Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?

Chương 62



Kỳ Nghiên Hành cảm nhận được hơi thở của đối phương ở chóp mũi, vô thức dụi vào hõm vai đối phương, sự mệt mỏi thoáng chốc dâng lên.

“Sao lại đến đây, không phải đang ở với mẹ sao?”

Đầu đối phương đặt ngay trên vai mình, giọng nói cũng cực kỳ gần, gần như ở ngay bên tai. Có lẽ vì lâu rồi không ngủ, giọng nói mang theo vài phần khàn khàn, nghe có vẻ đặc biệt nhẹ nhàng.

Nhiễm Chiếu Miên đau lòng đến muốn khóc, đưa tay ôm lấy cổ hắn, ôm chặt lấy hắn.

“Liên lạc không được với anh, em không yên tâm, liền nhắn tin cho chú út.”

Kỳ Nghiên Hành sờ sờ người mình, không tìm thấy điện thoại, ngay sau đó mới nghĩ đến điều gì đó: “Luôn ở bệnh viện, điện thoại đã hết pin, sau khi về cũng trực tiếp đi rửa mặt, ra ngoài không mang theo bên người, xin lỗi em.”

Nhiễm Chiếu Miên lắc đầu: “Không sao.”

Nghe ra giọng đối phương không đúng, Kỳ Nghiên Hành vội vàng đứng thẳng người, nhìn về phía đôi mắt đối phương. Hốc mắt đỏ hoe, vẻ mặt muốn khóc nhưng không khóc thành tiếng. Hắn đưa tay nhẹ nhàng khẽ chạm vào hàng mi ướt đẫm của đối phương.

“Chú út của anh đã nói gì với em vậy? Sao lại chọc em khóc thế này?”

Nhiễm Chiếu Miên hít hít mũi: “Nói nhiều lắm...là anh làm em khóc đấy.”

Kỳ Nghiên Hành khẽ cười một tiếng, kéo tay cậu đi vào nhà. Nhiễm Chiếu Miên hỏi hắn: “Đi đâu vậy?”

“Về phòng ngủ.”

Kỳ Tầm Chu chỉ biết Nhiễm Chiếu Miên từ thành phố B vội vàng trở về, nhưng Kỳ Nghiên Hành còn biết, đối phương đã bay từ Bắc thị lúc nào. Tính thời gian xuống, đối phương đến chỗ mẹ không bao lâu, liền lập tức quay lại. Giống như hắn, gần như hơn hai mươi tiếng đồng hồ hoàn toàn không nghỉ ngơi, thậm chí vì đi đường vất vả, còn mệt mỏi hơn.

Hiện tại đôi mắt đối phương đầy tơ máu, Kỳ Nghiên Hành chỉ muốn cậu ngủ một giấc thật ngon.

Nhiễm Chiếu Miên ngoan ngoãn được hắn nắm tay đưa đến một căn phòng, cậu nhìn thấy vali của mình đã được đặt ở bên trong.

Kỳ Nghiên Hành giải thích: “Đồ đạc trong phòng đều sạch sẽ, trong phòng vệ sinh cũng có đồ dùng vệ sinh mới.”

“Phòng anh ở ngay bên phải sau khi em ra khỏi cửa, có chuyện gì cứ tìm anh bất cứ lúc nào.”

Thấy đối phương nhìn mình hồi lâu, Kỳ Nghiên Hành xoa đầu cậu: “anh đợi em ra nhé.”

Nhiễm Chiếu Miên lúc này mới yên tâm, lập tức lấy quần áo chạy vào phòng vệ sinh. Sau đó đơn giản nhanh chóng rửa mặt xong.

Khi ra ngoài, liền nhìn thấy thanh niên đang đứng trong phòng nhìn ra bóng đêm bên ngoài qua cửa sổ chạm khắc tinh xảo, thất thần. Trên khuôn mặt đã lâu chưa được nghỉ ngơi mang vài phần mệt mỏi, lại có vẻ hơi mơ hồ.

Kỳ Nghiên Hành nhận thấy tay mình bị ai đó nắm lấy, hắn mới hoàn hồn. Quay đầu nhìn về phía Nhiễm Chiếu Miên bên cạnh, liền thấy đối phương kéo mình cùng đi đến giường.

Nhiễm Chiếu Miên vỗ vỗ bên cạnh mình: “Đến đây, chúng ta ngủ cùng nhau đi.” Cậu cảm thấy sau khi mình ngủ, đối phương rời đi cũng sẽ không nghỉ ngơi tốt.

Kỳ Nghiên Hành không nhịn được cười, cũng không từ chối, theo lực của đối phương nằm xuống. Hai người đều nghiêng người, đối mặt nhau, trong gang tấc, cảm nhận hơi thở của đối phương.

“Nhắm mắt lại đi.”

Kỳ Nghiên Hành liền ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Hắn ban đầu chỉ muốn dỗ Nhiễm Chiếu Miên, trong đầu đồ vật lộn xộn, một khắc không ngừng nghỉ, khó có thể yên tâm đi vào giấc ngủ. Nhưng thật sự nhắm mắt lại, có một cái đầu mềm mại tựa vào hắn, rúc vào cùng hắn. Thế là cả thế giới ồn ào đều yên tĩnh lại.

Hai người đều đã quá lâu không được nghỉ ngơi, đến nỗi giấc ngủ này đặc biệt dài, như muốn đến trời đất u ám, cũng không có ai đến quấy rầy họ.

Khi mở mắt ra lần nữa, đã là buổi chiều ngày hôm sau, mặt trời đã ngả về tây. Kỳ Nghiên Hành cảm giác cả người đều thả lỏng, mệt mỏi tan biến vào hư không, ngay cả đại não cũng minh mẫn hơn nhiều.

Người bên cạnh vẫn còn ngủ say, hắn nằm trên giường, khuỷu tay chống giường, nhìn khuôn mặt đối phương một lúc. Cuối cùng, thật sự không nhịn được mà cúi xuống, môi khẽ chạm vào đỉnh đầu cậu. Sau đó mới nhẹ nhàng xuống giường, đi bảo người chuẩn bị một ít đồ ăn.

Trái ngược với Kỳ Nghiên Hành, Nhiễm Chiếu Miên ngủ thật ra không tốt. Dù ngủ lâu, nhưng đó càng giống như bị bóng đè, khó thoát ra. Sau khi nói chuyện với Kỳ Tầm Chu, cậu vừa đau lòng, vừa sợ hãi và áy náy. Lời nói của đối phương lặp đi lặp lại vang vọng bên tai cậu.

Nhiễm Chiếu Miên bối rối hỏi Kỳ Tầm Chu: “đàn anh… có phải rất ghét người khác lừa dối mình không?”

Kỳ Tầm Chu suy nghĩ một chút: “Dối trá này, thật ra rất phức tạp, có đủ loại dối trá, cũng có đủ loại dối trá lớn nhỏ, rất khó đơn thuần dùng ghét hay không ghét để khái quát.”

“trên đời này, ai có thể hoàn toàn chân thành minh bạch mà tồn tại? Cứ nói Tiểu Thất đi, con thấy nó có vẻ như sẽ không nói dối không?”

Nghe thấy lời nói đùa của Kỳ Tầm Chu, Nhiễm Chiếu Miên cũng không cảm thấy nhẹ nhõm chút nào. Giọng đối phương vẫn tiếp tục.

“Chuyện này tính chất quá đặc biệt, ông nội hồ đồ, suy nghĩ quá đơn giản.”

“Cho rằng mình chỉ là đơn phương cưỡng cầu hai người đó, chỉ nghĩ rằng vai trò của họ là không thể thay thế, có thể mang lại thứ mà Tiểu Thất khao khát.”

“Ông ấy không có ý định hay ý nghĩ làm tổn thương Tiểu Thất, nhưng lại xem nhẹ, còn cặp vợ chồng kia thì sao?”

“Họ nhìn đứa trẻ này khao khát tình yêu của họ như vậy, mà vẫn giả vờ cứng nhắc, liệu họ có thấy rất buồn cười không?”

“Nếu nhìn họ từ góc độ của Tiểu Thất, sự giả tạo đó giống như sự trêu chọc và đùa cợt, huống hồ họ còn có những tính toán riêng.”

Nhiễm Chiếu Miên bị giam chặt tại chỗ, không thể thoát ra. Một cơn gió mạnh cuốn cậu vào trung tâm xoáy, gần như muốn xé nát cậu, cái lạnh từng chút một thấm vào xương tủy.

Trêu chọc và đùa cợt…

Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên mở mắt, nhìn thấy trần nhà xa lạ, cậu mới dần dần hoàn hồn, ý thức được mình đang ở đâu. Trên người có chút mồ hôi, mang theo một chút lạnh lẽo.

“Mơ thấy ác mộng à?”

Nhiễm Chiếu Miên theo giọng nói ôn hòa nhìn sang, liền thấy bóng dáng thanh niên bao phủ trong ánh hoàng hôn, tạo thành một hình cắt mảnh mai và đẹp đẽ. Đối phương từ chỗ bàn bên cạnh đi đến, ngồi xuống bên cạnh cậu. Ánh mắt dừng lại trên người cậu như màu hoàng hôn, mang theo sự ấm áp.

Nhiễm Chiếu Miên chậm rãi ngồi dậy, thẳng tắp nhìn đối phương, cổ họng khó khăn thốt ra: “Vâng.”

Kỳ Nghiên Hành lau mồ hôi trên thái dương cậu: “Ác mộng gì mà dọa em thành như vậy?”

Nhiễm Chiếu Miên lắc đầu: “Quên rồi.”

Thế là Kỳ Nghiên Hành cũng không hỏi thêm vấn đề này nữa, ngược lại nói: “Có đói bụng không? Chúng ta đi ăn một chút gì nhé.”

Nhiễm Chiếu Miên xuống giường, cùng đối phương đi ra ngoài.

“Ông nội sao rồi anh?”

Kỳ Nghiên Hành lắc đầu: “Vẫn chưa tỉnh.”

Nhiễm Chiếu Miên không nói gì nữa, nhẹ nhàng chạm vào cổ tay hắn.

Đến nhà ăn, bên trong còn có hai người trẻ tuổi ngồi, hai người mà Nhiễm Chiếu Miếu đều đã gặp qua. Một người là thanh niên cậu từng hiểu lầm trước đây, người kia từng dùng điện thoại của Triệu Nhiên Tinh gọi điện liên hệ cậu đến trường.

Nguyên Gia hướng về phía cậu cười: “Cuối cùng cũng được gặp người thật rồi, chào em nhé.”

Nhiễm Chiếu Miên chào hỏi: “Chào anh, thật ngại quá, là em đường đột.”

“Không sao đâu, còn phải cảm ơn em, nếu em không đến, anh cũng không biết làm sao để Tiểu Thất nghỉ ngơi.” Nguyên Gia rót một ly trà đẩy về phía Nhiễm Chiếu Miên: “Các trưởng bối đều còn ở bệnh viện, em cứ tự nhiên nhé.”

Nhiễm Chiếu Miên đáp lời, không từ chối. Mọi người trong lòng đều lo lắng cho ông nội ở bệnh viện, dù nhìn như trò chuyện bình thường, nhưng rốt cuộc cũng không được thoải mái lắm.

Ăn xong cơm, trên đường về phòng, Nhiễm Chiếu Miên nói: “Sáng mai em sẽ về Bắc thị.”

Kỳ Nghiên Hành nghiêng đầu nhìn về phía cậu, Nhiễm Chiếu Miên cười cười: “Để anh không phải bận tâm làm sao để chăm sóc em.”

Kỳ Nghiên Hành cúi đầu, đặt cằm lên vai cậu, đưa tay ôm chặt lấy cậu, khàn giọng nói: “Xin lỗi.”

“Chuyện này có gì mà xin lỗi, em lo lắng cho anh, xác nhận anh bây giờ ổn, thì không làm phiền thêm nữa.”

Cậu không nên ở lại lâu, cậu đến là khách. Khi rời khỏi nhà ăn, Nguyên Gia và Nguyên Khiêm nhìn cậu với ánh mắt xin lỗi, cảm thấy đã không tiếp đãi cậu tốt.

Thời điểm này không đúng chút nào, cả gia đình đều đang lo lắng cho người trong bệnh viện, cậu ở lại ngược lại sẽ khiến người khác phải bận tâm hơn, cũng có chút vượt quá giới hạn rồi.

“Không phải phiền phức đâu, em có thể đến thật sự rất tốt, anh rất vui khi bây giờ có thể nhìn thấy em.”

Nhiếu Chiếu Miên bật cười: “Vậy thì tốt rồi, ông nội sẽ không sao đâu.”

Kỳ Nghiên Hành sắc mặt dịu dàng, đứng thẳng người. Về mặt cá nhân, hắn hy vọng Nhiễm Chiếu Miên có thể ở lại mãi, ở ngay bên cạnh hắn. Chỉ là cuối cùng vẫn không giữ lại, không khí trong nhà bây giờ không tốt, những người khác khó tránh khỏi sẽ sơ suất với cậu. Nhưng không nên như vậy, cũng không cần thiết kéo đối phương vào bầu không khí đầy khói mù này.

Ngày hôm sau, Kỳ Nghiên Hành đẩy vali dẫn cậu đi ra ngoài.

“Vậy anh chú ý nghỉ ngơi nhé, ăn uống đầy đủ.”

Kỳ Nghiên Hành mang theo ý cười lẳng lặng lắng nghe. Đúng lúc này, điện thoại trong túi hắn đột nhiên reo.

“Alo, cô ạ?”

Nhiễm Chiếu Miên nhìn thấy thần sắc đối phương dần trở nên sáng bừng. Chờ đối phương cúp điện thoại, Nhiễm Chiếu Miên hỏi hắn: “Có phải ông nội tỉnh rồi không?”

“Cái này em cũng nhìn ra được sao?”

Nhiễm Chiếu Miên kéo vali của mình, cười nói: “Vậy anh còn chờ gì nữa? Đi nhanh đi.”

Còn chưa đợi đối phương nói chuyện, Nhiễm Chiếu Miên đã tiếp tục nói: “Không cần anh đưa đâu.”

Kỳ Nghiên Hành bật cười: “Vậy tài xế đưa thì được chứ.”

Nhiễm Chiếu Miên gật đầu.

Đối phương hiện tại phần lớn tâm trí đều đặt vào ông nội. Vì thế cậu không chậm trễ thời gian, chỉ nhanh chóng nói: “đàn anh, anh về Bắc thị sau nhớ liên lạc với em ngay nhé.”

Kỳ Nghiên Hành ngẩng đầu nhìn cậu một cái: “Được, sao lại nghiêm túc vậy?”

Nhiếu Chiếu Miên lòng nặng trĩu, không nói gì. Cậu hôm qua cả đêm cũng không ngủ được, quá giày vò, cậu không muốn tiếp tục lừa dối đối phương. Kỳ Nghiên Hành giải quyết xong chuyện bên này, cậu muốn lập tức nói cho hắn biết.

Cậu hiện tại thậm chí còn may mắn vì mình lúc trước đã không hấp tấp mà thổ lộ tình cảm với đối phương một cách không rõ ràng. Một mối tình trộn lẫn dối trá, mọi chuyện sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều. Ít nhất, trước khi mọi thứ bắt đầu, đối phương có quyền được biết sự thật.

Nhiễm Chiếu Miên trở về Bắc thị, kỳ nghỉ 1 tháng 5 thoáng chốc trôi qua.

Kỳ Nghiên Hành xin nghỉ thêm hai ngày, một tuần, đủ để xác định rõ tình trạng sức khỏe của ông nội. Không có biến chứng, cũng không ảnh hưởng đến khả năng nhận thức của não bộ. Chỉ là một cú ngã như vậy, đối với người lớn tuổi mà nói, ít nhiều cũng sẽ làm cơ thể suy yếu đi chút ít. Nhưng đây đã là tình huống tốt nhất rồi.

Nhận được tin tức, Nhiễm Chiếu Miên cũng cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

Trên sân thượng trống trải, Nhiễm Chiếu Miên nằm trên ghế dài phơi nắng, nhưng trên người lại không có nhiều hơi ấm. Bên cạnh có một người đi đến: “Sao từ Tô thị về lại nặng trĩu tâm sự thế?”

Nhiễm Chiếu Miên mở mắt, nhìn về phía Quan Ngật bên cạnh, cười một tiếng: “Đang đếm ngược cái ch//ết đây, đàn anh tối nay về, anh muốn nói thẳng với anh ấy.”

Nhắc đến chuyện này, Quan Ngật trầm mặc ngồi xuống bên cạnh cậu, nhìn về phía chân trời rộng lớn tươi đẹp phía xa.

Kỳ Nghiên Hành nhìn tin nhắn trên điện thoại không có ai trả lời, bất đắc dĩ nghĩ, còn nói vừa về sẽ liên lạc ngay. Bây giờ hắn liên lạc, nhưng lại không thấy trả lời gì cả.

Ông nội đã được sắp xếp ổn thỏa, hắn cũng đã đổi vé máy bay, về Bắc thị sớm hơn dự kiến. Hắn đẩy cánh cửa lớn của phòng sinh hoạt câu lạc bộ thể thao ra, bên trong lác đác có người đang nói chuyện phiếm.

Thấy hắn bước vào, Tỉnh Xuyên ngạc nhiên chào hắn: “đàn anh!”

Kỳ Nghiên Hành quét mắt nhìn quanh phòng, nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc.

“Tôi nghe Chu Húc Đông nói, Nhiễm Chiếu Miên đến tham gia hoạt động câu lạc bộ, sao không thấy cậu ấy ở đây?”

Tỉnh Xuyên “Ồ” một tiếng: “Hôm nay thời tiết đẹp, chắc là đi phơi nắng trên tầng cao nhất, không chắc nữa, anh tìm cậu ấy sao không gọi điện…”

Nói rồi, Tỉnh Xuyên liền ngừng lại, cười chỉ vào một vị trí không xa: “Điện thoại ở đây này.”

Kỳ Nghiên Hành nhìn sang, quả nhiên thấy điện thoại của Nhiễm Chiếu Miên.

Tỉnh Xuyên nhét vào tay hắn một món ăn vặt: “Chắc là lát nữa cậu ấy quay lại ngay.”

Kỳ Nghiên Hành cười cười, nhìn món đồ trong tay, là một miếng bánh táo. Bao bì tinh xảo đặc biệt, không giống lắm với đa số các tiệm bánh trên thị trường. Miếng bánh này rõ ràng không phải làm từ khuôn, hoàn toàn dựa vào tạo hình thủ công, cần rất nhiều tâm sức, cửa hàng thông thường không có khả năng làm loại công việc tốn sức này. Hắn mở ra nếm thử, hương vị không quá ngọt, vừa vặn.

“Cái này cậu mua ở đâu vậy?”

Kỳ Nghiên Hành đã ăn qua một lần, lần đó khi hắn bị thương, Nhiễm Chiếu Miên mang cho hắn, hắn còn bảo Thịnh Văn Tuyên nếm thử.

Tỉnh Xuyên nhìn miếng bánh táo trong tay: “Cái này á, bên ngoài không mua được đâu, hội trưởng mang đến đấy.”

“Hình như là bố cậu ấy tự tay làm, sướng thật, nhà có người khéo tay như vậy, ngày nào cũng được ăn ngon.”

Kỳ Nghiên Hành tay khựng lại, nhìn về phía Tỉnh Xuyên: “Bố Quan Ngật sao?”

Nói đến Quan Ngật, Kỳ Nghiên Hành lúc này mới phát hiện, cậu ta cũng không có ở đây.

“Quan Ngật đâu?”

Tỉnh Xuyên nghi hoặc gãi đầu: “Đi ra ngoài hóng gió rồi.” Nói rồi, nhìn bóng lưng Kỳ Nghiên Hành rời đi, Tỉnh Xuyên hỏi: “đàn anh, anh đi đâu vậy?”

Kỳ Nghiên Hành đi về phía tầng cao nhất, lòng trĩu nặng. Không phải bây giờ hắn mới cảm thấy không ổn. Chỉ là vì đó là Nhiễm Chiếu Miên, nên hắn chưa bao giờ đi truy hỏi lời nói của đối phương. Hắn cũng chưa bao giờ đi xem xét kỹ lưỡng tình hình cụ thể của hai người đó. Nhiễm Chiếu Miên nói gì, hắn tin nấy.

Nhưng chỉ cần thoát ly khỏi lời nói của đối phương, không bị bất kỳ ai ảnh hưởng, hoàn toàn quan sát bằng thị giác độc lập của mình, là có thể phát hiện rất nhiều mâu thuẫn và điểm không phù hợp.

Ví dụ như, thái độ của Nhiễm Chiếu Miên đối với Giản Lê. Ví dụ như, sự tiếp xúc cơ thể giữa họ không có bất kỳ sự chống cự hay bài xích nào. Còn lần trước, thấy Quan Ngật trong khu chung cư của Nhiễm Chiếu Miên.

Cho đến bây giờ, miếng bánh táo kia rốt cuộc không thể che giấu được nữa.

Sân thượng không có cửa, đi qua chỗ ngoặt, bước chân Kỳ Nghiên Hành dừng lại. Hắn nghe thấy giọng Quan Ngật: “Tháng trước hai người sao vậy?”

“Không có gì đâu, anh hiểu lầm anh ấy có đối tượng, sau này nói rõ ràng thì ổn rồi.”

“Hơn nữa anh ấy chưa từng có bạn gái cũ! Cũng không phải chỉ nói yêu hai tháng đâu!”

Giọng Quan Ngật không còn là sự lạnh nhạt thường ngày trước mặt đa số người. Là âm dương quái khí, châm chọc, nhưng cũng sống động và trực tiếp.

“Ồ, bây giờ thì không cần điều kiện này nữa sao?”

Nhiễm Chiếu Miên tặng cậu ta một câu “Cút đi”, sau đó từ ghế dài đứng dậy: “Đi xuống thôi.”

Nằm ngửa nhìn mặt trời nửa ngày, đột nhiên đứng dậy lại nhìn sang nơi khác, trước mắt một màn hoa râm. Nhiễm Chiếu Miên không để ý dưới chân có một bậc thang, bị vấp một cái.

Quan Ngật bên cạnh giật mình, trước khi đối phương ngã sấp mặt, vội vàng đưa tay đỡ lấy cánh tay cậu kéo lên.

Nhiễm Chiếu Miên cũng hoảng sợ, sau khi hoàn hồn nghiêng đầu nhìn về phía cậu ta, kinh hồn bạt vía cười nói: “Tốc độ tay không tồi, thay đầu gối anh cảm ơn em!”

“Người lớn như vậy rồi, có thể nào ổn trọng hơn một chút không?”

“Ồ, em còn biết anh lớn cỡ nào à? Biết mà cũng không gọi một tiếng anh trai!”

Nói rồi, cậu liền thở dài, bắt đầu kiếm chuyện, giả vờ khóc thút thít nói: “Ô ô ô hai đứa em không đứa nào gọi anh trai, số anh khổ quá mà.”

Quan Ngật bị cậu lải nhải đến đau đầu.

“Anh họ.”

“Có thể im miệng không?”

Giọng nói vừa dứt, không nghe thấy Nhiễm Chiếu Miên đáp trả. Đối phương dừng bước, cũng hoàn toàn yên tĩnh lại.

Quan Ngật nhìn theo ánh mắt cậu, liền thấy ở chỗ ngoặt có một thanh niên đang đứng. Ánh mắt đối phương sâu không thấy đáy, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại đột nhiên khẽ cười một tiếng:

“Anh em hai người, quan hệ tốt thật đấy.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...