Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 49



Cuối tháng 12, ngay sau bữa tiệc mừng Năm Mới, về cơ bản tất cả các khóa học đều đã kết thúc. Kế tiếp, Nhiễm Chiếu Miên chỉ cần chuyên tâm đón tuần thi cử trước kỳ nghỉ là được. Thời gian nhiều hơn, năng lượng cũng không cần phân tán, cả người cậu ngược lại nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Kỳ nghỉ Tết, Nhiễm Chiếu Miên cùng Quan Ngật trở về nhà. Hai người ngồi bên bàn ăn, vừa uống canh vừa trò chuyện về kế hoạch nghỉ đông.

"Thế nên em định cứ ở lì trong thư viện thành phố à? Nhàm chán quá đi."

Quan Ngật nhàn nhạt đáp: "Cũng không hẳn, mùng ba Tết em sẽ đi Tân Thành, leo núi tuyết và ngắm hồ băng."

"em đi một mình hả?" Nhiễm Chiếu Miên rất bất ngờ.

"Đi một mình thì sao?"

Bị hỏi ngược lại như vậy, Nhiễm Chiếu Miên thực sự cũng thấy không có gì lạ. Trước đây còn là vị thành niên, đi đâu cũng không tiện, không thể thiếu người giám sát. Bây giờ cuối cùng cũng trưởng thành, với tính cách của cậu ta, đương nhiên thích một mình không bị ảnh hưởng hơn.

"Vậy em nhớ nói chuyện tử tế với dì nhé, năm chưa qua xong mà em đã một mình chạy đi, dì ấy sẽ buồn đó."

Quan Ngật từ nhỏ đã quá độc lập, lại không phải tính tình mềm mỏng, không thích bị gia đình quản thúc quá nhiều. Là bố mẹ mà không được quan tâm thì dù sao cũng có chút buồn lòng.

"Vé của em đặt hết rồi phải không?" Nhiễm Chiếu Miên lại hỏi.

Vé máy bay trong dịp Tết luôn khó mua, đối phương là người chu đáo, chắc chắn sẽ chuẩn bị sẵn từ trước.

"Ừm."

Nhiễm Chiếu Miên: "... Đặt vé rồi thì không cần nói với dì ấy đâu."

Quan Ngật ngẩng đầu nhìn cậu.

Nhiễm Chiếu Miên khẽ giải thích: "Dì và dượng chắc chắn sẽ không nói gì, họ hiểu em, tôn trọng em, không có nghĩa là trong lòng họ dễ chịu. Em nói trước với họ thì gọi là thương lượng, còn em đặt vé xong rồi mới nói thì như là thông báo. Về sau cứ nói trước với họ đi."

Cậu biết Quan Ngật không có ý đó, cậu ta thuần túy là trầm lặng, chưa bao giờ chủ động biểu đạt. Nếu Nhiễm Chiếu Miên không chủ động hỏi, có lẽ sau khi cậu trở về, cũng sẽ không biết Quan Ngật đã đi ra ngoài một chuyến. Mà vợ chồng Nhiễm Chiêu Mạn ở vị trí bố mẹ, tổng cảm thấy không tiện hỏi quá nhiều, đối mặt với đứa trẻ có chủ kiến quá mạnh mà nói nhiều sẽ có vẻ muốn nhúng tay, lo lắng cậu ta sẽ thấy phiền.

Nhiễm Chiếu Miên sầu, từ nhỏ đã sầu.

Thấy Quan Ngật không nói gì thêm, cậu cảm thấy đối phương hẳn đã nghe lọt tai, cũng không dài dòng nữa.

Điện thoại bên cạnh rung lên, Nhiễm Chiếu Miên cầm lên xem, sắc mặt lập tức lạnh xuống.

Quan Ngật quá hiểu Nhiễm Chiếu Miên, vừa nhìn sắc mặt cậu liền phát hiện không đúng.

"Triệu Tuyền nhắn tin cho anh sao?"

"Ừ, muốn anh về ăn cơm, nói Tỉnh Tỉnh nhớ anh."

Quan Ngật nghe xong tức đến bật cười: "ông ta muốn hàn gắn quan hệ với anh vì số cổ phần trong tay anh, lần nào cũng lấy Triệu Nhiên Tinh ra làm cái cớ. Từ khi anh còn nhỏ ông ta đã dùng chiêu này, còn chưa chán sao?"

Nói đến đây cậu ta hận rèn sắt không thành thép, giọng lạnh lùng nói: "Thôi, đối với anh thì có tác dụng, ông ta đương nhiên dùng không chán. Nếu Triệu Nhiên Tinh thật sự nhớ anh thì còn đỡ."

Nhiễm Chiếu Miên cầm thìa không nói gì, qua một lúc lâu, cậu mới nói: "Thực ra anh rất muốn hỏi Tỉnh Tỉnh, có muốn gặp mẹ không."

Quan Ngật sững sờ.

Nhiễm Chiếu Miên nhìn thấy vẻ mặt cậu ta, không nhịn được cười: "em nghĩ là anh tự tiện chủ trương à?" Giọng cậu rất nhẹ, mang theo vài phần ôn hòa, "Mấy hôm trước anh video call với mẹ, một lúc bà ấy có việc rời đi, anh nói chuyện với Brina một lát."

"Cô bé tiếng Trung còn học được bập bõm, anh hỏi con bé 'còn biết tiếng Trung gì nữa không', con bé nói rành mạch 'anh Tỉnh Tỉnh'."

Nhiễm Chiếu Miên nhìn về phía Quan Ngật: "Con bé chưa từng gặp Tỉnh Tỉnh, em nghĩ là ai dạy con bé?"

"Mẹ anh trước nay không bao giờ nói với annh về Tỉnh Tỉnh, là vì bà ấy biết Tỉnh Tỉnh và anh quan hệ không tốt, bà ấy không muốn gây áp lực cho anh, càng không muốn anh lại dính vào chuyện nhà họ Triệu."

"Nhưng... Bà ấy rất nhớ Tỉnh Tỉnh."

Quan Ngật nhất thời nghẹn lời, tuy cậu ta và bố mẹ ở chung không phải theo kiểu thân mật truyền thống. Nhưng cả hai đều rõ ràng, họ yêu thương đối phương, mối quan hệ đơn giản và trong sáng. Còn chuyện nhà Nhiễm Chiếu Miên và mẹ cậu thì quá phức tạp, rất khó gỡ rõ, người ngoài không phải đương sự đều không có tư cách can thiệp.

Quan Ngật trầm mặc một lát, mới nhàn nhạt mở miệng, giọng nói mang theo sự lý trí trước sau như một. "anh có ý tưởng gì đều tùy tiện, em chỉ là cảm thấy anh không cần phải đối mặt với Triệu Nhiên Tinh mà từng bước nhượng bộ."

"anh luôn cảm thấy cậu ta còn nhỏ đã một mình bị giữ lại nhà họ Triệu, còn anh được đưa đi, liền thấy áy náy."

"anh yêu thương cậu ta, anh cũng chỉ có thể nhìn thấy mặt cậu ta sống không tốt, luôn cảm thấy cậu ta thân ở hang ổ rồng rắn chịu hết ủy khuất."

Quan Ngật nghiêm túc nhìn Nhiễm Chiếu Miên: "Trên thực tế, cậu ta sống tự do hơn anh nhiều, anh cho rằng tại sao cậu ta có thể hình thành được một tính tình kiêu ngạo như vậy?"

Nhiễm Chiếu Miên khẽ buông tay, thìa rơi vào trong bát, cậu nhẹ giọng nói: "anh cũng sống rất tự do mà."

Quan Ngật không đáp lại nữa, vẻ mặt "anh nói sao thì là vậy đi".

Nhiễm Chiếu Miên không trả lời tin nhắn của Triệu Tuyền, cũng không định đến nhà họ Triệu. Chỉ là không ngờ, cậu lại nhìn thấy cả gia đình này ở bên ngoài.

Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Tết, có bạn rủ Nhiễm Chiếu Miên đi ăn cơm. Đó là một nhà hàng kiểu Trung Quốc, mô phỏng phong cách vườn lâm viên Tô Châu, bên trong trang nhã yên tĩnh, tính riêng tư cực cao. Bên ngoài cây xanh um tùm, lối đi quanh co uốn khúc, đường lát đá xanh và đường sỏi đan xen, dòng nước xanh đậm chảy uốn lượn theo con đường cố định.

Ở trong phòng riêng, Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy hơi buồn, một mình đi ra ngoài hít thở không khí. Chỉ là môi trường bên ngoài cũng không thể giảm bớt vài phần nặng nề, thời tiết hôm nay không mấy tốt, ban ngày đã âm u, đến chạng vạng, càng lộ ra vài phần áp lực. Không phải cái kiểu đen tĩnh mịch của màn đêm, mà như đám mây bao phủ một màu xám, còn ẩn ẩn phảng phất một chút vàng. Ngay cả những chiếc đèn lồng treo trên hành lang cũng không thể mang lại chút hơi ấm nào.

Nhiễm Chiếu Miên chính là vào lúc này nhìn thấy Triệu Nhiên Tinh. Đối phương kiêu ngạo như thể đang nói "cút" với bất cứ ai, bên cạnh đi cùng Triệu Vũ, hai người không nói gì.

Nhiễm Chiếu Miên sững sờ, còn chưa kịp gọi người, Triệu Vũ đã thấy cậu trước một bước. Đối phương dường như cũng rất bất ngờ, liếc mắt nhìn Triệu Nhiên Tinh bên cạnh, dường như cảm thấy thú vị, bật cười, cố ý mở miệng nói: "Anh à? Trùng hợp quá."

Triệu Nhiên Tinh dừng bước, đột nhiên nhìn về phía Nhiễm Chiếu Miên.

Nhiễm Chiếu Miên không để ý Triệu Vũ, đi qua nhìn Triệu Nhiên Tinh, cố gắng bình thản nói: "Đến ăn cơm sao?"

Triệu Nhiên Tinh liếc mắt sang chỗ khác: "anh có thể đến, sao em lại không thể đến?"

Triệu Vũ trong lòng vẫn còn ấm ức, chuyện lần trước cậu ta biết là Nhiễm Chiếu Miên cố ý trừng trị cậu ta, cậu ta cũng thực sự không dám trêu chọc đối phương nữa, nhưng nói vài lời thật lòng thì chắc không sao đâu nhỉ. Nghĩ đến đây, cậu ta liền cười khẩy: "Duyên phận thế này, hay là cùng chúng tôi đi ăn cơm luôn? Bố mẹ đang đợi trong phòng riêng đấy."

Nói rồi, cậu ta vẫy vẫy chiếc túi đóng gói trên tay: "Vừa đúng lúc, hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, chúng tôi đến đây để mừng sinh nhật bà ấy."

Trái tim Nhiễm Chiếu Miên như bị búa đập mạnh, lồng ngực như bị một chiếc gối ẩm ướt đè nặng. Cậu nhìn về phía Triệu Nhiên Tinh: "em... đến đây mừng sinh nhật Đinh Tư Ninh?"

Triệu Nhiên Tinh không nói gì.

Triệu Vũ cười khẩy: "Anh à..."

Nhiễm Chiếu Miên lạnh lùng nhìn về phía cậu ta: "Cậu im miệng."

Cậu không muốn cãi nhau với Triệu Nhiên Tinh trước mặt Triệu Vũ, để đối phương coi thường. Cậu hít sâu một hơi, nắm chặt cổ tay Triệu Nhiên Tinh: "Chúng ta cần nói chuyện."

Không chỉ là chuyện hôm nay.

Triệu Nhiên Tinh giằng co một chút, nhưng lại bị Nhiễm Chiếu Miên giữ chặt hơn, bị buộc đi theo cậu về phía góc khuất không người.

Kỳ Nghiên Hành đang cúi đầu trả lời tin nhắn của Kỳ Tầm Chu, báo cho đối phương rằng hắn đã đến. Em họ Nguyên Khiêm bên cạnh đột nhiên lớn tiếng "Ôi trời" một tiếng.

Kỳ Nghiên Hành vỗ nhẹ vào gáy cậu ta: "Trẻ con không được tùy tiện nói bậy, cẩn thận anh mách anh Nguyên Gia đấy."

Nguyên Gia và Nguyên Khiêm là hai anh em ruột, đều là con của cô hắn. Hôm nay hắn, hai anh em họ và Kỳ Tầm Chu hẹn nhau cùng ăn bữa cơm.

Nguyên Khiêm đẩy đẩy cánh tay hắn: "em thấy bạn cùng bàn của em, hình như có người bắt nạt cậu ấy!"

Nói xong cậu ta tựa như một viên đ//ạn nhỏ xông ra ngoài. Kỳ Nghiên Hành nhất thời không kịp giữ cậu ta lại, ngẩng đầu nhìn về phía bên kia, liền thấy một bóng dáng quen thuộc.

Nhiễm Chiếu Miên và một thiếu niên đang lôi kéo nhau đi về phía một góc, vẻ mặt cả hai đều rất khó coi, không khí căng thẳng như dây cung. Hắn sắc mặt biến đổi, bước nhanh theo kịp Nguyên Khiêm.

Khi tìm thấy người, Nguyên Khiêm đang đứng sát tường, có chút bối rối nhìn về phía Kỳ Nghiên Hành.

— Ở khúc cua, tiếng tranh cãi rõ mồn một.

Kỳ Nghiên Hành khẽ thở dài, không ngờ lại trùng hợp đến thế, em trai ruột của Nhiễm Chiếu Miên và Nguyên Khiêm lại là bạn cùng lớp. Hắn khẽ nói: "em về trước đi, nói với anh Nguyên Gia và chú út là hôm nay anh không ăn cơm cùng được."

Triệu Nhiên Tinh hất tay Nhiễm Chiếu Miên ra, sắc mặt căng thẳng: "anh muốn nói gì?"

Nhiễm Chiếu Miên nhìn thiếu niên trước mặt, cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh: "anh không nghe người khác nói gì, anh chỉ muốn nghe em nói cho anh câu trả lời."

"Hôm nay là sinh nhật Đinh Tư Ninh, em đến đây làm gì?"

Triệu Nhiên Tinh cười lạnh một tiếng: "Nói là không nghe lời người khác, vậy anh hỏi làm gì?"

"anh không tin em đến mừng sinh nhật Đinh Tư Ninh, nhưng em và Triệu Vũ cùng xuất hiện ở chỗ mừng sinh nhật bà ta, anh muốn biết tại sao em lại đến, có vấn đề gì sao? Anh lo lắng có phải Triệu Tuyền ép buộc em, uy h**p em, làm tổn hại ý muốn của em, có gì sai sao?"

Triệu Nhiên Tinh trong lòng run lên, quay đầu đáp: "Không có, em tự nguyện đến, chính là để mừng sinh nhật, đơn thuần mừng sinh nhật bà ta thôi."

Trái tim Nhiễm Chiếu Miên như bị búa đ//ục mạnh, lồng ngực như bị ném trong lửa. Mừng sinh nhật Đinh Tư Ninh? Cả nhà ba người đó, mỗi người cậu đều căm ghét đến tận xương tủy, hận không thể họ biến mất khỏi thế giới này. Dù Triệu Nhiên Tinh chỉ nói dối để chọc tức cậu, lời này nói ra cũng đủ để tổn thương lòng người.

"em nói những lời này, có từng nửa điểm nghĩ đến mẹ không?"

Triệu Nhiên Tinh cúi đầu: "Từ năm em hai tuổi, bà ấy đã không còn bên cạnh."

Nhiễm Chiếu Miên trực tiếp bị tức đến bật cười, cả trái tim như bị lửa thiêu. "Từ năm hai tuổi, bà ấy không ở cạnh em, em nên oán giận không phải là Triệu Tuyền sao?"

"em từng có cơ hội ở bên cạnh bà ấy, năm em 7 tuổi, bà ấy nghĩ đã đủ năng lực, trở về để đón em về nuôi dưỡng tạm thời. Là em trước mặt bà ấy gọi Đinh Tư Ninh một tiếng 'mẹ', là chính miệng em nói muốn ở lại nhà họ Triệu!"

Ý nguyện của đứa trẻ như thế, Nhiễm Minh Chi muốn kiện tụng cũng không thắng được.

Triệu Nhiên Tinh trong lòng cũng nghẹn ngào, dường như bị chọc giận: "em đi bên cạnh bà ấy? Sau đó giống anh ăn nhờ ở đậu sao? Ít nhất em ở lại nhà họ Triệu là nhà của chính mình!"

"anh thật sự không áy náy sao? Dì út trước kia quan hệ rất tốt với nhà họ Quan, không phải vì anh mới cãi nhau sao?"

Nói đến đây, giọng Triệu Nhiên Tinh thấp xuống, như thể đã kiệt sức, buộc mình mở miệng: "em không cần như vậy."

"Chúng ta đều thuộc về quá khứ, bà ấy muốn buông bỏ quá khứ. Mỗi lần gọi tên chúng ta, bà ấy thật sự không đau khổ sao? Bà ấy thật sự cam lòng sao? Làm sao em có thể đến bên cạnh bà ấy?"

Hốc mắt Nhiễm Chiếu Miên đỏ bừng, cứng đờ tại chỗ.

Khi Nhiễm Chiếu Miên sinh ra, cậu theo họ mẹ, tên mang một phần họ bố. Khi đó chỉ cho là còn tình cảm, ngay cả khi Triệu Nhiên Tinh sinh ra, cũng là cách đặt tên tương tự, theo họ bố và một phần họ mẹ. Nhưng tất cả đều là giả, thậm chí Triệu Nhiên Tinh sinh ra sau Triệu Vũ, vì vậy tên của họ càng trở nên buồn cười.

"Nhưng... Brina biết anh Tỉnh Tỉnh."

Nghe được lời đối phương, Triệu Nhiên Tinh cả người như bị  đóng băng, đứng sững tại chỗ.

Nhiễm Chiếu Miên khàn giọng nói: "Em biết Brina, một cô bé rất đáng yêu, con bé biết anh Tỉnh Tỉnh."

Cậu bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi, cảm giác sức lực trên người đều bị rút cạn. "em quá coi thường mẹ rồi, lại cho rằng một cái tên có thể khiến bà ấy không yêu em."

"em cho rằng, lúc trước em còn nhỏ như vậy, còn có thể tùy ý kiêu ngạo mà lớn lên, là ai đã dọn đường cho em?"

"Những lão già trong công ty, còn có chú Thừa dì Dư, coi em như con mà trông chừng, chỉ sợ Triệu Tuyền và Đinh Tư Ninh làm gì em, là ai đã bỏ ra lợi ích và hao tổn hết tình cảm của mình, chỉ muốn em lớn lên khỏe mạnh?"

"em không ở bên cạnh bà ấy, nhưng bà ấy vẫn luôn ở bên cạnh em."

Triệu Nhiên Tinh đưa tay, lòng bàn tay che đi hốc mắt ẩm ướt, ấm nóng.

Giọng Nhiễm Chiếu Miên run rẩy: "anh trước kia chỉ cho rằng em đang giở tính trẻ con, em lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, anh không có tư cách trách em."

"Nhưng anh bây giờ không biết nên đối mặt với em như thế nào."

Nghĩ đến Triệu Nhiên Tinh nói đến việc mừng sinh nhật Đinh Tư Ninh, cậu liền không cách nào bình tâm. Dù chỉ là nói để chọc tức cậu, cậu cũng khó chịu, không phải cái gì cũng có thể tùy tiện nói ra.

Một giọng nói khó chịu vang lên: "Vậy thì đừng đối mặt."

Nhiễm Chiếu Miên cuối cùng không nhịn được nữa, nước mắt rơi xuống, cả người lại trống rỗng.

"em nói cái gì?"

Triệu Nhiên Tinh buông tay, hít hít mũi, nhìn về phía Nhiễm Chiếu Miên: "em nói, vậy thì đừng đối mặt, về sau đều không cần liên hệ với em nữa, không cần quan tâm bất cứ chuyện gì của em."

Sau một hồi im lặng rất lâu, một tiếng "Được" vang lên.

Sau khi người rời đi, Nhiễm Chiếu Miên thất thần một lát tại chỗ, rất lâu sau mới rời đi. Vừa ra khỏi khúc cua, bất ngờ nhìn thấy thanh niên đứng cách đó không xa, không biết đối phương đến từ lúc nào, cũng không biết đối phương đã đứng bao lâu.

Nhiễm Chiếu Miên lập tức nghiêng đầu dùng mu bàn tay gạt đi nước mắt trên mặt, theo bản năng thu lại tất cả cảm xúc. Khi nhìn hắn, khóe miệng đã nở một nụ cười, như thể không có gì từng xảy ra.

"đàn anh, trùng hợp quá, anh cùng bạn đến đây ăn cơm sao?"

Kỳ Nghiên Hành nhíu mày, thẳng thắn nói: "Nhiễm Chiếu Miên, cãi nhau với em ruột, có mâu thuẫn không thể hòa giải, đối với em mà nói không sao cả sao?"

"Hiện tại cậu ta đang muốn quay trở lại phòng riêng của gia đình kia, bọn họ tự mình mừng sinh nhật cho một người đã từng làm tổn thương các em, em không phẫn nộ sao?"

"em không đau lòng sao? Không tức giận sao? Chuyện này không ảnh hưởng đến em sao?"

Nhiễm Chiếu Miên vì những lời chất vấn đột ngột mà sững sờ tại chỗ, bị đối phương dồn ép liên tiếp lùi bước. Nụ cười gượng gạo cuối cùng cũng không thể duy trì được, khóe miệng dần dần xẹp xuống, mặt vô cảm, hốc mắt lại càng đỏ. Trong lòng càng thêm bị đè nén, như bị đám mây đen trên đầu hoàn toàn bao phủ, ẩm ướt, tối tăm, đầu óc quay cuồng.

Nhiễm Chiếu Miên cuối cùng không nhịn được cơn tức nghẹn trong lòng. "em tức giận thì sao, em phẫn nộ thì sao, em bị ảnh hưởng thì sao, em bây giờ thậm chí muốn đi đập phá phòng riêng của bọn họ."

"Nhưng em cãi nhau xong thì tâm trạng thế nào, em cười hay khóc, cũng cần bị dạy sao? Em dựa vào cái gì mà quản?"

Ngay khi cậu cảm thấy cảm xúc của mình hoàn toàn sụp đổ, không thể kiểm soát, nói năng không lựa lời, cậu bị nhẹ nhàng kéo tay và rơi vào một cái ôm ấm áp.

Nhiễm Chiếu Miên đang định giãy giụa, liền nghe thấy giọng nói ôn hòa trên đỉnh đầu:

"Đúng vậy, sẽ không sao cả."

Nhiễm Chiếu Miên sừng sờ.

"Trực tiếp thể hiện tâm trạng sẽ không sao cả, bộc lộ cảm xúc tiêu cực cũng không sao cả, thỉnh thoảng mất kiểm soát tức giận lung tung cũng không sao cả."

Ngón tay Nhiễm Chiếu Miên run rẩy bám chặt lấy cổ áo Kỳ Nghiên Hành, vùi mặt vào hõm cổ hắn. Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn cậu nổi giận với người thân cận, lần đầu tiên trút bỏ cảm xúc không hề giữ lại.

Đúng vậy, sẽ không sao cả.

Cậu thậm chí còn nhận được một cái ôm.

Nhiễm Chiếu Miên bỗng nhiên lớn tiếng gào khóc.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...