Vì không được ngủ cùng bà chị dâu thơm tho mềm mại, Lục Uyển Uyển vốn là người cuồng anh trai hiếm hoi lắm mới chiến tranh lạnh với Lục Lẫm.
Nhìn Lục Lẫm mà cô bé ngứa mắt vô cùng.
Bình thường khi ăn cơm, hai anh em ngồi cạnh nhau. Từ khi chiến tranh lạnh, Lục Uyển Uyển đơn phương quyết định phải giữ khoảng cách với anh trai, thậm chí còn xúi giục Cố Minh Nguyệt cùng tẩy chay anh.
“Chị dâu, hôm nay hai chị em mình đi chơi đi?”
Lục Uyển Uyển hào hứng giơ tấm vé xem phim trên tay, đây là vé cô bé nhờ bạn mua giúp là bộ phim đang hot nhất Bắc Kinh hiện nay, cô bé muốn đi xem cùng chị dâu.
“Xin lỗi Uyển Uyển nhé, hôm nay chị có việc bận rồi.”
Lục Uyển Uyển vội vàng hỏi dồn: “Chị dâu đi đâu thế? Em có thể đi cùng chị không? Phim thì để vài hôm nữa xem cũng được mà.”
Cố Minh Nguyệt nghĩ chắc cô bé sẽ không muốn đi cùng mình đâu, vì lần này ra ngoài không phải đi một mình.
“Đồng chí Cố không có thời gian đùa giỡn với em đâu, bọn anh còn có việc chính phải làm.”
Lục Lẫm thu dọn đồ đạc xong xuôi từ trong phòng đi ra.
Cố Minh Nguyệt thấy vậy liền bước tới giúp anh đẩy xe lăn.
Lục Uyển Uyển trợn tròn mắt, anh cả và chị dâu thân mật thế này từ bao giờ vậy? Trước đây chẳng phải toàn tránh xa nhau cả ba thước sao, sao giờ lại thay đổi 180 độ thế này?
“Anh ấy đi được thì tại sao em lại không được đi?”
Lục Lẫm liếc cô bé một cái, nhạt giọng nói: “Hôm nay em không phải đi làm à?”
Nhắc đến chuyện đi làm, Lục Uyển Uyển như quả bóng xì hơi, cả người ỉu xìu ngồi phịch xuống ghế sô pha.
“Anh cả, anh nói chuyện sát thương quá đấy, cứ nhằm vào nỗi đau của người ta mà chọc.”
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Lục Uyển Uyển không thi đại học mà vào làm văn thư tại phòng tuyên truyền của một nhà máy gần đó.
Lương lậu đãi ngộ khá tốt, lãnh đạo cũng rất coi trọng cô bé, điểm trừ duy nhất của công việc này là có một đồng nghiệp cực phẩm.
Người đó cứ tìm mọi cách để làm mai mối cho Lục Uyển Uyển.
Lục Uyển Uyển tính cả tuổi mụ mới mười tám, hoàn toàn chưa nghĩ đến chuyện chồng con.
Đối phương là nhân viên lâu năm trong cơ quan, Lục Uyển Uyển lại là người nhỏ tuổi nhất phòng, xét về thâm niên hay kinh nghiệm sống đều không phải đối thủ của bà ta.
Với phương châm không dây vào được thì tránh, cô bé đã xin nghỉ phép mấy ngày nay không đến cơ quan.
Chung Dục Tú biết con gái vì chuyện này mà trốn việc, bà gợi ý hay là tìm cho con một công việc nhàn hạ gần nhà, hoặc ở nhà nghỉ ngơi cũng được.
Công việc ưng ý đâu dễ tìm như vậy, con gái còn nhỏ, nếu có cơ hội, ông bà vẫn mong con bé có thể tiếp tục đi học để mở mang tầm mắt.
“Uyển Uyển, lần này chị đi bệnh viện với anh trai em, nếu em ở nhà chán quá thì đi cùng cũng được, có điều đến đó cũng chán lắm đấy.”
Cố Minh Nguyệt đã “làm cá mặn” nằm nhà khá lâu rồi, cảm thấy không thể cứ tiếp tục như vậy mãi được.
Đã quyết tâm chữa khỏi chân cho Lục Lẫm thì phải có hành động thực tế.
Cô vẫn lén cho anh uống linh tuyền nhưng theo quan sát của cô thì chân của Lục Lẫm có vẻ chưa có chuyển biến gì lớn. Nhân cơ hội đi bệnh viện lần này, cô muốn quan sát kỹ hơn xem rốt cuộc tình hình thế nào.
Nếu Lục Uyển Uyển ở nhà không có việc gì làm thì đi cùng cũng tốt, thêm một người là thêm một trợ thủ. Mình cô xoay xở với Lục Lẫm, nhỡ có chuyện gì lại không trở tay kịp.
Lục Lẫm nghe cô nói vậy liền bảo: “Không cần lo, Lý Minh sẽ đi cùng chúng ta.”
Trong đầu Cố Minh Nguyệt hiện lên hình ảnh người đàn ông cô gặp lần đầu tiên đến nhà họ Lục, anh ta vóc dáng cao lớn, có anh ta giúp đỡ thì đỡ vất vả hơn nhiều.
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
Lý Minh từ bên ngoài bước vào, cười chào Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển sau đó quay sang nói với Lục Lẫm đang ngồi trên xe lăn: “Chuẩn bị xong hết chưa, giờ chúng ta đi bệnh viện nhé?”
Lục Lẫm: “Được.”
Cảnh vệ của Lục Lẫm cũng đi theo hỗ trợ nên Cố Minh Nguyệt hoàn toàn không phải động tay động chân gì.
Đến bệnh viện, mấy người đi thẳng đến phòng làm việc của bác sĩ.
Do thân phận của Lục Lẫm cũng như những đóng góp của anh cho quân đội, cấp trên đã cử bác sĩ chuyên trách điều trị cho anh.
“Ủa? Tình trạng lần này của cậu tốt lên một chút rồi là do tìm được vị cao nhân kia rồi sao?”
Sau khi Lục Lẫm bị thương, nhà họ Lục đã tìm đủ mọi cách để giúp anh hồi phục.
Nhưng hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Vết thương của Lục Lẫm quá nặng, chỉ có thể ngồi xe lăn.
Sau đó vô tình nghe người ta nói ở đâu đó có một vị cao nhân rất giỏi chữa trị những ca bệnh như thế này.
Nhà họ Lục vẫn chưa liên lạc được, đến tận bây giờ vẫn không ngừng tìm kiếm người này nhưng ông ta cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy, không để lại chút dấu vết nào.
Bác sĩ tưởng tình hình Lục Lẫm chuyển biến tốt là do họ đã tìm được vị cao nhân kia nên vui vẻ hỏi địa chỉ để đến bái phỏng.
“Bác sĩ, bác nói chân anh trai cháu đỡ hơn rồi ạ?!”
Lục Uyển Uyển căng thẳng nhìn chằm chằm bác sĩ, sợ mình nghe nhầm.
“Đúng vậy. Vừa rồi lúc kiểm tra cho đồng chí Lục, tôi phát hiện tình trạng teo cơ của cậu ấy không những không nặng thêm mà còn thuyên giảm, có xu hướng tốt lên. Một số phản ứng đều theo chiều hướng tích cực, biết đâu có ngày sẽ đứng lên lại được.”
Sẽ đứng lên lại được.
Sáu chữ ngắn ngủi lọt vào tai Lục Lẫm như tiếng chuông gõ vào đại não khiến anh hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
“Sao thế? Vui quá hóa ngốc rồi à?”
Cố Minh Nguyệt thấy Lục Lẫm cứ nhìn chằm chằm vào một chỗ, cả buổi không có phản ứng gì bèn đưa tay khua khua trước mặt anh.
Lục Lẫm quả thực rất vui mừng.
Kể từ khi bị thương, đây là tin tức tốt nhất anh được nghe.
Suốt một năm qua, dù là người nhà hay bên quân đội đều rất quan tâm đến tình hình của anh.
Bệnh viện lớn nhỏ, chỉ cần có hy vọng là họ đều đưa anh đi, thậm chí không tiếc tiền của công sức chạy vạy khắp cả nước.
Thần may mắn chưa bao giờ mỉm cười với anh, những ngày tháng như vậy kéo dài hơn nửa năm trời.
Lục Lẫm không muốn vì bệnh tình của mình mà lãng phí tài nguyên nữa nên đã chủ động xin xuất ngũ.
Đúng lúc này có người mách ở miền Bắc có vị cao nhân giỏi chữa trị ca bệnh như anh, mọi người lại bắt đầu rục rịch, dốc toàn lực tìm kiếm vị cao nhân này.
Giờ cao nhân chưa tìm thấy mà chân anh đã có dấu hiệu tốt lên, sao có thể không vui cho được.
Cố Minh Nguyệt cũng thấy vui lây.
Xem ra linh tuyền vẫn có tác dụng, ít nhất mọi thứ đang chuyển biến theo chiều hướng tốt.
Tiếc là hiện giờ trong nước chưa nhập máy CT về, nếu không Lục Lẫm có thể chụp cắt lớp toàn thân để quan sát vết thương rõ hơn.
“Tốt quá rồi, nếu ông bà nội và cô chú biết tin này chắc chắn sẽ vui lắm.”
Cố Minh Nguyệt đặt tay lên vai Lục Lẫm vỗ nhẹ, mỉm cười nói.
Ánh mắt Lục Lẫm dừng lại trên nụ cười của cô giây lát, dường như bị lây lan niềm vui ấy, khóe miệng anh khẽ cong lên, đáp lại một tiếng “ừ” thật mạnh.
Thời thế thay đổi, Lục Lẫm cảm thấy từ khi cô đến nhà, vận may ngày càng nhiều, không khí trong nhà cũng hòa thuận hơn.
Trên mặt mọi người không còn vẻ u sầu lo lắng nữa mà thay vào đó là tiếng cười nói rộn ràng. Đôi khi anh còn trộm nghĩ, cứ sống những ngày tháng thế này cũng tốt.
