“đàn anh biết Quan Ngật là người thế nào mà, lãnh đạm và bất cần, ranh giới cảm rất mạnh, sao lúc nào cũng khoan dung nhường nhịn Miên Miên như vậy?”
“Trước đây đàn anh và Miên Miên chưa yêu nhau, mọi người đều độc thân, em thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng không sao. Nhưng giờ hai người đã hẹn hò rồi, việc họ cứ như vậy có phải hơi không ổn không? Thậm chí bây giờ còn chẳng kiêng nể gì cả!”
Tỉnh Xuyên vẫn tiếp tục càu nhàu trong tức giận: “Tệ thật, trước đây em còn xem Quan Ngật như anh em tốt, sao cậu ta có thể làm ra chuyện như vậy chứ?!”
“Giả tạo quá đi thôi!!”
Kỳ Nghiên Hành: “...” Hắn hơi đau đầu xoa xoa giữa trán, “Chuyện này có chút hiểu lầm.”
“Hiểu lầm? Còn hiểu lầm gì nữa! Em tận mắt thấy Quan Ngật mang đồ ăn từ nhà cho cậu ấy! Vẫn là do bố Quan Ngật cố ý làm riêng cho cậu ấy!”
Kỳ Nghiên Hành nghĩ, nếu Nhiễm Chiếu Miên và Quan Ngật không còn kiêng dè khi ở cạnh nhau, điều đó có nghĩa là họ không có ý định giấu giếm nữa.
Hắn uống một ngụm nước, bình tĩnh nói: “Dượng út quan tâm con cháu trong nhà thì có gì sai?”
“Dượng út cũng không...” Nói đến đây, Tỉnh Xuyên đột nhiên im bặt, nâng giọng quay đầu nhìn Kỳ Nghiên Hành, “Dượng út?!!”
Kỳ Nghiên Hành nén cười gật đầu.
Tỉnh Xuyên sững sờ một lúc lâu mới hoàn hồn: “Họ là anh em họ sao?!!”
Giọng điệu cậu ta kéo dài, âm cuối còn hơi vỡ ra.
“Đúng vậy.”
“Vậy sao trước kia không nói?!”
Kỳ Nghiên Hành nói qua loa: “Có vài nguyên nhân.”
Lòng Tỉnh Xuyên hoàn toàn nhẹ nhõm, cả người thả lỏng ngả ra ghế, thở phào một hơi thật mạnh: “Trời phù hộ, may quá là may, em còn đang nghĩ mình nên đứng về phía ai.”
Kỳ Nghiên Hành: “...”
Lúc Tỉnh Xuyên lẩm bẩm, hai người kia cũng đã ăn uống xong xuôi.
Ăn tối xong, Kỳ Nghiên Hành lái xe đến cổng trường đón Nhiễm Chiếu Miên, tối nay cậu phải về nhà lấy đồ.
Lên xe, Kỳ Nghiên Hành nhìn người bên cạnh đang lười biếng tựa vào ghế phụ lái, hắn nói:
“Chuyện của Tỉnh Xuyên anh hỏi rõ rồi.”
Sắc mặt và cử chỉ của Nhiễm Chiếu Miên không đổi, vẫn giữ nguyên tư thế lướt điện thoại, vừa đáp: “anh ấy sao thế?”
Kỳ Nghiên Hành với giọng điệu đầy ẩn ý: “Cậu ấy nói, hình như em ngoại tình.”
“Cái gì?!!” Nhiễm Chiếu Miên “bật” một cái ngồi thẳng người dậy, “Em ngoại tình? Em ngoại tình với ai cơ!”
“Trời đất ơi! Em rất chung thủy mà!” Nhiễm Chiếu Miên phẫn nộ, “Ai muốn hãm hại em!”
Kỳ Nghiên Hành đưa tay nhéo má cậu: “Đoán xem đối tượng là ai.”
Nhiễm Chiếu Miên không vui, Nhiễm Chiếu Miên trầm tư, Nhiễm Chiếu Miên vò đầu bứt tai!
“Bạn học lớp bên cạnh tỏ tình với em mấy hôm trước sao?”
“...” Vừa dứt lời, sắc mặt Kỳ Nghiên Hành liền tối sầm, “Còn có chuyện này nữa?”
Nhiễm Chiếu Miên vội vàng ngậm miệng, đôi mắt to tròn vô tội nhìn hắn: “Em từ chối rồi!”
Cậu vắt óc suy nghĩ lại: “Không lẽ là em bị nhìn thấy lúc đi uống rượu bên ngoài trước đây? Nhưng cũng đâu đến mức đó.”
Kỳ Nghiên Hành bị chọc cười: “Thôi thôi, đừng đoán nữa, cứ cái kiểu của em, còn chung thủy gì chứ?”
Nhiễm Chiếu Miên vội vàng tiến tới hôn lên má hắn.
Kỳ Nghiên Hành bật cười trước hành động của cậu, trực tiếp đưa ra đáp án: “Là Quan Ngật.”
“...”
Thân người Nhiễm Chiếu Miên chấn động, đây thật sự là một câu trả lời bất ngờ không kịp đề phòng.
Không ngờ sau khi cậu không còn mượn cớ Quan Ngật để theo đuổi hắn nữa, lại có thể xảy ra hiểu lầm như thế này.
Tuy nhiên, từ khi Kỳ Nghiên Hành biết được mối quan hệ của cậu và Quan Ngật, hai anh em họ ở cạnh nhau quả thực không còn kiêng dè như trước.
Nói chung là thuận theo tự nhiên, không có ý định giấu giếm điều gì.
“Em thật sự phục anh ấy.” Chuyện này cũng nhắc nhở Nhiễm Chiếu Miên, “Vậy ngày mai em sẽ gọi Quan Ngật là ‘em họ’, để tránh người khác nghĩ nhiều.”
Kỳ Nghiên Hành đáp lời.
Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã đến đích.
Hai người vừa nói vừa cười bước ra khỏi thang máy, Kỳ Nghiên Hành một tay ôm lấy gáy đối phương, khiến cậu nghiêng đầu.
Sau đó thuận thế cúi xuống trao một nụ hôn, khóe môi cả hai đều mang ý cười.
Đột nhiên “cạch” một tiếng, cách đó vài bước, một cánh cửa bật mở.
Kỳ Nghiên Hành theo bản năng quay đầu nhìn lại, vừa đúng lúc đối diện với ánh mắt của Quan Ngật.
“...”
Đây là lần đầu tiên ba người gặp mặt kể từ khi hắn và Nhiễm Chiếu Miên yêu nhau, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút vi diệu.
Quan Ngật cũng cảm thấy vi diệu.
Vừa ra khỏi cửa liền bắt gặp cảnh hai người đang hôn nhau, hình ảnh này có chút tác động mạnh, khiến cậu ta nhất thời không phản ứng kịp.
Ngay sau đó, cậu ta lập tức lạnh mặt nói: “Chỉ vài bước thôi, nhất định phải ở ngoài này sao?”
Nhiễm Chiếu Miên: “...”
Bị người khác nhìn thấy thì không sao, nhưng bị Quan Ngật nhìn thấy, cậu luôn cảm thấy có chút chột dạ như bị phụ huynh bắt gặp đang yêu sớm.
Cậu hắng giọng, lảng sang chuyện khác: “em đi đâu đấy?”
Quan Ngật nhúc nhích cái túi đen đang cầm trên tay, nói: “Đi đổ rác.”
“Ồ ồ ồ, không còn sớm nữa, vậy em đi nhanh đi.”
Quan Ngật xách túi đi ngang qua họ, bước chân dừng lại, nghiêng đầu nhìn Kỳ Nghiên Hành:
“Thời gian không còn sớm, nếu buổi tối khó về thì có thể qua nhà tôi ngủ.”
Kỳ Nghiên Hành lịch sự cười nhạt nói: “Không cần, cảm ơn.”
Quan Ngật trầm mặc một lát, không nói gì nữa, đi ngang qua họ rồi vào thang máy.
Đợi đến khi người kia hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Kỳ Nghiên Hành mới đầy ẩn ý nhìn Nhiễm Chiếu Miên: “Cậu ấy ở đối diện nhà em à?”
Nhiễm Chiếu Miên khẽ “ừm” một tiếng.
“Nhiễm Chiếu Miên, gan em lớn thật đấy.” Giọng Kỳ Nghiên Hành kéo dài, mang theo vẻ trêu chọc, “Cậu ấy ở đối diện nhà em, vậy mà trước đây em dám dẫn anh về nhà, không sợ gặp phải sao?”
Hai người vào phòng, cánh cửa lớn khẽ khép lại.
Không khí hoàn toàn tĩnh lặng, Kỳ Nghiên Hành đứng trước mặt cậu không động đậy, Nhiễm Chiếu Miên tựa lưng vào tường cạnh huyền quan.
Ánh sáng mờ tối, chỉ có bóng dáng đối phương bao phủ lấy cậu.
Cậu chột dạ khẽ nói: “Lúc đưa anh về, em đã xác nhận cậu ấy không có ở nhà.”
Kỳ Nghiên Hành cười khẽ, rồi chợt nhớ ra điều gì:
“Đúng là đã gặp một lần thật, lúc đó cậu ấy có phải đã phát hiện ra anh không, nên mới đổi đường đi thăm người khác?”
Nhiễm Chiếu Miên cảm giác lưng hơi nóng lên, cậu chỉ có thể thừa nhận.
Cậu cũng rốt cuộc hiểu ra tại sao đêm tỏ tình dưới mưa, Kỳ Nghiên Hành lại nói đêm đó tạm thời chưa tính sổ với cậu.
Bởi vì món nợ quá nhiều, nhất thời không thể giải quyết rõ ràng.
Nhưng trong từng chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống, dù không phải Kỳ Nghiên Hành cố ý, chúng cũng sẽ hiển hiện ra vì những sự cố bất ngờ như hôm nay.
“Hai người quả thực phối hợp ăn ý, xem ra quan hệ rất tốt.” Nói đến đây, Kỳ Nghiên Hành cười như không cười nói, “Em có biết vừa nãy cậu ấy tại sao lại bảo anh sang nhà cậu ấy ngủ không?”
Nhiễm Chiếu Miên nắm lấy vạt áo hắn.
“Cậu ấy không giống em trai, mà lại giống một người anh trai, sợ anh bắt nạt em.”
Giọng Kỳ Nghiên Hành rất nhẹ: “Em nói xem, cậu ấy nghĩ anh sẽ làm gì em?”
Lời vừa dứt, Nhiễm Chiếu Miên còn chưa kịp trả lời, một nụ hôn nhẹ nhàng đã rơi xuống chóp mũi.
“Cái này?”
Hô hấp Nhiễm Chiếu Miên căng thẳng, không trả lời được.
Nụ hôn tiếp theo rơi xuống khóe môi.
“Cái này?”
Nhiễm Chiếu Miên cụp mi mắt, khẽ “ừm” một tiếng.
Kỳ Nghiên Hành bật cười: “Không chỉ thế đâu, thấy chúng ta ở chung một phòng muộn thế này, sắc mặt cậu ấy hình như không được tốt lắm, ít nhất còn muốn quá đáng hơn...”
Một đôi tay đã quấn lấy gáy hắn kéo xuống, hai người hoàn toàn áp sát vào nhau.
Eo Nhiễm Chiếu Miên được vòng chặt, vững chãi, vì đối phương cúi xuống áp sát thân mình nên cậu hơi ngửa ra sau, kéo ra một đường cong mềm mại.
Một lúc lâu sau, Nhiễm Chiếu Miên mới hơi lùi về sau một chút, nhưng cũng không đáng kể.
Khi nói chuyện, môi cậu gần như chạm vào môi hắn, khẽ mở khẽ chạm, miết qua miết lại một cách mềm mại, lại càng thêm ái muội.
“Anh muốn hôn thì cứ hôn đi, làm gì cứ phải hỏi mấy câu trêu em chứ.”
Kỳ Nghiên Hành khẽ cười, cố ý nói: “Có lẽ, anh không “nóng vội” như em ....chỉ muốn nói chuyện thêm với em thôi.”
“Em “nóng vội”?” Bị trả đũa, Nhiễm Chiếu Miên buông tay, đẩy vai hắn một cái, “Vậy không hôn nữa, chúng ta đi, nói chuyện thôi, nói chuyện!”
Nhưng tay đối phương giữ chặt cậu lại, Nhiễm Chiếu Miên không thể đẩy ra được.
Kỳ Nghiên Hành mang theo ý cười một lần nữa hôn lên.
Trong phòng bật điều hòa, nhưng cả hai vẫn đổ mồ hôi, không khí thật nóng.
Quần áo mùa hè mỏng manh, Nhiễm Chiếu Miên có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ trên người đối phương, bàn tay kiềm chặt sau lưng cậu nóng bỏng đến mức như muốn thiêu cháy cậu.
Đầu óc cậu choáng váng, mãi về sau mới giật mình nhận ra, bàn tay kia thật sự đang dán trực tiếp lên da thịt cậu.
Không có động tác thừa thãi, chỉ đơn thuần là lòng bàn tay.
ngón tay hắn thon dài, lòng bàn tay còn đặt ngay cột sống sau eo, các ngón tay khẽ cong vòng lấy sườn eo, tạo ra cảm giác như bị đối phương hoàn toàn khống chế chỉ bằng một bàn tay.
Nhiễm Chiếu Miên vẫn luôn nghĩ giữa bọn họ không hề có cái gọi là quá trình tuần tự tiến triển.
Bởi vì ngay từ đầu, họ đã rất thân mật.
Nhưng cho đến bây giờ, cậu mới nhận ra mình đã sai.
Giữa họ cũng có quá trình này.
Ban đầu, dù họ hôn sâu đến đâu, cảm xúc lớn nhất Nhiễm Chiếu Miên cảm nhận được chỉ là sự yêu thích đơn thuần.
Là sự dịu dàng, triền miên, cũng là bao dung và nhường nhịn.
Nhưng trong những lần thân mật tiến xa hơn, cậu dần cảm nhận được những điều khác biệt.
Tình yêu sinh ra dụ//c vọ///ng, mang theo một sự xâm lấn và nuốt chửng.
Hoặc có lẽ nó vẫn luôn tồn tại, chỉ là khi mới bên nhau, thể hiện quá nhiều sẽ có vẻ mạo phạm.
Cho nên mới ngụy trang thành một vẻ nhã nhặn, lịch thiệp.
Kỳ Nghiên Hành thực ra đã sớm nhận ra, dù bình thường lời lẽ có càn rỡ đến đâu, bản chất Nhiễm Chiếu Miên vẫn là một trang giấy trắng.
Sự yêu thích cái đẹp chỉ đơn thuần là thưởng thức, tâm tư trong sáng và giản đơn.
Nhưng hắn muốn cậu nhận ra, yêu đương không chỉ đơn giản là từ một người chơi biến thành hai người cùng nhau chơi.
Đơn thuần ôm ấp, hôn hít không phải là tất cả.
Nhiễm Chiếu Miên nên biết, hắn muốn nhiều hơn thế.
Cậu hẳn phải có cảm giác nguy hiểm và cảnh giác, chứ không thể thản nhiên cùng hắn nằm chung một giường như vậy.
Nhiễm Chiếu Miên quả thực cảm nhận được nguy hiểm, bàn tay dán vào làn da kia có sự tồn tại mãnh liệt đến nhường nào, nụ hôn nồng nàn này khiến người ta đầu óc quay cuồng.
Như để cho cậu một quá trình thích ứng, bàn tay kia vẫn không hề động đậy.
Cho đến bây giờ, đối phương đã bắt được tín hiệu rằng cậu đã nhận ra, vì thế bàn tay kia khẽ rung lên.
Đầu ngón tay thu lại, nhẹ nhàng miết qua đường cong đẹp đẽ nhất ở sườn eo.
Toàn bộ sống lưng Nhiễm Chiếu Miên tê dại, cơ thể mềm nhũn, lộ ra cảm giác ngứa ngáy.
Trong lòng còn dâng lên một nỗi tức giận vi diệu, chỉ vì một động tác nhỏ bé như vậy, sao lại sinh ra phản ứng lớn đến thế?!
trong lúc tâm trí rối loạn, cậu cố gắng kéo lại một chút lý trí, bàn tay đặt ở gáy đối phương chậm rãi trượt xuống theo bên cổ đến phía trước.
Mở một chiếc cúc áo sơ mi của hắn, đầu ngón tay lướt qua yết hầu Kỳ Nghiên Hành.
Nhiễm Chiếu Miên nhận thấy hơi thở đối phương rõ ràng cứng lại, khí thế quanh thân càng thêm áp bức.
Chưa kịp nhận được phản ứng xa hơn, cách đó không xa, ngoài phòng khách truyền đến một tràng tiếng đồ vật rơi loảng xoảng, kéo người ta từ thế giới mờ ảo trở về hiện thực.
Nhiễm Chiếu Miên và Kỳ Nghiên Hành đột nhiên bừng tỉnh, lập tức buông tay tách ra và nhìn về phía phòng khách.
“Hai người đang làm gì?!!”
Nhiễm Chiếu Miên nghe thấy giọng Triệu Nhiên Tinh xen lẫn kinh ngạc.
“......”
Nhiễm Chiếu Miên hoàn toàn tỉnh táo, cậu quên mất!
Trước đây cậu đã nói mật mã nhà cho Triệu Nhiên Tinh, dặn cậu ta nếu không muốn về nhà thì cứ tùy tiện đến đây ở, nên lần trước Triệu Nhiên Tinh đến rất thường xuyên.
Thế nên bây giờ, cậu chỉ thấy một tên trai thẳng đang chịu cú sốc lớn và tuyệt vọng.
Nhiễm Chiếu Miên và Kỳ Nghiên Hành nhìn nhau.
Ánh mắt đối phương rất sâu, khóa chặt trên người cậu, rồi từ từ lùi lại một bước, thản nhiên dựa vào tủ âm tường.
Nhiễm Chiếu Miên nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng đó, vội vàng quay đầu đi, hắng giọng: “Cái đó...”
Cậu cố gắng giải thích, dù sao thì vừa nãy toàn bộ căn nhà đều không bật đèn, cậu chắc chắn Triệu Nhiên Tinh không thể nhìn thấy gì.
Ngay cả bây giờ, cũng chỉ có ánh sáng ấm áp từ phòng khách mở cửa đổ ra.
Nhưng Triệu Nhiên Tinh đã run rẩy lên tiếng: “hai người đang hôn nhau sao?”
Nhiễm Chiếu Miên: “...”
Nhận thấy hơi thở mình dần ổn định sau đó, cậu bật chiếc đèn mờ nhất trong phòng khách, liền thấy khuôn mặt Triệu Nhiên Tinh, đồng tử rõ ràng đang chấn động.
Triệu Nhiên Tinh không nhìn thấy gì rõ ràng, chỉ cảm nhận được hai người dán vào nhau rất gần, trong bóng đêm gần như hòa thành một bóng hình.
Nhưng tình huống gì mà hai người đàn ông lại có thể dựa vào nhau gần đến thế?!!
Nghĩ đến đây, cậu ta nhìn về phía thanh niên còn lại, trong bóng đêm môi đỏ lên, cổ áo mở rộng.
Hắn rũ mắt lơ đãng dựa vào tủ âm tường, không biết đang nghĩ gì.
Trông giống một kẻ trăng hoa!
Ánh mắt cậu ta lập tức trở nên cảnh giác.
Nhận ra ánh mắt đối phương, Kỳ Nghiên Hành nén cảm xúc nhìn lại.
Hắn biết đối phương là em trai của Nhiễm Chiếu Miên, nhưng vẫn kéo dài giọng nói: “Miên Miên, giới thiệu một chút đi.”
Nhiễm Chiếu Miên: “...”
Hắn đâu phải muốn giới thiệu, là muốn danh phận!
Nhưng cậu cũng không định giấu.
Triệu Nhiên Tinh tuy là trai thẳng, nhưng lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, vốn dĩ không phải là người đơn thuần vô hại gì, cũng không phải tuổi không biết chuyện.
Cậu bình thường nói chuyện yêu đương thì sao nào!!
“Đây là bạn trai anh, Kỳ Nghiên Hành.” Nói rồi cậu lại nhìn về phía Kỳ Nghiên Hành, khẽ nói, “Em trai em, Triệu Nhiên Tinh, hai người chào hỏi nhau đi.”
Triệu Nhiên Tinh đã cao giọng nói: “Bạn trai?”
“Đúng vậy, bạn trai.” Kỳ Nghiên Hành không khách khí nói, “cậu cũng nên gọi một tiếng anh chứ.”
Mặt Triệu Nhiên Tinh lập tức nghẹn đỏ bừng, nhìn về phía Nhiễm Chiếu Miên, còn hơi tủi thân: “Anh xem hắn kìa!”
Nhiễm Chiếu Miên ho khan hai tiếng, chỉ đành lôi Nhiễm Minh Chi ra: “anh ấy gặp mẹ rồi, ở nước ngoài ấy.”
Trong lòng Kỳ Nghiên Hành xuôi đi chút, mang theo ý cười nhìn cậu.
Nhắc đến chuyện đối phương đã gặp Nhiễm Minh Chi, Triệu Nhiên Tinh lập tức xụi lơ, ủ rũ hẳn.
Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy bây giờ thực sự không phải thời điểm tốt để nói chuyện, cậu thậm chí còn phải dựa vào ánh đèn mờ ảo để che giấu sự bất thường trên mặt.
“Bây giờ cũng muộn rồi, hôm nào có cơ hội sẽ chính thức giới thiệu hai người làm quen.”
Kỳ Nghiên Hành không muốn làm khó Nhiễm Chiếu Miên, biết đêm nay chắc chắn không tiện ở lại.
Hắn mặc kệ Triệu Nhiên Tinh còn đứng một bên, cúi đầu khẽ chạm vào má Nhiễm Chiếu Miên.
“Vậy anh về trước đây, đợi lần sau nhé.”
Nhiễm Chiếu Miên: “...”
Lần sau? Lần sau làm gì!
Cậu đẩy tay đối phương một cái, khẽ nói: “Trên đường cẩn thận, đưa em về vất vả rồi.”
“Không vất vả, là mệnh khổ.”
Trong giọng nói bình thản của Kỳ Nghiên Hành mang theo vài phần u oán khó nhận ra.
“Có hai đứa em trai thật tốt, một đứa ngoài cửa, một đứa trong nhà.”
Nhiễm Chiếu Miên: “...”
