Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 25: Cảm giác nguy cơ



“Tiểu Du?”

Tống Thế Kiệt nhìn thấy em gái đang ăn cơm ở đây liền đi tới chào hỏi.

Tống Diệu Du nhìn thấy anh trai thì cười nói: “Anh đến đây một mình ạ?”

Tống Thế Kiệt gật đầu, nhà ăn cơ quan dạo này không biết bị làm sao mà nấu nướng món nào cũng đắng nghét, đồng nghiệp ai nấy đều than trời, người thì viện cớ về nhà, người thì trốn ra ngoài ăn.

“Em chào anh Thế Kiệt.”

Lục Uyển Uyển tự nhiên chào hỏi.

Tống Thế Kiệt mỉm cười đáp lại, khi ánh mắt chạm phải Cố Minh Nguyệt, tim anh ta bỗng hẫng một nhịp.

Khuôn mặt trắng ngần của thiếu nữ tỏa sáng dưới ánh mặt trời, tựa như nàng tiên lạc xuống trần gian khiến người ta không thể rời mắt.

Tống Thế Kiệt cảm thấy mình đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh ta cảm nhận được lồng ngực mình đang đập liên hồi, cả người ngây ra tại chỗ.

Tống Diệu Du đảo mắt, hỏi: “Anh ăn cơm chưa?”

Tống Thế Kiệt lúc này mới hoàn hồn: “Anh chưa.”

Tai anh ta hơi nóng lên, không dám nhìn về phía Cố Minh Nguyệt nữa.

Cố Minh Nguyệt chớp mắt, người này lạ thật đấy, sao cứ nhìn chằm chằm vào cô thế, chẳng lẽ lúc ra ngoài vội quá mặt dính bẩn sao?

Lát nữa phải tìm gương soi thử mới được.

Ngược lại Lục Uyển Uyển vốn chậm chạp nay lại nhạy bén nhận ra điều bất thường, tên Tống Thế Kiệt này không phải định đào góc tường nhà cô đấy chứ?

Lục Uyển Uyển cảm thấy mình vừa phát hiện ra một điều quan trọng.

Tống Thế Kiệt cứ tưởng em gái sẽ giữ mình lại ăn cơm, ai ngờ cô bé lại phũ phàng nói: “Vậy em không làm phiền anh nữa.”

Tống Thế Kiệt vừa định ngồi xuống thì khựng lại, lặng lẽ thu chân về.

Tống Diệu Du không nghĩ nhiều, anh trai còn phải về đi làm, anh ấy xưa nay luôn đúng giờ, đừng vì ăn cơm với bọn họ mà muộn giờ làm.

Bữa cơm của họ cũng sắp xong rồi, quán lại không còn chỗ trống, vừa hay nhường chỗ cho người khác.

“Anh cứ từ từ ăn, bọn em đi trước đây.”

Nói xong, Tống Diệu Du kéo hai người bạn rời đi.

Tống Thế Kiệt thậm chí còn chưa kịp gọi em gái lại, ánh mắt lưu luyến nhìn theo bóng dáng xinh đẹp bên cạnh cô bé.

Thôi bỏ đi, dù sao vẫn còn kịp, đợi có thời gian sẽ tìm em gái hỏi thăm sau.

Lục Uyển Uyển ra khỏi tiệm cơm, vẫn lén ngoái đầu lại nhìn, thấy biểu cảm của Tống Thế Kiệt, cô bé thầm thắp nén nhang cầu nguyện cho anh trai.

Mới hôm trước bà nội còn bảo nếu anh không nhanh chân thì chị dâu sẽ bị người ta cuỗm mất. Không ngờ mới đó mà lời này đã ứng nghiệm.

Lục Uyển Uyển thầm hả hê xem kịch vui, ai bảo bình thường anh cả cứ lạnh lùng, tỏ vẻ không quan tâm làm gì, đáng đời cho anh ấy sốt ruột chơi.

Tống Diệu Du dẫn hai người đến tiệm may quen thuộc của mình.

“Tay nghề của thợ may ở đây mấy chục năm rồi, mắt nhìn là thước đo, quần áo may ra vừa đẹp vừa khít người.”

Nghe cô ấy nói vậy, Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển đều thấy động lòng.

“Hay là chúng ta cũng may một bộ đi?”

Cố Minh Nguyệt có tiền trong túi nên không lo, số tiền Lục Lẫm đưa đủ để các cô may quần áo. Đương nhiên cũng không thể tiêu không, phải mang chút quà về cho “kim chủ” chứ.

Lục Uyển Uyển thích nhất là “bào tiền” của anh cả nên giơ cả hai tay tán thành.

Đến tiệm may, sau khi đo xong số đo cho hai người, Cố Minh Nguyệt bắt đầu miêu tả vóc dáng của Lục Lẫm cho thợ may.

Dù sao cũng từng có tiếp xúc thân mật, tuy không chắc chắn trăm phần trăm nhưng độ chính xác cũng phải đến 50%.

Bác thợ may cười hiền hậu nói: “Cô cứ yên tâm về tay nghề của tôi, độ chính xác 50% là đủ để may rồi, nếu mang về mặc không vừa thì tôi không lấy tiền.”

Cố Minh Nguyệt ngạc nhiên, chẳng lẽ đây chính là sự tự tin của thợ lành nghề sao?

Lần này đi chơi đến tận khi mặt trời xuống núi, Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển mới xách chiến lợi phẩm về nhà.

Quần áo nam may đơn giản nên họ đợi lấy luôn, đỡ mất công sau này phải đợi.

Vừa về đến nhà, nhân lúc mọi người đang dồn sự chú ý vào chị dâu, Lục Uyển Uyển lén lút lẻn vào phòng anh cả để báo cáo tình hình hôm nay.

“Anh cả, bà nội nói rồi đấy, anh mà không hành động ngay là chị dâu bị người ta cướp mất đấy, anh xem, quả nhiên không sai mà.”

Lông mày Lục Lẫm nhíu chặt, cái tên Tống Thế Kiệt này nghe không lạ lẫm gì, hình như cậu ta kém anh hai tuổi. Nghe nói cậu ta làm phóng viên cho tòa soạn báo ở Bắc Kinh là một đồng chí có tài văn chương và học thức.

Lục Lẫm đặt mình và cậu ta lên cùng một bàn cân so sánh, phát hiện ra thật khó phân thắng bại.

Cha Tống làm văn thư, mẹ Tống là giảng viên đại học, nhà họ Tống là dòng dõi thư hương, đều là trí thức cao cấp, quan niệm môn đăng hộ đối không quá nặng nề.

Nếu Tống Thế Kiệt thực sự thích cô gái nào, chỉ cần gia thế trong sạch thì chắc hẳn họ cũng sẽ đồng ý.

Lục Uyển Uyển nhìn vẻ mặt trầm ngâm của anh trai, trong lòng thầm cười trộm, cho anh chừa cái tội lạnh lùng với chị dâu, giờ thì biết hối hận chưa?

Lục Uyển Uyển cũng chỉ dám nghĩ thầm trong bụng chứ không dám nói ra trước mặt anh, báo cáo xong xuôi thì cô bé lặng lẽ rút lui để anh tự suy ngẫm.

Lục Lẫm chìm đắm trong suy nghĩ của mình đến mức không nghe thấy tiếng gõ cửa, lúc Cố Minh Nguyệt bước vào, anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người.

“Này, đang nghĩ gì thế?”

Cố Minh Nguyệt bất ngờ lên tiếng làm anh giật mình.

Nhìn thấy phản ứng đúng như dự đoán, Cố Minh Nguyệt cười đắc ý.

Lục Lẫm thở phào nhẹ nhõm: “Sao em lại vào đây?”

Không phải đang nói chuyện với ông bà nội ở bên ngoài sao?

“Đương nhiên là thấy ai đó đang buồn rầu nên đặc biệt đến an ủi rồi.”

Cố Minh Nguyệt đã nghe Lục Uyển Uyển kể lại sự tình, cô cảm thấy có lẽ mọi người lo xa quá rồi, người ta đâu có ý đó, lần đầu gặp mặt còn chẳng nói được mấy câu.

“Thôi nào, đừng giận nữa, xem tôi mua gì cho anh này.”

Cố Minh Nguyệt lấy bộ quần áo giấu sau lưng ra: “Tèn ten ten tèn.”

Đó là một chiếc áo sơ mi trắng, cổ tay thêu hoa văn tinh xảo, nếu không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện ra.

“Bình thường anh toàn mặc quân phục, bộ này để mặc thường ngày nhé.”

Dù sao quân đội quy định nghiêm ngặt, chiếc áo này theo lý thuyết thì không phù hợp quy định lắm. Cô đã đặc biệt chọn chất liệu vải voan thoáng khí, dù là mùa hè nóng bức mặc vào cũng không thấy bí bách.

Lục Lẫm sờ chất vải trong tay, khóe miệng nở nụ cười, dịu dàng nói: “Cảm ơn em, tôi thích lắm.”

Cố Minh Nguyệt tấm tắc lấy làm lạ, nghe được một câu khen ngợi từ miệng anh quả không dễ dàng gì.

“Sao khách sáo thế? Cứ như biến thành người khác vậy, tôi vẫn quen với phong cách trước đây của anh hơn.”

Ánh mắt Lục Lẫm lảng tránh: “Đó là do trước đây tôi không hiểu chuyện, em không được nhắc lại nữa.”

Cố Minh Nguyệt trêu chọc nhìn anh: “Sao? Giờ thì hiểu chuyện rồi à?”

Cứ tưởng Lục Lẫm sẽ không đáp lại, ai ngờ anh gật đầu cái rụp.

Giọng nói chắc nịch vang lên: “Đúng vậy, giờ hiểu chuyện rồi.”

“Trước đây là do tôi không nhìn rõ lòng mình đã làm nhiều chuyện có lỗi với em, Nguyệt Nguyệt có thể cho tôi một cơ hội sửa sai không?”

Anh nhìn Cố Minh Nguyệt với ánh mắt đáng thương như chú cún con đang chờ chủ nhân an ủi.

Cố Minh Nguyệt như bị dọa sợ, sờ trán anh nói: “Không sốt mà, sao lại nói sảng thế này?”

Lục Lẫm: “...”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...