Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 26: Trí tưởng tượng phong phú



Lục Lẫm nghiêm mặt, lặp lại lần nữa: “Tôi nói nghiêm túc đấy, trước đây là lỗi của tôi, Nguyệt Nguyệt có nguyện ý cho tôi một cơ hội sửa sai không?”

Đôi mắt đen láy của anh nhìn Cố Minh Nguyệt không chớp, ánh mắt chứa chan thâm tình.

Trong lòng Cố Minh Nguyệt nở hoa nhưng ngoài mặt vẫn làm cao hừ một tiếng: “Cái này còn phải xem biểu hiện của anh đã.”

Cô đã chịu bao nhiêu tủi thân, đương nhiên phải xả cho bõ tức.

Nếu Lục Lẫm biểu hiện tốt, tất nhiên cô có thể cho anh một cơ hội.

Còn nếu không thì đi chỗ khác chơi.

Cố Minh Nguyệt mủi lòng không chỉ vì Lục Lẫm mà phần lớn là vì gia đình họ Lục.

Giữa họ không hề có quan hệ huyết thống nhưng họ lại sẵn lòng đối xử với cô như con đẻ. Ngày ngày không mua quần áo cho cô thì cũng đưa cô đi chơi, sợ cô ở nhà buồn chán.

Về mặt vật chất, nhà họ Cố chưa từng để nguyên chủ thiếu thốn nhưng về mặt tình cảm thì lại thiếu đi sự chân thành. Họ coi con gái như một món hàng, một sản phẩm để đảm bảo sự giàu sang lâu dài cho gia tộc.

Với tâm lý đó, cha mẹ Cố không có bao nhiêu tình cảm thật lòng dành cho nguyên chủ. Ngay cả người anh trai lớn lên cùng nhau từ nhỏ cũng coi cô như quân cờ để giao dịch, thật sự khiến người ta đau lòng.

Nhà họ Lục tuy ít người nhưng ai nấy đều quan tâm đến gia đình bằng cả tấm lòng. Dù ở địa vị cao nhưng họ không hề đánh mất tình thân và tình yêu cơ bản.

Lục Lẫm lớn lên trong môi trường như vậy, quan điểm về tình yêu và sự nghiệp của anh không cần phải bàn cãi.

Hai người vốn đã có hôn ước từ bé, lúc Lục Lẫm chưa tỏ thái độ thì Cố Minh Nguyệt lẽo đẽo chạy theo sau anh.

Giờ anh đã nhìn rõ lòng mình, chủ động bày tỏ, Cố Minh Nguyệt có cảm giác khổ tận cam lai.

Bình thường vẻ mặt lạnh lùng của anh dọa người chết khiếp, cô phải làm công tác tư tưởng mãi mới dám lại gần. Mỗi lần đưa đồ cho anh, nếu không nể mặt người nhà họ Lục thì cô đã muốn bỏ chạy từ lâu rồi.

Đối mặt với “máy điều hòa chạy bằng cơm” này, cô thực sự không chịu nổi!

Nhưng may mà mọi nỗ lực đều xứng đáng, sự kiên trì của cô đã được đền đáp xứng đáng.

Chỉ là đồng ý với Lục Lẫm dễ dàng như vậy có phải hời cho anh quá không?

Ánh mắt Cố Minh Nguyệt đảo quanh, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào: “Hồi trước người ta tặng đồ cho anh, anh còn đuổi người ta ra ngoài, giờ nói thế này ai biết là thật hay giả chứ.”

Nghe tiếng khóc than của cô, trong lòng Lục Lẫm dâng lên vị đắng chát, đúng là tự lấy đá ghệ chân mình.

Anh rút khăn tay trong túi ra, cẩn thận lau nước mắt cho cô, giọng điệu dịu dàng: “Xin lỗi là lỗi của tôi, em muốn đánh muốn mắng gì tôi cũng chịu.”

Cố Minh Nguyệt bĩu môi: “Em thèm vào, giờ anh là bệnh nhân, nhỡ xảy ra chuyện gì thì cả nhà lại tìm em tính sổ.”

“Họ sẽ không đâu.”

Lục Lẫm khẳng định chắc nịch: “Họ thích em còn không kịp, sao lại tìm em tính sổ được.”

Kể từ khi Cố Minh Nguyệt đến, trong nhà rộn rã tiếng cười, tinh thần ông bà nội phấn chấn hẳn lên, bố mẹ tan làm cũng về nhà đúng giờ, chưa kể đến cô em gái lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau cô như cái đuôi nhỏ.

Lục Lẫm cảm thấy nếu sau này hai người cãi nhau, người bị đòn trăm phần trăm là anh.

Trong lòng Cố Minh Nguyệt vui như mở cờ nhưng miệng vẫn khiêm tốn: “Làm gì được như anh nói, bớt dỗ ngon dỗ ngọt đi.”

Khóe miệng cô cong lên, niềm vui trong mắt không giấu được.

Nhìn bàn tay trắng nõn ngay trước mắt, Lục Lẫm động lòng, lén lút nhéo nhẹ một cái: “Vậy em suy nghĩ thế nào rồi?”

Hỏi câu này xong, tim anh treo lên tận cổ họng, nín thở chờ đợi câu trả lời của Cố Minh Nguyệt.

“Đương nhiên là không thế nào cả.”

Nghe câu trả lời này, Lục Lẫm hụt hẫng vô cùng, lặng lẽ rụt tay về, cúi đầu kiểm điểm.

Trước đây thái độ của anh với Cố Minh Nguyệt tệ như vậy, cô giận là đúng thôi.

Đàn ông con trai, mặt mũi quan trọng gì.

Lục Lẫm tin rằng có công mài sắt có ngày nên kim, chỉ cần anh có thái độ đúng đắn tích cực, một ngày nào đó Cố Minh Nguyệt sẽ thấy được chân tâm của anh.

Anh cúi đầu nên không nhìn thấy ánh mắt tinh quái của Cố Minh Nguyệt.

Nhìn bộ dạng ủ rũ của Lục Lẫm thật đáng thương, y hệt chú cún con bị chủ bỏ rơi.

Trêu chọc Lục Lẫm đủ rồi, Cố Minh Nguyệt mới nín cười, hắng giọng định mở miệng thì nghe người đàn ông nói.

“Không sao, em chỉ cần đứng yên ở đó, đừng đẩy tôi ra xa là được.”

Cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt, chưa kể vầng trăng sáng này đang ở ngay trong nhà mình, Lục Lẫm phải tranh thủ chiếm lấy tiên cơ, đuổi hết mấy tên Tống Thế Kiệt, Lý Thế Kiệt, Vương Thế Kiệt gì đó đi cho khuất mắt.

Ánh mắt anh chân thành nhìn Cố Minh Nguyệt, ánh nhìn soi rọi thẳng vào trái tim cô.

Cô không ngờ người đàn ông này lại nói ra những lời thật lòng như vậy.

Biểu cảm trên mặt cô giãn ra, cả người thả lỏng, đôi mắt cười cong cong: “Được thôi, nếu biểu hiện không tốt sẽ bị trừ điểm đấy nhé.”

Mắt Lục Lẫm sáng lên: “Được, một lời đã định.”

Cố Minh Nguyệt đưa áo cho anh: “Này, thay thử xem có vừa không, em chỉ miêu tả kích thước đại khái thôi, không biết có được không nữa, nếu không vừa thì... Á á á!”

“Lục Lẫm! Anh làm cái gì thế!”

Cố Minh Nguyệt lấy tay che mắt, qua kẽ ngón tay nhìn thấy lồng ngực rắn chắc của Lục Lẫm, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.

Người đàn ông này trở nên lẳng lơ từ bao giờ thế?

Trước đây thì cấm tiệt không cho nhìn, sao hôm nay lại như khổng tước xòe đuôi thế này, cô còn chưa nói hết câu anh đã cởi áo ra rồi.

Người không biết còn tưởng cô là sắc nữ ấy chứ.

Lục Lẫm mở to mắt nhìn cô đầy vô tội: “Trước đây chẳng phải cũng nhìn thấy như thế rồi sao, có gì đâu mà ngại.”

Khóe miệng anh lướt qua một nụ cười khó phát hiện.

Chút tâm cơ này sao qua mặt được Cố Minh Nguyệt.

Nhìn thấy nụ cười bên khóe miệng anh, Cố Minh Nguyệt như bắt được thóp, giả vờ giận dỗi: “Anh còn nói không cố ý à.”

Khóe miệng Lục Lẫm thẳng tắp: “Em nói gì cơ? Tôi nghe không hiểu.”

Anh đẩy xe lăn định bỏ chạy, Cố Minh Nguyệt xoay người nắm lấy tay cầm.

“Uổng công em tưởng anh thật thà, không ngờ cũng học thói lừa người rồi.”

Cố Minh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, chưa đồng ý mà đã trêu chọc cô rồi, nếu đồng ý thì không biết còn lợi hại đến mức nào nữa!

“Trừ điểm anh!”

Lục Lẫm: “Đừng mà, tôi đùa chút thôi, tôi chỉ muốn mặc thử xem áo có vừa không chứ không có ý gì khác.”

Cố Minh Nguyệt ngoảnh mặt đi không thèm nhìn anh.

Lục Lẫm cuống lên, vội vàng nắm lấy tay Cố Minh Nguyệt nhận lỗi.

“Tôi thật sự không có ý gì khác đâu, chỉ là tôi sợ thôi.”

Sợ?

Anh có gì mà phải sợ?

Cố Minh Nguyệt thắc mắc hỏi.

Lục Lẫm nghĩ đến cảnh tượng Cố Minh Nguyệt đồng ý ở bên Tống Thế Kiệt cứ hiện lên trong đầu mình, có chút ngại ngùng không dám mở miệng.

Anh càng không muốn nói, Cố Minh Nguyệt càng muốn biết, lòng hiếu kỳ bị khơi dậy.

Dưới sự tra hỏi dồn dập của cô, Lục Lẫm ấp úng nói ra nỗi lo lắng của mình.

Nghe xong Cố Minh Nguyệt cười đau cả bụng: “Trí tưởng tượng của anh phong phú quá rồi đấy.”

Mặt Lục Lẫm ửng hồng, ngượng ngùng nói: “Chẳng phải em nói thích người có học thức sao? Tống Thế Kiệt làm việc ở tòa soạn báo là sinh viên đại học lại còn biết viết văn nữa.”

“Em nói thích người có học thức bao giờ?”

Đương sự tỏ vẻ rất hoang mang.

Ánh mắt Lục Lẫm lảng tránh: “Tôi vô tình nghe được thôi.”

Cố Minh Nguyệt nhớ lại, hình như câu này là Lục Uyển Uyển nói, hôm đó hai chị em ngồi tán gẫu có nhắc đến chủ đề này.

Hóa ra lúc đó Lục Lẫm ở bên ngoài nghe thấy.

“Cái đó là Uyển Uyển nói, em nói rõ ràng là thích người cao to đẹp trai, ví dụ như ai đó chẳng hạn.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...