Về chuyện của hai người, Hạ Tuệ Anh có chút sốt ruột, bà hỏi thẳng cháu trai xem tính toán thế nào.
Sau khi xác định rõ tình cảm của mình, Lục Lẫm không còn né tránh sự tiếp cận của Cố Minh Nguyệt nữa mà bắt đầu học cách đáp lại và chấp nhận.
Hạ Tuệ Anh nhìn thấy hết nhưng thằng nhóc này mãi chẳng đả động gì đến chuyện đính hôn khiến ông bà thấp thỏm lo âu, sợ mình có chỗ nào sơ suất để Nguyệt Nguyệt chịu thiệt thòi.
“Bà nội, cháu muốn đợi chân khỏi hẳn rồi tính tiếp ạ.”
Tai Lục Lẫm hơi nóng lên, kiểu nói thẳng thắn thế này không phải phong cách của anh, nhất là lại nói toạc ra trước mặt người lớn.
“Thật sao? Thế thì tốt quá rồi, có câu này của cháu là bà yên tâm rồi. Nhưng bà vẫn phải nhắc nhở cháu tranh thủ hành động sớm đi, Nguyệt Nguyệt là cô gái tốt như thế, người thích con bé không thiếu đâu. Nếu có đồng chí nào nhiệt tình theo đuổi, đến lúc đó cháu có khóc cũng không biết tìm chỗ nào đâu đấy.”
Biết được suy nghĩ của cháu trai, Hạ Tuệ Anh không nhịn được mà nhắc nhở.
Bà không dọa anh đâu, Nguyệt Nguyệt xinh xắn, tính tình lại tốt, đừng nói đến đám thanh niên trai tráng, ngay cả mấy bà già như bà nhìn còn thấy thích nữa là.
Lục Lẫm thấy bà nội nói có lý, anh làm việc gì cũng quyết đoán, chỉ riêng chuyện tình cảm là chậm chạp.
Bất ngờ được khai sáng, Lục Lẫm cảm thấy mình cần phải hành động ngay, nếu không thì đúng như lời bà nội nói, đợi người chạy mất rồi hối hận cũng đã muộn.
Lục Lẫm hạ quyết tâm, tìm quân sư đến cùng tham mưu.
Lý Minh há hốc mồm: “Đại ca, bản thân em còn chưa có đối tượng, làm sao bày mưu tính kế cho anh được?”
Lục Lẫm nhìn cậu ta với ánh mắt ghét bỏ: “Quên mất vụ này, nói chuyện với người ế như cậu đúng là phí lời.”
Lý Minh: “...”
Nếu không nể tình anh còn là bệnh nhân thì cậu ta nhất định phải lôi người ra sân huấn luyện so tài một trận.
Thấy người anh em tốt vì tình mà khổ, Lý Minh thở dài, giúp anh đi học hỏi kinh nghiệm từ các anh em trong quân doanh, thậm chí còn miễn phí soạn thảo cho anh một cuốn cẩm nang.
Nhìn xấp giấy dày cộp, Lý Minh cảm thấy Lục Lẫm nên có chút biểu hiện gì đó, dù sao thì người nhiệt tình như cậu ta cũng hiếm có khó tìm.
Lục Lẫm cầm cuốn cẩm nang xem qua vài trang rồi nhìn Lý Minh với ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Cậu chắc chắn mấy cách này hiệu quả chứ?”
Lý Minh vỗ ngực đảm bảo: “Yên tâm đi, đây là do em viết từng chữ một đấy, đảm bảo hiệu quả.”
Chỉ là những thứ này chưa kịp dùng đến thì Lục Lẫm đã phát hiện ra điều bất thường.
Hôm nay, Cố Minh Nguyệt thay một bộ quần áo mới, chiếc váy liền màu xanh da trời càng tôn lên vóc dáng yêu kiều của thiếu nữ.
Lục Lẫm nhận ra kiểu tóc của cô cũng khác mọi ngày.
Bình thường ở nhà, Cố Minh Nguyệt hay tết hai bím tóc.
Kiểu tóc hôm nay Lục Lẫm chưa thấy bao giờ nên tò mò nhìn ngắm.
Nhận thấy ánh mắt của anh, Cố Minh Nguyệt mỉm cười, xoay một vòng tại chỗ: “Thế nào? Cách ăn mặc này của tôi cũng được đấy chứ?”
Lục Lẫm nhớ đến một điều trong cẩm nang: Khi đối tượng hỏi ý kiến, phải khen ngợi vô điều kiện.
Anh khẽ gật đầu, việc này quá đơn giản, dù không có cẩm nang thì anh cũng có thể khen ngay lập tức.
Cố Minh Nguyệt mặc bộ này vốn dĩ đã rất đẹp rồi.
“Đẹp lắm!”
Khen xong, Lục Lẫm lơ đãng hỏi: “Cô định ra ngoài à?”
Cố Minh Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy, Uyển Uyển bảo bạn con bé muốn làm quen với tôi nên chúng tôi rủ nhau đi ăn cơm.”
“Nam hay nữ? Trông như thế nào? Tôi có quen không?”
“Anh cả, sao anh cứ như đang điều tra hộ khẩu thế.”
Lục Uyển Uyển từ bên ngoài đi vào nghe thấy một tràng câu hỏi của anh trai thì thầm than phiền.
Lục Lẫm ho khan một tiếng nói: “Chẳng phải anh lo cho sự an toàn của hai đứa sao, hai cô gái nhỡ gặp phải người xấu thì làm thế nào.”
Lục Uyển Uyển không phục nói: “Bọn em đi gặp Diệu Du chứ có phải người lạ đâu, anh lo lắng thái quá rồi.”
Tống Diệu Du là một trong số ít bạn thân của Lục Uyển Uyển, Lục Lẫm cũng từng gặp vài lần.
“Vậy à, thế thì anh yên tâm rồi.”
Lục Lẫm đời nào chịu thừa nhận mình lo lắng vì sợ có đàn ông khác ở đó.
Lúc ra ngoài Lục Uyển Uyển còn càm ràm với Cố Minh Nguyệt rằng anh cả dạo này cứ như biến thành người khác.
Trong nhà có chút động tĩnh gì anh cũng phải hỏi cho ra nhẽ xem các cô làm gì.
Nhìn nụ cười rạng rỡ của Cố Minh Nguyệt, Lục Uyển Uyển mới lờ mờ nhận ra có gì đó sai sai.
Không lẽ anh cả ghen rồi chứ?
Nghĩ lại cũng có khả năng lắm, chân anh cả chưa khỏi hẳn, chỉ có thể trơ mắt nhìn chị dâu đi chơi với cô bé.
Thảo nào cảm giác nguy cơ lại tăng cao như vậy.
Lục Uyển Uyển cảm thấy anh cả lo bò trắng răng, chị dâu thích anh ấy như thế, chắc chắn sẽ không để mắt đến người đàn ông khác đâu.
Lục Uyển Uyển cái gì không có chứ riêng khoản tự tin về anh cả thì cô bé có thừa.
Dù sao từ nhỏ đến lớn, số cô gái chạy theo sau anh không phải là ít.
Lần này họ ra ngoài, ngoài việc hẹn ăn cơm với Tống Diệu Du thì còn định đi may quần áo.
Bắc Kinh dạo gần đây nổi lên một tiệm may đo quần áo tay nghề rất cao.
Trong đám thiếu nữ và các bà vợ, Tống Diệu Du là người thích may quần áo mới nhất.
Vừa nhận được tin là cô ấy đã vội vàng rủ Lục Uyển Uyển đi cùng cho vui.
Địa điểm hẹn gặp là trước cửa tiệm cơm quốc doanh.
“Hôm nay chúng ta đến đúng lúc thật, món điểm tâm do đầu bếp Bạch An của tiệm làm là số dách đấy.”
Lục Uyển Uyển hào hứng kể cho chị dâu nghe về mấy món điểm tâm mình thích nhất, Cố Minh Nguyệt nghe mà thấy đói bụng.
Ngoài sở thích nấu ăn ra thì cô cũng rất thích ăn uống.
Hồi ở thế kỷ 21, điều cô thích làm nhất khi đi du lịch là check-in các quán ăn ngon.
Cảm giác bất ngờ bùng nổ trong khoang miệng khi thưởng thức món ăn ngon có thể xua tan hoàn toàn mọi mệt mỏi trong công việc.
“Uyển Uyển.”
Tống Diệu Du rất nhanh đã đến nơi.
Cô ấy mặc một chiếc váy liền hoa nhí màu trắng, dáng người nhỏ nhắn, kết hợp với khuôn mặt búp bê đáng yêu khiến người ta nhìn là thấy mến.
Đôi mắt sáng ngời của cô ấy nhìn Cố Minh Nguyệt nói: “Chị chắc là đồng chí Cố nhỉ, chào chị, em tên là Tống Diệu Du, chị cứ gọi em là Diệu Du nhé.”
Đã nghe Uyển Uyển nhắc đến chị dâu từ lâu, hôm nay mới là lần đầu tiên hai người gặp mặt.
Bình thường cô ấy ở riêng bên ngoài, ít khi về khu gia binh nên cũng chưa gặp Cố Minh Nguyệt được mấy lần.
Cố Minh Nguyệt nhìn khuôn mặt búp bê trắng trẻo non nớt kia, cảm thấy tay mình hơi ngứa ngáy, kìm nén xúc động muốn véo má cô ấy, cô mỉm cười tươi tắn: “Chào Diệu Du, cứ gọi chị là Minh Nguyệt là được rồi.”
Lục Uyển Uyển một tay khoác tay một người cười híp mắt nói: “Được rồi, hai người đừng khách sáo nữa, mọi người cứ gọi tên nhau là được mà.”
Họ cũng chẳng phải quan hệ cấp trên cấp dưới, không cần phải câu nệ, cứ gọi tên cho thân mật.
Tống Diệu Du nghĩ lần đầu gặp mặt mà gọi thẳng tên thì hơi bất lịch sự nhưng Lục Uyển Uyển đã nói vậy, Cố Minh Nguyệt cũng không có ý kiến gì nên cô ấy cũng gọi theo.
“Minh Nguyệt.”
“Ơi!”
Cố Minh Nguyệt cười hì hì đáp lại.
“Mau vào trong đi thôi, tớ ngửi thấy mùi thơm mà đói meo cả bụng rồi đây này.”
Tống Diệu Du áy náy nói: “Tại tớ đến muộn, lần này tớ mời nhé, đảm bảo cho cậu ăn no căng bụng.”
Lục Uyển Uyển: “Đi thôi, tớ sẽ không khách sáo đâu đấy.”
Hai cô bạn thân bình thường cũng hay mời nhau ăn uống, họ đều có công ăn việc làm, gia thế cũng không tệ nên chẳng để tâm đến chút chuyện ăn uống này.
