Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 65: Ngọc trai



Cà phê nóng hổi được bưng lên, hương thơm đậm đà lan tỏa khắp bàn.

"Xin mời dùng." Seon cười híp mắt nói.

Bạch Vi nhấp một ngụm, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng: "Tay nghề không tệ."

Seon kéo chiếc ghế đối diện cô ra, một tay đặt lên lưng ghế rồi ngồi xuống: "Tiểu thư Vi vừa đi du lịch về à?" Anh liếc nhìn chiếc vali xách tay đặt cạnh chân ghế của Bạch Vi.

"À, tôi ra ngoài một chuyến."

"Thật đáng ngưỡng mộ, tôi thì chẳng có cơ hội ra thế giới bên ngoài nhìn ngắm."

Choang —

Tiếng kính vỡ vang lên từ phía quầy bar.

Bạch Vi và Seon cùng khựng lại, quay đầu nhìn về phía đó.

Finn đứng sau quầy, vẻ mặt điềm tĩnh nhìn hai người bên cửa sổ. Quý ông trẻ tuổi đã thay bộ vest, khoác tạp dề, trông chẳng khác nào một người phục vụ thường thấy trong quán cà phê.

"Lỡ tay làm vỡ một chiếc cốc, xin lỗi." Anh nói.

Thần sắc của Seon khựng lại một giây, rồi nói: "Cẩn thận chút."

"Biết rồi." Finn nhàn nhạt đáp.

Ánh mắt Bạch Vi lướt qua hai anh em một vòng, rồi thản nhiên chuyển đề tài: "Việc làm ăn của quán hẳn là cũng ổn nhỉ? Trên phố King's Cross chỉ có mỗi nơi này là có thể dừng chân uống cà phê." Nói thì nói vậy, nhưng từ lúc cô bước vào đến giờ, trong quán chỉ có mỗi mình cô, vắng vẻ một cách bất ngờ.

Seon hoàn hồn: "Chuyện này phải hỏi Finn rồi, phần lớn thời gian là nó trông quán. Nó chưa từng than phiền việc buôn bán không tốt, vậy chắc là cũng ổn đấy chứ?"

Bạch Vi mỉm cười. Trong khoảnh khắc quay đầu, cô vô tình chạm phải ánh mắt của Finn. Anh ta đứng yên sau quầy, vừa lau cốc vừa nhìn cô, không biết đã nhìn từ lúc nào.

Bị bắt gặp đang nhìn trộm, chàng trai trẻ ngượng ngùng cười, cụp mắt xuống.

Không khiến người ta khó chịu.

"Dạo trước tôi theo đội xúc tuyết ở quảng trường Tùng Hồ kiếm thêm được chút tiền." Seon nói, "Nghe mấy người trong đó bảo năm nay đầu xuân, tuyết ở quảng trường Tùng Hồ sạch sẽ lắm, không giống những năm trước, không còn đào được xương cốt trẻ con trong đống tuyết nữa."

"Cũng không biết mấy đứa trẻ bị bỏ lại ở quảng trường Tùng Hồ có phải đều đã được La Llorona đưa về nhà hay không." Seon cười nhìn Bạch Vi, "Tôi nhớ hồi đó cô cũng nhặt được một đứa trẻ, ngay trước lều múa rối của tôi."

Bạch Vi thu ánh mắt khỏi quầy bar: "Đúng là có chuyện đó."

"Sau này đứa bé ấy thế nào rồi?"

"Cậu bé à," Bạch Vi v**t v* thành cốc còn ấm, "Mẹ cậu ấy đã tới đón về nhà rồi."

Seon ngạc nhiên nhướng mày: "Thật may mắn."

Bạch Vi cười nhẹ, không nói gì.

"Chỉ tiếc là tôi thì không được may mắn như vậy." Seon thở dài, "Mãi đến khi phu nhân Morrow rời khỏi Đa Luân, tôi vẫn chưa được nghe một lần 'Hồ Điệp Phu Nhân.'"

Nhưng nỗi buồn chỉ thoáng qua chưa đầy hai giây, anh lại hào hứng ghé sát Bạch Vi, hạ thấp giọng: "Cô có nghe chưa, Đại công tước Wundt và phu nhân đều chết rồi, mà chết thảm lắm..."

Seon là người rất hoạt bát, chẳng hay chẳng biết đã trò chuyện với Bạch Vi tới lúc nắng chiều ngả dần về tây.

"Ôi, muộn thế này rồi." Seon nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ, vươn vai, "Vi à, thật sự rất vui khi gặp được cô."

Bạch Vi phải thừa nhận, trò chuyện với Seon quả thật là một việc dễ chịu. Trong lúc nói chuyện, cô giả như vô tình nhắc tới vụ án thảm khốc xảy ra trên phố King's Cross, nhưng hiểu biết của Seon về vụ này dường như chỉ dừng lại ở vài dòng trên báo. Cô lại quay sang hỏi Finn, câu trả lời của anh cũng tương tự.

"Đến lúc tôi phải đi rồi." Bạch Vi đứng dậy, "Cảm ơn sự tiếp đãi của anh."

Seon cũng đứng lên, cười hiền: "Hoan nghênh cô thường xuyên ghé lại."

"Xin hỏi phòng rửa tay ở đâu?" Bạch Vi hỏi.

Seon chỉ về phía sân sau: "Ra cửa rẽ trái, cuối hành lang là tới."

Bạch Vi nói lời cảm ơn rồi đi theo hướng Seon chỉ.

Phía sau quán cà phê có một sân nhỏ, trong sân có một bồn hoa, trên mảnh đất trơ trọi vừa nhú lên vài mầm cỏ non. Bạch Vi men theo hành lang rẽ trái, rất nhanh đã tìm thấy phòng rửa tay.

Phòng rửa tay ở đây rất nhỏ, chẳng khác gì phòng vệ sinh trong nhà riêng. Bạch Vi nhớ Seon từng nói, anh và em trai sống ngay trên tầng của quán cà phê. Cô đứng trước gương chỉnh trang, vừa định đẩy cửa bước ra thì bất chợt có thứ gì đó đập trúng thái dương.

Vật ấy bật khỏi đầu Bạch Vi, lăn lông lốc một vòng rồi dừng lại dưới chân cô.

Bạch Vi khom người nhặt lên.

Đó là một viên ngọc trai, cỡ chừng nửa móng út, trên đầu ngón tay cô ánh lên sắc sáng mềm mại.

Vì sao ở đây lại có ngọc trai?

Bạch Vi nhìn theo hướng viên ngọc trai bay tới, ánh mắt dừng lại nơi ô cửa sổ duy nhất trong phòng rửa tay.

Viên ngọc trai được ném vào từ bên ngoài cửa sổ.

Bạch Vi bước tới dưới cửa, kiễng chân nhìn ra ngoài. Bên ngoài còn có một khoảng sân nữa. Trong sân lộ thiên bày đầy những bức tượng hình thù kỳ quái. Gần cô nhất là một pho tượng thân rắn mặt mèo cao gần nửa người, thân rắn cuộn tròn, khuôn mặt mèo tròn trịa thay thế cho đầu rắn vốn có, rụt cổ cúi đầu, mí mắt rũ xuống khép chặt.

Trong sân không có lấy một bóng người, chẳng thể biết rốt cuộc là ai đã nghịch ngợm ném viên ngọc trai vào phòng rửa tay.

Bạch Vi nghĩ ngợi một lát, rồi ném viên ngọc trai trong tay trở lại sân.

Một viên nhỏ xíu, rất nhanh đã khuất dạng. Sân viện lặng ngắt, chỉ còn tiếng gió lùa qua hành lang rít lên.

Ngay lúc Bạch Vi định bỏ cuộc, lại có thứ gì đó bay tới, đập thẳng vào giữa trán cô.

Cô cúi xuống nhìn — vẫn là viên ngọc trai ấy.

Trời chiều đã sẫm lại, ánh sáng âm u phủ xuống khoảng sân đầy những bức tượng, tạo nên những cái bóng chập chờn, lúc tỏ lúc mờ, khiến đám chim muông thú vật trong sân dường như thoáng chốc có được sinh mệnh.

Bạch Vi nắm chặt viên ngọc trai, tấm lưng bất giác căng cứng.

Nơi này... có gì đó không ổn.

Một đám mây đen trôi ngang, che khuất tia nắng cuối cùng của hoàng hôn.

Ngay lúc ấy, toàn bộ những bức tượng điêu khắc trong sân bỗng đồng loạt mở mắt, trừng trừng nhìn về phía ô cửa sổ nơi Bạch Vi đang đứng.

Bạch Vi hoảng hốt lùi lại hai bước, cú lùi ấy bất ngờ đụng phải lồng ngực một người.

Cô giật mình quay đầu, nhìn thấy Seon.

Seon đứng sau lưng cô, vẻ mặt vô tội: "Thấy cô vào lâu quá, tôi hơi lo nên vào xem thử."

"Cô ổn chứ?" Seon cúi đầu, trông thấy sắc mặt tái nhợt của Bạch Vi, "Có chuyện gì vậy?"

Bạch Vi nhanh chóng thu lại cảm xúc: "À, không sao đâu, tôi làm rơi kẹp tóc, tìm mãi mới thấy."

Seon thở phào nhẹ nhõm: "Tìm được là tốt rồi."

"Xin lỗi vì đã khiến anh lo lắng." Bạch Vi nói.

"Không sao, không sao." Seon gãi đầu, "Là tôi tiếp đón chưa chu đáo."

Trước khi rời phòng rửa tay, Bạch Vi ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Những pho tượng trong sân đều đã nhắm mắt, cứ như khoảnh khắc vừa rồi chỉ là một ảo giác của cô.

Thế nhưng viên ngọc trai nằm trong lòng bàn tay lại nhắc nhở Bạch Vi rằng, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.

Hai người quay trở lại gian chính của quán cà phê. Finn vẫn đứng sau quầy, ung dung lau chùi ly tách. Anh chỉ ngẩng mắt nhìn họ một cái rồi lại cúi đầu, tiếp tục lau chiếc cốc dường như chẳng bao giờ sạch nổi ấy.

Seon tiễn Bạch Vi ra tới cửa: "Có ai tới đón cô không?"

Bạch Vi còn chưa kịp trả lời thì Seon đã nói tiếp: "Hay để tôi đưa cô về nhé?"

Lời vừa thốt ra, Seon đã thấy lời mình nói hơi đường đột: "À, không phải, ý tôi là..."

Bạch Vi mỉm cười nhìn anh: "Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng giờ này chẳng phải anh nên chuẩn bị tới quảng trường Tùng Hồ sao?" Buổi diễn múa rối sắp bắt đầu rồi.

Seon vỗ trán: "Cô xem kìa, tôi quên mất chuyện đó."

Bạch Vi xách vali, vẫy tay chào Seon rồi men theo con phố đi về phía trước.

Cô đi được một đoạn khá xa, quay đầu lại vẫn thấy Seon đứng ở cửa quán cà phê. Tư thế ấy cứ như anh định tiễn cô ra khỏi hẳn phố King's Cross.

Đèn đường ven phố lần lượt sáng lên. Bạch Vi rời khỏi phố King's Cross, rẽ vào con đường bắt buộc để quay về phố Charing.

Bước đi nhẹ nhàng và thong thả. Đi thêm một quãng, cô rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Vừa bước vào khu hẻm vắng người, cô liền thả chiếc vali xuống, hóa thành chú mèo trắng, vút một cái trèo lên bức tường bên cạnh.

Con mèo đứng yên tại một khe tối trên đỉnh tường, toàn thân ẩn mình trong bóng đêm.

Chẳng bao lâu sau, từ hướng cô vừa đi tới có một người đàn ông xuất hiện.

Người ấy có vóc dáng cao lớn, khoác áo măng-tô xám đậm, chậm rãi bước tới trước chiếc vali.

Anh ta đứng tại chỗ một lúc, rồi rút ra một điếu thuốc, dùng tay trái bật bật lửa, thong thả châm thuốc. Sau khi nhả ra hai vòng khói, anh ta xách chiếc vali của Bạch Vi, quay người rời khỏi con hẻm.

Bạch Vi ẩn mình trong bóng tối, thu hết khung cảnh ấy vào mắt.

Người đàn ông này đã theo dõi cô từ lúc xuống tàu. Dù cô cố tình nấn ná trong quán cà phê lâu đến vậy, anh ta vẫn không hề bỏ cuộc.

Ban đầu cô tưởng đó là kẻ sát thủ ẩn mình trong bóng tối, nhưng dần dần, cô đã gạt bỏ suy đoán ấy. Người này rõ ràng được huấn luyện bài bản về việc theo dõi. So với sát thủ, anh ta trông giống một đặc vụ hơn.

Thuận tay trái, tự xưng là Hall, lảng vảng quanh ga King's Cross và phố King's Cross—

Ngoài vị cảnh sát Hall ở phố Nhiếp Lam ra còn có thể là ai nữa?

Trong đầu Bạch Vi suy tính nhanh như chớp, một ý nghĩ gần như sắp bật ra.

*

Quán cà phê duy nhất trên phố King's Cross đã đóng cửa từ sớm, thế nhưng ánh đèn vẫn len qua khe hở của rèm cửa trong sảnh.

"Cô ấy là bạn của anh à?" Finn nhìn Seon đang chuẩn bị đạo cụ, "Sao tôi chưa từng nghe anh nói mình có bạn?"

Seon kéo khóa túi vải bố, không ngẩng đầu đáp: "Tại sao tôi lại không thể có bạn?"

Finn bước tới bên Seon, hai tay đặt lên vai anh: "Có thể chứ, tôi đâu nói anh không được có bạn."

"Nhưng... bạn kiểu gì lại khiến anh căng thẳng đến vậy?" Finn cười khẽ, "Anh giống như sợ chỉ cần lơ là một chút thôi, cô ấy sẽ bị tôi ăn mất vậy."

Thân người Seon cứng đờ: "Đừng nói bậy."

"Câu nào là nói bậy?" Finn mỉm cười nhẹ, "Là việc cô ấy khiến anh căng thẳng, hay là tôi sẽ ăn thịt cô ấy?"

"Finn, đừng đùa nữa."

Nụ cười trên mặt Finn dần biến mất: "Anh nghĩ tôi đang đùa sao?"

"Tôi phải đi rồi." Seon lạnh lùng nói, vừa dứt lời đã định khoác túi lên vai.

"Anh định đi đâu?" Sắc mặt Finn trầm xuống, "Anh không cần tôi nữa sao?"

Seon bất lực: "Tôi phải đi..."

Bốn chữ "quảng trường Tùng Hồ" còn chưa kịp thốt ra đã bị đôi môi ấm nóng chặn lại.

"Finn, anh..."

Ánh đèn vàng nhạt khiến đường nét của Finn trở nên dịu dàng lạ thường. Trên chiếc cổ tr*n tr** của anh, yết hầu không biết từ lúc nào đã biến mất; gò má mịn như ngọc ánh lên sắc hồng nhàn nhạt; bàn tay bám lấy Seon thon dài như mầm hành non.

"Tôi đã nói rất nhiều lần rồi," Anh thì thầm, "Đừng gọi tôi là Finn. Tôi là Angie."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...