Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 12: Có chút không tin



Sống chung dưới một mái nhà, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, Lục Lẫm thầm nghĩ.

Anh cũng có nhà riêng ở chỗ khác, anh đang cân nhắc xem có nên chuyển qua đó sống không.

Chuyện này Lục Lẫm chỉ dám nghĩ trong lòng chứ nếu nói ra trước mặt mọi người thì chắc chắn sẽ bị ăn mắng một trận tơi bời.

Đồng chí Lục vốn quả cảm xông pha nơi chiến trường, vậy mà lúc này lại trở nên hoang mang, không biết phải lựa chọn thế nào.

Cố Minh Nguyệt thử hết một lượt quần áo, Hạ Tuệ Anh nhìn mà gật đầu lia lịa, bộ nào cũng rất hợp với cô.

Lục Uyển Uyển cũng vui vẻ khoe chiến tích của mình, lần này đi theo cô bé cũng mua được mấy chiếc váy.

Hạ Tuệ Anh cảm thấy từ khi cháu gái chơi với Minh Nguyệt, gu thẩm mỹ cũng được nâng cao hẳn, ăn mặc trông tây hơn nhiều.

Tuy thời đại này không nên quá phô trương nhưng cách ăn mặc cũng là bộ mặt của một người khi ra ngoài xã hội.

Lục Lẫm nhìn được vài phút rồi trốn vào trong phòng đọc sách, cố gắng để bản thân chìm đắm vào thế giới trong trang sách.

“Anh cả, sao anh không ra xem em với chị dâu biểu diễn thời trang!”

Lục Uyển Uyển nhìn ông anh trai với ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Lục Lẫm lật một trang sách, nói bâng quơ: “Có gì mà xem cũng đâu phải chưa từng thấy hai đứa bao giờ.”

Lục Uyển Uyển chống nạnh: “Thế mà giống nhau được à? Anh mà cứ thế này thì bao giờ chị Minh Nguyệt mới thành chị dâu thật của em được.”

Lục Uyển Uyển cảm thấy mình đúng là nhọc lòng hết sức.

Lục Lẫm thở dài, gập sách lại, quay người nhìn cô bé: “Đã bảo là anh với Cố Minh Nguyệt không thể nào, sau này em cứ gọi cô ấy là chị đi.”

Lục Uyển Uyển trố mắt nhìn anh, ánh mắt tràn ngập sự lên án:

“Cả cái đại viện này đều biết chị Minh Nguyệt là vợ chưa cưới của anh rồi, anh mà không thừa nhận thì chính là giở trò lưu manh đấy, em đi mách ông bà nội phân xử cho xem.”

Lục Lẫm: Cố Minh Nguyệt có sức hút lớn thế sao?

Con bé này mới quen người ta được mấy ngày mà đã dám “đại nghĩa diệt thân” rồi, cứ đà này thì loạn mất.

Ánh mắt Lục Uyển Uyển dừng lại trên chiếc xe lăn, cô bé nhoẻn miệng cười: “Anh cả không nói gì thì em coi như anh đồng ý rồi nhé.”

Dứt lời, cô bé dùng cả hai tay đẩy mạnh xe lăn đưa anh trai ra ngoài.

Lục Lẫm còn chưa kịp phản ứng thì đã bị em gái đẩy đi.

Bao nhiêu sức lực nó dồn hết lên người anh rồi, Lục Lẫm đành dựa lưng vào xe lăn, mặc kệ cô bé sắp xếp.

Khi họ ra đến nơi thì Cố Minh Nguyệt vừa hay thay xong chiếc váy đỏ.

Cô gái diện chiếc váy ôm sát, sắc đỏ rực rỡ càng tôn lên làn da trắng như tuyết khiến người ta không thể rời mắt.

“Anh cả đúng là có phúc thật đấy.”

Lục Uyển Uyển hâm mộ ôm chầm lấy Cố Minh Nguyệt cọ cọ.

Thay đồ xong, Cố Minh Nguyệt cũng gia nhập hàng ghế khán giả.

Lục Uyển Uyển còn đặc biệt làm một cuốn sổ ghi điểm để chọn ra bộ đồ hợp với mình nhất.

Buổi chiều khi vợ chồng Lục Cần Minh đi làm về, nhìn thấy quần áo mới của con gái liền giơ ngón cái lên khen ngợi.

“Cô chú, đây là quà cháu chuẩn bị cho hai người ạ.”

Cố Minh Nguyệt có quỹ riêng trong tay nên chọn toàn đồ chất lượng tốt, rất được lòng hai vị phụ huynh.

Lục Lợi Dân cũng nhận được quà, nếp nhăn trên mặt ông giãn ra hết cỡ vì cười: “Cháu ngoan có lòng rồi.”

Mọi người ai nấy đều hớn hở cầm quà của mình, không khí trên bàn ăn vô cùng hòa thuận vui vẻ.

Ăn tối xong, Lục Lợi Dân cùng vợ vào bếp rửa bát.

Nhà họ không có tư tưởng “đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm”, mỗi người đều là một cá thể độc lập, đều có công việc riêng phải lo.

Sau khi thuê thím Lưu đến giúp việc thì mỗi ngày chỉ cần rửa bát đũa bữa tối, công việc này ngoại trừ Lục Lẫm ra thì cả nhà luân phiên nhau làm.

Hôm nay đúng đến lượt vợ chồng ông Lục phụ trách.

Lục Uyển Uyển rón rén đi vào, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn ra sau, thấy phòng khách không có ai mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cái con bé này làm gì thế hả?”

Lục Cần Minh nhìn ra ngoài, phòng khách trống trơn.

Lục Uyển Uyển vào để mách lẻo, cô bé kể lại chuyện gặp chị em nhà họ Chu ban ngày cho bố mẹ nghe.

“Chu Hiểu Hồng đáng ghét cực kỳ còn dám chê bai chị dâu nữa, thật quá đáng.”

Chung Dục Tú nghe xong nhíu mày, hừ lạnh một tiếng: “Nhà họ Chu nuôi dạy con cái kiểu đấy thì sau này cũng chẳng đi được đến đâu.”

“Lần sau gặp người nhà đó con đừng sợ, có mẹ chống lưng cho con.”

Kể từ khi Lục Lẫm bị thương, nhà họ Lục và nhà họ Chu như nước với lửa.

Tất cả đều là vì Chu Hiểu Thanh.

Chu Hiểu Thanh từ nhỏ đã thích bám đuôi Lục Lẫm, đi đâu cũng đi theo.

Khi trưởng thành, cô ta là người đầu tiên tỏ tình với Lục Lẫm, bị từ chối cũng không từ bỏ mà còn đi theo anh vào quân đội.

Lúc đó Chung Dục Tú còn từng có ý định vun vén cho hai người nhưng Lục Lẫm trước sau như một không có ý gì, ép uổng gán ghép cũng chẳng để làm gì.

Nhà họ Cố khi ấy cũng mười mấy năm không liên lạc, chuyện hôn ước từ bé cũng ít khi được nhắc tới.

Sau khi Lục Lẫm bị thương, thái độ của Chu Hiểu Thanh thay đổi 180 độ, không đến nhà họ Lục thì thôi đi, đằng này gặp người nhà họ Lục còn đi đường vòng tránh mặt.

Nhà họ Lục cứ tưởng tình cảm cô ta dành cho Lục Lẫm là thật, hóa ra cũng chỉ là nhắm vào quyền thế nhà họ mà thôi.

Nếu chỉ có thế thì nhà họ Lục cũng chẳng đến mức tức giận, con người ai chẳng biết xu lợi tránh hại.

Chu Hiểu Thanh không đến thì thôi, dù sao Lục Lẫm với cô ta cùng lắm cũng chỉ là bạn bè.

Nhưng nhà họ Chu lại chơi xấu, không chỉ tung tin đồn Lục Lẫm bị liệt nửa người ra ngoài mà còn ngáng chân nhà họ Lục trong công việc.

Họ tưởng rằng Lục Lẫm là thế hệ trẻ ưu tú nhất trong nhà ngã xuống thì cả nhà họ Lục sẽ tan đàn xẻ nghé.

Bọn họ như những con sói đói, chực chờ nhảy vào xâu xé kiếm chác.

Sau khi tâm địa độc ác này bị nhà họ Lục phát hiện, họ chẳng thèm giả vờ nữa mà quay sang chế giễu người thừa kế triển vọng nhất của nhà họ Lục đã trở thành phế nhân.

Nhà họ Chu toan tính đủ đường, quyết tâm chèn ép nhà họ Lục đến mức không ngóc đầu lên nổi.

Nào ngờ làm vậy chẳng khác nào tự đào hố chôn mình.

Nội bộ nhà họ Chu vốn đã hỗn loạn, Lục Lẫm chỉ cần động nhẹ ngón tay kích động nội gián khiến bọn họ đấu đá lẫn nhau đến nguyên khí đại thương.

“Lần sau gặp bọn họ thì không cần khách sáo đâu.”

Lục Cần Minh đối nhân xử thế luôn ôn hòa nhưng riêng đối với nhà họ Chu, nếu không phải cấp trên đè xuống thì đã chẳng còn chỗ cho nhà họ Chu dung thân từ lâu rồi.

“Tuân lệnh, con đi chơi với chị dâu đây.”

Có câu nói này của bố mẹ, Lục Uyển Uyển yên tâm hẳn.

“Chị dâu ơi, em đến rồi đây.”

Cố Minh Nguyệt vừa chuẩn bị đồ xong thì nghe thấy giọng nói vui vẻ của Lục Uyển Uyển.

“Đến đúng lúc lắm, chị cũng chuẩn bị xong rồi, nằm xuống đi.”

Lục Uyển Uyển nhìn bát thuốc đen sì trên bàn, yết hầu căng thẳng chuyển động, giữa hai lựa chọn tin tưởng và bỏ chạy, cô bé chọn tin tưởng chị dâu.

Cô bé ngồi xuống ghế, người cứng đờ không dám cử động.

“Đừng căng thẳng, thả lỏng nào, mặt nạ này nhìn thì ghê thế thôi chứ hiệu quả tốt lắm, kiên trì dùng đảm bảo sẽ trắng da.”

Đây là công thức Cố Minh Nguyệt dùng đã lâu, kết hợp với linh tuyền hỗ trợ thì hiệu quả sẽ tăng gấp bội.

Bôi cho Lục Uyển Uyển xong, Cố Minh Nguyệt cũng tự đắp cho mình một lớp mặt nạ.

Hai người nhìn khuôn mặt đen sì của đối phương rồi nhìn nhau cười khúc khích.

Bộ dạng này của họ kỳ cục quá, thậm chí còn chẳng dám ra ngoài vì sợ dọa người nhà hết hồn.

Chung Dục Tú cắt hoa quả xong định gọi hai đứa ra ăn thì bị giật mình thon thót.

“Mặt hai đứa bôi cái gì thế kia?”

“Là mặt nạ chị dâu làm cho con đấy ạ, có thể làm trắng da mẹ nhé.”

Làm trắng?

Chung Dục Tú nhìn thứ đen thùi lùi trên mặt hai cô gái với ánh mắt hồ nghi, có chút không tin nổi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...