây là khúc gỗ chứ? Rõ ràng là một tên khốn.

Bạch Vi cúi đầu, hung hăng cắn hắn một cái.

Tiếng gõ cửa thình thịch cắt ngang cuộc đùa giỡn của hai người.

Không phải cửa phòng ngủ của Nolan, mà là cửa tháp.

Bạch Vi lập tức nhảy xuống khỏi người Nolan, vượt qua ranh giới giữa hai không gian, trở về tháp.

Trong tháp không ấm áp như Torii, cô lạnh đến mức rùng mình một cái.

"Vi!" Là giọng của Angelo.

"Có chuyện gì?" Bạch Vi hé cửa hỏi.

Angelo nở nụ cười rạng rỡ: "Đoán xem nào, Leon về rồi!"

Bạch Vi nhất thời chưa kịp phản ứng. Cô đợi từ cuối thu sang đông giá, lại từ mùa đông đợi đến đầu xuân, cuối cùng cũng đợi được Leon.

"Vi, dù cô đã thay lòng rồi thì cũng đừng lo, Leon sẽ không nhỏ nhen đến mức so đo mấy chuyện này đâu..."

Lần này, Bạch Vi thậm chí quên cả phản bác.

"Thu xếp đi, lão đại Leon đang ở trong sân." Angelo nói xong còn chu đáo khép cửa giúp cô.

Bạch Vi đứng yên tại chỗ một lúc, rồi dần hoàn hồn. Cô quay đầu nhìn về phía Torii, thấy Nolan cũng đang nhìn cô — hiển nhiên hắn đã nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi.

"Leon?" Nolan bước qua ranh giới không gian, đi tới trước mặt cô, "Người mà em đợi rất lâu ấy sao?"

"Là ông ấy." Bạch Vi ôm đầu đầy phiền não, "Đầu óc em loạn cả lên rồi."

"Có cần anh giúp em sắp xếp lại không?"

"Không cần."

Bạch Vi luống cuống mặc áo. Cô nhớ tới mấy cuốn sổ chữ Hán trên giá sách, đang định chạy tới lật xem thì lại khựng lại — cô phải nhanh lên, không nên để Leon chờ quá lâu.

Nolan đứng yên tại chỗ, vẻ mặt bình thản mà nói: "Xem ra anh ta rất quan trọng với em."

Giọng điệu giống hệt Blackberry khi không được ăn dâu tây.

Bạch Vi suýt thì bật cười. Cô mặc xong áo khoác, chỉnh trang lại dung mạo trước gương, rồi chạy tới trước mặt Nolan, kiễng chân hôn nhẹ lên má hắn.

"Ngoan, đợi em về."

Rầm — cửa tháp khép lại trước mặt Nolan.

*

Từ rất xa, Bạch Vi đã nghe thấy tiếng huyên náo trong sân.

Cô bước nhanh qua hành lang, nhưng khi sắp vào sân thì lại chậm bước. Có quá nhiều câu hỏi muốn hỏi, nhưng lại không biết liệu có nhận được câu trả lời hay không. Nay người có thể giải đáp đã ở ngay trước mắt, cô ngược lại lại chần chừ.

Bạch Vi nén bước đi vào sân, như một chú mèo thăm dò lãnh địa xa lạ — hiếu kỳ mà vẫn giữ cảnh giác, lặng lẽ quan sát người đang được đám đông vây quanh.

Leon không hoàn toàn giống với tưởng tượng của Bạch Vi. Cô từng nghĩ, con Sư tử Vàng dẫn dắt gánh xiếc Thung lũng Vàng rong ruổi khắp nơi hẳn phải vạm vỡ như Jude, nhưng người đàn ông trước mắt tuy cao lớn, lại không hề thô kệch.

Ông mặc bộ âu phục xám đậm chững chạc, bên trong lại là chiếc sơ mi hồng rực phóng túng đến cực điểm. Ông đã tháo mũ, vắt chân chữ ngũ cười nói với Sid. Ngũ quan của ông không nổi bật như Nolan, nhưng khi ghép lại lại mang đến cảm giác dễ chịu, gần gũi.

Brian nhìn thấy Bạch Vi, liền cúi đầu nói gì đó với Leon.

Leon quay đầu, ánh mắt lướt qua đám đông một vòng, rất nhanh đã dừng lại trên người Bạch Vi.

Trái tim cô đang treo lơ lửng.

Leon nhìn cô hồi lâu, rồi bật cười. Ý cười nơi khóe môi khiến ông trông thêm vài phần nhẹ nhõm, mang theo hơi thở đời thường.

"À, tôi còn đang nghĩ xem cô tiểu thư nào mà Sid cứ nhắc mãi, người vừa yêu mến tôi, lại vừa vứt bỏ tôi, hóa ra là cô."

"Lâu rồi không gặp, mèo con." Leon cười nói.

Trái tim đang treo lơ lửng của Bạch Vi thịch một tiếng, cuối cùng cũng rơi xuống đúng chỗ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...