Ăn cơm xong, ba người xách theo đống chiến lợi phẩm lỉnh kỉnh về nhà.
Về đến nơi không thấy bóng dáng Lục Lẫm đâu, chắc là anh đã về phòng mình rồi.
Cố Minh Nguyệt gói món quà mình đã chuẩn bị lại, cầm lấy nó rồi gõ cửa phòng Lục Lẫm.
“Lục Lẫm, anh có trong đó không? Tôi có cái này muốn đưa cho anh.”
Mấy phút sau, Cố Minh Nguyệt nghe thấy tiếng xe lăn di chuyển bên trong.
“Đợi một lát.”
Giọng nói của anh có phần nôn nóng.
Đợi mãi không thấy người ra, Cố Minh Nguyệt bắt đầu sốt ruột, sao tự nhiên lại im bặt thế nhỉ?
Cô lo lắng đập cửa.
Trong phòng, Lục Lẫm mồ hôi nhễ nhại, sao anh lại đen đủi thế này lại ngã nữa rồi!
“Cô về trước đi, có chuyện gì lát nữa hãy...”
“Rầm” một tiếng, Cố Minh Nguyệt tông cửa xông vào.
Nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, cô cảm thấy mũi mình nóng lên, đúng là một bức tranh mỹ nam vừa tắm xong.
Lục Lẫm vừa tắm xong, chưa kịp mặc quần áo tử tế thì đã ngã.
Lúc Cố Minh Nguyệt xông vào, trên người anh chỉ độc một chiếc quần đùi.
Lục Lẫm: Lại muốn chết quách đi cho rồi...
Cố Minh Nguyệt nhướng mày, không ngờ chỉ đi tặng quà mà phúc lợi lại tốt thế này còn được ngắm trai đẹp sáu múi miễn phí.
Nhìn diện mạo của Lục Lẫm, chắc chắn trước đây người theo đuổi anh xếp hàng dài không hết.
Nghĩ đến Chu Hiểu Thanh gặp hôm nay, Cố Minh Nguyệt bỗng dưng chẳng muốn tặng quà cho anh nữa.
Dù hổ xuống đồng bằng nhưng anh vẫn toát ra sức hút khó cưỡng.
“Nhìn đủ chưa?”
Ánh mắt cô nóng rực như thiêu đốt khiến Lục Lẫm không thể ngồi yên.
Cố Minh Nguyệt hoàn hồn, đỡ anh dậy rồi đưa món quà đã được gói ghém cẩn thận cho anh: “Đây là quà tôi tặng anh, hy vọng anh sẽ thích.”
Gói quà trên tay được bọc rất tinh tế, chất liệu giấy gói cao cấp, nhìn qua là biết giá trị không nhỏ.
Theo thông tin điều tra được, nhà họ Cố đang đứng trước bờ vực phá sản, cha mẹ Cố đã bỏ trốn sang Hương Cảng trong đêm, vứt bỏ hai anh em cô lại.
Lục Lẫm vẫn còn ấn tượng với bộ quần áo cũ rách vá víu Cố Minh Nguyệt mặc khi mới đến.
Một Cố Minh Nguyệt như vậy lại có tiền mua đồ tặng anh sao?
Cầm món đồ trên tay, anh cảm thấy nặng trĩu.
Có nên lì xì lại cho cô một phong bao để cảm ơn không nhỉ?
Lục Lẫm chưa từng tặng quà cho con gái bao giờ nên thật sự không biết phải tặng gì.
Anh thấy đưa tiền là nhanh gọn nhất, dù sao thì em gái anh mỗi lần thấy lì xì là mắt lại sáng rực lên.
Lâu dần, Lục Lẫm cũng ít khi tặng quà cho em gái mà chọn cách đơn giản thô bạo là lì xì, vừa thiết thực lại vừa thể hiện được tấm lòng.
Trong khi Lục Lẫm đang chìm trong suy tính của mình thì Cố Minh Nguyệt âm thầm quan sát căn phòng.
Tường quét vôi trắng đơn giản, phía Bắc kê tủ quần áo, phía Nam giường ngủ là giá sách và bàn làm việc, trên bàn còn mở vài quyển sách, rõ ràng là Lục Lẫm vừa mới đọc.
Theo tiếng bánh xe lăn, ánh mắt Cố Minh Nguyệt chuyển xuống đôi chân của Lục Lẫm.
Nghĩ đến linh tuyền trong không gian, trong lòng cô nảy ra một ý định.
Có lẽ lần gặp sau cô có thể trộn nước suối vào thức ăn như vậy vừa khó bị hỏng lại vừa khó bị phát hiện.
“Tôi có thể mượn anh một quyển sách được không?”
“Được chứ.”
Lục Lẫm khẽ gật đầu, chỉ vào giá sách cách đó không xa: “Cô muốn đọc quyển nào cứ lấy ở đó, đây là sách tôi thường đọc. Còn một số sách quân sự thì để trong hòm, nếu cô muốn xem thì để tôi tìm cho.”
“Không cần đâu, không cần đâu.”
Chưa nói đến sách trong hòm, chỉ riêng những cuốn trên giá sách này đã có rất nhiều nội dung Cố Minh Nguyệt chưa từng tiếp xúc.
Cô rút bừa một cuốn trông giống sổ ghi chép, trên đó chi chít những dòng chú thích bằng nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ của Lục Lẫm.
Chữ viết của anh rất nắn nót và mang đậm phong cách cá nhân.
“Anh đã đọc hết đống sách này rồi sao?”
Cả một tủ sách đầy ắp thế này không biết phải đọc bao lâu mới hết, hơn nữa phần lớn đều là sách chuyên ngành.
Cố Minh Nguyệt lại một lần nữa cảm thán, một người con cưng của trời như vậy mà lại rơi vào hoàn cảnh này, đúng là tạo hóa trêu ngươi.
Cố Minh Nguyệt kẹp cuốn sách vào nách: “Vậy tôi về phòng trước đây, anh nghỉ ngơi đi nhé.”
Ôm đồ rời đi chưa được bao lâu, cô gặp thím Lưu đang chuẩn bị đi chợ.
Bà cụ và Lục Uyển Uyển đi dạo cửa hàng cả ngày trời, về đến nhà là cơn mệt mỏi ập đến nên cả hai đều ngủ thiếp đi trên ghế sô pha.
Cố Minh Nguyệt nhìn thấy thím Lưu đang đặt một thứ gì đó vào nồi hấp cách thủy.
Đây chẳng phải là cơ hội tốt nhất để đưa đồ sao? Mượn cớ đưa cơm, cô sẽ lén nhỏ vài giọt linh tuyền vào thức ăn.
Do chưa nắm rõ tình hình cụ thể của anh nên Minh Nguyệt không dám dùng liều lượng quá nhiều một lúc.
Vết thương của Lục Lẫm ai nhìn vào cũng thấy rõ, không thể hồi phục nhanh như vậy được, hơn nữa vị danh y cổ truyền mà họ tìm kiếm bấy lâu nay vẫn bặt vô âm tín.
Cố Minh Nguyệt chỉ dám tăng dần tỷ lệ linh tuyền, hy vọng dùng phương pháp tuần tự nhi tiến này để giúp Lục Lẫm đứng dậy được.
Mục tiêu tuy xa vời nhưng mỗi ngày tiến bộ một chút thì ắt sẽ có ngày thành công.
Nói là làm, sau khi món đồ bổ cho Lục Lẫm được làm xong, nhân lúc thím Lưu không chú ý, Cố Minh Nguyệt đã lén cho linh tuyền vào.
Không màu không mùi, nhìn như nước lọc bình thường nên chẳng ai để ý.
Nhưng khi cho vào đồ bổ, cô cảm giác mùi thơm trở nên nồng nàn hơn hẳn.
Lục Lẫm bưng bát lên thấy mùi thơm nức mũi, anh cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng thím Lưu hôm nay hầm kỹ hơn mọi khi.
Buổi trưa chỉ có Hạ Tuệ Anh và ba người trẻ tuổi ăn cơm ở nhà, Lục Lợi Dân đã đi câu cá với mấy ông bạn già còn vợ chồng Lục Cần Minh thì ăn trưa tại cơ quan.
Ăn xong, Lục Uyển Uyển hào hứng kéo Cố Minh Nguyệt đi thử đồ: “Chị dâu nhanh lên nào, em chuẩn bị xong hết rồi.”
Lục Uyển Uyển bày hết quần áo lên giường, gấp gọn gàng ngăn nắp như chờ lãnh đạo đến kiểm tra vậy.
Cố Minh Nguyệt thay bộ váy liền màu đỏ mà cô đã giành được ở cửa hàng bách hóa trước tiên.
Đây là bộ cô mong chờ nhất, hy vọng sẽ không làm cô thất vọng, dù sao thì hàng mẫu và hàng thật nhiều khi khác nhau một trời một vực.
Khi Cố Minh Nguyệt thay xong bộ đồ, Lục Uyển Uyển phấn khích vỗ tayôm bộp.
“Chị dâu, chị đúng là đẹp như tiên giáng trần, mặc bộ này vào càng giống tiên nữ hơn, nếu đi ra đường đảm bảo khối anh chàng phải ngoái nhìn.”
Nói xong cô bé kéo tay Cố Minh Nguyệt định lôi ra ngoài khoe với mọi người.
Chị dâu xinh đẹp thế này, phải làm cho anh trai có cảm giác nguy cơ một chút, nếu không biết nắm bắt hạnh phúc thì cô bé cũng bị vạ lây mất.
“Tèn ten, chào mừng quý cô Cố Minh Nguyệt.”
Cố Minh Nguyệt diện chiếc váy đỏ rực rỡ, xinh đẹp như người bước ra từ trong tranh.
Hạ Tuệ Anh là người đầu tiên vỗ tay: “Hoan nghênh! Đẹp lắm! Bộ này đẹp thật đấy, làm con người ta trông có sức sống hơn hẳn.”
Lời khen ngợi của người lớn tuổi luôn giản dị và chân chất như vậy.
Khoảnh khắc Cố Minh Nguyệt bước xuống, ánh mắt Lục Lẫm bất giác bị thu hút về phía cô.
Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.
Trong đầu anh tự nhiên hiện lên tám chữ ấy.
Một cô gái rạng rỡ, phóng khoáng như cô lẽ ra phải được tự do bay nhảy bên ngoài còn đôi chân tàn phế của anh lúc này chỉ là gánh nặng cho cô mà thôi.
Nhân lúc hai người tiếp xúc chưa lâu, chia tay sớm một chút, có lẽ vẫn còn cơ hội cứu vãn.
