Thành Phố Sương Mù - Na Thù

Chương 66: Dây chuyền



Bạch Vi xác nhận phía sau không còn ai bám theo, lúc này mới rẽ về hướng phố Charing.

Theo lệ thường, đây đáng ra phải là thời điểm nhộn nhịp nhất của số nhà 58 phố Charing. Màn đêm buông xuống, gánh xiếc khai màn, trong quảng trường Tùng Hồ, tiết mục ăn khách nhất chính là màn biểu diễn của Gánh xiếc Thung lũng Vàng. Thế nhưng giờ đây, cánh cổng số 58 đóng chặt, người qua đường đều né tránh, như thể bên trong căn nhà ấy đang giam giữ một con ác quỷ hung tàn.

Cảnh hoa rơi rợp trời, trống kèn vang dội ngày nào tựa hồ chỉ còn là truyền thuyết, vậy mà tất cả mới chỉ xảy ra trong vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi.

Trên bức tường ngoài của số 58, không biết kẻ khốn kiếp nào đã quét lên một hàng sơn đỏ chói, viết nguệch ngoạc: Cút xuống địa ngục đi.

Chỉ mới tuần trước thôi, bức tường này còn chen chúc những lời ca ngợi gánh xiếc và sự mong chờ dành cho tiết mục Sư tử Vàng.

Bạch Vi đứng lặng dưới hàng chữ đỏ ấy một lúc, bỗng nhiên phần nào hiểu được những lời Sid từng nói.

Các chủng tộc đã thức tỉnh chưa bao giờ thử giảng đạo lý với loài người — không phải vì khinh thường, mà bởi vì đạo lý vốn dĩ không thể thông suốt.

Sự phẫn nộ của con người đến rất dễ dàng. Chỉ cần một tờ báo hay hai ba câu đồn đãi, cũng đủ khuấy động cảm xúc của họ. Họ luôn sẵn sàng tin vào những gì nổi trên bề mặt mà chẳng buồn truy tìm chân tướng phía sau; hay nói cách khác, chân tướng đối với họ vốn không quan trọng.

Con người còn chưa thể nói cho thông đạo lý với chính đồng loại của mình, vậy thì làm sao có thể trông mong những tộc duệ ngay thẳng, vụng về kia thuyết phục được họ?

Bạch Vi đẩy cửa bước vào. Sân trước yên ắng lạ thường, không còn cảnh đùa giỡn ồn ào như trước.

Koen thò đầu ra từ hành lang: "Vi, chị về rồi à."

Bạch Vi xoa đầu cậu thiếu niên, hỏi thăm tình hình gánh xiếc hôm nay. Brian vẫn chưa quay về, con sói băng nguyên ấy lần theo khí tức của Leon, đi tìm tung tích thực sự của Leon trong ngày xảy ra án mạng. Leon không chịu nói, nhưng bọn họ cũng không thể bỏ qua manh mối này.

Trong khoảng sân rộng mênh mông, chỉ có Sid cô độc đứng giữa đài phun nước đã khô cạn, nghịch ngợm cặp xúc xắc bảo bối của mình.

"Vi, lại đây đặt một ván không?" Sid cười hì hì gọi cô.

Bạch Vi bước tới, ngồi xuống bên chân bức tượng: "Tôi nghĩ bây giờ tôi có thể trả lời câu hỏi anh từng hỏi tôi rồi."

"Câu hỏi gì?" Sid sớm đã quên mình từng hỏi điều gì.

"Không phải Leon làm." Bạch Vi nói.

Sid nhướng mày: "Ồ?"

Bạch Vi tiếp lời: "Vị cảnh quan định tội Leon... cũng nghĩ như vậy."

Nếu hung thủ đã bị bắt, vậy vì sao viên cảnh quan Hall kia vẫn còn lảng vảng ở phố King's Cross?

Trừ khi kẻ bị giam trong ngục tối căn bản không phải là hung thủ giết Beth, và rất có thể sắp tới sẽ còn những phụ nữ trẻ khác gặp nạn.

Sid sững người: "Anh ta biết rõ không phải Leon làm, vậy mà vẫn tống Leon vào ngục?"

Bạch Vi cau mày. Đây cũng chính là điều khiến cô không sao hiểu nổi — vì sao lại phải đổ tội lên đầu Leon?

Vì sao lại là Leon?

Cô từng hỏi lão Hope xem trước kia Leon ở xã hội loài người có từng có tiền án hay không.

Lão Hope khẳng định chắc nịch: lý lịch của Leon vô cùng trong sạch.

Leon vào giữa thế kỷ mười lăm đã rời núi sâu tiến vào khu tụ cư của loài người, phò tá Đại đế Louis đệ nhất của Pháp; thế kỷ mười sáu tham gia cuộc Đông chinh Ngũ Quân, trải qua cải cách tôn giáo; cuối thế kỷ mười bảy trở thành chủ nhân của Gánh xiếc Thung lũng Vàng, dẫn dắt gánh xiếc cho đến tận hôm nay. Ở bất kỳ giai đoạn nào, Leon cũng chưa từng làm chuyện tổn hại đến con người.

Thế nhưng, bọn họ lại chọn Leon làm con dê tế thần.

"Sid, tôi có một chuyện muốn hỏi anh." Bạch Vi chợt nhớ ra điều gì đó, "Liên quan đến... chủng loại điêu khắc của anh."

Cô kể lại vắn tắt những gì mình chứng kiến vào buổi chiều trong phòng rửa tay của quán cà phê.

Sid xoa cằm suy nghĩ: "Thật ra điêu khắc không có khái niệm 'chủng tộc'. Tôi cũng hiếm khi gặp những bức tượng có ý thức tự chủ. Những bức tượng cô nói tới, tôi không cho rằng chúng đã thức tỉnh. Phạm vi bao phủ của pháp thuật là hữu hạn, không thể khiến nhiều bức tượng trong cùng một khu vực đồng thời thức tỉnh được."

Bạch Vi trầm mặc. Vậy thì rốt cuộc là ai đã ném viên ngọc trai về phía cô? Và vì sao cả quần thể tượng lại đột ngột mở mắt?

Sid hiển nhiên cũng không đưa ra được lời giải thích tốt hơn: "Có khi nào... cô nhìn thấy ảo ảnh không?"

Giống như huyễn cảnh do 'Hồ Điệp Phu Nhân' dệt nên bằng tiếng hát và phấn bướm.

"Vi, mấy ngày nay cô vất vả rồi." Sid vỗ nhẹ lên vai cô, quan tâm nói, "Nghỉ ngơi cho tốt đi."

Bạch Vi trở về tháp, căn phòng bên phía cổng Torii tối om, xem ra Nolan vẫn chưa về.

Không chỉ Nolan chưa về — trong đại sảnh bên kia cổng Torii, tổ của Blackberry cũng trống rỗng, ngay cả người đánh xe vốn thường xuyên ở trong nhà cũng không thấy bóng dáng đâu.

Tất cả bọn họ đã đi đâu rồi?

Bạch Vi một mình tắm rửa, thay bộ áo ngủ sạch sẽ, rồi tựa vào chiếc ghế Windsor mà Nolan thường ngồi. Cô lấy viên ngọc trai ra, ngắm đi ngắm lại nhiều lần.

Chỉ là một viên ngọc trai hết sức bình thường.

Cô tập trung nhìn hồi lâu, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.

Bạch Vi lấy từ giá sách xuống bản sao bức ảnh của Beth. Ngày họ đến Đa Luân, Beth mặc một bộ váy dạ, trước ngực may một bông hoa năm cánh, mỗi cánh hoa là một viên ngọc trai nhỏ. Còn trong bức ảnh, chiếc váy dạ đã nhuốm đầy máu, bông hoa ngọc trai trước ngực chỉ còn bốn cánh, vị trí viên ngọc thứ năm chỉ còn trơ lại một đế hoa trống trơn.

Bạch Vi đặt viên ngọc trong tay cạnh bông hoa ngọc trai trong ảnh. Viên ngọc ấy dù là hình dáng, kích thước hay sắc màu đều giống hệt bốn viên ngọc còn lại trong ảnh.

Phát hiện này khiến đầu óc Bạch Vi nổ tung.

Beth trước khi chết từng đến quán cà phê ở phố King's Cross. Không chỉ vậy, cô ấy còn đánh rơi viên ngọc trai này tại quán cà phê đó.

Rốt cuộc khi ấy đã xảy ra chuyện gì mới khiến viên ngọc vốn được gắn chặt trên đế hoa lăn xuống nền bùn ở sân sau?

Thế nhưng, theo lời của Seon và Finn, họ chưa từng gặp Beth.

Ngọc trai sẽ không nói dối — vậy thì chỉ có thể là cặp anh em kia đã nói dối.

Đầu ngón tay Bạch Vi bất giác lạnh toát.

Cô với tay lấy cuốn sổ trên bàn, dựa vào trí nhớ phác họa lại bản đồ phố King's Cross, rồi đánh dấu vị trí quán cà phê và bãi rác.

Ngòi bút lông ngỗng thấm mực lướt đi trên trang giấy, rất nhanh đã hiện ra một sơ đồ vị trí trực quan.

Thi thể của Beth được phát hiện tại bãi rác trên phố King's Cross, mà bãi rác này lại nằm sát ngay khu sân sau đầy tượng điêu khắc của quán cà phê.

Ngòi bút dừng lại trên trang sổ, mực ở đầu bút chậm rãi loang ra thành một chấm đen. Bạch Vi đang tập trung suy nghĩ nên không hề hay biết, chấm mực ấy đã lặng lẽ bị trang giấy hút sạch.

Đột nhiên, từ trần nhà truyền xuống tiếng vật nặng rơi xuống sàn.

Mạch suy nghĩ của Bạch Vi bị cắt ngang. Cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà — trên lầu có người sao? Là Nolan ư?

"Nolan?" Bạch Vi bước ra khỏi phòng ngủ, tựa vào lan can gọi lên trên một tiếng.

Không ai trả lời.

Là người đánh xe sao? Bạch Vi nghĩ, người đánh xe không nói được nên không thể đáp lời.

Nghĩ vậy, cô men theo cầu thang đi lên tầng ba.

Hành lang dài của tầng ba chỉ có duy nhất một cánh cửa. Bạch Vi chợt nhớ ra, khi mới đến Torii, Blackberry từng dặn đi dặn lại rằng tuyệt đối không được lên tầng ba và tầng bốn. Về sau cô ở cùng Nolan, hắn lại chưa từng nhắc đến hạn chế này, thế nên cô cũng dần bỏ ngoài tai.

Bạch Vi do dự một lát, cuối cùng vẫn bước tới trước cánh cửa ấy.

Cô còn chưa kịp xoay tay nắm, cánh cửa trước mặt đã tự động mở ra.

Thế giới phía sau cánh cửa khiến Bạch Vi trợn tròn mắt.

Tầng ba và tầng bốn của Torii hóa ra đã được thông với nhau. Vô số bánh răng lớn nhỏ đang xoay chuyển trong không gian, nối liền bởi những trục truyền động tinh vi nhất, hợp thành một mạng lưới cơ giới khổng lồ. Bạch Vi chưa từng nghĩ rằng bên trong Torii lại ẩn giấu một con quái thú bằng thép như vậy.

Giữa các bánh răng đan xen vô số ống thủy tinh uốn lượn. Trong mỗi ống chảy một loại chất lỏng có màu sắc khác nhau, dưới sự vận hành của bánh răng, chúng chảy về các hướng khác nhau, rồi hội tụ vào từng hàng ống nghiệm thủy tinh ở cuối phòng, ngưng tụ, tinh luyện, sau đó được chuyển sang những vật chứa khác.

Bạch Vi hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu của mình. Cô kinh ngạc bước vào phòng, ngẩng đầu nhìn những cỗ máy đang vận hành một cách chuẩn xác, nghiêm ngặt đến không sai một li.

Ở một góc phòng đặt một chiếc bàn dài, trên đó chất đầy những bản vẽ mà Bạch Vi không tài nào hiểu nổi.

Cô đi xuyên qua căn phòng rộng lớn đến mức khó tin này, như lạc bước trong một mê cung cơ khí. Mê cung của Nolan cũng giống hệt con người hắn — tinh vi, gọn gàng, không một chi tiết thừa, mỗi góc cạnh đều toát lên vẻ đẹp lạnh lẽo của lý trí.

Không biết đã trôi qua bao lâu, ngay khi Bạch Vi gần như sắp lạc mất phương hướng, chủ nhân của mê cung cơ khí cuối cùng cũng xuất hiện.

"Vi," Nolan từ phía bên kia bánh răng đi tới, nhìn cô với vẻ bất lực, "Sao em lại chạy lên đây? Làm anh tìm mãi."

Rõ ràng hắn vừa từ bên ngoài trở về, phong trần mệt mỏi, áo khoác còn chưa kịp cởi đã tìm đến nơi này.

Bạch Vi ngơ ngác quay đầu nhìn hắn: "Những thứ này... đều là anh làm sao?"

Nolan gật đầu: "Ừ."

"Anh làm ra chúng để làm gì?" Bạch Vi kinh ngạc không thôi.

Nolan lại bật cười: "Vi, con người ai cũng nên có chút sở thích."

"Đây chính là sở thích của anh."

Câu trả lời ấy hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Bạch Vi.

Nolan có chút ngượng ngùng xoa sống mũi: "Kỳ lạ lắm sao? Có người thích vẽ tranh, có người thích chơi đàn, có người thích đua ngựa, có người thích đánh cờ, còn anh... chỉ là thích dùng những vật chất khác nhau để tạo ra thứ gì đó mới mẻ."

Hắn kéo Bạch Vi đến trước một ống thủy tinh uốn khúc: "Vốn dĩ anh không định nói cho em sớm như vậy."

"Em nhìn ống này đi, thứ chảy bên trong là dung dịch tử kim thạch. Đây là một trong những vật liệu tốt nhất để luyện khí. Pháp khí làm ra từ nó vừa đẹp, vừa dẻo, lại vô cùng bền chắc. Nếu trộn thêm một tỉ lệ nhất định nước ép cỏ Vu và Ô kim, độ kéo giãn của thành phẩm sẽ đạt đến một tầng cao hoàn toàn mới."

Bạch Vi nghe không hiểu mấy, nhưng thứ mà Nolan đưa cho cô xem tiếp theo đã khiến cô nuốt ngược câu hỏi sắp bật ra.

Đó là một sợi dây chuyền nằm trong chiếc hộp kính.

Sợi dây màu vàng, ở đầu treo một mặt dây hình giọt nước. Mặt dây có màu xanh nhạt, dưới lớp bảo thạch trong suốt là những đường vân xanh đậm chậm rãi lưu chuyển, đẹp như dòng suối cạn giữa rừng sâu u tĩnh.

"Phải thất bại rất nhiều lần mới làm ra được một cái ra hồn," Nolan lấy sợi dây chuyền ra khỏi hộp kính. "Vốn định chọn ngày đẹp trời rồi mới đưa cho em, nhưng xem ra... nó đã không chờ nổi nữa."

Bạch Vi vui mừng khôn xiết: "Đẹp quá."

"Không chỉ đẹp, nó còn ẩn chứa nguồn năng lượng rất mạnh." Nolan đứng ra sau lưng cô, nhẹ nhàng đeo dây chuyền lên cổ cô. "Em thử cảm nhận xem."

Bạch Vi khẽ chạm vào sợi dây nơi cổ, lập tức cảm nhận được sức mạnh dâng trào trong mặt dây.

Nguồn sức mạnh ấy cô vô cùng quen thuộc — cô từng cảm nhận được nó trên người Nolan.

"Trong này có một phần tư của anh." Nolan hôn nhẹ lên tóc mai cô. "Không ai có thể cưỡng ép tháo nó khỏi cổ em."

"Chỉ là không biết... một phần tư của anh so với đinh xương của Địa Tạng, rốt cuộc cái nào mạnh hơn."

Bạch Vi nhất thời xúc động. Thì ra Nolan vẫn luôn chưa từng buông bỏ nỗi sợ hãi đối với đinh xương. Anh lo thứ đó sẽ cướp đi sinh mệnh của cô, nên mới chế tạo ra sợi dây chuyền dung chứa một phần tư năng lượng của mình.

Bạch Vi xoay người, vươn tay ôm lấy eo Nolan. Cô cúi đầu, tựa trán vào lồng ngực hắn.

Nolan mỉm cười, vòng tay ôm cô vào lòng.

Cô không nói một lời, nhưng hắn nghe thấy những cảm xúc cô giấu trong nhịp tim mình.

"Đã thích thì phải cười chứ, em làm vậy là sao?" Nolan hôn lên khóe mắt đã ửng đỏ của cô, dịu giọng dỗ dành, "Em như thế này, anh sẽ buồn mất."

Bạch Vi khẽ bật cười.

Bỗng nhiên, sắc mặt của cô chợt cứng lại, ánh mắt dừng trên lồng ngực Nolan.

Trước ngực áo sơ mi dần thấm ra màu máu, nổi bật đến chói mắt giữa một mảng trắng.

"Anh bị thương rồi?!"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...