Hôm nay, khi Cố Minh Nguyệt đang cặm cụi may vá trong tiệm thì một người phụ nữ trung niên ăn mặc chỉnh tề bước vào.
Thấy một cô gái trẻ măng đang ngồi may đồ, bà không khỏi tò mò hỏi.
“Cháu gái cũng là thợ may ở đây à?”
Cố Minh Nguyệt mỉm cười: “Cũng có thể coi là vậy ạ, cô muốn may kiểu nào?”
Tần Hương Bình cứ tưởng cô đang nói đùa, thợ may trẻ nhất trong xưởng may cũng phải tầm ba mươi tuổi.
Cô gái trước mặt nhìn chưa đến hai mươi, tay nghề chắc cũng chẳng khá khẩm gì.
Tuy nghi ngờ nhưng Tần Hương Bình vẫn trả lời: “Cô muốn may cho con gái một bộ váy kiểu Nga, nó trạc tuổi cháu nhưng người đẫy đà hơn cháu một chút.”
“Cô có số đo cụ thể không ạ? Có số đo thì may sẽ chuẩn hơn, dù sao quần áo quan trọng nhất vẫn là phải vừa vặn.”
Số đo chi tiết thì có đấy nhưng Tần Hương Bình không rõ tay nghề cô gái này ra sao.
Bà do dự một lát rồi nói: “Cô nhớ ở đây có một bác thợ may già, có thể nhờ bác ấy may giúp cô được không?”
“Hai hôm nay bà Ngô không được khỏe nên không đến tiệm, nếu cô không vội thì có thể đợi đến ngày kia ạ.”
Tần Hương Bình khó xử, đợi đến ngày kia thì lại mất thêm hai ngày nữa.
Bà không có nhiều thời gian để lãng phí như vậy.
Bà nheo mắt nhìn khuôn mặt non nớt của Cố Minh Nguyệt, suy tính một hồi rồi quyết định tạm tin tưởng một lần nhưng trước khi đưa số đo, bà vẫn đặt ra vài câu hỏi chuyên môn để kiểm tra trình độ.
Cố Minh Nguyệt thầm nghĩ, người này đến để khảo sát hay để may đồ vậy?
Những câu hỏi bà ấy đưa ra cũng không khó, chỉ cần nắm được kiến thức cơ bản là trả lời được ngay.
Với phương châm khách hàng là thượng đế, Cố Minh Nguyệt kiên nhẫn giải đáp từng câu một.
Thêm một khách là thêm một khoản thu nhập, chẳng ai dại gì mà từ chối tiền dâng tận miệng.
Nghe Cố Minh Nguyệt trả lời lưu loát, Tần Hương Bình âm thầm gật đầu tán thưởng.
Ánh mắt bà nhìn cô cũng chuyển từ nghi ngờ sang tán thưởng là bà đã trông mặt mà bắt hình dong, không ngờ cô gái nhỏ này tuổi đời còn trẻ mà kiến thức lại vững vàng đến vậy.
Nghĩ đến đứa con gái ở nhà vẫn còn ngờ nghệch, bà không kìm được tiếng thở dài, giá mà nó học được một nửa bản lĩnh của cô gái này thì bà đâu phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền cho nó sau này.
Sau khi chọn xong vải, Tần Hương Bình để lại số đo: “Vậy làm phiền cháu nhé, cô nên xưng hô thế nào nhỉ?”
Cố Minh Nguyệt: “Cháu họ Cố ạ.”
Tần Hương Bình: “Chào cô thợ Cố, bao giờ thì lấy được áo nhỉ?”
Cố Minh Nguyệt tính toán một chút rồi đáp: “Chiều mai cô nhé, đến lúc đó nếu tiện cô cứ dẫn em đến thử, có chỗ nào chưa vừa ý cháu sẽ sửa lại ngay.”
Tần Hương Bình vui vẻ đồng ý.
Tiễn khách xong, Cố Minh Nguyệt tập trung toàn bộ tinh thần vào việc may vá.
Bà Ngô nghỉ ngơi hai ngày, đơn hàng của họ cũng tạm thời giãn ra, thời gian tới chỉ cần hoàn thành nốt mấy đơn đặt trước là được.
Thời gian cũng không gấp gáp lắm, Cố Minh Nguyệt không muốn vì chạy theo số lượng mà lơ là chất lượng sản phẩm.
Bận rộn ở tiệm may cả buổi sáng, thấy đã trưa muộn, cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà ăn cơm.
Hôm nay tiệm cơm quốc doanh có món thịt kho tàu đặc biệt, nghĩ đến hai vị trưởng bối ở nhà đều thích món này, Cố Minh Nguyệt rẽ vào con đường nhỏ định đi tắt cho nhanh.
“Ái chà, ái chà.”
Theo hướng tiếng k** r*n rỉ, Cố Minh Nguyệt nhìn thấy một ông cụ đang nằm sóng soài trên mặt đất, hai tay ôm chân đau đớn.
“Ông ơi, ông sao thế ạ?”
Cố Minh Nguyệt vội vàng dừng xe lại.
Ông cụ tóc đã bạc trắng, chừng sáu bảy mươi tuổi, bên cạnh là hai hộp cơm rơi vãi tung tóe, cơm canh đổ hết ra đất, trông có vẻ như đang đi mua cơm về thì bị ngã.
Con đường này vốn ít người qua lại, giờ lại đang là giờ cơm trưa nên càng vắng vẻ hơn.
Thấy chết không cứu thì lương tâm cắn rứt, Cố Minh Nguyệt ngồi xổm xuống hỏi: “Ông có sao không ạ? Để cháu đưa ông đi bệnh viện nhé.”
Ông cụ xua tay: “Cô gái à, chân tôi không cử động được, cô cũng không dìu nổi tôi đâu. Ông già này nhờ cô một việc, cô chạy ra bưu điện đằng trước gọi giúp tôi cuộc điện thoại được không, tôi trả tiền cho cô.”
Ông cụ đọc một địa chỉ và cái tên, sau đó móc trong túi ra hai đồng đưa cho Cố Minh Nguyệt.
Gọi điện thoại tốn đáng bao nhiêu đâu, Cố Minh Nguyệt làm việc tốt nên không nhận tiền.
“Thế sao được? Tiền nào cũng là mồ hôi nước mắt cả, cô cứ cầm lấy đi, nhanh giúp tôi với, tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.”
Cố Minh Nguyệt dở khóc dở cười đành nhận tiền, đạp xe như bay đến bưu điện, vứt xe ở ngoài rồi lao vào trong.
Gọi theo số điện thoại ông cụ cho, đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm ấm dịu dàng khiến Cố Minh Nguyệt vốn thích nghe giọng hay cũng phải ngẩn người giây lát.
Cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, kể lại sự việc ông cụ bị ngã và báo địa chỉ.
Giọng nói bên kia trở nên lo lắng, cam đoan sẽ đến ngay lập tức và nhờ cô trông chừng ông cụ giúp, hứa sẽ hậu tạ xứng đáng.
Cố Minh Nguyệt nghe vậy vội vàng trấn an: “Anh cứ yên tâm.”
Cô thấy ông cụ này nói chuyện cũng thú vị, vả lại về nhà cũng chẳng có việc gì.
Trong nhà có hai người già nên Cố Minh Nguyệt cũng hay lo lắng những chuyện thế này.
Nếu ông bà cô ra ngoài gặp khó khăn, cô cũng mong sẽ có người tốt bụng giúp đỡ.
Quay lại chỗ ông cụ ngã, Cố Minh Nguyệt thấy trán ông lấm tấm mồ hôi, chắc là đau lắm.
Cứ ngồi phơi nắng thế này cũng không ổn, cô nhẹ nhàng dìu ông vào chỗ râm mát gần đó.
“Ông ơi, sao ông lại bị ngã thế ạ?”
“Haizz còn không phải tại cái thằng nhãi ranh đi xe đạp như bay, tôi tránh không kịp nên bị trẹo chân, ngã xuống lại đập cả lưng, thế là nằm bẹp dí ở đây nãy giờ.”
Tuổi già sức yếu thật rồi, đi mua hộp cơm mà cũng gặp tai bay vạ gió thế này, biết thế ở nhà ăn cho lành.
Nhìn cơm canh vương vãi trên đất, Dư Trung Khánh vốn sống tiết kiệm không khỏi xót xa.
“Cô gái nhà ở đâu thế? Đợi ông già này khỏi chân nhất định sẽ đến tận nhà cảm ơn.”
Nếu không nhờ cô bé đi ngang qua thì chắc ông phải nằm đây đến khi người ta phát hiện ra cái xác khô này mất.
Tuy ông cụ nhìn hiền lành phúc hậu, Cố Minh Nguyệt cũng muốn làm việc tốt nhưng khi bị hỏi địa chỉ nhà, cô vẫn cảnh giác.
“Cháu ở gần đây thôi ạ.”
Dư Trung Khánh sống đến từng tuổi này rồi, sao lại không nhận ra sự cảnh giác của cô gái nhỏ.
Con gái con đứa ra ngoài biết cảnh giác là tốt, chuyện cảm ơn để sau tính cũng chưa muộn.
Ông cựa quậy người, lảng sang chuyện khác.
Mặt trời ngày càng lên cao, Dư Trung Khánh l**m đôi môi khô khốc, thằng cháu trời đánh sao mãi chưa thấy đến!
Đợi về đến nhà ông phải mắng cho một trận ra trò mới được.
“Ông nội.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc trong điện thoại vang lên, tai Cố Minh Nguyệt khẽ động đậy.
Dư Hoài Lâm nhìn thấy ông nội liền ba chân bốn cẳng chạy tới.
“Để cháu đưa ông đi bệnh viện.”
Những người đi cùng vội vàng khiêng ông cụ lên xe.
Dư Hoài Lâm nán lại phía sau, trịnh trọng cảm ơn Cố Minh Nguyệt: “Cảm ơn đồng chí."
