Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 50



Triệu Nhiên Tinh trở lại phòng riêng thì trên bàn đã bày đủ loại món ăn tinh xảo. Mười món ăn mang ý nghĩa tốt đẹp, cát lợi, và trước mặt họ là một chiếc bánh kem tạo hình đặc biệt, giá cả đắt đỏ. Cậu ta bước vào, Triệu Vũ mang theo ánh mắt hài hước và xem kịch vui nhìn chằm chằm cậu ta.

"Tỉnh Tỉnh, đến vừa lúc, sắp hát mừng sinh nhật và ước nguyện đi."

Triệu Nhiên Tinh không nói gì, ngồi cách một khoảng đối diện ba người trong gia đình kia. Cậu ta nhìn nến được thắp sáng, đèn trong phòng riêng bị tắt đi, chỉ có ánh lửa tỏa ra ánh sáng ấm áp tràn đầy, chiếu rọi lên khuôn mặt họ. Triệu Tuyền và Triệu Vũ đang hát mừng sinh nhật, Đinh Tư Ninh chắp hai tay, nhắm mắt lại, trông có vẻ ấm áp và viên mãn.

Trong căn phòng riêng tối tăm, Triệu Nhiên Tinh không khỏi có chút buồn nôn, cả người hơi hoảng hốt. Mọi hình ảnh, mọi âm thanh đều dường như rất xa vời đối với cậu ta. Cho đến khi tiếng vỗ tay kéo cậu ta trở về thực tại, họ đã hát xong bài hát sinh nhật, ngọn nến bị Đinh Tư Ninh mang theo ý cười thổi tắt.

Đúng là một gia đình ba người hạnh phúc, Triệu Nhiên Tinh cười mỉa mai một tiếng.

Triệu Vũ đưa dao cho Đinh Tư Ninh: "Mẹ, đến cắt bánh kem đi."

Ánh mắt Triệu Nhiên Tinh dừng lại trên người Đinh Tư Ninh, nhìn bà cầm dao, nhìn bà cắt bánh kem, sau đó...

"Rầm——"

Tiếng nổ mạnh dữ dội hòa cùng tiếng hét chói tai của Đinh Tư Ninh và tiếng chửi bới của Triệu Vũ vang lên. Toàn bộ chiếc bánh kem đột nhiên nổ tung, Triệu Tuyền, Triệu Vũ và Đinh Tư Ninh không ai may mắn thoát khỏi, cả người lấm lem bơ và vụn bánh. Để mừng sinh nhật, cả ba người này khi ra ngoài đều cố ý ăn vận, giờ đây ngay cả nét mặt cũng bị bơ che lấp không rõ.

Chỉ có Triệu Nhiên Tinh ngồi ở vị trí xa nhất đối diện bàn tròn là sạch sẽ. Ai làm thì đã không cần nói nhiều, họ đột nhiên nhìn chằm chằm cậu ta. Liền thấy đối phương cầm điện thoại "tách" một tiếng, còn cố ý bật đèn flash, kéo dài giọng nói to:

"Chúc mừng sinh nhật! Cười lên nào!"

Triệu Tuyền giận không thể át: "mày thật là làm loạn!"

Triệu Nhiên Tinh cười khẩy: "Tôi làm sao! Không phải các người cứ nhất quyết bắt tôi đến mừng sinh nhật sao? Dám gọi tôi đến, làm sao tôi có thể phụ lòng tốt của các người, đây không phải là lời chúc mừng rất tốt sao?"

"Tấm ảnh này chụp đẹp thật đấy." cậu ta nhìn về phía Triệu Vũ, "Chờ tôi đăng lên diễn đàn trường anh, tôi còn muốn in ra dán đầy nhà, ngày ngày đêm đêm mà ngắm!"

Nhìn vẻ mặt của ba người kia, cậu ta cười càng vui vẻ: "Xem ra là chúc mừng không đúng chỗ rồi."

Nói rồi Triệu Nhiên Tinh liền bưng những chiếc đĩa trên bàn ném về phía họ, mấy người la hét tránh né, chiếc đĩa trực tiếp rơi xuống đất vỡ tan.

"Vỡ tan bình an."

Triệu Nhiên Tinh từng chiếc đĩa ném mạnh vào người họ, đúng là cảm nhận được niềm vui khi chơi trò ném bóng, cảnh tượng nhất thời vô cùng hỗn loạn.

"Đồ hỗn xược!"

Triệu Tuyền bước tới gần cậu ta, định ngăn cản.

Triệu Nhiên Tinh trực tiếp đứng dậy, tiện tay kéo chiếc ghế tựa vừa đứng dậy, hướng ngang qua bàn quét về phía họ. Trên bàn không còn thừa một món ăn nào, tất cả dầu mỡ, đồ mặn, đều trộn lẫn với bánh kem rơi xuống người họ, còn có mảnh sứ cứa ra vết máu. Chiếc ghế cũng bị cậu ta buông tay, theo quán tính bay ra ngoài, đập mạnh vào tường. Ngay cả Triệu Vũ cũng không thể ngờ cậu ta kiêu ngạo đến mức này, thậm chí có chút điê//n loạn, chiếc ghế đó thực sự là ném thẳng vào đầu ông ta.

Cả phòng riêng lập tức yên tĩnh lại, một cảnh tượng hỗn độn, tất cả mọi người đều sững sờ.

Triệu Nhiên Tinh thở dài một hơi, sau đó cười: "Chúc mừng như vậy đủ rồi nhỉ?"

Nghe thấy giọng cậu ta, Đinh Tư Ninh đột nhiên gào khóc.

Thái dương Triệu Tuyền giật mạnh, giơ tay lên, Triệu Nhiên Tinh trực tiếp ngẩng mặt nhìn ông ta: "Đúng rồi, ông Lý muốn tôi ngày mai đến nhà ông ấy ăn cơm, tôi không đi chắc ông ấy sẽ đến nhà tìm tôi."

Cơ mặt Triệu Tuyền không nhịn được giật giật, nghiến răng nghiến lợi hạ tay xuống.

Triệu Nhiên Tinh cười nhạo một tiếng, cầm khăn ăn lau tay. "Lúc trước không phải ông cứ kéo mẹ tôi lại, sống ch//ết cũng không chịu buông tay tôi sao? Giữ tôi lại còn mong tôi ngoan ngoãn làm con tin à? Nằm mơ giữa ban ngày đấy, gia đình chúng ta phải ở bên nhau mà tra tấn lẫn nhau chứ."

Triệu Nhiên Tinh đang chuẩn bị quay người rời đi, đột nhiên nghĩ ra điều gì. "Sau này cái chiêu con tin của ông chắc cũng vô dụng thôi."

"Tôi vừa nãy ở dưới lầu gặp Nhiễm Chiếu Miên, tôi với Nhiễm Chiếu Miên vốn dĩ quan hệ đã không tốt, Triệu Vũ còn nói cho anh ấy, tôi phải đi mừng sinh nhật mẹ cậu ta."

"anh ấy tức c//hết rồi, sau này sẽ không quản tôi nữa đâu."

Nghe đến đó, Triệu Tuyền nghiêng đầu trừng mắt nhìn Triệu Vũ một cái, Triệu Vũ chột dạ rụt cổ lại.

"Ông cũng đến tuổi gần đất xa trời rồi, cũng đừng có mặt dày mỗi ngày lấy tôi ra làm cái cớ đi quấy rối người ta nữa."

Nói xong, Triệu Nhiên Tinh quay người, mặt lạnh lùng ra khỏi phòng riêng.

Một khi bị mọi người từ bỏ, con tin sẽ mất đi ảnh hưởng và tác dụng vốn có của nó. Tình cảm làm người ta đau khổ nhất là loại nửa vời. Không thể thân mật gần gũi cũng không thể dứt khoát buông bỏ, vì thế hao tốn tâm trí lặp đi lặp lại. Chi bằng cực đoan một chút, đưa ra lựa chọn không cho hy vọng.

Đương nhiên là sẽ đau lòng, nhưng một đứa con trai và em trai rõ ràng là kẻ "bạch nhãn lang", nhìn chung cũng không đáng để đau lòng quá lâu.

"Cả thế giới đều cho rằng Tỉnh Tỉnh là 'bạch nhãn lang', nhưng em biết, không phải."

Nhiễm Chiếu Miên ngồi trong xe, hít hít mũi. Kỳ Nghiên Hành một tay cầm hộp khăn giấy, tay kia lau nước mắt cho cậu. Một trận mưa lớn cuối cùng vẫn trút xuống, chiếc xe dừng bên đường, trên kính chắn gió tiếng mưa rơi lách tách. Cần gạt nước thỉnh thoảng lướt qua, thấy rõ một thoáng thế giới bên ngoài rồi lại bị những hạt mưa dày đặc che khuất.

"Lúc trước mẹ trở về chuẩn bị kiện tụng, em ấy trước mặt mẹ gọi Đinh Tư Ninh một tiếng 'mẹ', em sao có thể không tức giận, em tức ch///ết luôn."

"Khi đó mọi người đều tức giận, tất cả mọi người đều rời bỏ em ấy."

"Dì út đau lòng, trừ việc ngầm xác nhận tình trạng cuộc sống của em ấy ra, không còn cưỡng cầu đi gặp em ấy nữa."

"Mẹ tuy sẽ không ghi hận, nhưng bà ấy rất đau lòng, cho rằng Tỉnh Tỉnh hận bà ấy đã bỏ rơi em ấy, cho nên đã dọn sẵn đường cho em ấy rồi rời đi, không dám xuất hiện lại trước mặt em ấy."

Nhiễm Chiếu Miên nhìn về phía Kỳ Nghiên Hành, hốc mắt đỏ hoe nói: "Nhưng em nhìn thấy, khi mẹ ôm em ấy, em ấy rất cẩn thận nắm vạt áo bà ấy, còn lén ngửi tóc mẹ nữa."

Nhiễm Chiếu Miên từ nhỏ đã thường xuyên đi thăm Triệu Nhiên Tinh, cậu hiểu cậu ta hơn tất cả mọi người. Họ ở vào tình cảnh tương tự, cậu nhìn thấy ở đối phương một vài đặc điểm tính cách. Điều này khiến cậu mơ hồ nhận ra, họ có lẽ có ý tưởng tương tự, đó chính là, đừng liên lụy Nhiễm Minh Chi.

Trước kia Quan Ngật mắng cậu là kẻ cố chấp khi nói quá nhiều, cậu cũng từng cố gắng giải thích. Triệu Nhiên Tinh đã dùng sai cách, hành động quá cực đoan, nhưng thực sự không phải là người hoàn toàn xấu. Quan Ngật chỉ cho rằng cậu không chịu chấp nhận hiện thực, tự tìm lý do cho đối phương. Nhiễm Chiếu Miên cũng biết, tất cả đều là cảm giác và suy đoán của riêng cậu, không có bằng chứng, cũng lười nói thêm.

Hôm nay cãi nhau, Triệu Nhiên Tinh thực sự đã nói lời tàn nhẫn, dù cảm thấy lúc đó Triệu Nhiên Tinh không thật lòng muốn gọi Đinh Tư Ninh là mẹ, cậu vẫn lật lại chuyện này. Bởi vì giờ nghĩ lại, cậu vẫn sẽ vô cùng tức giận vì chuyện đó.

"Làm quá tuyệt tình, ra tay không nặng không nhẹ, gần như là một đòn chí mạng, khiến tất cả những người thân cận đều từ bỏ em ấy."

"em cố gắng lý giải em ấy, nhưng cũng không thể chịu đựng những lời công kích hết lần này đến lần khác của em ấy, tổn thương là thật sự."

"em ấy nói em ăn nhờ ở đậu, em ấy biết em cũng có nỗi khổ của mình, nhưng vẫn lấy cái đó ra đâm vào lòng em."

Kỳ Nghiên Hành ôn hòa nói: "Mắt em sưng hết rồi kìa." Hắn khẽ hỏi, "cậu ta không đi theo mẹ, vậy còn em?"

Khóc lóc một hồi, Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy mình hơi thiếu nước, giọng nói cũng khản đặc. Kỳ Nghiên Hành đưa nước đến bên miệng cậu.

Nhiễm Chiếu Miên nhận lấy, ngửa đầu ực ực uống mấy ngụm lớn, vừa uống nước vừa nước mắt tuôn rơi. Sau đó đau lòng mà tiếp tục lẩm bẩm.

"Vì chúng em, năm đó mẹ đã từ chối lời cầu hôn của chồng bà ấy bây giờ."

"Đó là một người rất tốt, theo đuổi bà ấy rất nhiều năm, mẹ em thích ông ấy."

"Bà ấy trước giờ không hề nghĩ đến việc bỏ rơi em, nhưng bà ấy vất vả lắm mới đi ra ngoài được, vất vả lắm mới có thể một lần nữa thích một người..."

"em liền nói với bà ấy, em không thích cuộc sống ở nước ngoài, em muốn ở lại trong nước, cũng rất tốt."

"Thực ra em cũng không muốn ở lại nhà dì út, nhưng ý nghĩ khi đó vẫn còn quá ngây thơ, cảm thấy mình đã 10 tuổi, để mẹ thuê một bảo mẫu chăm sóc em là vẹn cả đôi đường."

"Nhưng cuối cùng vẫn không có nhiều quyền lựa chọn, nếu em chính miệng nói không muốn ra nước ngoài, cuối cùng người lớn thương lượng xong xuôi, em vẫn làm phiền dì út."

Nói đến đây, Nhiễm Chiếu Miên mắt ướt đẫm nhìn về phía hắn. "anh biết không? Dì và dượng càng tốt với em, em lại càng cảm thấy không thể làm phiền họ."

Muốn ngoan hơn một chút, ngoan hơn nữa, không thể để người khác nói dì út nuôi một đứa phí tâm sức. Nhưng cũng không thể ngoan đến mức ngu ngốc, phải làm cho người khác thích, trở thành "con nhà người ta", không làm dì út mang tiếng, nói không dạy dỗ con cái tốt. Dì và dượng út không để ý ánh mắt và lời bàn tán của người ngoài, nhưng Nhiễm Chiếu Miên không thể không để ý.

Phải đền đáp lòng tốt của họ, nhưng cũng không thể đáp lại quá thân thiết, phải cân bằng ở một mức độ hợp lý. Nếu không sẽ lấn át, sẽ chiếm lấy sự tồn tại của Quan Ngật. Đối phương vốn là một người trầm tính, nội tâm, nên càng cần đặc biệt chú ý điểm này. Cậu ta mới là con của dì và dượng, muốn để mối quan hệ gia đình ba người họ hòa hợp hơn.

Vì thế, cậu chuyện gì cũng cân nhắc, cứ như vậy từ 5 tuổi cố gắng cân bằng đến 18 tuổi.

Và còn những người nhà họ Quan, dù nỗ lực thế nào cũng vẫn ghét bỏ cậu như cũ. Bởi vì họ cảm thấy, cậu đã cư//ớp đi phần chú ý và tài nguyên thuộc về Quan Ngật. Cậu chẳng thể nào cãi lại.

"Nói một câu không nên nói, đôi khi em cũng rất hâm mộ Tỉnh Tỉnh, chính em ấy đã lựa chọn ở lại nhà họ Triệu."

"em thậm chí còn nghĩ, em ở lại cùng em aays làm hỗn thế ma vương cũng không tệ, làm cho cả gia đình đó một ngày cũng không yên ổn mới tốt, tùy tiện tức giận, tùy ý giở tính trẻ con."

"Nhưng em là đứa bé được mẹ đưa đi, em không thể làm như vậy."

Vì thế giống như không có chỗ dừng chân, bên mẹ và dì út cậu không muốn chọn, có cảm giác như gánh nặng, còn nhà họ Triệu cậu không thể chọn.

Kỳ Nghiên Hành nhìn mặt Nhiễm Chiếu Miên, đột nhiên liền hiểu vì sao cậu lại hình thành một tính cách như vậy. Cậu lớn lên trong một nơi có tình yêu thương, nhưng một số tình yêu thương đó lại không thể được đón nhận một cách tự nhiên, vì thế liền hóa thành một sự giam cầm nặng nề hơn. Nuôi con không phải là việc dễ dàng, nuôi con cho người khác lại càng không dễ dàng. Nuôi dưỡng tốt thì chưa chắc được người ta cảm kích bao nhiêu, nhưng chỉ cần nuôi dưỡng kém một chút, liền dễ dàng kết thành thù hận.

Nhiễm Chiếu Miên có lẽ đã nghe không ít những lời đồn đại như vậy. Vì thế cậu được người ta chăm sóc tỉ mỉ mà lớn lên, chỉ cần bộc lộ một chút cảm xúc tiêu cực, liền có vẻ như đang chỉ trích oán giận điều gì đó, dường như làm ra vẻ việc vặt. Cho nên những nỗi lòng phức tạp và sự tủi thân đó, cậu trước nay đều không thể tự do bộc lộ.

Nếu là người có tâm hồn rộng rãi, đều có thể sống rất tốt trong hoàn cảnh như vậy. Nhưng cậu lại là đứa trẻ có tâm hồn mềm yếu nhất trên đời này. Cậu luôn muốn chu toàn mà suy xét đến tất cả những người cậu yêu thương, tâm tư tỉ mỉ lại nhạy cảm.

Nghĩ đến đây, Kỳ Nghiên Hành cảm thấy cả trái tim mình cũng mềm nhũn, không biết nên làm gì bây giờ mới tốt.

Nhiễm Chiếu Miên nhìn những hạt mưa ngoài cửa sổ rơi xuống càng lúc càng nhiều và nặng hạt, bao trùm chiếc xe tạo thành một thế giới nhỏ yên bình. Cả trái tim cũng đều bình tĩnh lại, xem một trận mưa lớn cũng có thể cảm nhận được vài phần an bình.

Những lời này cậu chưa từng nói với bất cứ ai, ngay cả Quan Ngật cũng không thể nói.

Đúng lúc này, cậu nghe thấy giọng Kỳ Nghiên Hành bên cạnh: "Thì ra là như vậy."

Cậu quay đầu nhìn về phía người kia: "Cái gì?"

Kỳ Nghiên Hành từ từ mở miệng: "anh có phải vẫn chưa nói, bố mẹ anh ly hôn rất sớm, họ đều không muốn quản anh, anh là do chú út nuôi lớn."

Nhiễm Chiếu Miên sững sờ, cậu vẫn luôn cho rằng đối phương lớn lên trong một gia đình rất hạnh phúc. Nhưng nghĩ kỹ lại, lần trước khi họ ngủ cùng nhau nhắc đến Tết Nguyên Đán, đối phương nói rất nhiều người, nhưng quả thật không đề cập đến bố mẹ.

"anh vốn là do ông bà nội nuôi, sau này bà nội mất, ông nội muốn đi Tranh Tô."

"Vốn dĩ đã thương lượng xong, là cô và chú đến chăm sóc anh, lúc này chú út anh nói, để anh ở cùng chú ấy."

"anh vẫn luôn cảm thấy rất kỳ lạ, chú ấy cũng chỉ lớn hơn anh 8 tuổi, tại sao lại đưa ra đề nghị này."

"Nghe em nói xong, đột nhiên hiểu ra ý của chú ấy."

Bởi vì nhà cô có hai anh em Nguyên Gia và Nguyên Khiêm, gia đình đã có con, người khác lại tham gia vào, dù có được quan tâm nhiều đến đâu, thực ra đều sẽ có lúc không biết theo ai. Nhắc đến đây, Kỳ Nghiên Hành khẽ nói: "Nói đến đây, chúng ta rất giống nhau đấy."

Chỉ là khác với Nhiễm Minh Chi, mẹ hắn không yêu hắn. Nhìn thấy Nhiễm Chiếu Miên mắt long lanh nhìn hắn, một vẻ mặt khó chịu đến mức lại muốn rơi lệ, hắn không nhịn được cười nói:

"Tuy chú út anh vô cùng không đáng tin cậy, nhưng đối với anh thì khá tốt, gia đình cô thì rất tốt, ông nội..."

Nói đến đây, giọng hắn ngừng lại, sau đó từ từ nói: "Cũng rất tốt."

"anh đã từng cảm thấy áy náy, vì tính cách của chú út, vốn dĩ có thể sống tự do tự tại hơn, anh hình như có chút ràng buộc chú ấy."

"Sau này có lần, anh với chú út cùng nhau cắm trại, vì đánh giá sai thời tiết mà gặp một trận mưa lớn, giống như trận mưa hôm nay vậy, cả hai đều rất chật vật, cuối cùng thậm chí còn phải gọi cứu hộ."

"Sau khi được cứu, chú út cười và nói với anh, chú ấy nuôi anh có rất nhiều chuyện không thể làm, nhưng có nhiều chuyện hơn có thể làm cùng nhau."

Nói đến đây, Kỳ Nghiên Hành đối mặt với ánh mắt của Nhiễm Chiếu Miên.

"Cho nên anh nghĩ, dì của em cũng nhất định đã nhận được rất nhiều sức mạnh từ em."

"Có lẽ sẽ nghe một vài lời đồn thổi, có lẽ sẽ phải hao tâm tốn sức để bảo vệ em."

"Nhưng việc nuôi dưỡng em, nhất định đã mang lại cho bà ấy sự thỏa mãn và niềm vui vượt xa những điều đó."

"Lúc trước, mong mẹ em đạt được hạnh phúc và có cuộc sống mới, không chỉ là em."

"Bà ấy yêu thương em, cũng yêu thương chị gái."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...