Nghe tin Cố Minh Nguyệt muốn chuyển về đại viện, cả nhà từ già đến trẻ ai nấy đều vui như mở cờ trong bụng.
“Thế thì tốt quá rồi, nhà mình lại đông vui nhộn nhịp rồi!”
“Chị dâu ơi, mai chị em mình đi chơi nhé.”
Lục Uyển Uyển thân thiết khoác tay Cố Minh Nguyệt không chịu buông.
Lục Lẫm ngứa mắt, xách cổ áo em gái ném sang một bên, độc chiếm vợ mình.
Lục Uyển Uyển tức tối mách bố mẹ anh cả quá đáng.
“Bố mẹ xem anh cả kìa, chị dâu có phải của riêng anh ấy đâu.”
Lục Lẫm liếc cô bé một cái, thản nhiên nói: “Vợ anh không phải của anh chẳng lẽ là của em à? Muốn có đối tượng thì tự đi mà tìm, đừng có bám lấy vợ anh suốt ngày thế.”
Nhắc đến chuyện này, Lục Uyển Uyển tắt đài ngay lập tức.
Nhưng cô bé im lặng cũng đã muộn, nhắc đến chủ đề này Chung Dục Tú lại hào hứng hẳn lên.
Mấy năm trước bà còn thấy con gái còn nhỏ, chuyện chồng con còn xa vời lắm.
Nhưng mấy năm gần đây thấy con gái nhà người ta trạc tuổi con mình đều đã yên bề gia thất, người làm mẹ như bà cũng bắt đầu sốt ruột, sợ nó lại giống thằng anh cả, đợi đến hăm bảy hăm tám tuổi mới chịu kết hôn.
“Anh con nói đúng đấy, con cũng ngoài hai mươi rồi cũng nên tính chuyện tìm hiểu đi là vừa.”
Chung Dục Tú sống ở thời kỳ giao thoa giữa tư tưởng cũ và mới.
Tư tưởng cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy đã không còn phù hợp với suy nghĩ tiến bộ của lớp trẻ bây giờ.
Nhưng tự do yêu đương quá trớn lại dễ dẫn đến nguy cơ mù quáng vì tình.
Chung Dục Tú nghĩ nếu có chàng trai nào phù hợp thì có thể giới thiệu cho con gái.
Hai đứa làm quen rồi cũng không cần cưới vội, cứ đính hôn tìm hiểu nhau hai ba năm rồi cưới cũng chưa muộn.
Người ta bảo lòng người cách một lớp da, bà sợ tìm cho con gái một nhà chồng không tốt thì khổ cả đời.
“Mẹ này, con làm gì đã ngoài hai mươi?”
Nghe mẹ nói tuổi mình, Lục Uyển Uyển bất bình phản bác.
Tính đi tính lại cô bé mới mười chín tuổi mụ, cho dù cộng thêm tuổi ta cũng mới hai mươi, thế mà qua miệng mẹ cứ như cô bé đã già lắm rồi ấy, lúc nào cũng bị cộng thêm hai ba tuổi.
Điểm này thì giống hệt quan điểm về tuổi tác của người lớn nhà họ Cố.
Là bạn thân thiết, Cố Minh Nguyệt đương nhiên đứng về phía Lục Uyển Uyển.
“Mẹ ơi, Uyển Uyển còn nhỏ mà, chuyện này không vội đâu ạ, cứ để ý dần dần, có ai hợp thì tìm hiểu sau cũng được mà.”
Hạ Tuệ Anh cũng khuyên:
“Con bé còn nhỏ, cứ để nó ở nhà chơi thêm hai năm nữa, cho dù nuôi nó cả đời thì nhà mình cũng đâu thiếu bát cơm, có đứa cháu gái rượu đáng yêu thế này bầu bạn bên cạnh, mẹ mừng còn không kịp nữa là.”
Lục Uyển Uyển cảm động rớt nước mắt, ôm chầm lấy bà nội mếu máo: “Vẫn là bà nội thương con nhất.”
Vừa nói vừa lén lườm Chung Dục Tú một cái.
Chung Dục Tú ấn nhẹ vào trán con gái: “Còn không phải vì muốn tốt cho con sao, giờ mẹ lại thành người xấu rồi.”
Lục Uyển Uyển cười hì hì lại quay sang ôm tay mẹ làm nũng: “Trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất, đứa trẻ có mẹ như báu vật.”
Sau một hồi trêu đùa vui vẻ, cả nhà cùng nhau thu dọn đồ đạc trở về khu gia binh.
Về đến đại viện, hàng xóm láng giềng xúm lại giúp đỡ khuân vác, người bê hòm, người khêng tủ.
Hạ Tuệ Anh cười không khép được miệng, tất bật mời mọi người uống trà cắn hạt dưa.
Nhìn cuộc sống nhà họ Lục ngày càng khấm khá, mọi người không khỏi cảm thán, dạo trước lúc Lục Lẫm bị thương chưa khỏi, ai cũng bảo nhà họ Lục coi như xong rồi.
Vậy mà bẵng đi một thời gian, cậu ta chẳng những khỏi bệnh mà còn đi lại phăm phăm, cưới được cô vợ xinh đẹp, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Dù trải qua kiếp nạn nhưng cậu ta vẫn là con nhà người ta trong mắt mọi người ở đại viện này.
Dọn dẹp xong xuôi thì trời cũng đã muộn, nhóm Hạ Tuệ Anh ở nhà tiếp khách, giục hai vợ chồng trẻ mau đi đăng ký kết hôn, đây là việc quan trọng nhất lúc này.
“Tiểu Lẫm nhớ mang đủ giấy tờ cần thiết đi nhé.” Hạ Tuệ Anh không yên tâm dặn dò.
Cố Minh Nguyệt mặc chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, trên cổ áo cài một bông hoa đỏ nhỏ.
Lục Lẫm mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xanh quân đội thẳng thớm, tóc chải chuốt gọn gàng.
Họ đến tiệm chụp ảnh trước, chụp một tấm ảnh đen trắng chung.
Trong ảnh, Cố Minh Nguyệt cười tươi, mắt cong cong như vầng trăng khuyết, hai má ửng hồng e thẹn.
Lục Lẫm cũng không kìm được nụ cười, nụ cười ấm áp và rạng rỡ như ánh nắng mùa đông.
Ông chủ tiệm chụp ảnh nhìn tấm ảnh đôi trai tài gái sắc mà tấm tắc khen ngợi, đúng là xứng đôi vừa lứa.
“Đồng chí, hai người thực sự không cân nhắc đề nghị của tôi sao?”
Ông chủ muốn rửa tấm ảnh này ra phóng to treo ở cửa tiệm để quảng cáo.
“Không cần đâu ạ, cảm ơn ý tốt của ông.”
Cố Minh Nguyệt không quen phô bày chuyện riêng tư trước bàn dân thiên hạ, ảnh cưới là chuyện riêng tư để người nhà ngắm là được rồi.
Lục Lẫm cũng cùng chung suy nghĩ, tính chiếm hữu của anh rất cao, chỉ muốn giữ người đẹp nhất trong ảnh bên cạnh mình thôi.
Sau đó, hai người đến văn phòng khu phố.
Cán bộ lôi ra một cuốn sổ đăng ký dày cộp, hỏi tên tuổi xong xuôi, Lục Lẫm đưa giấy giới thiệu của hai người ra.
Cán bộ kiểm tra thấy không có vấn đề gì liền lấy con dấu ra đóng cộp một cái.
Đóng dấu xong, cán bộ đưa cho họ một tờ giấy mỏng manh: “Xong rồi từ hôm nay hai đồng chí đã là vợ chồng hợp pháp.”
Lục Lẫm đưa nắm kẹo hỷ đã chuẩn bị sẵn ra: “Cảm ơn đồng chí.”
Cán bộ nhìn thấy là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ đắt tiền thì cười càng tươi hơn.
Xem ra điều kiện gia đình đồng chí nam này cũng khá giả, ra tay hào phóng thật.
Lục Lẫm đã hỏi trước về việc phát kẹo hỷ cho cán bộ khi đi đăng ký, tuy không bắt buộc nhưng anh muốn chia sẻ niềm vui của mình với mọi người.
Bước ra khỏi văn phòng, Lục Lẫm cất kỹ tờ giấy đăng ký kết hôn, nói một cách trịnh trọng: “Đây là giấy kết hôn của chúng ta để anh giữ cho.”
Cố Minh Nguyệt gật đầu.
Lúc cầm tờ giấy kết hôn trên tay, cô nhìn qua một lượt, trên đó chỉ có tên hai người cũng chẳng có chỗ nào để dán ảnh.
Hoàn toàn không giống cuốn sổ đỏ chót ở thời đại sau này.
Sau khi kết hôn, Cố Minh Nguyệt vẫn tiếp tục công việc may vá của mình.
Mỗi sáng sớm, tiếng máy khâu “cạch cạch cạch” lại vang lên trong tiệm may như một khúc nhạc vui tai.
Tay nghề của cô ngày càng lên cao, khách tìm đến may đồ ngày càng đông, ngay cả người ở ngõ bên cạnh cũng nghe danh tìm đến.
Hôm nay, trong nhà đón một vị khách không mời mà đến.
Đó là thủ trưởng đơn vị cũ của Lục Lẫm, tên là Khâu Đại Sơn.
“Nghe tin vết thương của cậu đã lành nên tôi đặc biệt đến thăm.” Khâu Đại Sơn mặc quân phục chỉnh tề, giọng nói sang sảng.
“Lần trước bận họp không kịp đến dự đám cưới của hai đứa, tôi có món quà mọn này, coi như bù đắp.”
Ông lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc khăn lụa đỏ: “Là vợ tôi chọn cùng đấy, bảo tôi mang đến cho vợ đồng chí Tiểu Lục.”
Cố Minh Nguyệt ngại ngùng nhận lấy: “Cảm ơn thủ trưởng ạ.”
Khâu Đại Sơn xua tay cười, quay sang Lục Lẫm: “Đơn vị đang thiếu những người nòng cốt như cậu, nếu sức khỏe đã hồi phục tương đối rồi thì thu xếp về đơn vị sớm nhé.”
Mắt Lục Lẫm sáng lên: “Rõ! Tôi có thể quay lại bất cứ lúc nào.”
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên sôi nổi, anh như nghe thấy tiếng kèn hiệu của quân đội vang lên bên tai.
Đây là điều mà Lục Lẫm mong đợi đã lâu.
