Khóe miệng Lục Lẫm nở nụ cười rạng rỡ: “Ai đồng ý thì là người đó.”
Cố Minh Nguyệt rùng mình vì câu nói sến súa này: “Thôi được rồi, đừng trêu Uyển Uyển nữa, mau lấy quà ra đi, không con bé khóc thật bây giờ.”
Lục Lẫm nhìn ánh mắt ghét bỏ của cô, nhớ đến nội dung trong cẩm nang, trong đầu hiện lên dấu chấm hỏi to đùng.
Chẳng phải bảo cách này hiệu nghiệm lắm sao? Sao áp dụng với cô ấy lại chẳng có tác dụng gì thế này?
Lục Lẫm cảm thấy mình chắc chắn bị đám anh em lừa rồi, về nhà phải vứt ngay cuốn cẩm nang đó đi, lịch sử đen tối này không thể để lại được.
Bên kia, Lục Uyển Uyển vẫn đang thút thít.
Ban đầu cô bé chỉ định giả vờ đau lòng thôi nhưng thấy anh trai chẳng có động tĩnh gì, càng nghĩ càng tủi thân, cuối cùng òa khóc nức nở.
“Lớn tướng rồi mà sao cứ như trẻ con khóc nhè thế hả.”
Lục Lẫm về phòng lấy đồ ra.
Một hộp quà được gói ghém tinh xảo xuất hiện trước mặt Lục Uyển Uyển, cô bé mở to mắt ngạc nhiên, nước mắt vẫn còn đọng trên má.
“Cái... cái này là cho em ạ?”
Giọng nói vẫn còn đặc sệt âm mũi.
Lục Lẫm bật cười: “Đương nhiên là cho em rồi từ nhỏ đến lớn sinh nhật em có bao giờ anh quên đâu.”
Lục Uyển Uyển nín khóc mỉm cười ngay lập tức nhưng nhớ lại dáng vẻ anh trai bảo không chuẩn bị quà lúc nãy, cô bé nghiêng đầu mách bà nội.
“Bà nội, bà xem anh cả toàn lừa cháu thôi.”
Hạ Tuệ Anh giả vờ vỗ mạnh vào tay Lục Lẫm: “Bà đánh nó thay cháu rồi đấy.”
Cố Minh Nguyệt cũng lấy món quà mình đã chuẩn bị ra.
Tuy chưa đến sinh nhật Lục Uyển Uyển nhưng đã chuẩn bị xong rồi thì tặng luôn cho cô bé thêm phần bất ngờ.
“Cảm ơn chị dâu.”
Lục Uyển Uyển mở hộp quà chị dâu tặng trước, trong lòng tràn đầy mong đợi không biết bên trong là gì.
“Oa!”
Nhìn rõ món đồ trong hộp, Lục Uyển Uyển reo lên vui sướng.
Cố Minh Nguyệt may cho Lục Uyển Uyển một chiếc váy liền thân từ khâu chọn vải, thiết kế rập cho đến đường kim mũi chỉ cuối cùng đều do cô tự tay làm.
“Chị dâu giỏi quá đi mất, em thích lắm ạ.”
Lục Uyển Uyển sung sướng ôm chầm lấy Cố Minh Nguyệt không buông.
“Em thích là tốt rồi.”
Lục Uyển Uyển nóng lòng muốn mặc thử ngay nhưng vẫn còn tò mò món quà anh trai tặng nên tạm nén sự kích động trong lòng lại.
Trước đây anh trai từng tặng đủ loại quà từ sổ tay đến quần áo.
Nhưng càng lớn, những món đồ có thể tặng dường như càng ít đi.
Vì mấy sinh nhật trước anh đã tặng hết những món có thể tặng rồi nên sau đó anh toàn tặng phong bao lì xì cho nhanh gọn, đây là lần đầu tiên sau khi trưởng thành anh lại cất công chuẩn bị quà cho cô bé.
Cố Minh Nguyệt cũng tò mò không biết Lục Lẫm tặng gì, với cái tính thẳng như ruột ngựa của anh thì chắc không phải lại là phong bao lì xì đấy chứ?
Lục Lẫm nhìn hai người đang ngóng trông kia nói: “Anh cũng chuẩn bị quà cho cả hai người nữa đấy.”
Cố Minh Nguyệt & Hạ Tuệ Anh: Hả? Họ cũng có quà sao?
Anh lấy từ sau lưng ra hai hộp quà được gói ghém cẩn thận y hệt nhau.
Thế là mỗi người một hộp, khỏi phải tò mò của ai là gì nữa.
“Đang yên đang lành sao tự dưng lại mua quà cho mọi người thế?”
Hạ Tuệ Anh cảm thấy cháu trai có chuyện giấu mình.
“Không có gì đâu ạ, cháu đi dạo cửa hàng bách hóa thấy hợp với mọi người nên mua thôi.”
Anh trịnh trọng nhìn Cố Minh Nguyệt xin lỗi: “Xin lỗi em, sáng nay anh không nên dọa em như thế.”
Cố Minh Nguyệt nhướng mày: “Sao giờ lại chịu thừa nhận rồi?”
Trước mặt người nhà, tai Lục Lẫm hơi nóng lên: “Là lỗi của anh, dạo này Uyển Uyển cứ lôi em ra ngoài suốt, anh không yên tâm nên muốn xem hai đứa đang làm gì thôi.”
Cố Minh Nguyệt cứ tưởng anh sẽ không thừa nhận chuyện này nhưng đã nhận rồi thì cô cũng chẳng cần phải làm khó dễ nữa.
“Bọn em đang chuẩn bị công việc, qua một thời gian nữa sẽ nói cho anh biết.”
Công việc?
Lục Lẫm không biết họ đang bận rộn cái gì nhưng Cố Minh Nguyệt đã nói thế thì anh cũng yên tâm phần nào.
Lục Uyển Uyển đã mở xong hộp quà của anh trai.
Giây tiếp theo, tiếng hét thất thanh vang vọng khắp phòng khách.
Vợ chồng ông Lục Cần Minh vừa về đến cửa bị tiếng hét làm cho giật mình lùi lại hai bước.
“Uyển Uyển làm sao thế?”
Chung Dục Tú khó hiểu nhìn con gái đang la hét.
Lục Uyển Uyển giơ cao món đồ trong hộp lên: “Anh cả tặng con son môi này!”
Trời biết anh cả chưa bao giờ tặng cô bé những món đồ nữ tính thế này.
Quà cáp trước đây toàn là những thứ khuôn mẫu, hoặc là tiền lì xì trực tiếp, son môi thì chưa bao giờ có trong danh mục quà tặng.
“Mẹ về đúng lúc quá, con cũng có quà cho mẹ này.”
Chung Dục Tú mở ra xem, thấy giống hệt của con gái, trên mặt lộ vẻ hài lòng.
Thằng bé này cuối cùng cũng thông suốt rồi, mấy món quà sinh nhật trước đây bà chẳng buồn nhắc tới.
Toàn là mấy thứ linh tinh gì đâu không, vứt đi thì không nỡ vì dù sao cũng là tấm lòng của con trai mà giữ lại thì chật nhà, chẳng dùng vào việc gì được.
Hạ Tuệ Anh lắc lắc hộp quà trên tay, cười híp mắt nói: “Chắc bà cũng có phần nhỉ?”
Ba người phụ nữ nhìn ba hộp quà na ná nhau sau đó lại lặng lẽ liếc sang hộp quà trên tay Cố Minh Nguyệt.
Dưới ánh mắt của mọi người, Cố Minh Nguyệt từ từ mở hộp.
Bên trong cũng là những món đồ tương tự, chỉ khác là có thêm một bộ mỹ phẩm dưỡng da.
Ánh mắt Lục Lẫm lảng tránh: “Cô nhân viên bán hàng bảo cái này tốt lắm nên anh mua về một bộ.”
Cố Minh Nguyệt cầm lên xem, hóa ra là thương hiệu nội địa nổi tiếng sau này.
Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng xuân: “Cảm ơn anh, em thích lắm.”
Lục Uyển Uyển tấm tắc khen ngợi, quả nhiên có người yêu vào là khác hẳn, quà cáp anh trai tặng giờ cũng bình thường hơn nhiều rồi.
Lục Cần Minh nhìn người này lại ngó người kia sau đó nhìn sang ông con trai đang cười ngây ngô, sao chẳng ai tặng quà cho ông thế này?
Nể tình món quà của anh cả, Lục Uyển Uyển tha thứ cho anh trong vòng một nốt nhạc.
Cố Minh Nguyệt nghĩ không thể nhận không quà của anh được, hay là tranh thủ thời gian may thêm cho anh mấy bộ quần áo nữa?
Trước đây cô toàn tặng áo sơ mi, giờ chắc có thể may áo khoác được rồi.
Dù sao thì ở Bắc Kinh, qua Tết Trung thu là trời bắt đầu trở lạnh, mặc sơ mi cũng không hợp nữa.
Đến ngày sinh nhật Lục Uyển Uyển, cô bé mời vài người bạn thân thiết đến nhà chung vui.
Tống Diệu Du vừa vào cửa đã bị Lục Uyển Uyển kéo vào phòng.
Lục Uyển Uyển hào hứng khoe quà chị dâu và anh trai tặng.
“Hạnh phúc quá đi mất.”
Tống Diệu Du nhìn bộ váy của Lục Uyển Uyển mà thèm thuồng, giá mà cô bé cũng có bà chị dâu như thế thì tốt biết mấy.
Tiếc là anh trai cô bé xuất hiện quá muộn, có duyên không phận với chị Minh Nguyệt.
“À đúng rồi, Tiểu Ngọc với Tiểu Lan cũng muốn nhờ bọn mình may quần áo đấy.”
Càng làm nhiều đơn hàng, tiếng lành đồn xa, người biết đến họ càng nhiều.
Hiện tại đơn đặt hàng đã xếp kín đến giữa tháng sau, họ đang cân nhắc xem có nên tạm dừng nhận đơn không vì nhân lực có hạn.
Bình thường việc may vá đều do Cố Minh Nguyệt và bác thợ may đảm nhiệm, ba người còn lại chỉ có thể phụ giúp lặt vặt, chuyện may vá không giúp được gì nên chỉ biết sốt ruột suông.
Chưa đợi họ có hành động gì thì đã có người tìm đến tận cửa.
