Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Dọn Sạch Gia Sản, Theo Quân Được Sủng Lên Trời

Chương 52: Một lòng son sắt



Sau khi kết hôn, chút lời ra tiếng vào trong đại viện cũng hoàn toàn tan biến.

Lá thư nặc danh kia như hòn đá nhỏ ném xuống mặt hồ, chỉ gợn lên chút sóng nhẹ rồi nhanh chóng trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.

Đối với hành động viết thư tố cáo của Cố Minh Viễn, Lục Lẫm đương nhiên sẽ không để hắn muốn làm gì thì làm.

Còn có thời gian viết thư, xem ra lượng công việc ở đó vẫn còn quá ít.

Anh viết một bức thư, nhờ anh em cũ giúp đỡ “quan tâm” xem tên này đang giở trò gì.

Vài ngày sau, bên kia gọi điện thoại tới, nghe xong nội dung cuộc gọi, lông mày Lục Lẫm nhíu chặt.

“Người biến mất rồi!”

Cố Minh Nguyệt vô cùng kinh ngạc, phải biết rằng vào thời điểm này, tự ý rời khỏi nơi lao động cải tạo là điều đại kỵ.

Cô không lo lắng cho sự sống chết của Cố Minh Viễn, chỉ sợ hắn như con rắn độc trong cống ngầm, bất ngờ chui ra cắn người.

“Đừng lo, anh đã cho người đi tìm rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ có tin tức thôi.”

Cố Minh Nguyệt: “Chuyện này có ảnh hưởng gì đến chúng ta không?”

Chỉ một bức thư tố cáo của Cố Minh Viễn đã khiến cả nhà trở tay không kịp, nếu hắn biến mất rồi trốn sang bờ bên kia, hậu quả thật khó lường.

Cố Minh Nguyệt không muốn vì một tên cặn bã mà hủy hoại cuộc sống hạnh phúc khó khăn lắm mới có được.

“Sẽ không đâu.”

Lục Lẫm an ủi vợ nhưng thực ra trong lòng anh cũng không chắc chắn lắm.

Tình hình thay đổi liên tục, ai biết được ngày mai và tai họa cái nào sẽ đến trước.

Tình hình bên ngoài chưa rõ ràng, xem ra họ phải nhanh chóng trở về hải đảo.

Ở đó có lãnh đạo và đồng nghiệp quen biết của anh, về tình về lý sẽ che chở cho họ.

Thân phận của vợ anh, cấp trên cũng biết đã thông qua đơn xin kết hôn chứng tỏ họ công nhận cuộc hôn nhân này.

Lục Lẫm xoa nhẹ bàn tay vợ, thầm thề sẽ bảo vệ cô thật tốt.

Đồng thời, anh cảm thấy Cố Minh Viễn không giống người có gan bỏ trốn.

Anh nói suy đoán của mình cho vợ nghe: “Anh cảm giác hắn chỉ đang tìm chỗ trốn, đợi qua đợt sóng gió này sẽ thay tên đổi họ sống cuộc đời mới.”

“Anh ta có não để nghĩ được như thế sao?”

Cố Minh Nguyệt thốt ra câu hỏi chí mạng, tên này xưa nay đầu óc ngu si tứ chi phát triển, chuẩn một tên ngốc.

Khen hắn thông minh đúng là sỉ nhục trí tuệ người khác.

Lục Lẫm bật cười trước lời nhận xét của cô, nhẹ nhàng nói: “Yên tâm đi, muốn làm gì thì qua một thời gian nữa sẽ biết ngay thôi.”

Cố Minh Nguyệt gật đầu.

Nghĩ đến những rủi ro chưa biết trước mắt, Cố Minh Nguyệt tự hỏi liệu mình có thể nộp chút “đầu danh trạng” để bảo toàn an toàn cho bản thân hay không.

Vàng bạc châu báu trong không gian chất đống như núi, bỏ ra một phần để xây dựng hải đảo chẳng phải là việc tốt sao.

Linh tuyền tuy không thể sử dụng công khai nhưng nếu gặp tình huống nguy hiểm, trong điều kiện không bị lộ tẩy, giúp được ai thì giúp.

“Lục Lẫm, anh kể cho em nghe về tình hình ở hải đảo đi.”

Cố Minh Nguyệt rất tò mò về nơi mình sắp đến.

“Được thôi.”

Lục Lẫm nhìn ra cửa sổ, tỉ mỉ kể lại những chuyện về đảo Trường Sơn.

Từ biên giới chuyển đến đảo Trường Sơn, anh đã ở đó bốn năm.

Tên gọi đảo Trường Sơn bắt nguồn từ đặc điểm địa hình của nó: “Trường” tượng trưng cho đường bờ biển dài dằng dặc: “Sơn” là vì trên đảo có những ngọn đồi và vùng đất cao nhấp nhô.

Ý nghĩa tổng thể là nơi đây núi biển liền kề, phong cảnh tú lệ, tựa như rồng dài nằm vắt mình trên biển, bảo vệ vùng biển này.

“Đảo Trường Sơn nằm gần vùng biển Đông, bốn mùa rõ rệt cũng gần giống như ở nhà mình, có điều mùa đông đến sớm hơn nhưng bù lại mùa hè rất mát mẻ.”

Mùa hè mát mẻ thì tốt quá, Cố Minh Nguyệt sợ nóng nhất.

Đôi vợ chồng trẻ bàn luận về cuộc sống tương lai, tràn đầy mong đợi.

Để chứng minh sức khỏe đã hoàn toàn bình phục, dưới sự giám sát của Khâu Đại Sơn, Lục Lẫm đã thực hiện một bài kiểm tra chuyên biệt.

Nhìn số liệu trên tay, Khâu Đại Sơn kinh ngạc thốt lên: “Lục Lẫm, chỉ số cơ thể của cậu còn tốt hơn trước đây nữa.”

Khâu Đại Sơn phụ trách một phần công việc liên quan đến quản lý sức khỏe chiến sĩ trong quân đội nên rất am hiểu về vấn đề này.

Lúc bị thương, sức khỏe Lục Lẫm ngày càng sa sút.

Thú thực trước khi đến Bắc Kinh, ông rất lo lắng cho tình trạng sức khỏe của cậu ấy, dù sao công việc của cậu ấy cũng luôn phải đối mặt với rủi ro ở tuyến đầu, nếu không có sức khỏe tốt thì khó mà trụ vững được trong các nhiệm vụ.

Số liệu rành rành trước mắt chứng minh ông đã lo xa rồi, Lục Lẫm không chỉ khỏi bệnh mà còn khỏi một cách triệt để.

Đối với kết quả này, Lục Lẫm đã sớm dự liệu, khóe miệng anh vương ý cười: “Cũng nhờ vợ tôi ngày nào cũng cùng tôi tập phục hồi chức năng, nếu không thì tôi cũng chẳng thể hồi phục tốt thế này.”

Khâu Đại Sơn cười ha hả: “Thảo nào cậu vội vàng nộp đơn xin kết hôn thế, số đỏ thật đấy.”

Tin Lục Lẫm nộp đơn xin kết hôn truyền đến hải đảo, không biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ tan vỡ, ngay cả vợ ông cũng phải cảm thán.

Lục Lẫm đắc ý ra mặt: “Tôi cũng thấy mình may mắn.”

Cưới được cô vợ tốt như vậy mà.

“Thủ trưởng, tôi có chuyện muốn báo cáo với ông, chẳng phải đảo mình đang trong quá trình xây dựng sao, hoàn cảnh vợ tôi ông cũng biết rồi đấy, cô ấy một lòng son sắt hướng về Tổ quốc, muốn quyên góp tài sản gia đình để đóng góp chút sức lực cho các chiến sĩ.”

Khâu Đại Sơn là phó chỉ huy, chuyện lớn nhỏ trong quân đội ông đều nắm rõ.

Đối với cô vợ Lục Lẫm tìm được, ông có chút bất ngờ.

Phải biết rằng với hoàn cảnh nhà họ Cố, ai cũng sẽ tránh xa ba thước, dù có hôn ước từ bé thì tìm đại một lý do thoái thác cũng xong.

Nhà họ Lục trọng tình trọng nghĩa, không những không từ chối mà còn tạo cơ hội cho hai người trẻ tìm hiểu nhau, điều này đã rất đáng quý rồi.

Trước khi bị thương, với bản lĩnh của Lục Lẫm hoàn toàn có thể thăng chức tiếp nhưng đã quyết định cưới Cố Minh Nguyệt thì chuyện này đành phải tạm gác lại.

Trên đảo, có ông và lão Hầu ở đó, đôi vợ chồng trẻ không phải lo lắng chuyện gì khác nhưng chuyện thăng chức thì không chỉ hai người bọn ông quyết định được.

“Thủ trưởng, chuyện này tôi hiểu, vợ tôi không biết, cô ấy cũng không cần biết.”

Lục Lẫm không muốn Cố Minh Nguyệt nghĩ rằng đây là nguyên nhân do cô.

Đã quyết định ở bên nhau thì thăng chức hay không cũng chẳng sao, anh còn trẻ, sớm muộn gì cũng có cơ hội, vừa hay mấy năm nay thăng tiến nhanh quá khiến người ta đỏ mắt ghen tị.

“Được rồi, chút tâm tư đó của cậu tôi còn lạ gì, cậu cứ yên tâm, chuyện này chỉ có hai ông già chúng tôi biết thôi.”

Khâu Đại Sơn lúc này mới quay lại chủ đề chính: “À đúng rồi, câu vừa nãy của cậu là có ý gì?”

Lục Lẫm mỉm cười, không tin con cáo già này không đoán ra.

Anh đặt chiếc vali mang theo lên bàn, Khâu Đại Sơn nhướng mày.

Vali chỉ hé mở một khe nhỏ rồi nhanh chóng đóng lại, Khâu Đại Sơn hít sâu một hơi khí lạnh.

Ông sững sờ vài giây mới hoàn hồn, nhìn Lục Lẫm lắp bắp: “Cậu... cậu không đùa đấy chứ?”

Lục Lẫm khẳng định chắc nịch: “Thật một trăm phần trăm.”

“Vợ tôi nghe nói bao năm nay mùa đông trên đảo các chiến sĩ không đủ áo bông mặc, nhu yếu phẩm cũng khó xin được nên quyên góp toàn bộ gia sản.”

“Lúc bố mẹ cô ấy đi đã mang hết những gì có thể mang đi rồi, chỉ để lại chút này thôi, cô ấy bảo nếu có nhiều hơn thì cũng quyên góp hết, tiếc là chỉ có ngần này.”

Nguyên văn của Cố Minh Nguyệt là lo anh ăn không đủ no mặc không đủ ấm.

Nhưng trong mắt Lục Lẫm, hai câu này chẳng khác gì nhau, lo cho anh cũng là lo cho các chiến sĩ, anh cũng là một người trong số đó mà.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...