Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 33: Lấy lùi làm tiến



Tình huống này khiến Lục Uyển Uyển nhớ lại hồi nhỏ, mỗi lần anh cả định làm chuyện xấu là y như rằng sẽ bày ra vẻ mặt này.

Anh cả nói thế nào nhỉ?

À, gọi là lấy lùi làm tiến.

Trước tiên tỏ ra yếu thế với đối phương, sau đó tấn công để đạt được mục đích của mình.

Lục Uyển Uyển hít sâu một hơi khí lạnh, nhìn chị dâu với ánh mắt đồng cảm, con thỏ trắng đáng thương sắp lọt vào bẫy của con sói xám rồi.

Lục Uyển Uyển nhìn anh cả, không được, chị dâu là đồng minh của cô bé, không thể trơ mắt nhìn chị ấy bị anh cả bắt nạt được.

Cô bé kiên định nói: “Anh cả thấy trong người không khỏe chứ gì? Để em gọi điện cho anh Lý Minh đưa anh đến bệnh viện nhé.”

Lục Lẫm đang diễn sâu suýt thì hộc máu, cô em gái quý hóa này cần phải đi học lại lớp quan sát sắc mặt gấp.

Anh cố tình giả vờ yếu đuối thế này, nếu Lý Minh đến thì chẳng phải lộ tẩy hết sao?

Hơn nữa diễn cái trò này trước mặt anh em tốt thì mất mặt lắm.

Cố Minh Nguyệt thấy cô bé nói có lý: “Đúng đấy, Uyển Uyển đi gọi điện đi, chị vào thu dọn đồ đạc cho anh em rồi mình cùng đưa anh ấy đi bệnh viện.”

Lục Lẫm vội vàng ngồi thẳng dậy, giọng nói cũng có lực hơn hẳn: “Anh không sao đâu, chỉ là lo lắng cho hai đứa quá thôi, biết hai đứa ra ngoài có việc gì thì anh mới yên tâm được.”

Cố Minh Nguyệt thấy có mùi là lạ, sao giọng người này tự nhiên khỏe re thế nhỉ?

Cô hơi nhíu mày, nhìn Lục Uyển Uyển đầy nghi hoặc.

Cố Minh Nguyệt: Anh em đang giả vờ đấy à?

Lục Uyển Uyển gật đầu lia lịa!

Chị dâu đừng tin ổng.

Cố Minh Nguyệt chậc lưỡi, không ngờ Lục Lẫm còn có năng khiếu làm diễn viên điện ảnh, diễn sâu đến mức làm cô thót cả tim.

“Thôi được rồi, bọn em cũng chẳng có việc gì to tát đâu, chỉ là có chút việc riêng cần giải quyết thôi, đợi về rồi kể cho anh nghe sau nhé.”

Nói xong, Cố Minh Nguyệt kéo tay Lục Uyển Uyển chạy biến, bỏ mặc Lục Lẫm ngồi đó với cánh tay đưa ra níu kéo trong vô vọng.

Hai người đi rồi, Lục Lẫm càng nghĩ càng thấy không ổn.

Hạ Tuệ Anh xuống lầu thấy cháu trai vẫn ngồi ở nhà, ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Lẫm, sao cháu chưa đi bệnh viện?”

Bình thường giờ này Lục Lẫm đã có mặt ở bệnh viện để điểm danh rồi, anh rất tích cực trong việc tập luyện phục hồi chức năng.

Hôm nay lạ thật đấy, tối qua cũng đâu thấy nói là hôm nay nghỉ tập.

“Không sao đâu bà nội, hôm nay cháu muốn đi muộn một chút ạ.”

Nói rồi Lục Lẫm đứng dậy: “Thế cháu đi đây ạ.”

Anh dắt xe đạp ra khỏi cửa, Hạ Tuệ Anh đi theo sau dặn dò: “Đi đường cẩn thận nhé cháu.”

“Cháu biết rồi ạ, bà vào nhà đi.”

Hạ Tuệ Anh nhìn theo bóng lưng cháu trai, cảm thấy có gì đó khang khác nhưng không nói rõ được là ở đâu, chỉ nghĩ chắc hôm nay nó muốn nghỉ ngơi thêm chút đỉnh.

Lục Lẫm ra khỏi khu gia binh, dừng lại ở cổng hỏi thăm lính gác xem hướng đi của Cố Minh Nguyệt và em gái sau đó lần theo hướng đó tìm kiếm.

Những nơi hai cô gái thường lui tới cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Anh rất tò mò, rốt cuộc là chuyện gì mà khiến hai người họ kín như bưng thế nhỉ? Nói là chuyện xấu thì không thể nào, vậy chỉ có thể là bất ngờ?

Nếu đúng là vậy thì Lục Lẫm phanh xe lại, suy nghĩ xem có nên đi tìm hai người họ hay không.

Anh biết Cố Minh Nguyệt rất coi trọng sự riêng tư nhưng đồng thời cũng rất thẳng thắn.

Qua thời gian tiếp xúc, anh hiểu rằng chỉ cần là chuyện cô muốn nói thì nhất định sẽ nói cho anh biết còn nếu cô không muốn nói mà anh cứ cố tình đi điều tra thì có vẻ hơi quá đáng.

Nếu đi điều tra thì mọi lịch trình sinh hoạt của cô sẽ bị phơi bày trước mắt anh.

Nhưng Cố Minh Nguyệt có thích như vậy không? Rõ ràng là không rồi.

Đặt mình vào hoàn cảnh của cô, anh cũng thấy chuyện đó rất đáng ghét.

Lục Lẫm suy đi tính lại, cảm thấy thôi bỏ đi.

Lúc nào Cố Minh Nguyệt muốn nói thì anh sẽ biết, không muốn nói mà cưỡng cầu cũng chẳng có ý nghĩa gì, ngược lại còn khiến tình cảm hai người rạn nứt.

Đến lúc đó bị trừ hết điểm thì có khóc cũng chẳng ai thương.

Nhưng đã lỡ ra ngoài rồi thì cũng không thể tay không đi về, anh đạp xe đến cửa hàng bách hóa, định bụng mua hai món quà để làm quà tạ lỗi.

Không những chọc giận Cố Minh Nguyệt mà còn làm em gái giận dỗi, Lục Lẫm cảm thấy sự bốc đồng buổi sáng nay thật không đáng chút nào.

Thảo nào người ta bảo sự tò mò g**t ch*t con mèo, giờ thì hay rồi, tự mình hại mình.

Đến cửa hàng bách hóa, Lục Lẫm đi thẳng đến quầy bán mỹ phẩm.

Lần trước Cố Minh Nguyệt tặng kem dưỡng da cho anh có nhắc đến chuyện kem của cô cũng sắp hết, nhân tiện mua thêm hai hộp bổ sung luôn.

“Chào đồng chí lại đây xem thử đi ạ, chúng tôi mới về loại son môi màu sắc tươi tắn đẹp lắm, mua tặng vợ là nhất đấy ạ.”

“Son môi?”

Đó là cái gì?

Lục Lẫm từng nghe mấy người phụ nữ trong nhà nhắc đến nhưng chưa thấy tận mắt bao giờ nên không biết nó tròn méo ra sao.

Cô nhân viên bán hàng nhìn cách ăn mặc của anh đoán chừng là khách sộp nên nhiệt tình giới thiệu.

Cô ta lấy thỏi son trong tủ kính ra đặt lên mặt quầy, mở nắp cho anh xem phần son bên trong.

“Đây chính là son môi đấy ạ, hàng tốt nhập từ Hương Cảng về, màu sắc tươi tắn hơn hẳn giấy bôi môi ta hay dùng, phụ nữ tô lên môi đảm bảo xinh tươi rạng rỡ, thần thái hơn hẳn.”

Để bán được hàng, lãnh đạo cấp trên đã cắn răng hy sinh một thỏi son làm hàng mẫu, cô nhân viên cẩn thận dùng dao cạo một chút son bôi lên mu bàn tay.

“Đồng chí xem màu này có đẹp không?”

Lục Lẫm nhìn kỹ, màu sắc quả thực rất đậm đà, sắc đỏ rực rỡ bắt mắt, bám chắc trên da.

Anh tưởng tượng nếu Cố Minh Nguyệt tô màu son này lên chắc chắn sẽ càng thêm phần kiều diễm động lòng người.

“Thỏi son này được làm từ nguyên liệu tự nhiên, không giống như giấy bôi môi dính dính khó chịu đâu ạ, hơn nữa thiết kế vỏ ngoài cũng đẹp, mua tặng người yêu hay tặng vợ thì hết sảy.”

Phải thừa nhận là Lục Lẫm đã động lòng.

“Cái này bao nhiêu tiền?”

Cô nhân viên báo giá, Lục Lẫm hít hà một hơi, không ngờ món đồ bé xíu thế này mà đắt thế.

Nhưng nghĩ đến những ưu điểm cô nhân viên vừa kể, anh lại thấy cũng đáng đồng tiền bát gạo.

“Đồng chí đừng nhìn nó nhỏ mà coi thường, dùng được lâu lắm đấy ạ, mang theo bên người cũng tiện.”

Dưới sự chào mời nhiệt tình của cô nhân viên, Lục Lẫm rút tiền ra mua liền tù tì bốn thỏi son khiến cô nhân viên cười toe toét không khép được miệng.

Sở dĩ mua bốn thỏi là vì bốn người phụ nữ trong nhà ai cũng phải có phần, không được thiếu ai.

Mua xong son, Lục Lẫm lại chọn thêm vài hộp kem dưỡng da.

Sau đó anh ghé mua mấy món điểm tâm Lục Uyển Uyển thích ăn rồi mới quay xe về nhà.

Ở một diễn biến khác, Cố Minh Nguyệt và Lục Uyển Uyển sau khi rời khỏi nhà liền đi thẳng đến một căn nhà nhỏ gần tiệm cơm quốc doanh.

“Diệu Du, anh Thế Kiệt, bọn tớ đến rồi đây.”

Vừa bước vào cửa, Lục Uyển Uyển đã liến thoắng kể lể chuyện bị anh cả chặn đường hỏi han đủ điều vào sáng sớm, làm hai người suýt muộn giờ.

Tống Diệu Du cười nói: “Không sao đâu, dù gì cũng chỉ có mấy đứa mình, không cần vội.”

Tống Thế Kiệt nghe nói Lục Lẫm chặn đường hai người thì trong lòng thấp thỏm lo âu, chẳng lẽ bị phát hiện rồi sao?

Nếu Lục Lẫm biết anh ta đang ở cùng Cố Minh Nguyệt, liệu có xông đến đánh cho anh ta một trận không nhỉ?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...