Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 5



Nhưng nói đến chuyện theo đuổi người, Nhiễm Chiếu Miên hoàn toàn mờ mịt.

Cậu chưa từng theo đuổi ai, kiến thức về lĩnh vực này gần như bằng 0.

Quan trọng nhất là, cậu và Kỳ Nghiên Hành thật sự khó có thể nảy sinh sự giao thoa, cơ hội gặp mặt cũng không nhiều.

Có cảm giác như dù có sức lực cũng chẳng có cách nào thực hiện được.

Có gì đó có thể kết nối họ lại với nhau không? Sở thích, người quen chung…

Nghĩ đến đây, trên đỉnh đầu cậu dường như có một chiếc bóng đèn nhỏ “đing” một tiếng sáng lên.

Quan Ngật!

Thời gian không còn sớm, Nhiễm Chiếu Miên không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng nhảy xuống từ trên bàn, chuẩn bị đi rửa mặt.

Toàn bộ phòng ngủ cũng được khởi động.

Thời gian tập hợp huấn luyện quân sự sớm hơn cả tiết học tám giờ sáng, Nhiễm Chiếu Miên và Triệu Trạch thu dọn xong, vội vàng chào hỏi rồi chạy ra ngoài.

Kỳ Nghiên Hành đã thu dọn xong, đứng ở ban công một bên hóng gió, một bên chờ Chu Húc Đông.

Nhiệt độ vào tháng 9 tuy vẫn chưa thấp, nhưng sau một đêm bật điều hòa, gió tự nhiên vào sáng sớm thật ra thoải mái hơn nhiều.

Trường học trồng nhiều cây xanh, không khí trong lành dễ chịu.

Ánh mắt hắn lướt qua hoa cỏ dưới lầu, đột nhiên khựng lại.

Ký túc xá tầng 6 có rất nhiều tân sinh viên, bây giờ lại là thời gian tập hợp huấn luyện quân sự, nhìn xa khắp nơi đều thấy lố nhố những người mặc áo ngụy trang.

Đều là quần áo cùng một kiểu dáng, nhìn xa khiến người ta hơi hoa mắt, như thể mỗi người đều trông giống nhau.

Nhưng có những người nổi bật không thể bị đám đông vùi lấp.

Chất liệu quân phục của trường khá kém, trừ một số ít thể hình đặc biệt, đa số mọi người đều cùng một cỡ.

Vì vậy, khi mặc vào trông rộng thùng thình, không hề có dáng người.

Nhưng Nhiễm Chiếu Miên mặc lại mang theo một luồng sinh khí tươi mới đang đâm chồi nảy lộc.

Eo thon chân dài, mảnh khảnh cao gầy, trang phục rộng thùng thình lại được mặc theo kiểu đồ lao động nhưng vẫn toát lên vẻ linh hoạt.

“Nhiễm Chiếu Miên!”

Phía sau có người gọi cậu một tiếng, thanh niên đang nói chuyện với Triệu Trạch nghiêng đầu một chút, cả người tươi sáng rạng rỡ.

Có vài sinh viên cười chạy tới, từng nhóm ba, năm người nhanh chóng tụ tập quanh Nhiễm Chiếu Miên làm trung tâm, có người đặt tay lên vai cậu, ríu rít vây quanh cậu tiếp tục đi về phía trước.

“Đang nhìn gì đó?”

Bên cạnh đột nhiên vang lên giọng của Chu Húc Đông.

Kỳ Nghiên Hành sắc mặt bình tĩnh thu hồi ánh mắt, lắc đầu: “Thu dọn xong chưa? Tôi còn muốn đi căn tin mua bữa sáng.”

Nghe vậy, Chu Húc Đông cũng không trì hoãn thời gian, nhanh chóng nhét sách giáo khoa vào trong cặp: “Được rồi, đi thôi.”

Theo thời gian trôi đi, nhiệt độ dần hạ xuống, đến giữa và cuối tháng 9 đã không còn quá khô nóng.

huấn luyện quân sự tân sinh viên cũng dần đi đến hồi kết, vào ngày cuối cùng, Nhiễm Chiếu Miên cuối cùng cũng có thể hoàn toàn thả lỏng, có dư thừa ti.nh lực để đi tìm Quan Ngật.

Đoàn huấn luyện viên được trường S mời không hề nương tay, liên tục 20 ngày không có ngày nghỉ, bao gồm cả cuối tuần.

Nhiễm Chiếu Miên mỗi ngày mệt như c.ún, tối dính giường là ngủ say như c.hết.

Đương nhiên, việc hai người lâu như vậy không gặp mặt còn có một nguyên nhân quan trọng.

— Tình anh em giữa họ thật sự quá "plastic".

Về điểm giả vờ không quen biết nhau trong trường học, cả hai bên đều đạt được sự đồng thuận.

Nhiễm Chiếu Miên trở về sau buổi liên hoan tối, vừa rửa mặt xong đã nhận được tin nhắn từ Quan Ngật.

[Quan Ngật: Ra đây, em ở ban công cuối hành lang ký túc xá của anh.]

Bây giờ đã hơn 10 giờ đêm, ký túc xá hơi cũ, tường tróc lở, toàn bộ hành lang ánh sáng tối tăm.

Không biết có phải hôm nay cuối cùng cũng kết thúc huấn luyện quân sự, mọi người đều được giải phóng, những người phóng túng bên ngoài đêm nay đặc biệt nhiều, khiến ký túc xá có chút yên tĩnh.

Nhiễm Chiếu Miên đẩy cửa ban công, liền thấy nam sinh đang đứng bên lan can cúi đầu nhìn điện thoại.

Thân hình đối phương thẳng tắp, tuy sở hữu một khuôn mặt đẹp nhưng khí chất lại cực kỳ lạnh lẽo.

Ánh sáng từ điện thoại chiếu lên khuôn mặt không có biểu cảm gì, càng làm cậu ta trông thờ ơ, cả người tràn ngập khí tức khó gần kiểu "đồ ngốc đừng làm phiền tôi".

Nhiễm Chiếu Miên sở dĩ muốn giả vờ không quen biết, là vì sợ mất mặt.

Cậu và Quan Ngật lớn lên cùng nhau từ nhỏ, từ cấp hai bắt đầu, mỗi người biết cậu và Quan Ngật đều sẽ hỏi một câu:

“Em họ của c** nh* tuổi hơn cậu, sao lại học lớp cao hơn cậu?”

Nhiễm Chiếu Miên lòng tự trọng mạnh, khi còn nhỏ còn lén chôn mặt trong chăn mà khóc.

Nhiễm Chiếu Miên thật ra không hề ngu ngốc, ngược lại, cậu rất thông minh.

Thành tích luôn dẫn đầu, bất kể là học tập hay các kỹ năng khác, một điểm là thông ngay.

Nhưng cố tình bên cạnh lại có một Quan Ngật với chỉ số thông minh càng b**n th** hơn.

Nếu nói Nhiễm Chiếu Miên cần bỏ chút tâm tư để học, thì Quan Ngật lại hoàn toàn không cần, nhẹ nhàng đạt đến đỉnh cao.

Nhiếu Chiếu Miên hiếu thắng, vốn dĩ là người có thể chơi bời học hành tùy tiện cũng nỗ lực lên.

Ba năm cấp ba, cậu đ.iên c.uồng học, dù thấp hơn đối phương một khóa, cũng dốc sức vượt qua thành tích của đối phương.

Khoảng thời gian đó quả thực là ác mộng, mỗi ngày lén lút học bài, mắt thâm quầng to như gấu trúc, còn phải giả vờ nhẹ nhàng trước mặt Quan Ngật.

Cái giá của sự ra vẻ quá cao, sau lưng Nhiễm Chiếu Miên đều là nước mắt.

Hiện tại thật khó khăn mới đến một môi trường mới, cậu thực sự không muốn bị người khác lôi ra so sánh với Quan Ngật.

Hơn nữa, thân là anh còn phải gọi đối phương một tiếng đàn anh, Nhiếu Chiếu Miên không có mặt mũi.

Nghe thấy động tĩnh, Quan Ngật ngẩng đầu, thấy được nam sinh đang thò đầu nhìn vào bên trong.

Cậu sinh ra đã xinh đẹp rạng rỡ, lúc nào cũng có nụ cười trên môi, ai nhìn thấy cũng muốn đến gần để thân mật.

Quan Ngật sở dĩ muốn giả vờ không quen biết, là vì ngại phiền phức.

Từ nhỏ học, những người biết cậu ta và Nhiễm Chiếu Miên, trong mười phần có ba phần sẽ tìm cậu ta giúp đưa thư tình, hoặc hỏi thăm sở thích của Nhiễm Chiếu Miên.

Vì sao chỉ có ba phần?

Bởi vì bảy phần còn lại thì có bốn phần, là bị Quan Ngật mặt lạnh làm cho sợ hãi, không dám đến gần hỏi thăm.

Nhiễm Chiếu Miên lớn lên đẹp, tính tình ngọt ngào thích làm nũng, từ nhỏ đã được yêu mến, người thích cậu quá nhiều.

Cho nên chỉ riêng ba phần đó, cũng đủ để cậu ta cảm thấy phiền toái.

Đến đại học, không có giáo viên, phụ huynh ràng buộc.

Quan Ngật không dám tưởng tượng, nếu như bị người khác biết họ là anh em, sẽ có bao nhiêu người đến làm phiền cậu ta.

Huống chi đối phương vốn dĩ không an phận, trên thế giới này không có ai làm người ta nhức đầu, phiền phức hơn Nhiễm Chiếu Miên.

cậu ta thu điện thoại lại, đứng thẳng người đi về phía cậu, đưa cái túi đang xách trong tay cho Nhiễm Chiếu Miên:

“Bố làm bánh kem hoa nhài phô mai, với một ít bánh mì, kèm mứt trái cây và phô mai anh thích. Bố dặn anh nhớ ăn sáng mỗi ngày.”

Tuy rằng giọng Quan Ngật trầm tĩnh không gợn sóng, nhưng Nhiễm Chiếu Miên gần như có thể hình dung được ngữ khí dặn dò của dượng út, trong lòng lập tức mềm nhũn.

Hơn mười ngày rồi không gặp dì và dượng út, cậu còn khá nhớ.

“Vừa lúc huấn luyện quân sự kết thúc, tuần này anh về nhà một chuyến, em thì sao?”

“em hôm nay đã về rồi, cuối tuần thì thôi.”

“Ồ.” Nhiễm Chiếu Miên cũng không miễn cưỡng, từ trong túi lấy ra một chiếc bánh mì nhỏ nhân đậu đỏ mềm xốp thơm ngọt, cắn một miếng bắt đầu nhai.

Khóe môi Quan Ngật khẽ giật: “Không phải nói mới đi ăn liên hoan về sao? Anh là heo à?”

Nhiễm Chiếu Miên không sặc, vì có chuyện muốn nhờ, mắt to tròn nhìn thẳng cậu ta: “anh muốn theo đuổi Kỳ Nghiên Hành, em giúp anh được không?”

Quan Ngật mặt không biểu cảm, khoanh tay giật lấy chiếc bánh mì trong tay cậu.

Mở miệng lẩm bẩm một ngụm không khí, Nhiễm Chiếu Miên mở to hai mắt: “?”

“Khai giảng lâu như vậy rồi, hai người mới gặp nhau mấy lần?”

Nhiễm Chiếu Miên thất bại: “2 lần.”

Lần trước hắn trở về ở cả đêm, buổi sáng chia tay xong đến bây giờ họ vẫn chưa gặp lại.

Nhiễm Chiếu Miên rất biết cách ứng phó người theo đuổi, nhưng khi thay đổi góc nhìn, chính cậu trở thành người đi theo đuổi thì lại có chút mê man.

Quan Ngật nhìn vẻ tiếc nuối của cậu: “Thật sự muốn theo đuổi à?”

Nhiễm Chiếu Miên chưa từng thích ai, cũng chưa từng có kinh nghiệm yêu đương. Nhìn có vẻ hay đùa giỡn, thích vui chơi, nhưng thật ra căn bản không thông suốt.

Điểm này, cái gọi là “sắc tâm” thuần túy chỉ là thích ngắm nhìn những thứ đẹp đẽ về mặt thị giác, bản chất tình cảm vẫn là một trang giấy trắng.

Cậu vốn tưởng rằng lần này cũng vậy.

“Theo đuổi người còn có thể giả sao?”

Quan Ngật cười nhạo một tiếng: “Hai người mới nói chuyện được mấy câu? Người ta như thế nào cũng không biết, tính là thích cái gì chứ?”

“anh thích khuôn mặt và vóc dáng của hắn chứ, anh còn thích khí chất của hắn, anh nông cạn, với anh mà nói thì điều này đã chiếm phần lớn một người rồi.”

“Hơn nữa, vẻ đẹp ở cấp độ của hắn đủ để anh thích rất lâu, anh nhìn hắn là thấy vui vẻ rồi.”

“Để có thể vui vẻ hơn nữa, anh sẽ tranh một danh phận –” Nhiễm Chiếu Miên giật lại chiếc bánh mì nhỏ trong tay cậu ta, gằn từng chữ nói, “Có thể thản nhiên ngắm nhìn thỏa thích.”

“Ngụy biện.” Quan Ngật cụp mắt, nhìn cậu từ trên cao: “anh có phải là nghĩ người khác quá ngu ngốc không? Hắn không phải là người đơn thuần gì đâu.”

Nhiễm Chiếu Miên kinh ngạc nhìn về phía cậu ta: “em lại nghĩ đơn thuần ở chỗ anh là một điểm cộng à?”

“……”

Đúng rồi, cậu ta hiểu rõ Nhiễm Chiếu Miên, những người quá khuôn phép, thành thật sẽ không tạo được sức hấp dẫn đối với cậu.

Tuy nhiên, Nhiễm Chiếu Miên vẫn có chút tò mò: “Vậy hắn không đơn thuần ở chỗ nào?”

Quan Ngật vặn nắp chai nước khoáng uống một ngụm, bình tĩnh nói: “anh hẳn là từng nghe qua một vài lời đồn đại…”

Nói đến đây, cậu ta tạm dừng một chút, dường như đang suy nghĩ từ ngữ tiếp theo.

Nhiễm Chiếu Miên đã ăn hết chiếc bánh mì nhỏ, gói vỏ lại và bỏ vào túi.

“Thời cấp ba có người đồn em bị liệt dây thần kinh mặt, nhớ không?”

“……”

Thái dương Quan Ngật giật giật.

cậu ta hận không thể đánh Nhiễm Chiếu Miên một trận, nhưng lại nhớ đến sự kiện sau đó – Nhiễm Chiếu Miên đã tóm được kẻ bịa đặt và xử lý một trận.

Vì thế, cậu ta lại mạnh mẽ kiềm chế ý nghĩ đó.

“Không phải tin lời đồn một chiều, mà là hồi đại học năm nhất, em ít nhiều cũng có tiếp xúc với hắn ở các câu lạc bộ thể thao ngoài trời. Dù em không cố ý tìm hiểu, cũng nhận được một số thông tin.”

“Những lời đồn đó… hẳn là có ba phần là thật.”

“Nói rõ hơn đi.”

Quan Ngật chậm rãi mở lời: “Vòng bạn bè chính của hắn là những nhân vật như ngôi sao, người mẫu, nghệ sĩ, đó là thật; thường xuyên ra vào quán bar, hộp đêm và câu lạc bộ giải trí, đó là thật; có vô số người yêu cũ…”

Nhiễm Chiếu Miên khựng người, ngước mắt nhìn cậu ta.

Quan Ngật tiếp tục nói: “Có quá nhiều tin đồn liên quan đến ‘người yêu cũ’ của hắn, một số còn được ‘người tốt bụng’ trong trường tiết lộ.”

“Cho nên trước đây khi hắn vẫn còn là chủ tịch câu lạc bộ thể thao, có thành viên tò mò hỏi qua.”

Nhiễm Chiếu Miên tò mò: “Hắn thừa nhận?”

“Không, nhưng hắn cũng không cố ý làm rõ về chuyện này, vì vậy điểm này vẫn còn nghi vấn, anh tự mình phán đoán đi.”

Đối phương không phải là đóa hoa trong nhà kính, nên cậu ta chỉ cần khách quan nói ra những gì mình biết là đủ, không cần đút từng miếng cơm vào miệng.

Nhiễm Chiếu Miên “Ồ” một tiếng: “Cũng tạm được.”

Cậu đương nhiên không phải ai cũng sẽ thích, cậu thích vui chơi, nhưng cũng có giới hạn đạo đức cơ bản và tiêu chuẩn tìm bạn đời.

Nếu tình hình không ổn, Nhiễm Chiếu Miên sẽ chạy trốn nhanh hơn bất kỳ ai khác.

Cậu nói giọng nhẹ nhàng: “Vòng bạn bè thì có gì đáng nói, quán bar, hộp đêm giải trí, anh cũng đi không ít mà.” Nhiễm Chiếu Miên thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm: “Không cần lo lắng sau này bị quản lý không cho đi, biết đâu còn có thể chơi cùng nhau.”

“Còn về người yêu cũ, không nói việc này có phải là thật hay không, nếu không phải kiểu lăng nhăng hay hành vi tệ bạc, thì có người yêu cũ cũng không sao cả.”

Quan Ngật nhìn cậu: “Ngay cả khi một người không có vấn đề về nguyên tắc, nhưng việc thường xuyên thay đổi đối tượng đại diện cho tính cách cực kỳ thất thường, như vậy anh cũng muốn hả?”

cậu ta không chỉ nói riêng về Kỳ Nghiên Hành, mà đơn thuần là dò hỏi thái độ tình cảm của Nhiễm Chiếu Miên.

Nhiễm Chiếu Miên nghi hoặc mở miệng: “À?”

Mặc dù Quan Ngật mặt không biểu cảm, nhưng ánh mắt và ngữ khí đều mang theo vẻ “anh cái gì cũng nuốt trôi sao” không đồng tình.

Đối phương từ nhỏ đã là một người cổ hủ, làm mọi chuyện đều rất nghiêm túc, tiêu chuẩn ở mọi phương diện đều cực kỳ cao, cũng không có thái độ chơi bời.

Nhiễm Chiếu Miên nhất thời có chút mê man, tay đặt trước người co quắp xoa xoa.

“Còn muốn ở bên nhau rất lâu sao? Anh không muốn yêu đương lâu dài đâu!”

So với tính cách thất thường, ai có thể thất thường hơn cậu? Lời của Quan Ngật lại như đang mắng cậu.

Hơn nữa, nếu là kiểu tính cách “quá ổn định”, cậu lại sợ khó thoát thân.

Mặc dù cậu hiện tại thực sự rất thích đối phương, nhưng cũng không cho rằng sẽ kéo dài thật lâu, tận hưởng lạc thú trước mắt mới là đạo lý.

Quan Ngật: “…”

Dường như mất đi tất cả sức lực và thủ đoạn.

cậu ta thật sự rảnh rỗi đến phát rồ, cứ bận tâm những chuyện vô ích.

cậu ta sợ Nhiễm Chiếu Miên gặp chuyện không may, nói mãi nửa ngày, kết quả hai người lại đi theo con đường đối lập.

Quan Ngật chưa từng yêu đương, cậu ta không thể đứng trên cao mà phán xét, thậm chí là đánh giá quan niệm tình cảm của đối phương.

cậu ta chỉ nghĩ, rõ ràng hai người họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, sao lại có sự khác biệt lớn như vậy về quan niệm?

Nghĩ đến đây, cậu ta khựng người, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, thần sắc hòa hoãn đi một chút, nhỏ đến mức khó nhận ra.

“Tùy anh.” Tư duy và nhận thức khác biệt, cậu ta không thể dùng lời nói để thuyết phục đối phương, nhưng ít nhất cũng phải nắm rõ tình hình phát triển: “Vậy anh muốn làm gì?”

“Gia nhập câu lạc bộ thể thao ngoài trời.” Nhiễm Chiếu Miên nghĩ nghĩ: “Nếu em tổ chức hoạt động, với tư cách chủ tịch câu lạc bộ thì mời hắn cùng tham gia.”

Mặc dù Kỳ Nghiên Hành đã học năm ba, đã rời câu lạc bộ.

Nhưng Nhiễm Chiếu Miên nghe Chu Húc Đông nói qua, Kỳ Nghiên Hành vẫn giữ quan hệ tốt với nhiều người trong câu lạc bộ, hắn có tình cảm với hội này, mời hắn hoàn toàn có thể được.

Nhiễm Chiếu Miên không cần Quan Ngật phải làm gì đặc biệt, cậu chỉ cần cơ hội tiếp xúc.

Còn sau đó, cứ thuận theo tự nhiên mà ở chung là được.

“Nếu vẫn thất bại?”

Nhiễm Chiếu Miên giọng điệu uyển chuyển nhẹ nhàng: “Thì chạy chứ sao.”

Cậu không phải người sẽ ch.ết dí, dây dưa với người khác.

Nếu sau khi hiểu rõ nhau, đối phương vẫn không có chút ý gì, Nhiễm Chiếu Miên cũng sẽ không ép buộc, dù sao cũng đã nỗ lực thử rồi.

“Hơn nữa biết đâu tiếp xúc một thời gian, lại thấy chán ghét, phát hiện hóa ra cũng không thích đến thế.”

“Được thôi.” Quan Ngật lười biếng không muốn rối rắm nữa: “Đến lúc đó, hi vọng anh thật sự vẫn có thể tiêu sái như vậy.”

“Vậy là đồng ý rồi nhé!”

“Đồng ý cái gì?”

Nhiễm Chiếu Miên nghiêng đầu một chút: “Giúp anh theo đuổi hắn chứ gì nữa.”

“Không.”

Nhiễm Chiếu Miên không thể tin được: “Vậy em hỏi nhiều thế làm gì? Rảnh quá hả?”

“Tìm hiểu một chút hướng đi của anh, tránh liên lụy em.” Quan Ngật giọng nói bình thản vô tình: “em không tạo ra cái nghiệt này đâu.”

Nhiễm Chiếu Miên: “…”

Cậu hận không thể nhào lên đánh cậu ta.

“Đi thôi.” Quan Ngật sải bước đi về phía cửa ban công.

“Quan Ngật!” Nhiễm Chiếu Miên đuổi theo, vừa kéo dài giọng: “Làm ơn làm ơn! Không chậm trễ thời gian của em đâu!”

Quan Ngật làm ngơ.

Trên ban công ánh sáng tối tăm, Nhiễm Chiếu Miên không chú ý dưới chân có một bậc thang, một cái vấp ngã chúi về phía trước.

Một bàn tay cậu giữa không trung vơ vội lấy ống quần Quan Ngật, tay kia vàng chống xuống đất để giảm chấn động.

Nhưng đầu gối vẫn đập mạnh xuống đất.

Sắc mặt Quan Ngật biến đổi, vội vàng nửa ngồi xổm xuống đỡ lấy cánh tay cậu.

“Có sao không?”

Nước mắt Nhiễm Chiếu Miên trực tiếp trào ra, giọng nói còn mang theo tiếng nức nở: “Ô ô đương nhiên có chuyện, anh đau c.hế.t mất thôi!”

Quan Ngật định kéo cậu lên xem đầu gối, Nhiễm Chiếu Miên vội vàng mở miệng:

“Đừng đừng đừng! Đầu gối anh bây giờ vừa động là đau.” Không co được cũng không duỗi thẳng được, cậu đau đến mức cả người đều tê dại: “Đừng đụng vào anh, để anh từ từ.”

Quan Ngật không kéo cậu, đứng thẳng người để đối phương dựa vào chân cậu ta để lấy lực, nhíu mày lạnh lùng nói: “anh là đồ ngốc à?”

Lời này chỉ có Quan Ngật với chỉ số thông minh như vậy mới có tư cách nói, Nhiễm Chiếu Miên không phản bác được, chỉ có thể tiến hành khiển trách đạo đức.

“Lúc này em còn nói nữa, thật tàn nhẫn quá!”

Quan Ngật đau đầu nghe cậu luyên thuyên lẩm bẩm.

Chủ quan thì Nhiễm Chiếu Miên hiện tại không muốn khóc, nhưng quả thật đau đến mức nước mắt sinh lý trào ra không ngừng, không thể kiểm soát.

Cậu một bên nắm quần Quan Ngật lau nước mắt lau mũi, một bên thút thít thút thít:

“Quỷ keo kiệt.”

“Không có lương tâm.”

“Anh đây từ nhỏ đối với em tốt như vậy.”

Quan Ngật có chút đơ người: “anh có hổ thẹn không?”

Không nghe không nghe, c*m v** một câu "vương bát niệm kinh".

“Ô ô anh yêu em nhiều như vậy…”

Quan Ngật mặt không biểu cảm, lòng không gợn sóng.

Nhiễm Chiếu Miên từ nhỏ đã biết nói lời hay, vừa hôn vừa nói “Yêu dì út nhiều lắm, yêu dượng út nhiều lắm” đã là chuyện thường, có thể dỗ bố mẹ cậu ta vui vẻ.

Đặc biệt là khi cầu xin người khác, từ “yêu” và “thích” trong miệng cậu có giá trị cực thấp.

“Nhưng em một chút cũng không yêu anh, vừa nãy còn từ chối anh, cầu em, thật sự không thể giúp…”

Tiếng nói của Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên im bặt, Quan Ngật đang thấy kỳ lạ, thì nghe thấy động tĩnh phía sau.

Cậu ta quay đầu nhìn lại, đối diện với một đôi mắt đào hoa lấp lánh sóng gợn nhẹ, trong cặp mắt ấy mang chút bất ngờ.

Đối phương một tay chống nửa đẩy cửa ban công, tay kia cầm điện thoại đặt ở tai.

Có lẽ là nghĩ đến tìm một chỗ trống để gọi điện thoại, lại bất ngờ gặp họ.

Trong bóng đêm không nhìn rõ biểu cảm của người đó, chỉ cảm thấy dáng người thẳng tắp thon dài, khí chất xuất chúng.

Trên bàn tay cầm điện thoại có một chiếc nhẫn màu vàng nhạt, lấp lánh ánh sáng, dưới ánh trăng rạng rỡ bắt mắt.

Kỳ Nghiên Hành không ngờ rằng, sau hơn hai mươi ngày khai giảng, lần thứ ba gặp Nhiễm Chiếu Miên lại trong tình huống như thế này.

Trăng sáng như nước, đối phương mặt đầy nước mắt, quỳ gối trước mặt một nam sinh khác, chật vật ôm lấy đùi người này, khóc đến thút thít… nói yêu người ta?

“…”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...