Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 6



Nhiễm Chiếu Miên nhìn thanh niên đang đứng ở cửa, hoàn toàn đơ người.

Mặc dù ánh sáng lờ mờ, nhưng người này thực sự đẹp trai đến chói mắt.

Nếu Nhiễm Chiếu Miên là hoàng đế, cậu sẽ lập tức sai người mang chăn ra cuốn hắn lên kiệu ngay!

Họ không gặp mặt nhiều, nhưng Nhiễm Chiếu Miên phát hiện, Kỳ Nghiên Hành thực ra là một người rất chú trọng vẻ ngoài.

Ngoại trừ ngày khai giảng khi vào phòng ngủ, lúc đó hắn vừa mới ngủ dậy và thay quần áo, còn lại những lúc khác, quần áo hắn mặc đều có thiết kế và chất liệu cao cấp.

Hắn còn biết cách đeo phụ kiện phù hợp, không quá cầu kỳ, mà đúng điểm nhấn.

Trên người hắn tuyệt đối không thể nhìn thấy những món đồ kém chất lượng hay sản phẩm rẻ tiền.

Hôm nay là một chiếc áo sơ mi chất liệu vải phủ màu nâu nhạt phối với một chiếc quần dài ống rộng, cùng một đôi giày thể thao trắng.

Ống tay áo tùy ý kéo lên, tự nhiên và thoải mái.

Trong một ngày hè như vậy, trông hắn cực kỳ sạch sẽ, thoải mái đậm chất sinh viên.

Lần trước nhìn thấy, trên cổ tay hắn vẫn còn là một sợi chỉ đỏ có gắn ngọc, hôm nay cổ tay sạch trơn, nhưng trên ngón trỏ lại có thêm một chiếc nhẫn vàng tinh xảo.

Nhưng những ý nghĩ rời rạc đó như một cơn gió mạnh vụt qua trong đầu Nhiễm Chiếu Miên, cuối cùng chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất.

— Kỳ Nghiên Hành bảnh quá đi!

Nhiễm Chiếu Miên vốn dĩ không thực sự muốn khóc, nhưng giờ thì thật sự tủi thân.

Những ngày không gặp Kỳ Nghiên Hành, cậu ngày nào cũng xinh đẹp.

Thế mà cứ hễ gặp hắn, thì không phải cậu từ đầu giường ngã xuống, thì lại nằm vật vã giữa đường quỳ gào khóc, trời đất quỷ thần ơi!

Cậu nhất thời không còn bận tâm đến đầu gối đau, “tách” một tiếng lập tức đứng dậy, lau khô mặt, sau đó ngoan ngoãn, dịu dàng, tĩnh lặng như một bông hoa nhỏ đứng ở đó.

Giọng nói cũng nhẹ đi: “Đàn anh.”

“……”

Quan Ngật nghiêng đầu, sắc mặt kỳ lạ dùng ánh mắt quét từ trên xuống dưới Nhiễm Chiếu Miên một cái.

Nhiễm Chiếu Miên làm bộ không chú ý đến ánh mắt của cậu ta, trên mặt mang nụ cười xinh đẹp vô tội.

Kỳ Nghiên Hành khẽ nói với người bên kia điện thoại: “Chờ một lát.”

Sau đó hắn hơi nhấc điện thoại ra khỏi tai, ánh mắt nhìn sang.

Khi lướt qua Quan Ngật, Kỳ Nghiên Hành khựng lại.

Coi như là một khuôn mặt quen thuộc, hắn không có ấn tượng sâu sắc về Quan Ngật này, nhưng cũng từng nghe nói đối phương có chỉ số thông minh rất cao, ở khoa Toán– một nơi đòi hỏi trí óc đặc biệt cao – cũng được gọi là học thần.

Cuối cùng, ánh mắt hắn thẳng tắp dừng trên người Nhiễm Chiếu Miên, nghĩ đến cảnh tượng vừa nãy, giữa hai lông mày khẽ nhíu lại một chút, nhỏ đến mức khó nhận ra.

Khuôn mặt cậu khá đỏ, dường như mang theo vài phần bối rối và ngượng ngùng.

Kỳ Nghiên Hành không hỏi gì cả, chỉ cười một cái, chậm rãi mở lời: “anh hình như đã làm phiền, các em … tiếp tục đi?”

Đầu óc Nhiễm Chiếu Miên vẫn còn ong ong, nhất thời cũng không kịp suy nghĩ lời đối phương, hiện tại ba người đứng cùng nhau nhìn nhau, quả thật có chút xấu hổ.

Vì thế cậu vươn móng vuốt vẫy vẫy về phía hắn: “Được thôi, bái bai.”

Đối phương rời khỏi ban công, thậm chí còn thuận tay đóng cửa lại cẩn thận.

Ban công một lần nữa trở nên yên tĩnh, Quan Ngật nửa ngồi xổm xuống kéo ống quần của Nhiễm Chiếu Miên lên, giơ đèn pin điện thoại lên xem đầu gối cậu.

Đã tím bầm một mảng, nhưng may mắn là không bị trầy da hay chảy máu.

“Người ta đi xa rồi, hoàn hồn lại đi.” Quan Ngật đứng dậy: “Hộp thuốc mẹ em chuẩn bị cho anh vẫn còn ở phòng ngủ chứ? Em đưa anh về.”

Nhiễm Chiếu Miên được cậu ta đỡ đi ra ngoài: “Không cần, chúng ta phải giả vờ không thân mà.”

Quan Ngật lạnh lùng nói: “Nói cứ như thân quen lắm vậy.”

Nhiễm Chiếu Miên lè lưỡi làm mặt quỷ với cậu ta.

“Đúng rồi…” Giọng Quan Ngật khựng lại, sau đó mới tiếp tục: “Hôm nay em về, trong nhà có rất nhiều quà dì gửi về.”

Người được Quan Ngật gọi là dì, chỉ có mẹ của Nhiễm Chiếu Miên.

Tay Nhiễm Chiếu Miên đang làm mặt quỷ khựng lại, sau đó từ từ hạ xuống, cười với cậu ta nói:

“Oa, có những gì vậy?”

“Quần áo, đồng hồ, loa, trang sức, còn một số thứ không thể nhìn ra từ hộp đựng.”

“Nhiều quá, đợi anh về nhà rồi từ từ mở.” Quan Ngật chỉ vào chiếc túi trong tay cậu: “Nhưng em tiện tay mang theo mấy thứ dễ lấy về đây.”

Nhiễm Chiếu Miên mỗi lần nhận được quà từ mẹ đều sẽ rất vui vẻ.

“anh vừa nãy còn đang nghĩ, sao bánh kem lại nặng thế?” Nhiễm Chiếu Miên ước lượng chiếc túi.

Quan Ngật nhìn cậu, không nói gì thêm.

Thời gian đã không còn sớm, dù có phóng túng đến đâu thì các sinh viên cũng lần lượt trở về ký túc xá, người trên hành lang càng ngày càng nhiều.

Quan Ngật nói nhỏ: “Phía trước là ký túc xá của anh đó, vậy em về trước đây. Đầu gối nhớ đắp thuốc và băng bó nhé.”

Nhiễm Chiếu Miên đáp lời: “Ừ.”

Khi Nhiễm Chiếu Miên về ký túc xá, Kỳ Nghiên Hành vẫn còn đang gọi điện thoại, Triệu Trạch và Chu Húc Đông không biết đã đi đâu.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Kỳ Nghiên Hành quay đầu nhìn thoáng qua, hai người đối mắt.

Nhiễm Chiếu Miên gật đầu với hắn, cậu hiện tại không có tâm trạng dư thừa để chú ý những chuyện khác, trực tiếp trở về chỗ của mình, lấy mấy chiếc hộp nhỏ trong túi ra.

Kỳ Nghiên Hành thu hồi ánh mắt, một bên đứng dậy đáp lời người bên kia điện thoại, một bên đi ra ban công.

Người vừa đi, trong phòng càng thêm yên tĩnh, Nhiễm Chiếu Miên lấy con dao bóc quà.

Nhiễm Minh Chi mỗi lần đều gửi về rất nhiều quà, cả nhà dì út và Nhiễm Chiếu Miên đều có, Nhiễm Chiếu Miên sẽ đặc biệt nhiều.

Cậu từ từ mở chiếc hộp nhỏ trước mặt, đập vào mắt là một lọ nước hoa thân màu vàng kim, thiết kế bên ngoài độc đáo, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ.

Nhiễm Chiếu Miên cụp mắt, lòng bàn tay vô thức nhẹ nhàng v**t v* hoa văn nổi trên thân chai, có chút thất thần.

Một lát sau cậu mới một lần nữa bắt đầu hành động, lấy ra tờ hướng dẫn sử dụng, xem phần giới thiệu thành phần trên đó.

Chai nước hoa này hẳn là có mùi cam thanh mát, sau đó thoang thoảng mùi hoa hồng và hoa lan.

Cuối cùng đọng lại một chút hương gỗ thoang thoảng, không quá nồng, là kiểu hương gỗ dịu nhẹ của rừng sau cơn mưa.

Đáng tiếc không dùng được, bên trong chứa hương liệu mà cậu dị ứng.

Nhiễm Chiếu Miên thực ra không dùng nước hoa nhiều lắm, nhưng lại thích hương liệu xông.

Cậu thiên vị các nốt hương phức tạp, nên trong số quà Nhiễm Minh Chi tặng thường có nước hoa hoặc hương xông phức tạp, thậm chí sẽ tỉ mỉ chọn lựa một số loại hương nhẹ nhàng, tươi mát, ngọt ngào phù hợp với khí chất của cậu.

Nhiễm Minh Chi có lẽ không thể ngờ, có một ngày, Nhiễm Chiếu Miên sẽ đột nhiên dị ứng với một số thành phần trong đó.

Cậu và Nhiễm Minh Chi đã lâu không gặp mặt, mà trong quá trình trưởng thành có quá nhiều thay đổi. Một khi bỏ lỡ thời điểm thích hợp, thì đã quá hạn sử dụng, khó có thể nói ra nữa.

Không phải Nhiễm Minh Chi sai, cậu chỉ là có chút… nhớ mẹ.

Nhiễm Chiếu Miên hít sâu một hơi, muốn cố gắng thẳng vai lên lấy lại tinh thần.

Chỉ là, chỉ là…

“Cậu có thể đừng làm phiền tôi nữa không?” Một giọng nói đột nhiên xuyên qua cánh cửa kính không cách âm từ ban công truyền đến đứt quãng: “Cậu không phải không biết,… yêu đương cũng không quá hai tháng… chán… cậu… dây dưa… vô vị…”

“!”

Nhiễm Chiếu Miên giật mình, cậu dựng thẳng tai lén lút nghiêng đầu về phía cửa kính.

Cái gì cái gì? Để cậu nghe một chút!

Yêu đương cũng không quá hai tháng?

Sau đó thì sao?

Đáng tiếc, câu nói vừa rồi dường như chỉ là do đối phương bực bội lên tiếng trong vô thức.

Bây giờ, giọng điệu lại một lần nữa trầm xuống, câu sau không nghe thấy được gì.

Nhiễm Chiếu Miên tiếc nuối cúi đầu, tiếp tục vùi đầu vào việc mở quà.

Trên ban công, Kỳ Nghiên Hành nghe Khương Tụng ở đầu dây bên kia kêu khóc: “Kỳ Nghiên Hành, cậu không có tâm, tôi từ nhỏ đã đi theo cậu! Cậu thật sự không giúp tôi sao?”

Kỳ Nghiên Hành tặng Khương Tụng một chữ “Cút” rõ ràng: “Cậu vì chuyện chú út của tôi mà chạy đến trường làm phiền tôi nữa thì liệu hồn.”

Khương Tụng khóc to hơn: “Thịnh Văn Tuyên, cậu giúp tôi nói cậu ấy đi!”

Trong cuộc trò chuyện nhóm, giọng của người thứ ba vang lên: “Cậu thôi cái ý nghĩ đó đi, người ta có khi còn không nhớ tên cậu là gì nữa mà?”

Kỳ Nghiên Hành đưa ra câu trả lời khẳng định, Thịnh Văn Tuyên trực tiếp cười phá lên.

Kỳ Tầm Chu là con của ông bà nội hắn khi đã lớn tuổi.

Tuy rằng hơn Kỳ Nghiên Hành một bậc vai vế, nhưng chỉ lớn hơn 8 tuổi, năm nay 28.

Có thể nói, Kỳ Nghiên Hành từ nhỏ đã theo sau Kỳ Tầm Chu, được hắn dắt tay nuôi lớn.

Mối quan hệ giữa hai người từ trước đến nay rất tốt, là trưởng bối, cũng là bạn bè.

Chỉ là Kỳ Tầm Chu thực sự có vẻ ngoài xuất chúng, lại không có dáng vẻ của một trưởng bối, bạn bè thân thiết của hắn chưa bao giờ chịu gọi Kỳ Tầm Chu là chú, đều chỉ gọi một tiếng "anh".

Cái này hay rồi, cuối cùng cũng có người gọi "anh" mà ra chuyện.

Nghe giọng Khương Tụng nức nở, chút tình cảm nhỏ bé lớn lên cùng nhau từ nhỏ cuối cùng vẫn kéo Kỳ Nghiên Hành trở lại chút lương tri.

“Khương Tụng, cậu đâu phải ngày đầu tiên biết phong cách của chú út tôi, cậu nghĩ tôi đang che chở chú ấy, không muốn để cậu làm phiền chú ấy ư?”

“Tôi là đang giúp cậu đó, cậu chỉ có cái mạng này, đủ để chú ấy chơi mấy lần?”

Khương Tụng lồm cồm “À” một tiếng: “Để tôi từ từ.”

Vì thế ba người chuyển đề tài, không nói chuyện này nữa.

Cuối tháng 9 thời tiết đã hơi se lạnh, gió đêm thổi qua.

Kỳ Nghiên Hành đứng mệt mỏi, xoay người dựa lưng vào lan can, bên tai là giọng nói của Thịnh Văn Tuyên ở đầu dây bên kia, ánh mắt vô thức dừng lại.

Cách một tấm kính, gần ban công chính là giường ngủ của Nhiễm Chiếu Miên.

Dù sao đây cũng là nơi sẽ sinh hoạt lâu dài, Nhiễm Chiếu Miên đã thay đổi một số đồ đạc trong phòng ngủ, hiện tại cậu đang cuộn mình trong chiếc ghế.

Cậu thực ra không hề thấp, Kỳ Nghiên Hành nhìn ra phỏng chừng hẳn là cao khoảng 1 mét 8.

Nhưng thân hình mảnh khảnh, đơn bạc trong chiếc ghế rộng rãi lại trông như một khối nhỏ.

Cậu đang cầm một chiếc vòng tay bạc tinh xảo treo trước mắt mình, trên chiếc vòng tay có thiết kế hình chóp đôi, mỗi mặt đều được nạm kim cương không chấu.

Ngón tay khẽ gạt nhẹ, chiếc chóp bắt đầu xoay tròn, ánh kim cương lấp lánh đung đưa trong đáy mắt cậu.

Đây là lần đầu tiên Kỳ Nghiên Hành nhìn thấy Nhiễm Chiếu Miên ở một mình khi không có người ngoài, dáng vẻ của cậu.

Lại có chút lãnh đạm, không phải kiểu lạnh sắc như băng hay tuyết ngấm vào xương.

Mà như thủy tinh và lưu ly, chạm vào mang theo chút ấm áp nhàn nhạt và cảm giác khoảng cách.

“Nghiên Hành, Nghiên Hành…”

Nghe thấy tiếng gọi từ đầu dây bên kia, Kỳ Nghiên Hành thu hồi ánh mắt: “Sao thế?”

Thịnh Văn Tuyên mở lời: “Nghĩ gì vậy? Tự nhiên im lặng.”

“Không có gì, đợi cậu về nước chúng ta gặp mặt nói chuyện.” Kỳ Nghiên Hành không thích nói chuyện điện thoại lâu.

Thịnh Văn Tuyên đồng ý, Kỳ Nghiên Hành cúp điện thoại, chuẩn bị rời ban công.

Cửa phòng ngủ đã mở trước một bước, Chu Húc Đông và Triệu Trạch đi vào.

Kỳ Nghiên Hành nhìn thấy, lưng Nhiễm Chiếu Miên phảng phất theo bản năng thẳng lên, nhìn về phía hai người.

Cậu ngay lập tức lại trở nên nóng hầm hập, dường như vừa rồi chỉ là ảo giác của Kỳ Nghiên Hành.

Hắn khẽ nhướng mày, đẩy cửa kính bước vào trong phòng, vừa lúc nghe thấy giọng Nhiễm Chiếu Miên: “Các cậu đi đâu vậy?”

Triệu Trạch giơ chiếc túi trong tay lên lắc lắc: “Buổi tối ăn no quá khó chịu, đi tiệm thuốc mua thuốc tiêu thực.”

“Bây giờ đỡ hơn chưa?”

Triệu Trạch: “Đi dạo một vòng, đúng là thấy thoải mái hơn chút.”

Kỳ Nghiên Hành lướt qua hai người này, trở lại chỗ ngồi của mình, gọi một tiếng Chu Húc Đông: “Có thời gian thì lại đây.”

Chu Húc Đông ôm đầu thống khổ r*n r*, anh ta biết Kỳ Nghiên Hành tối nay tại sao phải quay về – họ có đề tài nhóm cần thảo luận.

Kỳ Nghiên Hành là người không thích trì hoãn, mọi việc đều chú trọng giải quyết với hiệu suất cao và không chấp nhận sai sót.

Xét thấy Chu Húc Đông là người “ăn bám”, không dám nghi ngờ kế hoạch của lão đại, nếu không làm xáo trộn thời gian sắp xếp tiếp theo của đối phương, Kỳ Nghiên Hành có thể giết anh ta.

Anh ta thành thật ôm máy tính đến bàn bên cạnh Kỳ Nghiên Hành.

Triệu Trạch lấy quần áo ra chuẩn bị đi rửa mặt, mắt lướt qua, liền nhìn thấy màn hình máy tính của Nhiễm Chiếu Miên.

Cậu ta nghi hoặc lên tiếng: “Miên Miên, cậu tìm kiếm Quan Ngật đầy màn hình làm gì vậy?”

Tay Kỳ Nghiên Hành đặt trên bàn phím máy tính khựng lại, nhưng chỉ là trong chớp mắt, sau đó sắc mặt bình tĩnh tiếp tục thao tác ban đầu.

Đôi mắt Nhiễm Chiếu Miên vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm máy tính, lăn chuột tìm kiếm thông tin.

Lời Triệu Trạch nói “đầy màn hình” quả thật không hề khoa trương, gần như toàn bộ giao diện trình duyệt đều là nội dung liên quan đến Quan Ngật.

Mặc dù mọi người không biết mối quan hệ giữa cậu và Quan Ngật, và sẽ không có ai lại đem họ ra so sánh nữa.

Nhưng có những thứ năm này tháng nọ, sớm đã thấm vào máu trở thành một phần khó thay đổi.

Nhiễm Chiếu Miên không phải không biết, thực ra ở bước nhảy lớp đó, Quan Ngật đã đi trước.

Nhưng việc có một mục tiêu phía trước, để phá vỡ kỷ lục của đối phương, đã trở thành thói quen theo bản năng của cậu.

Cậu ngại hỏi thẳng Quan Ngật, dứt khoát liền lên diễn đàn của trường tìm kiếm những thành tựu mà đối phương đạt được năm nhất.

Sau đó, toàn lực ứng phó đánh bại cậu ta!

Nếu đầu óc của đối phương mà không thể chiếm một vị trí nhỏ trong khu học tập thì coi như phí hoài.

Nhưng những điều này không tiện nói ra ngoài, nên cậu nhẹ nhàng “À” một tiếng, sau đó giải thích:

“Khi nói chuyện phiếm với người khác, nghe nói hắn rất giỏi, tôi liền muốn lấy hắn làm mục tiêu, tham khảo để lập kế hoạch học tập và các cuộc thi cho năm nhất.”

Trên giao diện quả thật là tin tức trong trường về việc đối phương tham gia một cuộc thi nào đó và giành giải.

Nghiêm túc mà nói, Nhiễm Chiếu Miên cũng không hề nói dối.

Nếu không có Quan Ngật, cậu cũng sẽ tìm cách khác để lập kế hoạch tốt, tránh việc mới vào đại học sẽ bị mơ hồ.

Triệu Trạch không hề nghi ngờ, “Ồ” một tiếng.

Vừa định đi phòng vệ sinh, đột nhiên nghĩ ra điều gì: “Vậy sao cậu không xem đàn anh Nghiên Hành ấy? Tôi cảm thấy đàn anh giỏi hơn mà.” Nói rồi cậu ta chỉ tay về phía Kỳ Nghiên Hành: “Hơn nữa người còn ở đó, đâu cần tốn thời gian tìm kiếm, hỏi thẳng là được.”

Nhiễm Chiếu Miên: “…”

Kỳ Nghiên Hành: “…”

Hắn im lặng nhấn phím lùi lại, xóa đi mấy chữ bị gõ nhầm.

Không cần gọi tên hắn đâu, người ta tìm kiếm Quan Ngật nhiều như vậy, không phải thật sự để lập kế hoạch học tập sao.

“anh ấy bận.” Nhiễm Chiếu Miên tự nhiên nói: “Ai nha, cậu mau đi tắm đi, anh Húc Đông còn đang đợi tắm đó.”

Thời gian quả thật đã không còn sớm, sự chú ý của Triệu Trạch bị chuyển hướng, vội vàng chạy vào phòng vệ sinh.

Nhiễm Chiếu Miên thì tiếp tục làm việc cũ, sau khi thu thập thông tin xong, lại xem thêm nội dung các khóa học liên quan đến chuyên ngành trong học viện.

Sinh viên năm nhất đại học S sau một tuần học chính thức, có một bài kiểm tra phân loại tiếng Anh, sẽ ảnh hưởng đến việc chọn môn học sau này.

Vì vậy, sinh viên năm nhất không thả lỏng được bao lâu, liền nhanh chóng bước vào trạng thái học tập.

Nhiễm Chiếu Miên và Triệu Trạch trở về từ thư viện lúc gần 10 giờ tối.

Đẩy cửa vào phòng, Kỳ Nghiên Hành và Chu Húc Đông đang thảo luận vấn đề chuyên ngành.

Mặc dù ban ngày không thấy hắn, nhưng vì bài tập nhóm này, Kỳ Nghiên Hành liên tục hai ngày buổi tối đều quay về phòng ngủ.

Nhiễm Chiếu Miên và Triệu Trạch chào hỏi hai người họ, sau đó nhẹ nhàng động tác chuẩn bị đi tắm.

Sau khi rửa mặt xong, Nhiễm Chiếu Miên cuộn mình vào ghế cầm iPad tiếp tục giải đề.

Vừa mới nhập tâm, liền nghe thấy Chu Húc Đông không xa đột nhiên kinh ngạc thốt lên: “Miên Miên, chân em làm sao vậy?”

Nói rồi, Chu Húc Đông đang đứng dậy hoạt động cơ thể đã chạy đến bên cạnh.

Kỳ Nghiên Hành nghe tiếng nhìn lại, liền thấy Nhiễm Chiếu Miên đang cuộn mình trong ghế, chân hơi gập, bàn chân đặt trên thùng chuyển phát nhanh dưới bàn.

Ống quần vốn rộng rũ xuống được vén lên, lộ ra cẳng chân và đầu gối.

Hai bên đầu gối đều tím bầm một mảng, làn da cậu quá trắng, nên vết thương ở đây càng trông đáng sợ hơn.

Đầu óc Nhiễm Chiếu Miên vẫn còn tập trung vào đề bài, cậu có chút tùy tiện nhìn đầu gối mình, mở miệng nói:

“Không sao, mấy hôm trước em không cẩn thận bị va vào thôi.”

Lúc đó tay kịp thời căng một chút nên không bị ngã quá nặng.

Mặc dù vẫn hơi đau, nhưng giờ đã qua cơn khó chịu nhất, không chạm vào thì không sao.

Hơn nữa, da cậu vốn mỏng và trắng, nên nhìn có vẻ đáng sợ thôi.

Giọng Chu Húc Đông lớn hơn: “Hai ngày trước?! Bị thương sao không nói gì?” Giọng anh ta mang theo vài phần không đồng tình: “Để anh đi tìm thuốc cho em.”

Nhiễm Chiếu Miên buông chiếc iPad trong tay, vội vàng ngăn anh ta lại: “Không cần không cần, em vừa bôi thuốc xong.”

Chính vì sợ thuốc sẽ dính vào quần nên cậu mới vén lên như vậy, không ngờ Chu Húc Đông để ý.

Triệu Trạch vừa rửa mặt xong bước ra, nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, đã đi tới. Vừa nhìn thấy vết thương, mày cậu ta liền nhíu lại: “Nên xoa tan vết bầm đi, sẽ nhanh lành hơn.”

Nhiễm Chiếu Miên nhìn đầu gối mình, có chút do dự: “Không chạm vào thì không cảm giác gì, chạm vào lại đau, tôi sợ đau, không nỡ ra tay.”

Triệu Trạch quay đầu nhìn về phía Chu Húc Đông bên cạnh.

Chu Húc Đông sửng sốt: “À? anh á?” anh ta vội vàng lắc đầu: “Hình như không thể ấn bừa đâu.”

Nếu đối mặt với người khác, anh ta sẽ không dong dài mà trực tiếp ra tay.

Nhưng Nhiễm Chiếu Miên giống như một món đồ sứ tinh xảo, anh ta sợ chính mình vết chai trên tay sẽ làm xước da cậu, thật sự không dám tùy tiện làm liều.

Vì thế, cả hai người đồng thời nhìn về phía thanh niên đang dựa vào ghế cách đó không xa.

Dáng vẻ đối phương tùy ý, giữa ngón trỏ và ngón giữa kẹp một cây bút, đang chuyên tâm nhìn màn hình máy tính trước mặt.

Chú ý thấy ánh mắt của hai người này, Kỳ Nghiên Hành nghiêng đầu nhìn về phía họ.

Chỉ cần liếc nhìn nhau một cái, Triệu Trạch và Chu Húc Đông lập tức bỏ cuộc, ăn ý thu hồi ánh mắt.

Chu Húc Đông lấy điện thoại ra: “Miên Miên à, anh gọi một sinh viên Khoa Y đến cho em nhé.”

Nhiễm Chiếu Miên: “…”

Cậu dở khóc dở cười, thật ra cậu cảm thấy vết thương này chẳng có gì to tát.

Đang định mở miệng từ chối, một tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên.

Nhiễm Chiếu Miên ngẩng đầu, liền thấy Kỳ Nghiên Hành đứng dậy.

Thanh niên thuận tay kéo chiếc ghế bên cạnh, trong chớp mắt, đối phương đã đi tới.

Chiếc ghế được xoay hướng, “cộc” một tiếng chân ghế chạm đất.

Hắn thong thả ngồi xuống trước mặt cậu, giọng nói bình tĩnh.

“Để anh xem.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...