Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 61



Kỳ Nghiên Hành tay lái khựng lại, nhìn Quan Ngật bước vào tiểu khu, hắn mới hoàn hồn, không nhanh không chậm khởi động xe. Trong tiểu khu có người đi bộ, nên tốc độ xe chậm lại một chút.

Nhưng dù vậy, Kỳ Nghiên Hành vẫn rất nhanh nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia. Đối phương dừng lại trước một căn nhà, rồi bấm chuông cửa. Chiếc xe đi ngang qua Quan Ngật, Kỳ Nghiên Hành không có ý định dừng lại chào hỏi. Chỉ qua gương chiếu hậu, hắn thấy một bà cụ mở cửa, cười tiến đến ôm Quan Ngật một cái, sau đó nắm tay cậu ta vào nhà.

Không hiểu vì sao, Kỳ Nghiên Hành trong lòng bỗng dưng thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn về phía trước đường, xoay vô lăng.

Nhận thấy chiếc xe đã rẽ và biến mất, Quan Ngật đang đứng trong sân mới suy tư quay đầu lại, nhìn về phía con đường đã trống không. Bà cụ trước mặt nghi hoặc mở lời: “Nói đi, Tiểu Ngật con đột nhiên đến tìm bà là có chuyện gì sao?”

Quan Ngật vội vàng quay đầu lại, lễ phép nói: “Chỉ là trên đường về chung cư của con, đi ngang qua nhà bà, con nghĩ nên ghé vào chào một tiếng, là con đường đột.”

Bà cụ lập tức cười, vỗ mu bàn tay cậu ta: “Không đường đột đâu, thay bà hỏi thăm bố mẹ con nhé.”

Nhiễm Chiếu Miên khoanh tay đứng đợi dưới nhà, vô thức chậm rãi đi đi lại lại. Đến khi nghe thấy tiếng xe, cậu mới hoàn hồn, nhìn về phía Kỳ Nghiên Hành bước xuống từ ghế lái, sau đó cười tiến lên đón hắn.

Kỳ Nghiên Hành đưa túi đồ đã đóng gói trong tay cho cậu, nhìn kỹ khuôn mặt Nhiễm Chiếu Miên.

Nhiễm Chiếu Miên có chút nghi hoặc: “Trên mặt em có gì sao?”

Kỳ Nghiên Hành cười nói: “Xem em có bị em trai chọc khóc không, bây giờ xem ra chung sống cũng tốt đấy.”

Nhiễm Chiếu Miên cũng cười.

“À đúng rồi, ngày mai em bay đến thành phố B phải không? Anh đưa em đi nhé?”

Nhiễm Chiếu Miên lắc đầu: “Dì út của em đưa em đi.” Nói rồi cậu bĩu môi, “Chỉ có thể gặp lại sau kỳ nghỉ 1 tháng 5 thôi.”

Kỳ Nghiên Hành đưa tay nhéo nhẹ má cậu: “Chơi vui vẻ nhé, đã nói cuối tuần sau dành cho anh rồi, vậy anh sẽ sắp xếp.”

“Anh muốn sắp xếp gì đây?” Nhiễm Chiếu Miên tò mò hỏi hắn.

Kỳ Nghiên Hành cười không nói gì, chỉ vào canh trong tay cậu: “Còn nóng đấy, mang vào cho em trai em uống đi, anh không làm phiền nữa.”

“Được thôi.” Nhiễm Chiếu Miên vẫn còn nhớ Triệu Nhiên Tinh trong phòng, vẫy tay với hắn: “Tạm biệt, đi đường cẩn thận nhé.”

Kỳ Nghiên Hành đang chuẩn bị lên xe, nghĩ đến điều gì đó: “Đúng rồi, vừa rồi…”

Nghe thấy giọng hắn, Nhiễm Chiếu Miên dừng bước, quay đầu nhìn về phía hắn: “Ừm? Vừa rồi sao vậy?”

Đôi mắt trong veo sáng ngời của đối phương mang vài phần nghi hoặc, giọng Kỳ Nghiên Hành liền ngừng lại. Sau đó cười lắc đầu: “Không có gì, về nếm canh xong nói cho anh biết hương vị thế nào.”

“Được.”

Nhiễm Chiếu Miên đáp rất dứt khoát, nhìn bóng dáng đối phương dần biến mất khỏi tầm mắt, Kỳ Nghiên Hành mới thu lại ánh mắt.

Chào tạm biệt xong, Nhiễm Chiếu Miên lên lầu về nhà, Triệu Nhiên Tinh nhìn cậu xách theo túi giữ ấm đi vào, tò mò hỏi: “Ai vậy? Còn mang canh đến nữa?”

Quan trọng là, mang cho Nhiễm Chiếu Miên thì không sao, nhưng đối phương còn mang cho cả em trai đang bệnh của cậu, mối quan hệ này không bình thường chút nào.

Nhiễm Chiếu Miên không giải thích nhiều: “Bạn cùng phòng của anh, cũng là đàn anh của anh.”

Nghe đến đó, Triệu Nhiên Tinh đã không còn hứng thú tò mò: “Ồ, vậy mối quan hệ giữa các anh trong ký túc xá cũng khá tốt nhỉ.”

“…”

Nhiễm Chiếu Miên thầm nhẩm mấy lần “thẳng nam 15 tuổi, thẳng nam 15 tuổi” trong lòng, kìm nén ý muốn nói tiếp.

Một lát sau, điện thoại cậu rung lên. Nhiễm Chiếu Miên nhìn, là tin nhắn của Quan Ngật gửi đến:

【 Quan Ngật: Kỳ Nghiên Hành đi rồi sao? 】

【 Nhiễm Chiếu Miên: …? 】

【 Quan Ngật: Đi rồi sao? 】

Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên ý thức được điều gì đó, lập tức gõ chữ:

【 Nhiễm Chiếu Miên: Đi được một lúc rồi 】

Quả nhiên, chưa đầy mười phút, chuông cửa trong nhà vang lên. Nhiễm Chiếu Miên vội vàng ra mở cửa, Quan Ngật liền đứng ở đó.

Đối phương mặt lạnh tanh, nói thẳng: “anh có biết không…”

Giọng nói đột nhiên dừng lại, ánh mắt Quan Ngật rơi xuống phía sau cậu, nhìn thiếu niên đang nằm lì trên sô pha, sắc mặt càng khó coi: “cậu ta sao lại ở đây?”

Triệu Nhiên Tinh lườm một cái rõ to, lại nằm xuống sô pha: “anh sao lại ở đây?”

Hai người này từ trước đến nay không hợp nhau, Nhiễm Chiếu Miên đau cả đầu: “Im đi, không được cãi nhau.” Cậu lùi lại một bước: “Vào nói chuyện.”

Quan Ngật thay giày vào nhà, cùng Nhiễm Chiếu Miên đi ra ban công, tâm trạng không tốt nói: “Tình hình của cậu ta sao rồi?”

Nhiễm Chiếu Miên làm một động tác ngăn cản: “Khoan đã, chuyện của Tỉnh Tỉnh lát nữa anh giải thích, trước nói chuyện đàn anh của anh đã.”

Quan Ngật cười lạnh một tiếng, âm dương quái khí nói: “Ồ, đàn anh của anh cơ à? đàn anh của anh vừa rồi suýt chút nữa đụng phải em đấy.”

Bị đối phương châm chọc mấy câu, Nhiễm Chiếu Miên cảnh cáo: “em đừng ép anh nhắc đến Giản Lê đấy nhé.”

“…”

Đối phương lập tức yên lặng, Nhiễm Chiếu Miên hài lòng, vội vàng nói: “Nói chuyện chính sự!”

Quan Ngật lạnh lùng mở lời: “Vừa rồi em xuống xe ở cổng tiểu khu, nhận ra xe của hắn.”

Lần trước họ đi dã ngoại, cậu ta đã gặp xe của Kỳ Nghiên Hành, nhớ rõ biển số xe. Cho nên sau khi xuống xe, cậu ta theo bản năng liền muốn quay lại xe taxi. Nhưng không chắc Kỳ Nghiên Hành có thấy mình không, phản ứng quá kỳ lạ ngược lại sẽ gây nghi ngờ.

“Sau đó thì sao?”

“em liền tiện thể đi nhà bà Vương, chào hỏi bà ấy.”

Bà Vương trước đây là hàng xóm của Nhiễm Chiêu Mạn, hai năm trước dọn đến ở cùng con trai.

Nhiễm Chiếu Miên im lặng một lúc, sau đó nói: “Vừa rồi đàn anh không nói chuyện này, anh ấy có thể cho rằng chỉ là trùng hợp.”

Quan Ngật hỏi: “anh biết hắn đến đây sao?”

Nhiễm Chiếu Miên gật đầu: “Đã gọi điện cho anh rồi.”

“Vậy thì còn đỡ.”

Biết Kỳ Nghiên Hành đến, ít nhất Nhiễm Chiếu Miên trong lòng có chuẩn bị. Quan Ngật nghĩ, dù mình xuất hiện Nhiễm Chiếu Miên không dự đoán được, đối phương cũng sẽ không tốn nhiều lời, càng không làm những chuyện gây hiểu lầm, ngơ ngác đợi Kỳ Nghiên Hành tóm gọn.

Nghĩ đến đây, Quan Ngật cười lạnh một tiếng. “em xem lần sau hắn đánh úp thì anh làm sao.”

Không nghe thấy người đáp lại, Quan Ngật nhìn về phía cậu. Trên mặt Nhiễm Chiếu Miên không có sự tức giận vì bị chọc ghẹo, cũng không có vẻ may mắn thoát đuọc.

“anh sao vậy?”

Nhiễm Chiếu Miên lắc đầu, thất thần nhìn về phía đường cao tốc xa xa, không nói thêm gì.

Quan Ngật cũng trầm mặc xuống, sau đó lập tức đổi chủ đề: “Vậy Triệu Nhiên Tinh sao lại thế này?”

Nhiễm Chiếu Miên xuyên qua cửa sổ sát đất nhìn người trong nhà, giải thích đơn giản một chút. Cậu nhàn nhạt nói: “cũng bị Triệu Tuyền quấy rầy, vừa lúc lần này xử lý dứt điểm luôn, tốt nhất sau này đều không cần qua lại với gia đình ba người họ nữa.”

Quan Ngật đáp: “Thật sự nên để dì giải quyết.” Nói xong, cậu ta liền định xoay người rời đi về nhà mình: “Đi đây.”

Nhiễm Chiếu Miên vội vàng gọi cậu ta lại, cười lạnh một tiếng: “Chuyện của anh thì em hỏi rõ mồn một, chuyện của em thì lại giấu, không thấy phiền phức lắm sao?”

Quan Ngật: “…”

Nhìn bóng dáng đối phương vội vàng rời đi, Nhiễm Chiếu Miên mới không nhịn được bật cười, rồi bước vào nhà.

Triệu Nhiên Tinh tò mò nhìn một cái, lại nhìn về phía Nhiễm Chiếu Miên: “anh ta sao vậy?”

Nhiễm Chiếu Miên lắc đầu: “Không có gì.”

Nhiễm Chiếu Miên đi vào phòng thu dọn hành lý, rồi nói: “Lát nữa anh sẽ gửi mật khẩu nhà anh cho em, mấy ngày tới em muốn ở đây thì cứ ở, mỗi ngày sẽ có dì giúp việc đến nấu cơm cho em.”

Đối phương tối qua không về, cũng không thấy nhà họ Triệu có ai liên hệ quan tâm một chút.

Triệu Nhiên Tinh khó chịu nói: “Ai muốn ở nhà của anh.”

“Vậy em đi đi.”

Triệu Nhiên Tinh: “…”

Nhiễm Chiếu Miên lười biếng đến mức không muốn nói thêm lời vô nghĩa với cậu ta, nếu không phải quá đường đột, sợ làm Nhiễm Minh Chi giật mình, cậu hận không thể tóm lấy người này cùng mình đi luôn.

Chuyến bay đến thành phố B lần này, dù tự nhiên hơn rất nhiều, nhưng trong lòng cậu rốt cuộc vẫn chất chứa chuyện, không được nhẹ nhõm như vậy.

Kỳ Nghiên Hành nhận được tin nhắn của Nhiễm Chiếu Miên khi đang làm việc. Đối với người khác là kỳ nghỉ 1 tháng 5, nhưng với hắn vẫn còn chuyện cần phải giải quyết gấp.

【 Nhiễm Chiếu Miên: Hồi hộp quá, hồi hộp quá, hồi hộp quá 】

Kỳ Nghiên Hành không nhịn được cười:

【 Kỳ Nghiên Hành: Không sao đâu, thử dựa dẫm vào người lớn một chút đi 】

【 Kỳ Nghiên Hành: Lúc em khuyên em trai chẳng phải nói một tràng sao? 】

【 Nhiễm Chiếu Miên: Sao mà giống nhau được, đạo lý lớn đương nhiên ai cũng nói được! 】

Kỳ Nghiên Hành đang định nói chuyện đàng hoàng với cậu, tin nhắn đối phương đã gửi đến:

【 Nhiễm Chiếu Miên: em phải đăng ký chuyến bay rồi, lát nữa nói chuyện với anh nhé, bye~】

【 Kỳ Nghiên Hành: Mọi chuyện thuận lợi nhé 】

Kỳ Nghiên Hành đang định đặt điện thoại xuống, một cuộc gọi liền đến.

“Alo, chú út?”

Giọng Kỳ Tầm Chu hiếm khi nghiêm túc: “Về Tranh Tô đi, ông nội xảy ra chuyện rồi.”

Nhiễm Chiếu Miên khi hạ cánh, cảm thấy có chút mệt mỏi, xoa xoa cái gáy đang đau nhức của mình, đẩy vali đi về phía ngoài sân bay. Lên xe xong, cậu mới lấy điện thoại ra, chuẩn bị báo cho Kỳ Nghiên Hành biết mình đã đến nơi an toàn.

Liền phát hiện mấy tiếng trước, đối phương đã gửi cho cậu một tin nhắn.

【 Kỳ Nghiên Hành: Mấy ngày gần đây có chút việc gấp, có thể không kịp trả lời tin nhắn, gặp lại sau kỳ nghỉ 1 tháng 5 nhé 】

Nhiễm Chiếu Miên sững sờ, muốn hỏi là việc gấp gì. Nhưng vừa mới gõ mấy chữ, liền chậm rãi xóa bỏ, lo lắng làm phiền đối phương. Ngón tay do dự một chút trên màn hình, cuối cùng trả lời một chữ “Được”.

Tắt màn hình điện thoại, Nhiễm Chiếu Miên nhìn ra ngoài cửa sổ, gần đây thời tiết không được tốt lắm, toàn bộ thành phố B đều là sương mù mịt mờ. Những đám mây đen nặng trĩu khiến lòng người nặng nề, có cảm giác khó thở. Nhiễm Chiếu Miên hạ cửa kính xe xuống, để gió tràn vào khoang xe.

Đi đường vất vả, về đến nhà, cậu lập tức rửa mặt xong mới cảm thấy thoải mái hơn, sau đó ra khỏi phòng. Nhiễm Minh Chi đang ở trong phòng khách, nhìn thấy cậu đi ra, liền hỏi: “Sao vậy, không ngủ được?”

Nhiễm Chiếu Miên có chút ngượng ngùng mà véo véo vành tai mình, nhìn thấy Lucas cũng ở đó, cậu mới yên tâm một chút. Lát nữa nói chuyện với Nhiễm Minh Chi xong, có thể có một người trưởng thành thân thiết ở bên cạnh bà an ủi, khuyên giải.

“Mẹ, con có một vài chuyện muốn nói với mẹ.”

Không nói rõ ràng, cậu có lẽ không thể nghỉ ngơi tốt được.

Khi hai mẹ con nói chuyện xong, đã hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua. Họ chưa bao giờ có một cuộc trò chuyện tâm sự dài dòng đến thế, Nhiễm Chiếu Miên nằm trên đùi Nhiễm Minh Chi, nhất thời cảm thấy có chút bàng hoàng.

Cứ như vậy mà nói ra hết sao?

Cậu quay đầu, có chút bất an lại lo lắng nhìn về phía Nhiễm Minh Chi. Một bàn tay đã đặt xuống, nhẹ nhàng xoa mặt cậu: “Bây giờ cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút nào chưa?”

Nhiễm Chiếu Miên trong lòng đau xót, vội vàng gật đầu: “Vâng.”

“Miên Miên của chúng ta có phải mệt mỏi rồi không?” Nhiễm Minh Chi nhẹ giọng nói: “Phần còn lại cứ giao cho mẹ là được, đi ngủ một giấc thật ngon đi, tỉnh dậy chỉ nghĩ tiếp theo đi đâu chơi, được không?”

Nhiễm Chiếu Miên chậm rãi chớp mắt một cái: “Được ạ.”

Nhiễm Chiếu Miên ngoan ngoãn về phòng, chuẩn bị ngủ nghỉ. Nhưng nhìn tin nhắn chưa được trả lời của Kỳ Nghiên Hành trên điện thoại, cậu có chút không yên lòng, tìm Chu Húc Đông:

【 Nhiễm Chiếu Miên: Anh Húc Đông, hôm nay anh có tiếp xúc với đàn anh không? 】

Gửi xong, cậu nhìn thời gian trên điện thoại, hiện tại trong nước chắc khoảng 6 giờ sáng. Lại là kỳ nghỉ, không biết Chu Húc Đông sẽ ngủ đến mấy giờ. Rõ ràng cơ thể rất mệt mỏi, nhưng trong đầu lại vô cùng linh hoạt, đến nỗi cậu nhất thời có chút không ngủ được.

Mãi đến hơn hai tiếng sau, Nhiễm Chiếu Miên mơ mơ màng màng bị điện thoại đánh thức, phát hiện là Chu Húc Đông trả lời cậu:

【 Chu Húc Đông: Nghiên Hành về Tranh Tô rồi, cậu ấy không nói với em sao? 】

Nhiễm Chiếu Miên sững sờ: 【 Nhiễm Chiếu Miên: Sao vậy ạ? 】

【 Chu Húc Đông: Hình như nhà có chuyện gì đó, tình hình cụ thể anh cũng không rõ lắm, cậu ấy chỉ nhờ anh giúp xin thêm hai ngày nghỉ sau kỳ nghỉ 1 tháng 5 】

Nhiễm Chiếu Miên lập tức ngồi dậy từ trên giường. Do dự một chút, cậu tìm ra WeChat của Kỳ Tầm Chu trong điện thoại.

Nhiễm Minh Chi có chút không ngủ được, khoác áo ngủ nhìn bóng đêm bên ngoài, Lucas ở bên cạnh bầu bạn với bà. Vừa rồi trước mặt Nhiễm Chiếu Miên, bà không thể để cảm xúc mình bùng nổ hơn đứa trẻ, đối phương vốn đã bất an, lại còn luôn lo lắng quá mức cho bà. bà phải làm Nhiễm Chiếu Miên yên lòng.

Vừa về đến phòng, lòng bà hoàn toàn sụp đổ, cảm xúc hoàn toàn vỡ òa, khóc lớn một trận. Ngay cả bây giờ nghĩ lại, bà cũng cảm thấy vô cùng đau lòng.

“Em không phải là một người mẹ đủ tư cách, còn phải dựa vào hai đứa nhỏ để hoàn thiện cuộc đời mình, lúc đó chúng nó đều còn nhỏ như vậy.”

“Nghĩ đến những gì hai đứa nhỏ phải chịu đựng, lòng em sao cũng không thể yên được.”

“em quá tự cho là đúng.” Nhiễm Minh Chi tự trách nói.

Lucas đưa tay nắm lấy bà, dịu dàng vỗ về lưng bà: “Em nhất định là người mẹ tốt nhất, chúng nó mới có thể vì em mà suy nghĩ như vậy.”

Nhiễm Minh Chi đang định mở lời, liền nghe thấy bên ngoài có động tĩnh truyền đến. Họ mở cửa đi ra, liền nhìn thấy Nhiễm Chiếu Miên mặc chỉnh tề, xách theo chiếc vali nhỏ đang vội vã muốn xuống lầu.

“Miên Miên?”

Nhiễm Chiếu Miên có chút bất ngờ, cậu vội vàng tiến lên nói: “Con vốn định nhắn tin cho mẹ, bây giờ có cơ hội giải thích trực tiếp cũng tốt, con có thể phải về nước trước.”

Nhiễm Minh Chi kinh ngạc mở lời: “Bây giờ sao? Nhưng con còn chưa nghỉ ngơi mà.”

“Con ngủ trên máy bay là được.” Nhiễm Chiếu Miên nói lời xin lỗi với Nhiễm Minh Chi: “Thật xin lỗi mẹ, con có việc rất quan trọng, lần sau có cơ hội con lại cùng mẹ đi nghỉ dưỡng nhé.”

Thấy cậu đã hạ quyết tâm, Nhiễm Minh Chi không ngăn cản nữa, cũng không hỏi nhiều là chuyện gì: “Mẹ chỉ lo con quá mệt mỏi, nếu là việc gấp thì đi đi, đến nơi gọi điện cho mẹ nhé.”

Nhiễm Chiếu Miên ôm Nhiễm Minh Chi và Lucas một cái: “Con gọi xe rồi, không cần đưa đâu, ngày mai giúp con xin lỗi Brina nhé.”

Nhiễm Minh Chi gật đầu, sau đó nhìn đối phương vội vàng xuống lầu rời đi, khẽ thở dài.

Chuyến bay của Nhiễm Chiếu Miên từ thành phố B bay thẳng đến Hải Thành, sau đó từ Hải Thành đi tàu cao tốc mới đến Tranh Tô. Hơn nữa lệch múi giờ, gần như là từ một đêm khuya luân chuyển sang một đêm khuya khác.

Kỳ Tầm Chu lái xe đến đón cậu, khi nhận được điện thoại của đối phương còn sững sờ một chút, vì không dự đoán được Nhiễm Chiếu Miên sẽ đặc biệt đi một chuyến. Mà khi Kỳ Tầm Chu thực sự nhìn thấy đối phương, phát hiện mình vẫn còn đánh giá thấp.

“con từ đâu đến vậy?”

Vẻ mệt mỏi trên người đối phương có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường, tuyệt đối không chỉ đơn thuần là từ Bắc thị chạy đến Tranh Tô.

“thành phố B.”

Kỳ Tầm Chu sững sờ, ngay sau đó tự trách nói: “Biết thế đã không nói chuyện này với con.”

Nhiễm Chiếu Miên ngồi ở ghế phụ, chậm rãi nhắm mắt lại: “Không sao ạ, liên lạc không được đàn anh, không nói con ngược lại trong lòng càng lo lắng.”

Trong khoang xe kín mít, cậu rõ ràng ngửi thấy mùi thuốc sát trùng trên người Kỳ Tầm Chu, rất rõ ràng là từ bệnh viện đến. Lời nói tiếp theo của đối phương cũng chứng minh điều này.

“Tiểu Thất ở bệnh viện hơn hai mươi tiếng đồng hồ, chú bảo nó về nghỉ ngơi, chắc điện thoại đã hết pin từ lâu, bây giờ cũng không có tâm tư xem, chú ở bệnh viện cũng không liên hệ được với nó.”

Nhiễm Chiếu Miên mở mắt, nhìn về phía Kỳ Tầm Chu bên cạnh, vẻ mặt đối phương cũng mang vài phần u sầu và mệt mỏi.

“con tự tiện đến đây có làm phiền chú không?”

Kỳ Tầm Chu cười lắc đầu: “Đến đúng lúc lắm, Tiểu Thất nhất định rất cần con.” Kỳ Tầm Chu ôn hòa nói: “Vất vả rồi.”

“Ông nội ... thế nào rồi ạ?”

Cậu trên WeChat chỉ biết được một số thông tin cơ bản, chỉ biết ông nội vì vấn đề huyết áp mà choáng váng, không cẩn thận ngã từ cầu thang xuống, đập đầu, tình hình có chút không tốt.

Nhắc đến chuyện này, nụ cười trên môi Kỳ Tầm Chu nhạt đi: “Não bị sưng nên đã đưa vào phẫu thuật, bây giờ vẫn chưa tỉnh, vẫn đang trong quá trình theo dõi.”

Người lớn tuổi, tình hình sau phẫu thuật đều rất quan trọng, tồn tại nguy cơ biến chứng. Nhiễm Chiếu Miên nặng trĩu tâm sự nhìn ra ngoài cửa sổ, trong khoang xe cũng yên tĩnh trở lại.

Hai người rất nhanh đến nhà họ Kỳ ở Tranh Tô, không gian bên trong rộng lớn, gần như là một bước một cảnh, dù là ban đêm, nhưng ánh đèn sáng rực, mang đến một vẻ đẹp khác biệt so với ban ngày. Chỉ là bây giờ ai cũng không có tâm tư mà nhìn kỹ.

Vừa vào cổng không lâu, vừa lúc gặp một người đàn ông từ bên trong đi ra, Nhiễm Chiếu Miên nghe thấy Kỳ Tầm Chu bên cạnh gọi một tiếng “Anh”. Người đàn ông trông có vài phần tương tự Kỳ Nghiên Hành, Nhiễm Chiếu Miên nhìn thêm vài lần.

Khi người đó đi rồi, Kỳ Tầm Chu chú ý đến ánh mắt cậu, cười nói: “Là bố của Tiểu Thất.”

Dù đã có dự đoán, Nhiễm Chiếu Miên vẫn sững sờ một chút.

“Xem vẻ mặt con, Tiểu Thất có phải đã nói với con chuyện bố mẹ nó ly hôn không?”

Nhiễm Chiếu Miên gật đầu.

Kỳ Tầm Chu nghiêng đầu nhìn về phía cậu: “Vậy Tiểu Thất có nói với con không, nó đến năm 18 tuổi mới biết chuyện này?”

Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên dừng bước, đối mặt với ánh mắt của Kỳ Tầm Chu.

Kỳ Tầm Chu cười với cậu: “Đã từ thành phố B chạy đến đây rồi, nói cho con cũng không có gì, chắc Tiểu Thất sẽ không bao giờ nói....”

“Bố mẹ Tiểu Thất không cùng một đường, lúc trước yêu nhau vội vã, không yêu cũng đột ngột, nhưng bất kể yêu hay không yêu, từ khi Tiểu Thất sinh ra, họ đều không hề tận tâm với nó.”

“Cả nhà họ Kỳ, cố tình lại có một cây măng xấu xí như anh hai chú.”

Kỳ Tầm Chu cười châm chọc một tiếng, hoàn toàn mặc kệ đang mắng chính anh trai mình.

“Nhưng những người khác đều là măng tốt, ở một mức độ nào đó, đối với Tiểu Thất mà nói cũng là một chuyện tàn nhẫn.”

“Bởi vì Tiểu Thất luôn nhìn những người lớn khác yêu thương con cái của họ như thế nào, dù người khác cũng rất quan tâm nó, nhưng vai trò của cha mẹ rốt cuộc khó có thể thay thế.”

“Lúc còn rất nhỏ, Tiểu Thất đã hỏi ông nội, nói ông và bà nội rất yêu con cái  nhưng tại sao con lại không có bố mẹ yêu thương?”

Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy trái tim mình như bị đ///âm một nhát, nỗi đau âm ỉ dâng lên. Giọng Kỳ Tầm Chu vẫn tiếp tục.

“Lúc đó ông nội Tiểu Thất đau lòng ch///ết đi được, ông ấy từ trước đến nay rất cưng Tiểu Thất, nhưng có lẽ vì quá đau lòng, đầu óc mơ hồ, ông ấy đã làm một chuyện hồ đồ.”

“Ông ấy giấu chuyện anh hai và chị dâu chú ly hôn, yêu cầu họ với tư cách bố mẹ đối xử tốt với Tiểu Thất, làm cho Tiểu Thất vui vẻ.”

“Anh hai chú thì có việc muốn nhờ, đương nhiên đồng ý; còn về chị dâu, ông nội lấy việc đầu tư vô điều kiện vào hướng nghiên cứu khoa học của chị ấy làm điều kiện trao đổi, chị ấy đương nhiên cũng đồng ý.”

“Vì thế những ngày sau, tình hình biến thành, hai người họ dù bận rộn công việc, nhưng vẫn dành thời gian cố định, đưa Tiểu Thất ra ngoài chơi, quan tâm nó.”

“Nhưng cảm giác đó cứ như là nhiệm vụ đúng giờ điểm danh, làm người ta không cảm nhận được hơi ấm của tình cảm chân thật.”

“Tiểu Thất ban đầu cũng vui vẻ, nhưng khi lớn hơn một chút, cũng dần ý thức được bố mẹ thật sự không yêu mình đến vậy, nhưng đối với nó có trách nhiệm, cũng đủ rồi.”

Kỳ Tầm Chu khẽ nhếch môi: “Nhưng rốt cuộc đều là giả dối, Tiểu Thất năm 18 tuổi vẫn biết được sự thật, một âm mưu, như một buổi diễn của Truman vậy.”

Một cơn gió đêm thoảng qua, Nhiễm Chiếu Miên cảm nhận được vài phần hơi lạnh.

“Nếu nói, ông nội là xuất phát từ một tấm lòng yêu thương hết mực, mà làm chuyện hồ đồ đó, thì chú còn chưa nói đến tình hình của ông ấy và anh hai chú.”

“Sợ người nhà không cho phép, anh hai và chị dâu đã âm thầm ly hôn, nhưng không bao lâu sau mẹ chú qua đời, bà ấy thương Tiểu Thất, biết rằng cặp vợ chồng kia không đáng tin cậy.”

“Cho nên khi luật sư công bố việc phân chia tài sản cá nhân của bà ấy, trong đó có một điều, chính là yêu cầu hai vợ chồng họ phải chăm sóc tốt cho Tiểu Thất.”

“Phần tài sản thuộc về anh hai chú, phải chờ đến khi Tiểu Thất 18 tuổi ký tên đồng ý, mới có hiệu lực.”

“Con nói xem, những điều anh hai chú làm và những điều ông nội yêu cầu có phải là trùng hợp không? Anh hai chú thậm chí còn yêu cầu ông nội giấu giếm.”

“Những chuyện hồ đồ do tình cảm thuần túy gây ra, vẫn còn đường cứu vãn, nhưng một khi xen lẫn lợi ích, thì tình hình trong đó liền không thể nói rõ ràng được.”

“Ông nội yêu thương mọi đứa con của mình, Tiểu Thất có thể sẽ nghĩ, vào khoảnh khắc bố nó cầu xin ông nội, ông nội bao nhiêu phần là vì yêu nó, và bao nhiêu phần là vì giúp con trai lấy được phần tài sản kia, mới có lời nói dối như vậy?”

Nhiễm Chiếu Miên dừng lại tại chỗ, cảm giác mình như rơi vào hầm băng, khó mà bước thêm một bước. Kỳ Tầm Chu cũng dừng lại, nhìn về phía chân trời đen tối xa xăm, lẩm bẩm nói:

“Trước kia Tiểu Thất xem ông nội như người thân thiết nhất, từ trước đến nay không lớn không nhỏ, đôi khi còn gọi thẳng tên ông ấy.”

“Bây giờ thì lại quy củ, tôn kính mà gọi ông ấy một tiếng ông nội, bởi vì mỗi lần muốn đến gần, đều sẽ không khỏi nhớ đến, ông ấy vẫn là cha của bố nó.”

Kỳ Tầm Chu nhẹ nhàng vỗ vai cậu, dẫn người tiếp tục đi về phía trước.

“Tiểu Thất đương nhiên biết ông nội yêu nó, bao nhiêu năm nay cưng chiều đến cực điểm không thể giả dối, trong đó tình cảm chân thật ai cũng có thể cảm nhận được.”

“Nhưng Tiểu Thất sợ hãi trong đó xen lẫn những thứ khác, nó muốn tình cảm trăm phần trăm thuần khiết.”

“Mấy năm nay, họ chưa từng nói chuyện này đàng hoàng, Tiểu Thất không muốn nghe ông nội giải thích, sợ nhận được không phải kết quả mình muốn.”

Kỳ Tầm Chu cười một tiếng, mang theo vài phần chua xót và bất lực: “Nhưng ông nội thật sự đã xảy ra chuyện, liền không còn cơ hội có được một câu trả lời.”

Nói rồi, Kỳ Tầm Chu dừng bước, nhìn về phía trước: “Đến rồi.”

Nhiễm Chiếu Miên nhìn theo ánh mắt Kỳ Tầm Chu, liền thấy bóng dáng thanh niên cao lớn, thẳng tắp đứng một mình trước một cái cây, ngửa đầu nhìn những cành lá xum xuê đến thất thần. Hắn dường như đã biến thành một bức tượng im lặng, đông cứng.

“Đó là năm nó sinh ra, ông nội tự tay trồng đấy.”

Dường như nghe thấy tiếng họ, thanh niên quay đầu lại nhìn. Nhìn thấy Nhiễm Chiếu Miên, ánh mắt hắn dường như sáng lên, mang theo sự bất ngờ và ngạc nhiên.

Kỳ Tầm Chu nhìn Nhiễm Chiếu Miên lập tức chạy vội đến trước mặt Kỳ Nghiên Hành. Thanh niên vốn có bờ vai thẳng tắp, lưng dần dần khom xuống từng tấc. Như thể trút bỏ tất cả phòng bị và vỏ bọc cứng rắn. Cuối cùng, cúi đầu, vùi vào hõm vai của người trước mặt.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...