Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 14: Chưa có chuyện gì xảy ra



“Chị dâu á?!”

Lục Trạch kinh ngạc há hốc mồm, run rẩy chỉ tay vào Cố Minh Nguyệt: “Chị dâu mà em nói, không phải là cô ấy chứ?”

Lục Uyển Uyển hất cằm, ném cho hắn cái nhìn “anh chết chắc rồi”.

“Lát nữa anh cả ra thì anh tiêu đời.”

Vừa dứt lời, tiếng bánh xe lăn vang lên sau lưng mấy người. Lục Trạch nghe thấy âm thanh này thì sống lưng lạnh toát, da gà da vịt nổi lên từng đợt.

Trong lòng hắn không ngừng cầu nguyện anh cả chưa nghe thấy những lời mình vừa nói.

Hắn quyết định chủ động tấn công, nịnh nọt tiến lên cười lấy lòng: “Anh mệt rồi phải không để em đẩy cho.”

Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.

Lục Lẫm nghi ngờ nhìn hắn, hỏi thẳng: “Mày lại gây ra chuyện thất đức gì rồi?”

Lục Trạch cảm thấy như có mấy mũi tên xuyên thẳng vào tim, hình tượng của hắn trong lòng anh cả lúc nào cũng tệ hại thế này sao? Thật sự quá đau lòng.

Hắn nhìn Lục Lẫm với ánh mắt oán trách, giọng đầy tủi thân: “Anh cả, sao anh có thể nói thế được chứ? Tấm lòng của em đối với anh trời đất chứng giám, hoàn toàn không có chút ý xấu nào cả.”

“Mới không phải thế, anh cả em bảo anh nhé, lúc nãy anh hai ưm ưm ưm...”

Lời Lục Uyển Uyển còn chưa nói hết đã bị Lục Trạch nhanh tay bịt miệng lôi ra ngoài.

“Anh cả, lúc nãy không có chuyện gì xảy ra đâu, anh cứ ngồi một lát nhé, em với em gái có chuyện cần nói.”

Lục Uyển Uyển đưa mắt cầu cứu: Chị dâu cứu em!

Cố Minh Nguyệt lên tiếng: “Có chuyện gì thì cứ nói ở đây đi, chẳng lẽ bọn tôi là người ngoài à?”

Cô nhìn Lục Trạch đầy ẩn ý, thầm nghĩ nhóc con, có bản lĩnh thì nói lại câu vừa nãy trước mặt Lục Lẫm xem nào.

Lục Trạch đương nhiên không dám, cho hắn mười nghìn lá gan cũng chẳng dám, ai mà dám vuốt râu hùm chứ.

Nhân lúc hắn lơ là Lục Uyển Uyển vùng thoát ra, chạy biến đến trước mặt Cố Minh Nguyệt, khoác tay cô rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện vừa nãy.

Lục Lẫm ghét nhất là kẻ không biết tôn ti trật tự, Cố Minh Nguyệt dù sao cũng là vị hôn thê trên danh nghĩa của anh. Trước mặt người nhà hay người ngoài, anh đều phải bảo vệ cô.

Chỉ một ánh mắt của anh, lông tóc toàn thân Lục Trạch dựng đứng cả lên, cả người căng cứng, bông hoa trong túi cũng bị hắn nhân cơ hội ném vào góc tường.

Thấy Lục Trạch cứ lảng tránh ánh mắt mình, Lục Lẫm quay sang chào hỏi Lục Cần Đức đang đứng xem kịch vui.

Lục Cần Đức cười hà hà: “Mấy ngày không gặp, tinh thần Tiểu Lẫm tốt lên nhiều đấy.”

Nhìn thấy con khỉ nghịch ngợm nhà mình bị Lục Lẫm “trấn áp” dưới Ngũ Hành Sơn, Lục Cần Đức vui mừng khôn xiết.

Thằng nhóc này từ bé đã trèo tường lật ngói, xuống sông bắt cá, không nơi nào là không dám đi, chỉ khi đứng trước mặt Lục Lẫm mới chịu ngoan ngoãn.

“Cô bé này là Minh Nguyệt phải không?”

Lục Lẫm giới thiệu Lục Cần Đức với Cố Minh Nguyệt: “Đây là chú Đức.”

Cố Minh Nguyệt hiểu ý, mỉm cười dịu dàng: “Cháu chào chú Đức ạ, cháu là Cố Minh Nguyệt, chú cứ gọi cháu là Minh Nguyệt là được ạ.”

Lục Cần Đức đưa món quà đã chuẩn bị sẵn cho cô: “Đây là chút lòng thành của chú và thím, thím con đi họp lát nữa sẽ qua ngay.”

Cố Minh Nguyệt nhìn sang Lục Lẫm, thấy anh khẽ gật đầu mới yên tâm nhận lấy. Không biết chú tặng gì mà nặng tay phết.

Lục Lẫm ngồi chơi cờ với Lục Cần Đức, Lục Trạch ngồi không yên bèn đóng vai tiểu đệ rót trà rót nước cho hai người.

Cố Minh Nguyệt nhìn mà tấm tắc lấy làm lạ, thế này thì còn đâu dáng vẻ công tử bột nữa, trông y hệt cậu tiểu nhị quán trà.

“Tò mò lắm phải không?”

Lục Uyển Uyển ghé sát tai Cố Minh Nguyệt thì thầm kể chuyện về hai ông anh.

“Tò mò chứ.”

Lục Uyển Uyển ra vẻ thần bí: “Chẳng có bí quyết gì đâu, chủ yếu là dựa vào cái này.”

Cô bé giơ nắm đấm nắm chặt lên.

Anh cả hoàn toàn dùng thực lực để áp chế, nắm đấm to như bao cát giơ ra trước mặt anh hai, lần nào anh ấy cũng sợ đến mức không dám ho he một tiếng còn dám phản bác nỗi gì?

Họ hàng thân thích nhà họ Lục cũng lần lượt kéo đến.

Bộ quần áo Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển dày công chuẩn bị nhận được cơn mưa lời khen từ mọi người. Hai cô gái mặt đỏ hây hây, ai nấy đều vui như mở cờ trong bụng.

Chẳng có gì vui hơn khi những thứ mình dốc lòng chuẩn bị được người khác khen ngợi.

Qua thái độ của người nhà họ Lục, mọi người trong đại viện cũng hiểu rõ vị thế của Cố Minh Nguyệt trong gia đình này.

Kẻ vui người buồn.

Chu Hiểu Thanh từ sau khi gặp Cố Minh Nguyệt ở hợp tác xã mua bán, hình ảnh cô cứ lởn vởn trong đầu ả.

Ả ngồi trước gương, s* s**ng khuôn mặt mình thật kỹ.

Xét về nhan sắc, ả thấy mình chẳng thua kém gì Cố Minh Nguyệt. Con nhỏ đó trông cứ lẳng lơ như hồ ly tinh, gia đình nề nếp như nhà họ Lục đời nào lại để mắt tới.

Không chỉ nhà họ Lục không ưng, Lục Lẫm chắc chắn cũng sẽ không thích loại người như thế.

Ả theo đuổi Lục Lẫm bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy anh thân thiết với người phụ nữ nào.

Nếu Lục Lẫm không bị thương, có lẽ người được ở bên cạnh anh lúc này chính là ả.

Trong lòng Chu Hiểu Thanh u ám một màu, không khỏi nảy sinh vài phần oán trách, sao lại trùng hợp đến thế cơ chứ?

Người bị thương lại là Lục Lẫm mà lại còn biến thành kẻ tàn phế.

Từ con cưng của trời biến thành kẻ đi lại khó khăn.

Lục Lẫm không chấp nhận được, Chu Hiểu Thanh người luôn chạy theo sau anh cũng không chấp nhận được.

Sau khi Lục Lẫm xảy ra chuyện, nhà họ Lục cấm Chu Hiểu Thanh liên lạc với anh. Càng sớm vạch rõ giới hạn, gả vào một gia đình tốt để mưu cầu chút lợi ích cho sự phát triển của nhà họ Chu thì càng tốt.

Bản thân Chu Hiểu Thanh cũng không chịu nổi cú sốc này, trước đây Lục Lẫm là ngôi sao sáng nhất trong đám đông, giờ thì đến ngôi sao cũng chẳng bằng.

Nhưng khi nghe tin Cố Minh Nguyệt là vị hôn thê của Lục Lẫm, trong mắt ả vẫn lóe lên tia ghen tị.

Nhà họ Lục.

Sau một ngày tiếp xúc, họ hàng nhà họ Lục cũng đã hiểu sơ qua về Cố Minh Nguyệt. Về thân phận của cô, mọi người ngầm hiểu mà không ai nhắc tới.

Tổ tiên nhà họ Cố vốn là doanh nhân yêu nước, tuy hiện tại bị ảnh hưởng nhưng nhìn chung lập trường không có vấn đề gì. Cộng thêm sự che chở của nhà họ Lục thì tương lai cô sẽ không quá khó khăn.

Tổ chức cũng xem xét tình hình của Lục Lẫm nên sẽ không can thiệp quá nhiều vào hôn sự của hai người. Chuyện mắt nhắm mắt mở, đôi khi không cần quá khắt khe.

Sau khi tiễn hết khách khứa, Cố Minh Nguyệt ngồi phịch xuống ghế sô pha. Rõ ràng không phải làm việc chân tay nặng nhọc gì nhưng cô cảm thấy còn mệt hơn chạy mười vòng sân.

Vợ chồng ông Lục Lợi Dân tuổi cao sức yếu, dễ mệt mỏi nên sau khi tiễn khách xong liền lên lầu nghỉ ngơi. Vợ chồng Lục Cần Minh cũng phải dậy sớm đi làm nên trong phòng khách chỉ còn lại ba người trẻ tuổi.

“Chị dâu, tối nay em ngủ với chị được không?”

Lục Uyển Uyển như chú cún con, đôi mắt ầng ậc nước nhìn cô.

Lần trước chị dâu nói về mặt nạ ngủ, cô bé vẫn chưa thử qua. Vừa hay hôm nay mệt quá, đắp qua đêm cũng không cần rửa.

Sáng mai đi làm với tinh thần sảng khoái, nhất định sẽ khiến các đồng nghiệp lác mắt cho xem.

“Được chứ.”

“Không được.”

Hai giọng nói vang lên cùng lúc, Cố Minh Nguyệt nhíu mày nhìn Lục Lẫm, anh lấy quyền gì mà không đồng ý.

“Tại sao lại không được?”

Miệng Lục Lẫm nhanh hơn não, buột miệng nói ra suy nghĩ chân thật nhất trong lòng.

Anh nhìn mái tóc hơi rối của Cố Minh Nguyệt, ánh mắt vô tình chạm phải đôi môi đỏ mọng, màu mắt anh tối sầm lại.

“Hôm nay mọi người đều mệt rồi, ai về phòng nấy nghỉ ngơi đi. Em ngủ tướng xấu lắm, lỡ đạp người ta xuống giường thì sao?”

Trong mắt Lục Uyển Uyển bùng lên ngọn lửa giận dữ nhưng khi chạm phải ánh mắt của anh cả, ngọn lửa ấy lập tức vụt tắt chỉ còn lại đốm lửa nhỏ nhoi giãy giụa.

“Em làm gì có chuyện ngủ xấu.”

“Thế cũng không được, muộn rồi, mau đi ngủ đi.”

Câu cuối cùng này là anh nói với Cố Minh Nguyệt.

Lọt vào tai Cố Minh Nguyệt, cô lại nghe ra được sự quan tâm trong đó.

Tâm trạng cô vui vẻ hẳn lên, khóe miệng khẽ nhếch, xem ra Lục Lẫm cũng không lạnh lùng như cô tưởng tượng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...