Suy nghĩ một hồi lâu, Nhiễm Minh Chi đành tạm thời từ bỏ.
Sau khi kiên nhẫn đợi một lát trong phòng, bà mới có chút không chắc chắn lẩm bẩm: "Nếu em đi hỏi Miên Miên, có vẻ như sẽ quá lo chuyện bao đồng không nhỉ? Em cũng không thể lúc nào cũng ở bên cạnh con, giống như không có tư cách gì..."
Lucas ôn hòa nhìn bà: "Em nghĩ xem các bậc cha mẹ khác, đêm hôm khuya khoắt, con cái bỏ nhà đi, lại ở cùng người có vẻ có quan hệ thân mật suốt nửa ngày, họ có hỏi không?"
"Thậm chí không nói người khác, chỉ nói Brina thôi, em có hỏi không?"
Nhiễm Minh Chi sững sờ, còn chưa kịp trả lời thì Lucas đã đưa ra đáp án: "Em sẽ hỏi, em không chỉ hỏi, không chừng còn phải giáo dục con bé về vấn đề an toàn."
Lucas nắm lấy tay Nhiễm Minh Chi: "Dài dòng hay bị con cái oán giận vì quản quá nhiều cũng là đặc điểm bình thường của vai trò làm cha mẹ. Trong các mối quan hệ thân mật, đôi khi cần một chút 'x//âm phạm' không ảnh hưởng đến toàn cục."
*
Nhiễm Chiếu Miên đang ngồi trong xe hỏi Kỳ Nghiên Hành: "Vậy anh ở đây bao lâu?"
"Bốn ngày, đợi khi chú út của anh làm việc xong, anh sẽ cùng chú ấy về."
Chủ yếu là vì Kỳ Nghiên Hành đã hứa rằng sau khi Kỳ Hiện rời đi, hắn sẽ quay lại Tranh Tô, nên hắn cũng không thể ở lại đây quá lâu.
"Vậy chú út của anh đi làm, anh sẽ làm gì?"
Kỳ Nghiên Hành thản nhiên nói: "Anh à? Anh sẽ ở nhà, hoặc tự mình đi dạo một mình."
"Một mình à? Hay là... chúng ta cùng nhau đi chơi?"
Kỳ Nghiên Hành cười khẽ, nhìn về phía cậu: "Sẽ không làm phiền em ở cùng gia đình chứ?"
Đôi mắt Nhiễm Chiếu Miên sáng lên, giọng điệu vui vẻ nói: "Không sao đâu, mẹ em và Lucas cũng phải đi làm. Nếu anh không ngại dẫn thì em dẫn theo Brina."
"Không ngại." Kỳ Nghiên Hành cười đồng ý. Hắn đang định nói gì đó thì ánh mắt đột nhiên dừng lại.
"Làm sao vậy?"
Ánh mắt Kỳ Nghiên Hành xuyên qua cửa sổ xe, hướng về phía sau lưng cậu: "Đèn phòng khách nhà em sáng rồi."
"!!" Nhiễm Chiếu Miên nhanh chóng quay đầu lại, quả nhiên thấy ánh đèn màu ấm hắt ra từ cửa sổ. Cậu đẩy cửa xe định bước ra ngoài, "Xong rồi, xong rồi, chắc là phát hiện em bỏ chạy rồi!"
Kỳ Nghiên Hành không nhịn được bật cười: "Em căng thẳng làm gì? Đâu phải yêu sớm bị bắt đâu."
Nhiễm Chiếu Miên trừng mắt lườm hắn một cái: "Em không thèm nói chuyện với anh nữa!"
Kỳ Nghiên Hành cũng mở cửa xe bước xuống, đưa cậu vào nhà.
Nhiễm Chiếu Miên vừa mở cửa phòng khách, liền nhìn thấy Nhiễm Minh Chi đang đi đi lại lại trong phòng, không biết đang suy nghĩ gì.
bà khoác một chiếc áo khoác len dệt kim màu nâu nhạt, trong tay ôm một ly nước ấm, cả người trông càng thêm tri thức và dịu dàng.
"Mommy." Nhiễm Chiếu Miên có chút chột dạ khẽ gọi một tiếng.
Nhiễm Minh Chi giật mình hoàn hồn, nhìn về phía cậu thì thấy chàng trai đứng cách cửa không xa.
Hai người chạm mắt, dáng người chàng trai thon dài đĩnh bạt, thấy bà liền lễ phép cúi đầu một chút: "Chào dì ạ."
Nhiễm Chiếu Miên kéo tay Nhiễm Minh Chi, đơn giản giới thiệu tên Kỳ Nghiên Hành, sau đó thì thầm: "Là bạn của con, đến tặng quà cho con."
Nhiễm Minh Chi cười với Kỳ Nghiên Hành, không lộ vẻ gì nhưng đã quan sát hắn kỹ vài lần.
Nhìn gần, đối phương càng thêm xuất sắc, phong thái khí chất đều cực kỳ nổi bật, dáng vẻ đối diện với người lớn cũng tự nhiên, không chút lo sợ.
Vẻ mặt bà giãn ra chút, mở lời: "Cảm ơn con đã cố ý đến thăm Miên Miên. Bên ngoài có lạnh lắm không? Hay là vào nhà ngồi một chút."
Kỳ Nghiên Hành có thể cảm nhận được ánh mắt đối phương dừng trên người mình, dù ôn hòa nhưng tuyệt đối không phải kiểu ôn hòa có thể tùy tiện mạo phạm.
Hắn đã nghĩ, việc đèn phòng khách sáng thực chất là một tín hiệu, cho biết người trong nhà đã phát hiện hắn đến.
Vậy nên, xuất phát từ phép lịch sự, dù thế nào cũng phải đến chào hỏi một tiếng.
Chỉ là giờ này thật sự không thích hợp.
Vì vậy, Kỳ Nghiên Hành chưa đi vào nhà, chỉ mỉm cười với Nhiễm Minh Chi: "Giờ đã khuya rồi, con xin phép không làm phiền nữa. Lần sau có cơ hội con sẽ chính thức chào hỏi dì."
Nhiễm Minh Chi cười đáp lại.
Kỳ Nghiên Hành nhìn về phía Nhiễm Chiếu Miên đứng cạnh bà, trước mặt mẹ thì ngoan ngoãn mềm mại đến mức dường như chỉ cần chạm nhẹ là có thể lõm vào.
Bàn tay cậu rũ bên ống quần lặng lẽ nhếch lên, vẫy vẫy về phía hắn, không tiếng động nói "Tạm biệt".
Kỳ Nghiên Hành nén cười gật đầu với cậu: "Vậy anh đi trước, tạm biệt."
Chờ khi trong phòng yên tĩnh trở lại, Nhiễm Chiếu Miên mới có chút ngượng ngùng nhìn về phía Nhiễm Minh Chi.
Cậu còn chưa kịp mở lời thì đã nghe thấy giọng nói của bà.
"Con trai, chúc mừng sinh nhật."
Nhiễm Chiếu Miên sững sờ, liền thấy Nhiễm Minh Chi ôm bó hoa và quà trên bàn trà đưa cho cậu.
Nhiễm Minh Chi giả vờ thở dài thườn thượt nói: "Sao mà chớp mắt đã 19 tuổi rồi? Đã đến tuổi có thể chạy ra ngoài hẹn hò với người khác...."
Tai Nhiễm Chiếu Miên có chút nóng, c** nh* giọng nói: "Không phải hẹn hò."
"Ồ? Vậy là gì?"
Nhiễm Chiếu Miên nghĩ nghĩ, bổ sung: "Hiện tại thì chưa phải hẹn hò."
Nhiễm Minh Chi hiểu ra, đây là thích nhau, nhưng chưa chính thức ở bên nhau.
"Mẹ thấy cậu ấy cũng không phải hoàn toàn vô tình, nếu không thì muộn thế này chạy đến làm gì?"
Đôi mắt Nhiễm Chiếu Miên sáng rực nhìn Nhiễm Minh Chi: "Đúng không ạ? Con cũng cảm thấy thế!" Nhưng rồi cậu nghĩ lại, "Thế nhưng anh ấy cũng không phải cố ý đến, người nhà anh ấy đến đây công tác, nên anh ấy vừa khéo cũng ở đây thôi."
Nhiễm Chiếu Miên kéo dài giọng "À" một tiếng đầy phiền muộn: "Đôi khi con thực sự có chút cảm giác, nhưng lại sợ là tự mình đa tình. Hơn nữa, con và anh ấy lại cùng giới tính, rất nhiều hành động, ý nghĩa và ranh giới dường như cũng càng mơ hồ, càng khó phán đoán."
Nhiễm Minh Chi lặng lẽ lắng nghe, không nhịn được bật cười không thành tiếng.
Giữa những người trưởng thành luôn chất chứa đủ loại cân nhắc lợi hại, nhưng tình yêu đơn thuần giữa những người trẻ tuổi lại khác.
Họ lặp đi lặp lại việc cân nhắc từng hành vi nhỏ nhặt của đối phương, như thể nắm cánh hoa hỏi "người ta thích mình" "người ta không thích mình".
Đây là một giai đoạn rất thú vị và cực kỳ đáng quý.
Nhiễm Chiếu Miên thấy thái độ của bà, nép vào bên cạnh, dựa vào vai bà nhỏ giọng hỏi: "Vậy mẹ thấy người này thế nào ạ?"
Nhiễm Minh Chi đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa má cậu.
"Mẹ và cậu ấy chỉ mới gặp vài phút, làm sao có thể nhanh chóng đưa ra phán đoán? Nhưng chắc là được giáo dưỡng tốt. Còn những thứ khác thì mẹ sẽ không bình phẩm quá nhiều."
"Nhưng con ở bên cậu ấy rất vui vẻ, đúng không?"
Nhiễm Chiếu Miên khẽ "Vâng" một tiếng.
"Vậy thì không có vấn đề gì."
Nhiễm Minh Chi quả thật đã cố ý bật đèn phòng khách để dù không thể trò chuyện tường tận, bà cũng muốn tận mắt nhìn thấy đối phương.
Sau khi thấy chàng trai rõ ràng trưởng thành hơn, bà cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút, không còn nhiều băn khoăn nữa.
Có lẽ là do đã trò chuyện tâm sự với Nhiễm Minh Chi, thái độ của bà đã cho Nhiễm Chiếu Miên một chút dũng khí.
Cậu ho khan hai tiếng, nhỏ giọng mở lời: "Mommy, mấy ngày nay con cứ cảm thấy người có chút không thoải mái, tìm mãi nguyên nhân, phát hiện phải tắt hương liệu đi mới đỡ hơn một chút."
Nhiễm Minh Chi ngồi thẳng người dậy, vội vàng kéo tay cậu vén ống tay áo lên nhìn, lại nhìn cổ cậu, lo lắng nói:
"Trên người có chỗ nào ngứa không?"
"Không có, nhưng nếu tiếp xúc quá nhiều, da có vẻ sẽ hơi đỏ lên một chút."
"Vậy tối nay con chuyển sang phòng khác ngủ trước, ngày mai cùng mẹ đi kiểm tra xem có phải dị ứng với thứ gì không. Nếu là do hương liệu gây ra, mẹ sẽ tìm người xử lý phòng của con một chút."
Nhiễm Chiếu Miên nhìn phản ứng của Nhiễm Minh Chi, ngoan ngoãn gật đầu, nói cho đối phương chuyện này dường như thật sự không khó đến thế.
Chỉ là cậu cuối cùng vẫn không nói ra rằng mình đã dị ứng với hương liệu phức tạp một thời gian rồi, vì sợ Nhiễm Minh Chi sẽ cảm thấy áy náy.
Nhưng không sao cả, để đối phương biết mình đang bị dị ứng, hình như cũng ổn.
Thời gian đã khuya, Nhiễm Chiếu Miên và Nhiễm Minh Chi không trò chuyện lâu, liền về phòng nghỉ ngơi.
Cậu và Kỳ Nghiên Hành đã hẹn sẽ cùng nhau đi chơi, nên tối hôm sau họ đã cùng nhau ra ngoài.
"Mang em theo thật sự không sao chứ?"
Kỳ Nghiên Hành gật đầu: "Không sao, vốn dĩ đó chỉ là một buổi tiệc mang tính chất giải trí thôi."
Nhiễm Chiếu Miên nghĩ nghĩ: "Vậy... chú út của anh cũng ở đó sao?"
"Đúng vậy, nhưng nếu em cảm thấy không thoải mái ở đâu đó, không muốn đi thì hoàn toàn có thể, chúng ta sẽ đi chỗ khác chơi."
Nhiễm Chiếu Miên lắc đầu: "Không cần đâu."
Buổi tiệc này do đối tác làm việc của Kỳ Tầm Chu tổ chức. Vì đối phương làm việc trong giới thời trang nên những người đến dự phần lớn là người mẫu và người nổi tiếng. Địa điểm tổ chức là một biệt thự riêng tư.
Vừa đến nơi, những lo lắng thầm kín về việc gặp chú út của Kỳ Nghiên Hành của Nhiễm Chiếu Miên hoàn toàn tan biến.
Trời ạ! Toàn là mỹ nam mỹ nữ đỉnh cấp! Nơi đây hoàn toàn là thiên đường!
"đàn anh ơi, sao anh lại tốt bụng thế ạ!!"
Kỳ Nghiên Hành: "..."
Kỳ Nghiên Hành dẫn Nhiễm Chiếu Miên xuyên qua đám đông, trên đường có những người quen chào hỏi hắn. Khi ánh mắt của họ rơi xuống Nhiễm Chiếu Miên, cậu đối với ai cũng có thể cười ngọt ngào, vì thế cũng được gọi bằng những tiếng "cục cưng" và "bạn nhỏ" suốt dọc đường. Mỗi người mời cậu đi chơi, cậu đều vui vẻ đồng ý và đi theo họ.
Kỳ Nghiên Hành nắm chặt cổ tay Nhiễm Chiếu Miên, không dám buông ra, sợ cậu lạc mất.
Cuối cùng, may mắn là hắn cũng đưa được cậu đến quầy bar. Kỳ Tầm Chu ngồi bên cạnh uống rượu, nhìn toàn bộ quá trình, vẫn chưa cười đủ khi thấy họ đến trước mặt mình.
Kỳ Tầm Chu gọi một tiếng "Tiểu Thất", sau đó trêu chọc Kỳ Nghiên Hành: "Cuối cùng cũng gặp được, quả thật, so với tất cả chúng ta cộng lại, cậu ấy còn đáng yêu hơn."
Nhìn thấy chàng trai trước mặt, Nhiễm Chiếu Miên bỗng có chút ngại ngùng: "Chào anh ạ."
Ngay sau đó đã bị Kỳ Nghiên Hành vỗ nhẹ lên đầu: "Gọi chú út."
Nhiễm Chiếu Miên biết thân phận của đối phương, nhưng Kỳ Tầm Chu trông thật sự quá trẻ tuổi, lại còn đẹp trai, khiến cậu cảm thấy khó lòng gọi theo vai vế.
Kỳ Tầm Chu và Kỳ Nghiên Hành thực ra có phần giống nhau về ngoại hình, cũng chính vì ngũ quan sắc sảo và thâm thúy tương đồng nên cả hai đều mang vẻ phong lưu đa tình.
Chỉ là cảm giác mà hai người mang lại hoàn toàn khác nhau. Kỳ Tầm Chu không có sự lạnh lùng và xa cách thẳng thắn như Kỳ Nghiên Hành.
Đối phương chống cằm lười biếng, cổ tay mảnh khảnh gồ lên, xương cổ tay cũng nổi rõ. Sự sang trọng không chỉ ở vẻ bề ngoài mà như thấm từ trong xương cốt ra, toát lên một hơi thở trưởng thành hơn.
Nghĩ như vậy, Nhiễm Chiếu Miên lại cảm thấy không có gì khó khăn khi gọi ra. Cậu dứt khoát gọi: "Chú út!"
Kỳ Tầm Chu cười "A" một tiếng. Kỳ Tầm Chu hơn đối phương gần 10 tuổi, nhìn cậu thật sự giống như nhìn một đứa trẻ vậy. Hơn nữa, Kỳ Tầm Chu còn thấy Kỳ Nghiên Hành có chút không biết xấu hổ, vì thế lời nói cũng mang theo vài phần dỗ dành.
"Có biết uống rượu không?"
Nhiễm Chiếu Miên không phải kiểu người sợ người lạ, cậu xích lại gần ngồi bên cạnh Kỳ Tầm Chu: "Biết ạ."
Kỳ Nghiên Hành dặn dò: "Cho cậu ấy ly rượu ít cồn hoặc không cồn."
Thấy Nhiếu Chiếu Miên định cãi lại, Kỳ Nghiên Hành liền nói: "Biết uống cũng không được, anh đã hứa với mẹ em rồi mới đưa em ra đây."
Nhắc đến Nhiễm Minh Chi, Nhiễm Chiếu Miên lập tức ngoan ngoãn xuống nước, đáng thương vô cùng nói: "Được rồi."
Kỳ Tầm Chu bật cười khi nhìn thấy cách hai người này ở cùng nhau.
Mãi cho đến khi Nhiễm Chiếu Miên nghiêng đầu tò mò hỏi Kỳ Tầm Chu: "Tiểu Thất là tên gọi ở nhà của đàn anh sao chú? Vì tên họ, nhưng hai người đều họ Kỳ mà, sao chỉ có mỗi anh ấy được gọi như vậy?"
Kỳ Tầm Chu mang theo ý cười ôn tồn giải thích: "Thật ra không có gì đặc biệt cả, nó là người nhỏ tuổi nhất trong số các cháu họ Kỳ."
Nhiễm Chiếu Miên cười quay đầu, cố ý kéo dài giọng gọi: "Tiểu Thất."
Kỳ Nghiên Hành nhướng mày, nhưng cũng không ngăn cản cậu.
Nhìn hai người trò chuyện, ánh mắt Kỳ Tầm Chu lại rơi xuống gương mặt Nhiễm Chiếu Miên. Đó là một khuôn mặt mà vẻ ngoài hài hòa hoàn hảo.
Nhưng điều thu hút sự chú ý không chỉ dừng lại ở vẻ bề ngoài, mà còn ở tinh thần và khí chất toát ra từ cậu. Thần sắc sinh động, ánh mắt tươi đẹp và trong veo. Cả người mang theo sự ngây thơ của lứa tuổi này.
Chỉ là...
"Chú hình như đã gặp đứa nhỏ này rồi."
Ba người trò chuyện một lúc lâu, chờ Nhiễm Chiếu Miên đi vệ sinh, Kỳ Tầm Chu mới nói với Kỳ Nghiên Hành.
Kỳ Nghiên Hành uống một ngụm rượu, đơn giản nói: "Ừm, năm con 8 tuổi."
Nghe đối phương nhắc nhở, đoạn ký ức trong đầu Kỳ Tầm Chu cũng trở nên rõ ràng hơn.
Năm đó, một công ty thời trang xa xỉ tổ chức một sự kiện, Kỳ Tầm Chu đến chơi và dẫn theo Kỳ Nghiên Hành. Chỉ là đối phương không có hứng thú với những thứ đó, nên họ đã tách ra.
Nhưng cuối cùng vẫn không yên tâm, trên đường quay lại tìm người, liền nhìn thấy Kỳ Nghiên Hành đang ngoan ngoãn trông trẻ.
Kỳ Tầm Chu còn nhớ rõ mình đã đến trêu chọc một câu: "Nghiên Hành, ở đây ngoan ngoãn trông trẻ đi, đừng chạy loạn, đợi chú út chơi đủ rồi sẽ quay lại đón con."
Sau khi bị Kỳ Nghiên Hành lườm một cái, Kỳ Tầm Chu lập tức chạy xa.
Kỳ Nghiên Hành cũng không ngạc nhiên khi Kỳ Tầm Chu thấy quen. Những người khác có lẽ sẽ phải suy nghĩ nhiều hơn, nhưng Nhiễm Chiếu Miên ngoại trừ việc đã giảm bớt vẻ mũm mĩm của trẻ con, hoàn toàn lớn lên theo một tỷ lệ hoàn hảo.
"Cái này cũng quá trùng hợp đi, hai đứa vậy mà lại có duyên như vậy?" Ngay cả Kỳ Tầm Chu cũng không khỏi kinh ngạc, "Đã lâu như vậy rồi còn có thể gặp lại."
Nói rồi Kỳ Tầm Chu thật sự có chút tò mò: "Chú thấy cậu ấy hình như không biết, sao con không nói?"
"Không cần thiết, nói ra sẽ có vẻ quá cố tình, còn có thể ảnh hưởng đến phán đoán của cậu ấy."
Kỳ Tầm Chu hiểu ý hắn. Kỳ Nghiên Hành là người có yêu cầu cực kỳ cao về sự thuần khiết trong tình cảm. Nếu muốn đối phương thích, hắn sẽ tránh để những cảm xúc khác xen lẫn vào.
Kỳ Tầm Chu không nhịn được châm chọc: "Đúng là nghèo mà còn kỹ tính."
Rất nhanh sau đó Nhiễm Chiếu Miên đã trở lại, vì thế hai người cũng không nói chuyện này nữa.
Kỳ Nghiên Hành và Nhiễm Chiếu Miên không ở lại đó lâu, hắn vẫn nhớ rằng không thể đưa cậu về quá muộn. Cả hai đều đã uống một chút rượu, có tài xế lái xe đưa họ về nhà.
Ngồi trên ghế sau, Kỳ Nghiên Hành hỏi cậu: "Chơi có vui không?"
Nhiễm Chiếu Miên gật đầu như gà mổ thóc.
"Chỗ nào vui?"
"Một phòng toàn người đẹp, nhìn thôi đã thấy vui rồi, nhìn nhiều còn có thể trường thọ!"
Kỳ Nghiên Hành: "..."
Nhiễm Chiếu Miên đang cúi đầu, sửa ghi chú WeChat cho Kỳ Tầm Chu vì trước khi đi họ đã trao đổi cách liên lạc.
"Thích chú út của anh lắm hả?"
Nhiễm Chiếu Miên không chút do dự đáp "Vâng".
Kỳ Nghiên Hành cúi đầu cười, tâm trạng hắn thật sự rất tốt, đó là loại vui vẻ khi những người thân thiết nhất bên cạnh có thể hòa hợp, cùng nhau trân trọng lẫn nhau.
Hắn nhìn ra được, Kỳ Tầm Chu cũng rất thích Nhiễm Chiếu Miên, dù sao cũng đã trêu chọc người ta cả đêm.
"Vì chú ấy đẹp trai sao?" Kỳ Nghiên Hành cố ý đùa.
Nhiễm Chiếu Miên cũng thành thật trả lời: "Có nguyên nhân này, nhưng anh yên tâm, mặt anh siêu cấp cuốn hút, không cần tự ti đâu."
"..." Kỳ Nghiên Hành bị cậu chọc cười: "Vậy anh cảm ơn em nhé."
"Hơn nữa chú ấy nói chuyện với em rất ôn nhu, người còn rất thú vị, hiểu biết đặc biệt nhiều."
Nhiễm Chiếu Miên cất điện thoại, nhìn về phía khung cảnh bên đường lướt qua ngoài cửa sổ.
"Còn nữa, là chú ấy đã nuôi anh lớn."
Kỳ Nghiên Hành khựng lại, nghiêng đầu nhìn về phía cậu.
Vừa lúc Nhiễm Chiếu Miên quay đầu lại, hai người đối mắt.
"Cho nên càng thêm thích chú ấy."
