Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 34: Quỳ bàn giặt



Lần này họ tụ tập với nhau là có việc cần làm.

Mấy bộ quần áo Cố Minh Nguyệt mua ở cửa hàng bách hóa mặc không vừa người lắm, cô bèn tự tay sửa lại theo ý mình, mặc lên người hiệu quả bất ngờ.

Không chỉ được người nhà khen ngợi mà ngay cả mấy cô gái trong khu gia binh cũng tìm đến hỏi thăm xem cô mua quần áo ở đâu.

Khi biết là cô tự làm thì ai nấy đều tiếc nuối ra về. Lục Uyển Uyển tình cờ biết chuyện này, cảm thấy đây là một cơ hội làm giàu béo bở.

Tuy hàng tháng gia đình đều cho tiền tiêu vặt, bản thân cô bé cũng có lương nhưng ai mà chê tiền nhiều bao giờ.

Lục Uyển Uyển bàn bạc ý tưởng may quần áo với Cố Minh Nguyệt, hai người lập tức ăn ý, một người phụ trách may vá, một người phụ trách tiêu thụ.

Hiện tại kinh tế cá thể vẫn bị hạn chế chưa được phát triển, họ chỉ có thể lén lút làm dưới danh nghĩa may quần áo cho bạn bè thân thiết.

Chỉ cần người mua và người bán kín miệng như bưng thì dù có ai phát hiện cũng chẳng làm gì được họ.

Nhưng sức lực của hai người có hạn, Lục Uyển Uyển bèn lôi kéo thêm Tống Diệu Du vào nhập hội.

Còn Tống Thế Kiệt gia nhập là do một sự cố ngoài ý muốn.

Sau khi bán được hai bộ quần áo đầu tiên, Tống Diệu Du nhận được phần tiền hoa hồng của mình, vui vẻ mời cả nhà đi ăn cơm.

Tống Thế Kiệt nhạy bén nhận ra điều bất thường, chưa đến ngày phát lương mà em gái đã có tiền rủng rỉnh, hoàn toàn không giống tác phong thường ngày của cô bé.

Dưới sự tra hỏi gắt gao của anh, biết được em gái cùng Cố Minh Nguyệt lén lút may quần áo bán, Tống Thế Kiệt kinh ngạc đến rớt cả cằm.

Đây có còn là cô em gái ham chơi nghịch ngợm của anh nữa không vậy?

Tống Thế Kiệt có chút lo lắng khi họ làm việc này, nhỡ bị bắt được rồi bị đày xuống nông thôn thì có mà khóc tiếng Mán.

“Anh yên tâm đi, bọn em toàn may cho mấy chị em trong đại viện thôi, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, hơn nữa mọi người đều lớn lên cùng nhau, chút tình nghĩa này vẫn phải có chứ.”

Tống Thế Kiệt vẫn không yên tâm, quyết định đi theo em gái đến xem sao. Đến nơi mới biết họ thuê một gian phòng nhỏ ngay cạnh tiệm may.

Ngay cả bác thợ may già cũng bị lôi kéo vào nhóm, ở cái tuổi này rồi, bác không ngờ mình lại có cơ hội đón mùa xuân thứ hai của sự nghiệp.

Kể từ khi cửa hàng bách hóa Bắc Kinh khai trương, hiệu quả kinh doanh của tiệm may ngày càng giảm sút.

Vì thế khi nhóm Cố Minh Nguyệt tìm đến, bác thợ may đồng ý ngay tắp lự.

Lục Uyển Uyển và Tống Diệu Du một người phụ trách đóng gói, một người liên hệ khách hàng, Cố Minh Nguyệt và bác thợ may bàn bạc việc thiết kế và cắt may.

Cả tiệm may hoạt động đâu ra đấy, trật tự ngăn nắp.

“Bọn em lại nhận thêm được mấy đơn nữa rồi, sau này sẽ càng ngày càng khấm khá hơn cho xem.”

Tống Diệu Du vỗ ngực đảm bảo với anh trai.

“Thế này đi, hay là cho anh tham gia với?”

Kể từ khi bị Lục Lẫm vạch trần tâm tư với Cố Minh Nguyệt, Tống Thế Kiệt thường xuyên tránh mặt cô.

Giờ anh xin gia nhập không phải vì còn nuôi hy vọng gì với Cố Minh Nguyệt mà chỉ đơn thuần thấy công việc này của họ rất có triển vọng.

“Anh không biết may vá nhưng anh biết vẽ, có thể giúp mọi người vẽ áp phích quảng cáo còn có thể viết lời quảng cáo nữa.”

Đến lúc đó núp bóng danh nghĩa tiệm may, dù có ai đến kiểm tra cũng không sợ, ngược lại còn có thể đường đường chính chính kiếm tiền.

Cố Minh Nguyệt thấy đề nghị này của Tống Thế Kiệt rất hay, cô tuy cũng biết vẽ nhưng khoản viết lách quảng cáo thì chịu chết.

Tống Thế Kiệt làm việc ở tòa soạn báo lâu năm, khả năng viết lách chắc chắn không thành vấn đề.

Thế là bốn người tập hợp lại thành một nhóm khởi nghiệp nhỏ.

Vì sợ người lớn trong nhà không chấp nhận chuyện này nên họ toàn lén lút tận dụng thời gian rảnh rỗi để làm.

Trong bốn người, chỉ có Cố Minh Nguyệt là không phải đi làm nên ngoài thời gian tập phục hồi chức năng cùng Lục Lẫm ở nhà thì cô thường xuyên đến tiệm may giúp đỡ.

Thời nay đơn vị nhà nước chỉ được nghỉ một ngày mỗi tuần, không được nghỉ hai ngày cuối tuần như sau này.

Họ tranh thủ ngày nghỉ chủ nhật để họp mặt, tổng kết công việc trong tuần, trông ra dáng một studio nhỏ.

“Anh Thế Kiệt, anh vẽ áp phích đẹp quá đi mất!”

Lục Uyển Uyển cầm tờ áp phích trên tay xuýt xoa khen ngợi.

Trên áp phích là hình ảnh một cô gái trẻ trung, mặc bộ quần áo vừa vặn tôn dáng, chính là mẫu váy mà họ thiết kế.

Tổng thể bức tranh tuy đơn giản nhưng lại vô cùng hút mắt.

Tống Thế Kiệt ngượng ngùng nói: “Có gì đâu, anh cũng học hỏi từ mấy tờ báo miền Nam gửi ra thôi, nghe nói quần áo trong đó mốt hơn nhiều.”

Ước gì có cơ hội được vào đó một chuyến thì tốt biết mấy.

“Thế này mà còn chưa tốt á? Tờ áp phích này mà tung ra thì quần áo của chúng ta đảm bảo cháy hàng cho xem.”

Cố Minh Nguyệt cũng thấy phong cách vẽ của Tống Thế Kiệt rất tuyệt.

Hội họa đôi khi không chỉ nhìn bề ngoài mà quan trọng hơn là cảm nhận được cái hồn của bức tranh.

“Nếu có khách đến mua quần áo, chúng ta sẽ tặng kèm một tờ áp phích này.”

Tống Thế Kiệt đã liên hệ với xưởng in, tự bỏ tiền túi ra in một trăm bản.

Cố Minh Nguyệt: “Khoản này sẽ trừ vào tiền hoa hồng của chúng ta nhé.”

Họ vừa mới kéo Tống Thế Kiệt vào nhóm chưa lâu, chưa kiếm được đồng nào mà đã để anh phải bỏ tiền túi ra thì ngại quá.

“Không cần đâu cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, coi như chút tấm lòng của người làm anh trai này.”

Cố Minh Nguyệt và anh đùn đẩy qua lại vài lần, thấy Tống Thế Kiệt kiên quyết không nhận cô mới thôi.

Được rồi, nếu anh đã không nhận thì thôi, đợi đến lúc kiếm được tiền sẽ chia thêm hoa hồng cho anh vậy.

Mấy người bận rộn ở tiệm may đến tận trưa, khi tiếng chuông đồng hồ điểm mười một giờ, Cố Minh Nguyệt liếc nhìn đồng hồ rồi từ từ dừng tay.

Hôm qua đã hẹn đi ăn cơm với Hình Nghị và Hà Bỉnh Lâm, không thể đến muộn được.

“Diệu Du, anh Thế Kiệt, bọn tớ đi trước nhé.”

Hai người rời khỏi tiệm may, đi một đoạn ngắn là tới tiệm cơm quốc doanh.

Lúc này Lục Lẫm và hai người anh em tốt đang nhìn nhau ngơ ngác.

“Lão Lục, không ngờ cậu cũng có lúc thế này đấy.”

Lục Lẫm hết cách, đành phải cầu cứu hai người xem nên xin lỗi chuyện sáng nay thế nào.

Nhưng nhìn ánh mắt của Hình Nghị, anh cảm thấy quyết định này của mình sai quá sai.

Hỏi ai không hỏi lại đi hỏi cái tên độc thân này thì biết gì mà tư vấn.

Lục Lẫm quay sang người còn lại: “Lão Hà, cậu đáng tin cậy hơn, bình thường vợ chồng cãi nhau cậu xin lỗi thế nào?”

Hà Bỉnh Lâm vẻ mặt khó xử, xoa cằm hồi tưởng lại một lúc rồi nói: “Lão Lục à, không phải tớ không muốn giúp cậu mà thực sự tớ với vợ cậu chưa cãi nhau bao giờ, muốn giúp cũng chẳng biết giúp thế nào.”

Lục Lẫm: “...”

Câm miệng đi.

Hà Bỉnh Lâm và vợ là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau từ nhỏ, sự ăn ý giữa hai vợ chồng chỉ cần một ánh mắt là hiểu ý đối phương.

Hoàn toàn không có cơ hội cãi nhau, cả hai đều rất vun vén cho tổ ấm nhỏ của mình, quan hệ hòa thuận ân ái.

Hình Nghị hóng hớt xen vào: “Chuyện này đơn giản để tớ bày cách cho.”

Lục Lẫm chẳng tin tưởng tên này sẽ phun ra được lời vàng ngọc gì nhưng vẫn dỏng tai lên nghe thử.

“Cậu quên Lý Quân ở đoàn bên cạnh rồi à? Hồi trước cãi nhau với vợ, hắn chẳng nói năng gì, cứ ôm cái bàn giặt quỳ xuống đất, đến lúc đó cậu cũng làm thế, em dâu thấy chân cậu chưa khỏi hẳn, chắc chắn sẽ mủi lòng thôi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...