Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 4



Mái tóc ướt đẫm của hắn nhỏ từng giọt nước, hơi nóng trong không khí mờ mịt, uốn lượn trên người Nhiễm Chiếu Miên.

Thanh niên dường như cũng hơi bất ngờ. Sau khi đỡ Nhiễm Chiếu Miên ổn định, hắn buông tay và lùi sang một bước, giọng nói nhẹ đến mức gần như chỉ là tiếng thở: “Vào đi thôi.”

Nhiễm Chiếu Miên cụp mắt nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng, thật không ngờ muộn thế này hắn còn quay về phòng ngủ.

Kỳ Nghiên Hành đang định bước ra thì nghe thấy người phía sau khẽ “A” một tiếng.

Hắn quay đầu lại nhìn, phòng vệ sinh tối đen. Khi hắn về định rửa mặt thì đã phát hiện đèn hỏng rồi.

Vừa nãy, cậu cụp mắt xuống, dường như chưa tỉnh ngủ hẳn, cả người đều mơ màng, lại không quen thuộc cách bố trí bên trong, có lẽ là đã va vào đâu đó.

“Không sao chứ?”

Nhiễm Chiếu Miên xoa xoa phần hông bị va vào bồn rửa mặt, nhẹ giọng nói: “Không sao.”

Nói rồi, cậu đang định đóng cửa phòng vệ sinh thì không ngờ Kỳ Nghiên Hành xoay người bước vào.

Ánh đèn từ điện thoại sáng lên, hắn đặt điện thoại lên bồn rửa tay, sau đó thuận tay đóng cửa lại rồi lặng lẽ rời đi.

Nhiễm Chiếu Miên tỉnh táo hơn hẳn, ánh mắt dừng trên chiếc điện thoại đặt trên bồn rửa tay.

Ánh sáng có hạn nhưng đủ để thấy rõ bố cục phòng vệ sinh, và xuyên qua gương còn thấy được khuôn mặt ngây người của chính mình.

Rửa tay xong, Nhiễm Chiếu Miên cầm điện thoại đi ra thì thấy hắn đang đứng ở ban công dùng khăn lau tóc.

Cử chỉ tùy tiện, dáng người phong lưu.

Cậu nhìn vài giây rồi đi tới đưa điện thoại cho hắn: “Cảm ơn.”

Kỳ Nghiên Hành nhận lấy điện thoại, thấy đôi mắt cậu lim dim như sắp nhắm nghiền, hắn nói: “Đi ngủ đi.”

Nhiễm Chiếu Miên cũng không muốn trò chuyện với ai, lúc này cậu buồn ngủ đến mức hồn vía lên mây, đầu óc cơ bản không hoạt động.

Nếu lỡ nói gì đó thiếu suy nghĩ, hoặc không nhịn được mà nhào lên thì sao?

Thế nên cậu không miễn cưỡng, gật gật đầu, xoay người lảo đảo về phía giường.

Kỳ Nghiên Hành cũng đi theo vào. Nhiễm Chiếu Miên đang trèo lên thang giường, một chân đạp mãi mà vẫn chới với.

Hắn bước tới, định thuận tay đỡ cậu một phen.

Bỗng nhiên, chân cậu đạp xuống. Kỳ Nghiên Hành vội vàng nghiêng đầu tránh đi một chút, mắt cá chân mảnh khảnh lạnh lẽo dưới ánh trăng lướt qua sườn mặt hắn, rồi giẫm lên vai hắn.

Cậu có lẽ còn chưa ý thức được mình vừa giẫm phải cái gì, “vù” một tiếng, mượn lực để đưa mình lên giường rồi ngủ say như c.h.ết.

Kỳ Nghiên Hành: “…”

Hắn đứng tại chỗ một lúc, sau đó vươn tay, mặt không biểu cảm dùng mu bàn tay xoa xoa sườn mặt mình.

Cuối cùng, hắn cầm máy sấy, ra ngoài phòng giặt đồ để sấy tóc.

Nhiễm Chiếu Miên không hề có cảm giác gì về những gì đã xảy ra. Trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, hình ảnh cuối cùng hiện lên trong đầu cậu là dáng vẻ của thanh niên dưới ánh trăng.

Ô ô ô đẹp quá đi mất.

Cái gì đẹp cậu cũng muốn.

Zzzzz… Zzzzz…

Không biết có phải vì tối qua Triệu Trạch đã kể cho cậu nghe về những chuyện người khác theo đuổi Kỳ Nghiên Hành điê.n c*.ồng, lại cộng thêm việc tiếp xúc ngắn ngủi với Kỳ Nghiên Hành vào rạng sáng, thậm chí trước khi chìm vào giấc ngủ sâu vẫn còn nghĩ về hắn, mà Nhiễm Chiếu Miên đã có một giấc mơ.

Cậu mơ thấy mình muốn theo đuổi Kỳ Nghiên Hành, thế là đi trộm q**n l*t của hắn, lục thùng rác của hắn, còn theo dõi hắn nữa.

Sau đó bị Kỳ Nghiên Hành phát hiện, hắn lập tức định báo cảnh sát bắt cậu.

Nhiễm Chiếu Miên không chút do dự “thịch” một tiếng quỳ xuống, ôm chặt lấy đùi hắn không buông, khóc lóc thảm thiết nói: “Đừng mà! Em sẽ không bao giờ trộm q**n l*t của anh nữa! Em sẽ mua cái mới cho anh! Mua cái đắt nhất, mua loại kháng khuẩn 7A, đáy mềm mại dễ giặt!”

Kỳ Nghiên Hành lạnh lùng vô tình: “Không, anh phải bắt em vào tù! b**n th**!”

Nhiễm Chiếu Miên lập tức kéo dây thắt lưng xuống, vòng một vòng quanh cổ mình, đe dọa hắn: “Anh có tin em siết c.ổ t.ự s.át không!!”

Mặc dù ngủ khá muộn, nhưng Kỳ Nghiên Hành có đồng hồ sinh học, hơn 6 giờ sáng hắn đã tỉnh dậy.

Hắn không có thói quen ngủ nướng, trực tiếp rời giường thu dọn, vừa vặn cũng có tiết học lúc tám giờ.

Sau khi xuống giường, hắn vô tình liếc mắt sang chiếc giường bên cạnh thuộc về Nhiễm Chiếu Miên.

Thói quen ngủ của người này thật sự tệ đến mức khiến người ta tức giận. Chỉ rộng 1.1 mét chiếc giường đơn mà cậu cũng có thể ngủ ngang.

Thế nên, hơn nửa người cậu đè lên lan can, đầu thò ra ở trạng thái treo lơ lửng. May mắn thay, chăn và gối mềm mại đều chất đống ở chỗ lan can, nên sẽ không bị cấn người.

Chỉ là cái màn giường quấn quanh cổ cậu, cả khuôn mặt đều đỏ bừng.

Không biết là do ngủ nóng, hay là đầu treo lơ lửng bị sung huyết.

Đương nhiên, cũng có thể là bị siết.

Kỳ Nghiên Hành: “…”

Đến cả cách c.hế.t xảo quyệt như vậy mà cậu cũng tìm ra được.

Hắn lặng lẽ thở dài, khi đi ngang qua thuận tay kéo màn giường ra, để cậu không bị quấn lấy, sau đó mới đi vào phòng vệ sinh.

Nhiễm Chiếu Miên bị tức mà tỉnh dậy, tức đến mức mặt đỏ bừng.

Thời đại đã thay đổi sao? Ngày xưa nằm mơ đều mơ thấy người khác hái sao cho cậu, bây giờ sao lại hèn mọn đến thế?!

Cậu đúng là hơi mê sắc đẹp, nhưng không đến mức này!

Nhiễm Chiếu Miên rất quý trọng bản thân, đánh ch.ế.t cậu cũng không làm ra chuyện theo đuổi người như vậy, cho dù có thích đến mấy cũng không được!!

Với lại, lùi một vạn bước mà nói, thật sự không phải lỗi của chiếc q**n l*t sao?!

Cậu tức giận đến mức vươn tay đấm giường hai cái, chiếc giường lập tức "đấm" lại cậu hai cái –

“Loảng xoảng” một tiếng, chiếc lan can đang đỡ hơn nửa trọng lượng cơ thể Nhiễm Chiếu Miên cuối cùng cũng gãy, rơi xuống đất tạo ra một âm thanh ‘trong trẻo’.

Lưng Nhiễm Chiếu Miên mất điểm tựa, bất ngờ rơi xuống.

Trong khoảnh khắc đó, phản ứng nhanh nhất cậu có thể làm là chuẩn bị dùng cánh tay chống đỡ, để tránh làm tổn thương cột sống hoặc đầu.

Một hơi thở mát lạnh đã bao bọc lấy cậu trước một bước.

Một đôi tay vòng lấy vai và chân cậu, Nhiễm Chiếu Miên được đỡ lấy.

Khi ngã ngửa ra sau, vạt áo phông rộng thùng thình bị lật lên. Vừa nãy trong tình thế cấp bách không kịp để ý nhiều, nên lòng bàn tay Kỳ Nghiên Hành trực tiếp chạm vào làn da phần eo của cậu.

Đầu Nhiễm Chiếu Miên tựa vào vai hắn, mắt không chớp nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của thanh niên. Cậu cảm thấy mình được nâng đi hai bước, sau đó được đặt lên bàn.

Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài giây, dứt khoát và nhanh gọn.

Nhanh đến mức mọi chuyện đã kết thúc, Nhiễm Chiếu Miên mới phản ứng lại được điều gì đã xảy ra, đại não ù ù, trái tim hậu tri hậu giác đột nhiên đập thình thịch.

Triệu Trạch và Chu Húc Đông nghe thấy động tĩnh tỉnh dậy đã chứng kiến toàn bộ quá trình. Sau khi thấy Nhiễm Chiếu Miên ổn định, họ mới quay trở lại giường: “Trời ơi! Hết hồn luôn đấy.”

Đôi mắt hổ phách của Nhiễm Chiếu Miên di chuyển theo động tác của Kỳ Nghiên Hành. Khi cậu ngã xuống đã kéo theo cả chăn.

Kỳ Nghiên Hành cúi người nhặt chăn lên, tiện tay ném thẳng về phía đầu Nhiễm Chiếu Miên.

Mắt tối sầm, Nhiễm Chiếu Miên chìm vào đám mây mềm mại.

Cậu từ từ kéo chăn xuống, cho đến khi lộ ra đôi mắt sáng ngời, sau đó đối diện với ánh mắt của Kỳ Nghiên Hành.

Hắn đang ngồi vắt chéo chân ở ghế trước bàn, ánh mắt bình tĩnh nhìn cậu.

Khi ngồi, tư thế của hắn thấp hơn Nhiễm Chiếu Miên, nên nhìn cậu thì cần ngước đầu nhẹ.

Nhưng toàn thân hắn không hề có thái độ yếu thế nào.

Bất kể là ngũ quan hay khí chất, sự mạnh mẽ đều ngời ngời, ánh mắt mang theo vẻ dò xét.

“em đúng là hay thật, mỗi ngày một màn kịch nhỏ.”

Hắn vừa rửa mặt xong từ phòng vệ sinh bước ra thì đã thấy cậu đang rơi xuống, cả người lập tức tỉnh táo. Tim hắn thật sự không chịu nổi.

Nhiễm Chiếu Miên: “…”

Vừa lăn lộn một phen, Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy trên người mình có chút nóng, cậu nắm một góc chăn bên cạnh, xoa xoa thái dương đang lấm tấm mồ hôi, cố gắng trấn tĩnh nói:

“Cảm ơn đàn anh, là em bất cẩn.”

Nhiễm Chiếu Miên trước đây học cấp hai, cấp ba đều ở nội trú, đây là lần đầu tiên cậu ở giường tầng ký túc xá.

Cậu biết thói quen ngủ của mình không tốt lắm, chiếc giường lớn 2 mét ở nhà còn có thể rớt xuống đất, huống chi chiếc giường 1.1 mét này hoàn toàn không thể ngăn được cậu.

Nhiễm Chiếu Miên nhìn Kỳ Nghiên Hành trước mặt, thanh niên khẽ vẫy tay.

Cậu do dự một chút, hỏi: “anh có bị thương không?”

Cậu khung xương nhỏ, thật ra không quá nặng, nhưng dù sao cũng là con trai.

Kỳ Nghiên Hành ngước mắt nhìn về phía Nhiễm Chiếu Miên.

Cậu đang ngồi khoanh chân trên bàn, bên cạnh chất đống chăn mềm mại, trong tay còn siết chặt một nắm, như thể không có cảm giác an toàn mà nắm vạt áo người khác vậy.

Kỳ Nghiên Hành chỉ cảm thấy trên tay vẫn còn vương vấn hơi nóng từ người cậu, rất kỳ lạ.

Cậu ngủ cả đêm, như thể vừa từ lồng hấp bước ra vậy.

Cả người đều bị hấp mềm, hấp tan chảy, nóng hầm hập mềm nhũn.

Hắn như thể đỡ lấy một đám mây trắng nõn mềm mại.

Kỳ Nghiên Hành lắc đầu: “Không sao.”

Hắn chỉ nghĩ đến, trước đây cũng đâu phải chưa từng ôm qua.

Khi đó,  Nhiễm Chiếu Miên còn nhỏ hơn, mềm hơn.

Lúc đó, Nhiễm Chiếu Miên 6 tuổi, mắt ngoài ý muốn bị thương nhẹ, lúc ấy không thể nhìn thấy ánh sáng mạnh, tầm nhìn mờ ảo, trên mặt đeo một cặp kính râm nhỏ.

Khi Kỳ Nghiên Hành dắt cậu xuống cầu thang, có lẽ vì không nhìn rõ nên không có cảm giác an toàn, cậu không chịu đi, vươn tay về phía hắn ngẩng mặt nói: “Anh ơi, anh có thể ôm em xuống không? love you love you~”

“…” Kỳ Nghiên Hành vỗ nhẹ mu bàn tay cậu: “Không ôm nổi, anh mới 8 tuổi.”

Tiểu Miên Miên thất vọng vuốt tay: “Trẻ con à.”

Bị một đứa nhỏ đánh giá là trẻ con, Kỳ Nghiên Hành cảm thấy khó mà chấp nhận được, nhưng dưới sự nài nỉ ỉ ôi của cậu, cuối cùng hắn vẫn thỏa hiệp.

Hắn như nhổ củ cải mà ôm cậu lên, nhưng cũng chỉ ôm một lát, hắn ngại mệt nên cuối cùng cõng cậu đi.

Nghĩ đến đây, hắn nhìn Nhiễm Chiếu Miên vẫn còn ngồi trên bàn, cậu như một bức tượng ngọc, trông vô cùng ngoan ngoãn.

Ngoan ngoãn đến mức trong không gian nhỏ bé này, tạo ra một tư thế đại náo thiên cung.

Kỳ Nghiên Hành đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, vì thế cũng thật sự bật cười.

Chu Húc Đông từng hỏi hắn: “Lần đầu tiên cậu gặp Miên Miên, cậu nói vô cảm với kiểu người này, vậy ‘kiểu người này’ là kiểu người gì?”

Thật ra Kỳ Nghiên Hành lúc đó chỉ thuận miệng nói ra.

Hắn không có người nào đặc biệt thích, tự nhiên cũng không có cái gọi là hình mẫu lý tưởng.

Nhưng đúng là có một kiểu người mà hắn theo bản năng sẽ tránh xa –

“Đơn thuần vô hại, lương thiện giản dị, tiếp xúc xã hội quá ít, được bảo vệ trong nhà kính như một thiếu gia vậy.”

Cũng không có nguyên nhân đặc biệt nào, chỉ là trong số những người theo đuổi hắn, kiểu người này là khó dây dưa nhất.

Những người sành sỏi dù bị hắn từ chối có chút không cam lòng, nhưng phần lớn cũng có thể bình thản chấp nhận, vì vốn dĩ mục đích của họ chỉ là chơi bời.

Nhưng những người quá đơn thuần thường có một sự cố chấp ngây thơ, cảm thấy nỗ lực sẽ đạt được hồi đáp, mang theo ảo tưởng về tình yêu như trong phim truyền hình, tiểu thuyết.

Họ trải nghiệm quá ít, khả năng chịu đựng sau khi bị từ chối kém.

Cũng như sẽ dễ dàng quá độ giải thích lời nói và hành vi của hắn, từ đó nảy sinh ảo giác và suy nghĩ thái quá.

Mặc dù Kỳ Nghiên Hành nhiều lần tự kiểm điểm, xác nhận chưa bao giờ có hành động vượt rào, thậm chí chỉ duy trì phép xã giao cơ bản.

Tuy rằng không phải tất cả mọi người đều như vậy, nhưng để tránh tình huống này xảy ra, hắn thường sẽ giữ khoảng cách hơn với kiểu người này.

Dần dần, nó trở thành cái gọi là “vô cảm” trong lời hắn.

Bất kể nhìn từ góc độ nào, Nhiễm Chiếu Miên đều sẽ là người mà hắn muốn đặc biệt giữ khoảng cách.

Nhưng nhất cử nhất động của cậu đều mang theo bóng dáng của năm đó, Kỳ Nghiên Hành rất khó không coi cậu như một đứa trẻ mà đối xử.

Thái độ của hắn cũng rất khó lạnh lùng cứng rắn được, về điều này hắn cũng cảm thấy bất lực.

Nhiễm Chiếu Miên ngẩn ngơ.

Cái cười này có ý gì?

Kỳ Nghiên Hành cũng không giải thích, không thân mật đến mức tức giận vì đối phương không để ý, cũng không phải mối quan hệ có thể nhắc nhở hay quan tâm nhiều lần.

Dường như không có gì đáng nói, vì thế hắn chỉ cúi người nhặt đoạn lan can gãy dưới đất đặt cạnh Nhiễm Chiếu Miên: “Lần sau cẩn thận.”

Sau đó xoay người trở về chỗ ngồi của mình.

Thân thể Nhiễm Chiếu Miên bị khóa chặt trong chăn mềm nhũn, trực tiếp dựa vào tường phía sau.

Nếu bây giờ có thể nằm, cậu đều có thể nằm thẳng đơ như một tấm ván, trực tiếp bị tiễn đi vậy.

Cậu nghĩ, vừa nãy Kỳ Nghiên Hành nhất định là bị cậu làm trò ngốc mà bật cười.

Cậu rơi từ trên giường xuống tư thế có xấu không? Có ngốc không?

Mèo còn có thể lộn ngược ra sau, sao cậu lại không thể?!! Lật người có vẻ linh hoạt, thông minh hơn không?

Nhiễm Chiếu Miên lặp đi lặp lại cảnh tượng lúc đó, tưởng tượng ngang dọc, bất kể từ góc độ nào cũng cảm thấy mình hẳn là đã chẳng còn hình tượng gì đáng nói.

Ô ô ô xong rồi.

Nhiễm Chiếu Miên vô thức vươn tay chạm vào eo mình, cảm giác nơi đó đang nóng lên.

Cậu đột nhiên càng muốn theo đuổi hắn, cậu rất thích cái ôm vừa rồi, cũng thích hơi thở của hắn.

Cậu sẽ nhớ lại,  cảm giác an toàn đã trải qua nhiều năm trước.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...