Nhiễm Chiếu Miên vội vàng nói: “Cái này là Dư Di cho em, em cứ tưởng là cờ cá ngựa bình thường!”
Bề ngoài hộp chỉ có hình hoạt hình, không nhìn kỹ những dòng chữ nhỏ giới thiệu phía sau thì hoàn toàn không nhìn ra manh mối gì.
Nhiễm Chiếu Miên vừa nghe là cờ cá ngựa, còn đâu nghĩ nhiều như vậy.
Nếu là cờ cá ngựa bình thường thì không nói làm gì, coi như một trò chơi tương tác nhỏ.
Nhưng nhìn đường gạch chéo màu đỏ tươi trên ô số 18, tim cậu đập thình thịch hai cái.
Nhiễm Chiếu Miên lặng lẽ đưa tay, gấp một góc bản đồ trên bàn, đang định cất đi thì người đối diện đã chặn tay cậu lại.
“Đã lấy ra rồi, còn muốn cất đi sao?”
Nhiễm Chiếu Miên: “... Anh nói thẳng anh muốn chơi là được rồi.”
Kỳ Nghiên Hành khẽ nhướn mày, nói thẳng không chút kiêng dè: “Anh là muốn chơi mà.”
Nhiễm Chiếu Miên nhìn nhìn những ô vuông chữ, lại nhìn về phía Kỳ Nghiên Hành trước mặt, một bộ dáng nghiêm túc.
Cũng không phải chỉ có mình cậu bị phạt, vận may ai nói trước được?
Nghĩ vậy, Nhiễm Chiếu Miên lấy con xúc xắc: “Chơi thì chơi.”
...
Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy thiết kế của bản đồ này thật sự quá xảo quyệt, mặc dù nhìn tổng thể tất cả các nhiệm vụ, cũng có thể thấy những mệnh lệnh phía sau có bao nhiêu điều kì quặc.
Nhưng người ta luôn ôm một tâm lý may mắn, nghĩ rằng sẽ không chơi đến mức đó.
Mà những nhiệm vụ ban đầu dù thân mật, nhưng vẫn nằm trong phạm vi người ta dễ dàng chấp nhận.
Cắn một chút đầu ngón tay, một nụ hôn nhẹ, cũng còn ổn, đâu có khó khăn gì.
Sau đó, biến thành dùng răng cắn vạt áo đối phương vén lên, rồi đặt một nụ hôn lên bụng.
Lại còn, ngồi lên người đối phương, phía sau có ghi chú bằng dấu ngoặc kép “bụng nhỏ dính sát phiên bản”.
Khẽ cắn môi, hình như cũng làm được.
Rồi tiếp theo, đã đến mức độ từ ô 18 trở đi.
Nhưng kiểu nhiệm vụ tuần tự tiến triển này, giống như một màn dạo đầu được chuẩn bị kỹ lưỡng đủ để mê hoặc người ta.
Từng bước một hạ thấp giới hạn và sự cảnh giác của người chơi, giống như ếch bị luộc trong nước ấm, đến khi quay đầu lại, phát hiện mình dường như đã làm không ít chuyện.
Rõ ràng không uống bao nhiêu rượu, Nhiễm Chiếu Miên lại cảm thấy mình hơi choáng váng, cậu thậm chí không biết mình đã làm những gì.
Màn đêm càng thêm sâu, chân trời một mảng đen kịt.
Ánh sáng ban công không đủ, chỉ có ánh sáng ấm áp mờ ảo từ phòng ngủ kéo dài tới, đổ những vệt sáng tối mờ ảo lên người.
Gần như không có tiếng người nói, chỉ có tiếng sóng biển vỗ rì rào từ xa vọng lại.
Trong không khí mờ mịt tràn ngập hương rượu cùng hoa hồng nồng nàn, dai dẳng, như một tấm lưới mịn không kẽ hở bao phủ lấy người.
Chân Nhiễm Chiếu Miên chậm rãi rút khỏi đùi Kỳ Nghiên Hành, rồi lại chui vào dưới gối ôm.
Đối diện với ánh mắt của Kỳ Nghiên Hành, cậu vội vàng nhìn sang chỗ khác.
Sau đó liền thấy quân cờ của mình đang nằm trên một ô vuông.
【 Dẫm một chút...】
Phần chữ phía sau bị quân cờ che khuất.
Mắt cá chân cậu bị người kia nắm lấy, hơi dùng sức kéo cậu lại, thanh niên kia dường như bật cười: “Em dám làm rồi, còn sợ gì nữa?”
Nhiễm Chiếu Miên đâu chỉ dám làm, cậu quả thực là hôn mê rồi.
Từ khi bắt đầu trò chơi, cảm xúc của Kỳ Nghiên Hành vẫn luôn không lộ rõ, bất kể là người đưa ra hình phạt, hay là đối tượng chịu hình phạt của Nhiễm Chiếu Miên.
Ngoại trừ tần suất uống rượu cao hơn và số viên đá trong ly nhiều hơn một chút, hắn đều tỏ ra quá thành thạo.
Nhưng mỗi vòng, cảm xúc và nhịp tim Nhiễm Chiếu Miên đều lên xuống thất thường, bập bềnh không định.
Cậu đại khái là thật sự bị thái độ của đối phương k*ch th*ch, cậu đâu chỉ dẫm, mũi chân còn vén vạt áo lên, dọc theo mép quần chui vào rồi miết nhẹ một cái, như một lời khiêu khích.
Bị nhiệt độ đó làm bỏng rát, cả người cậu mới tỉnh táo trở lại, hoàn toàn thành thật.
Đối phương một chút cũng không công bằng!
Cậu hơi sức đâu mà tranh giành với Kỳ Nghiên Hành cái sự hơn thua này!
Kỳ Nghiên Hành nắm cằm cậu, hôn nhẹ lên môi cậu, vừa khàn khàn nói:
“Trên đó không nói là dẫm như vậy đâu nhé?”
Giọng Nhiễm Chiếu Miên yếu ớt, hơi thở phả ra rất nóng: “Anh cũng chưa đi đến ô ‘hôn một chút’ này, không được hôn.”
Kỳ Nghiên Hành cười khẽ: “Tuân thủ quy tắc trò chơi vậy sao? Được thôi.”
Nói rồi hắn cũng quay đầu đi, ném xúc xắc một cái, hai chữ “Độ rượu” hiện ra trước mắt hai người.
Không nói cụ thể, nhưng lại cho người ta không gian tưởng tượng rất lớn.
Vì thế, hương rượu truyền qua môi lưỡi, cuối cùng chỉ còn lại vị ngọt, quyện lẫn hương trái cây và hương hoa.
Không kịp nuốt, rượu tràn ra khóe môi.
Hương rượu trong không khí càng ngày càng nồng, cũng khiến người ta càng ngày càng choáng váng.
Nhiễm Chiếu Miên lưng dán vào tấm thảm, nhìn những tia sáng loang lổ, đều thành dạng phân tán.
Cậu bàng hoàng nhận ra, hương rượu càng ngày càng nồng đó xuất phát từ trên người mình.
Khi họ hôn nhau rồi lăn xuống sàn, tay cậu đã làm đổ chai rượu.
Rượu ào ạt chảy ra, thấm ướt quần áo cậu, rượu lạnh lại bị hơi ấm cơ thể cậu làm nóng lên, nóng rực chạm vào rồi từng giọt rơi xuống vai gáy.
Vì thế, Kỳ Nghiên Hành giữa môi răng lại nếm thấy một loại hương rượu khác.
Trong lúc hỗn loạn và mê man, Nhiễm Chiếu Miên nghe thấy giọng nói mang theo tiếng cười của thanh niên kia vang lên bên tai: “Thì ra rượu còn có thể dùng cơ thể mà ‘độ’.”
Nhiễm Chiếu Miên chỉ cảm thấy cả người đều nóng bừng lên, từ trong sự mê đắm tình ái mạnh mẽ kéo ra một chút lý trí, ngón tay xuyên qua những sợi tóc đen nhánh của thanh niên, kéo về phía sau một chút.
Giọng nói yếu ớt: “Dính... Đi tắm đi...”
Lời vừa dứt, sau lưng không còn điểm tựa, cậu vẫn duy trì tư thế mặt đối mặt, được hắn ôm bổng lên.
Phòng tắm rất nhanh bao phủ bởi một lớp hơi nước nóng hầm hập do vòi sen liên tục mở.
Trong làn hơi mờ ảo, không nhìn rõ dáng vẻ của người, chỉ có thể nghe được những âm thanh ái muội kiều diễm hòa lẫn.
Bên cạnh có một tấm gương lớn, Nhiễm Chiếu Miên lưng dán vào đó.
Trên gương một mảng mờ mịt, nhưng nhờ bờ vai kề sát và đè ép, nó tạm thời trở nên rõ ràng, hiện lên đôi mắt đào hoa mang vẻ công kích và d//ục v//ọng chiếm hữu của thanh niên.
Không quá vài giây, lại lần nữa bị hơi nước bao trùm che lấp.
Tấm bản đồ trò chơi kia treo lơ lửng trên một chiếc kệ bên cạnh, dưới độ ẩm quá cao rất nhanh bị thấm nước, dính chặt vào mặt gạch.
Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy thật sự quá tra tấn, cậu đã sớm vượt qua giai đoạn đau đớn không thích ứng, bây giờ là một kiểu tra tấn khác.
Cả người cậu nằm trên người Kỳ Nghiên Hành, vừa thở hổn hển vừa mắng: “Đồ vương bát đản!”
Kỳ Nghiên Hành cũng cảm thấy tra tấn, nhưng hắn vẫn chịu đựng, cố ý nói: “Nhưng trên đó có giới hạn vài cái thôi, em đã nói muốn tuân thủ quy tắc trò chơi mà.”
Nói đến đây, hắn nhẹ nhàng cắn một cái vào má Nhiễm Chiếu Miên, mang theo vẻ dụ dỗ: “Miên Miên, em biết mình nên làm gì bây giờ.”
Nhiễm Chiếu Miên trừng mắt nhìn hắn một cái, nhưng khóe mắt cậu phiếm hồng, còn vương những giọt nước, trông chẳng có chút uy h**p nào.
Cậu đẩy vai thanh niên một cái, Kỳ Nghiên Hành thuận theo lực đạo của cậu lười biếng tựa vào thành bồn tắm, nhìn Nhiễm Chiếu Miên chủ động ngồi lại lên người hắn.
Hắn bị giới hạn số lần, nhưng Nhiễm Chiếu Miên thì không.
Nhiễm Chiếu Miên tay chống lên vai hắn mượn lực, được Kỳ Nghiên Hành đỡ lấy eo lưng.
Ở vị trí này, Nhiễm Chiếu Miên muốn cao hơn, cậu cúi đầu hôn hắn một cái.
Sau đó, ngón tay mềm mại ném con xúc xắc.
Ánh mắt hai người đổ dồn, nhìn thấy ô vuông dừng lại —
【 Ô thưởng: Trong quá trình ** *n, có thể tự do đưa ra một mệnh lệnh 】
Nhiễm Chiếu Miên nhấc mí mắt, nhìn về phía Kỳ Nghiên Hành.
Những giọt nước theo hàng mi của c** nh* xuống, mang theo vẻ lộng lẫy và tươi đẹp.
Đúng lúc Kỳ Nghiên Hành cho rằng cậu muốn lập tức đưa ra mệnh lệnh, Nhiễm Chiếu Miên lại không nói gì, chỉ ôm lấy mặt hắn và hôn xuống.
Mặt nước phập phồng dao động.
Không ai có thể cưỡng lại sự dụ hoặc như vậy.
Kỳ Nghiên Hành đưa tay, đang định dùng sức ấn mạnh vào eo đối phương thì bị móng tay Nhiễm Chiếu Miên cào một cái.
“Hình phạt của anh vẫn chưa được giải trừ.”
Trán Kỳ Nghiên Hành giật nhẹ một cái, gân xanh trên cánh tay càng hiện rõ.
Nhưng không lâu sau, lòng bàn tay Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên đẩy vai Kỳ Nghiên Hành ra, cậu cố gắng chống đỡ rời khỏi đùi đối phương.
Cả người như không xương bò sang bên bồn tắm dựa vào, còn đá hắn một cái. Đối diện với khuôn mặt hơi sững sờ của thanh niên, khóe môi cậu nở nụ cười, vừa thở hổn hển vừa nói:
“Đến lượt em ra lệnh rồi, anh có 10 phút không được chạm vào em.”
Đôi mắt Kỳ Nghiên Hành càng lúc càng sâu, khóa chặt trên người đối phương.
Có lẽ bây giờ chính là giai đoạn cơ thể hoàn toàn thả lỏng, nên cậu trông đặc biệt mềm mại và lười biếng, như thể cả người đều tan chảy.
Khóe mắt đuôi mày đều đỏ lên, hoàn toàn không còn chút bóng dáng nào của vẻ thuần khiết khi tỉnh táo.
Đó là “phong cảnh” chỉ có hắn mới được nhìn thấy.
Kỳ Nghiên Hành chỉ cảm thấy cả trái tim như đang bị thiêu đốt, trò chơi này tiến hành đến bây giờ, đã hoàn toàn thay đổi vị, mang theo một sự đối kháng.
Họ đều không chịu thua, họ đều muốn nhìn thấy đối phương thất thố và chìm đắm, muốn nhìn thấy đối phương dốc hết sức cũng không thể chống cự, lý trí sụp đổ từng chút một.
Vì thế, mỗi lần đều phải từ sự chìm đắm tột cùng trong tình nồng mà mạnh mẽ kéo ra một chút tự chủ, hại địch một ngàn tự tổn hại tám trăm.
Cho nên, bây giờ là sự trả thù của đối phương.
Nhiễm Chiếu Miên thỏa mãn xong rồi, liền có thể vào thời khắc mấu chốt vứt hắn sang một bên, mặc kệ hắn sống ch//ết.
Nhìn đôi mắt đen đặc như mực của đối phương, Nhiễm Chiếu Miên mơ hồ nhận thấy nguy hiểm, đang định nói gì đó, thanh niên kia đã cầm lấy xúc xắc và ném xuống.
Nhiễm Chiếu Miên nghiêng người, ánh mắt theo dõi.
Liền nhìn thấy một cánh tay từ phía sau vòng qua vai cậu, ngón tay khớp xương rõ ràng đè lên con xúc xắc đang lăn, cố ý dừng con số ở 3.
Đi 3 ô... Nhiễm Chiếu Miên nhìn nơi quân cờ dừng lại —
Còn chơi cái gì nữa? Làm ngay thôi!
Nhiễm Chiếu Miên tim đột nhiên đập mạnh hai cái, vai cậu bị người phía sau dùng một tay kia ôm chặt kiểm soát, cậu thậm chí cảm thấy làn da mình bị dán sát vào hắn mà như muốn bỏng rát lên.
Nhiệt độ lòng bàn tay hắn sao có thể cao đến vậy?
Giọng nói khàn khàn của đối phương vang lên bên tai: “Anh nhận thua.”
“Nếu đây là điều em muốn thấy, em đã thành công.”
Toàn bộ sống lưng Nhiễm Chiếu Miên đều đã tê dại, cả người mềm nhũn.
Cậu muốn nhìn thấy gì?
Đối phương càng chìm sâu vào d//ục v//ọng mê đắm và không muốn rời xa? Lý trí sụp đổ và mất kiểm soát?
Đây chính là kết quả chiến thắng trò chơi của cậu.
Sau đó thì sao?
Trong sự chìm đắm trên giường, khi bị kéo vào từng vòng hủy diệt khó có thể chịu đựng, Nhiễm Chiếu Miên đã có được câu trả lời.
Thắng trò chơi, nhưng tối nay thất bại thảm hại.
