Biết hai người hôm nay dậy sớm bận rộn cả ngày nên ăn cơm xong, người lớn giục họ về phòng nghỉ ngơi sớm.
Tối nay mọi người đều ngủ lại nhà mới.
Nhà mới là kiểu tứ hợp viện, phòng ốc nhiều, mỗi người một phòng thoải mái.
Về đến phòng, Cố Minh Nguyệt lấy chiếc hộp mẹ chồng đưa ra.
Mở nắp hộp, nhìn thấy thứ bên trong, cô kinh ngạc há hốc mồm: “Oa.”
Lục Lẫm ghé đầu vào xem: “Đây là mẹ đưa cho em à?”
Trong hộp là một miếng ngọc bích to bằng bàn tay, được chạm khắc hình như ý, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng lấp lánh chói mắt.
Cố Minh Nguyệt gật đầu: “Vâng.”
Cái này cũng quý quá đi.
Không phải Cố Minh Nguyệt nói quá chứ trong kho báu của cô cũng không có miếng ngọc bích nào to thế này.
“Cái này chắc là ông cố tìm được ở Tây Bắc hồi xưa đấy, thấy chất ngọc tốt nên giữ lại làm của gia bảo.”
Lục Lẫm hồi bé từng thấy một lần, lúc đó mẹ bảo sau này sẽ để lại cho con dâu.
Cố Minh Nguyệt cẩn thận lau sạch dấu vân tay mình trên miếng ngọc, không nỡ để lại chút vết tích nào trên món đồ quý giá này.
Lục Lẫm nhìn bộ dạng nâng niu của cô, không nhịn được cười, nói khẽ: “Sao phải cẩn thận thế?”
Cố Minh Nguyệt ra vẻ bí hiểm: “Đồ tốt thế này phải bảo quản cẩn thận chứ, nhỡ sứt mẻ gì thì tiếc lắm, đáng giá bao nhiêu tiền đấy.”
Nhìn vẻ mặt tham tiền đáng yêu của cô, Lục Lẫm bật cười, anh lôi từ trong tủ ra một cái hộp, trịnh trọng đặt vào tay Cố Minh Nguyệt.
Đó là toàn bộ tiền tiết kiệm của anh.
“Sau này tiền nong giao hết cho em quản.” Giọng anh vẫn còn vương chút hơi men nhưng lại vô cùng nghiêm túc.
Cố Minh Nguyệt ngẩn ra: “Thế này... không hay lắm đâu nhỉ?”
“Có gì mà không hay.” Lục Lẫm nhìn cô, ánh mắt sáng ngời: “Anh kiếm tiền là để cho em sống sung sướng mà.”
“Chẳng lẽ em chê ít?”
Đầu anh gục xuống, bộ dạng như thể nếu Cố Minh Nguyệt không nhận thì anh sẽ ăn vạ ngay lập tức.
“Đương nhiên là không rồi.” Cố Minh Nguyệt vội vàng đáp.
Ai mà chê tiền nhiều chứ? Cô có phải đồ ngốc đâu.
“Trong này có bao nhiêu tiền thế?”
Cố Minh Nguyệt lắc lắc cái hộp, cảm giác bên trong cũng kha khá.
Lục Lẫm nhếch mép cười, ra hiệu cho cô mở ra xem.
Cố Minh Nguyệt hồi hộp mở nắp hộp, nhìn thấy đống tiền phiếu đủ màu sắc bên trong mà choáng váng.
“Không nhìn ra nha, anh cũng là đại gia ngầm đấy, xem ra em ôm được đùi vàng rồi.”
Tiền mặt trong hộp cộng với tiền trong sổ tiết kiệm, tổng cộng cũng phải đến năm nghìn đồng.
Phải biết là thời này, chi tiêu một năm của một gia đình bình thường chưa chắc đã đến một trăm đồng.
“Từ hồi học trường quân sự anh đã được phát phụ cấp rồi, tốt nghiệp xong đi biên giới, các loại trợ cấp cộng lại cũng không ít, bình thường ở nhà cũng không cần anh chi viện, coi như một người ăn no cả nhà không đói.”
Lúc đó bao nhiêu tiền lương anh đều tiết kiệm lại hết, ngoài việc thỉnh thoảng giúp đỡ gia đình đồng đội khó khăn ra thì chẳng tiêu pha gì.
Nghe anh nói vậy Cố Minh Nguyệt gật gù cũng phải thôi.
Lục Lẫm năm nay hai mươi bảy tuổi đã cống hiến năm năm thanh xuân tươi đẹp nhất cũng là nguy hiểm nhất ở biên cương.
Có thể nói, số tiền anh tích cóp được bây giờ đều là dùng mạng đổi lấy.
Mỗi lần làm nhiệm vụ là một lần vào sinh ra tử, vượt qua mưa bom bão đạn mà sống sót trở về.
Cố Minh Nguyệt cất hộp đi: “Vậy em giữ hộ anh nhé, lúc nào anh cần tiêu tiền thì bảo em, mỗi tuần phát cho anh hai mươi đồng tiền tiêu vặt cũng được.”
Người ta đã giao phó cả gia tài cho mình, cô cũng không thể quá đáng, tiền tiêu vặt cho xông xênh chút cũng không sao.
Lục Lẫm cười nói: “Được, nghe theo vợ tất.”
Nói xong câu này, trong phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Hai người ngồi sóng vai bên mép giường, không ai nói gì nhưng đều cảm nhận được nhịp tim của đối phương.
“Vợ à, muộn rồi chúng ta ngủ thôi, mai còn đi đăng ký kết hôn nữa.”
Vì tình huống đặc biệt nên họ chọn tổ chức đám cưới trước rồi mới đi đăng ký sau.
Cố Minh Nguyệt đỏ mặt khẽ gật đầu.
Không khí ngập tràn sự ám muội, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua cửa sổ làm ngọn nến đỏ lung lay.
Sáng hôm sau.
Cố Minh Nguyệt vừa cử động nhẹ đã thấy toàn thân đau nhức.
Eo cô bị ai đó ôm chặt cứng, cả người anh ta như con lười đu bám trên người cô.
Thảo nào lúc ngủ cứ thấy khó thở, hóa ra là bị Lục Lẫm ôm chặt thế này.
Cô vừa bực vừa buồn cười, đưa tay nhéo nhẹ mũi Lục Lẫm.
Lục Lẫm thấy khó thở, mở mắt ra thấy vợ đang nhéo mũi mình, giọng ngái ngủ làu bàu: “Đừng nghịch.”
Thấy anh tỉnh rồi, Cố Minh Nguyệt càng tức, nhéo mạnh vào tay anh một cái.
Lục Lẫm bị nhéo đau kêu “ái” một tiếng nhưng lại cười hì hì: “Vợ ơi anh sai rồi.”
Nghe anh nhận sai, Cố Minh Nguyệt cao giọng hỏi: “Sai ở đâu?”
Sai ở đâu á?
Cái này Lục Lẫm chịu chết, anh chỉ nhớ lúc mời rượu, Hà Bỉnh Lâm với tư cách người từng trải đã nhắc nhở anh rằng khi vợ giận, bất kể vợ nói gì thì mình cũng phải nhận sai trước đã.
“Vợ bảo anh sai ở đâu thì anh sai ở đó.”
Cố Minh Nguyệt nhìn bộ dạng này là biết anh chẳng biết mình sai ở đâu rồi.
“Tại anh cả đấy, giờ người em đau ê ẩm hết cả rồi đây này.”
Lục Lẫm vỡ lẽ, hóa ra là chuyện này.
“Đau chỗ nào? Để anh xem cho.”
Miệng nói tay làm, anh tính vén áo cô lên kiểm tra.
Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám giở trò lưu manh, Cố Minh Nguyệt đập cái bốp vào tay anh.
“Không cần anh xem.”
Lục Lẫm vội vàng xin tha: “Xin lỗi vợ là do anh thô lỗ quá, lát nữa chúng ta đi khám xem sao nhé?”
Nghe anh nói vậy, Cố Minh Nguyệt càng thêm xấu hổ.
Thấy vợ không chịu, Lục Lẫm đành tính lát nữa đến bệnh viện hỏi bác sĩ xem có cách nào giảm đau không.
Thấy trời đã sáng rõ, Cố Minh Nguyệt giục anh dậy, hai người thay quần áo xong đi ra ngoài thì thấy người nhà đã ngồi đợi sẵn ở phòng khách.
Trên bàn bày biện bữa sáng nóng hổi.
Thấy hai người đi ra, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ.
Lục Uyển Uyển còn nhìn Cố Minh Nguyệt đầy ẩn ý rồi nháy mắt tinh nghịch.
Cố Minh Nguyệt nhìn là biết ngay con bé này lại đang nghĩ bậy bạ gì rồi, hai má nóng bừng lên.
“Ông bà nội, bố mẹ, Uyển Uyển, chào buổi sáng ạ.” Cố Minh Nguyệt lí nhí chào hỏi.
“Chào con, chào con.”
Các bậc trưởng bối nhìn đôi vợ chồng son tình cảm mà cười không khép được miệng.
“Nguyệt Nguyệt à, tối qua ngủ có ngon không con?”
Trước sự quan tâm của Hạ Tuệ Anh, Cố Minh Nguyệt gật đầu bảo ngon.
“Thế thì tốt, căn nhà này là nhà tân hôn của con và Tiểu Lẫm, sau khi cưới hai đứa muốn ở đây hay về đại viện ở đều được, tùy ý các con.”
Ý của ông bà là muốn hai vợ chồng về đại viện ở cho vui cửa vui nhà nhưng cũng tôn trọng không gian riêng tư của lớp trẻ, quyết định thế nào là ở chúng nó.
Cố Minh Nguyệt cười tít mắt: “Bà nội ơi, con và Lục Lẫm quyết định về đại viện ở ạ.”
Tứ hợp viện thì tự do thật đấy nhưng theo lời Lục Lẫm thì sau khi khỏi hẳn anh có thể sẽ quay lại quân đội, họ muốn tranh thủ thời gian này ở bên gia đình nhiều hơn.
