Thẻ Bài Mật Thất

Chương 362: Công dụng của Ghế lười



Nghe thấy lời của Ngu Hàn Giang, mọi người lập tức quay đầu đi thu dọn đồ đạc, quần áo để thay giặt chỉ mang theo một bộ, sau đó mang theo điện thoại và thẻ căn cước, võ trang gọn nhẹ ra trận. Mỗi người cõng theo một chiếc ba lô, nhanh chóng tập hợp lại ở dưới tầng.

Ô tô con không chở được tám người, lão Mạc lấy chiếc xe buýt du lịch đã mua lúc trước ra khỏi garage. Sau khi mọi người lần lượt lên xe, lão Mạc mở máy, một đường đi thẳng tới ga tàu cao tốc Nguyệt Thành.

Trên đường, thấy vẻ mặt nghiêm túc của Ngu Hàn Giang, Thiệu Thanh Cách nghi hoặc hỏi: "Chuyện gì mà khẩn cấp vậy, cần phải đến Nhật Thành ngay trong đêm?"

"Tình hình cụ thể tôi cũng không rõ lắm." — Ngu Hàn Giang giải thích: "Anh Đường ở cơ quan tình báo báo tin, nói mấy ngày nữa kẻ săn giết sẽ có một động tác lớn ở Nhật Thành, bảo chúng ta lập tức qua tập hợp với anh ấy."

"Cơ quan tình báo ạ?" — Lưu Kiều nghe thấy cái tên này, không khỏi siết chặt hai tay. Trước đó cô bé đã nhờ cơ quan tình báo hỗ trợ điều tra tung tích của chị gái, nhưng lại chỉ nhận được kết quả "không tìm được người này". Chị gái của cô bé chưa từng tới chủ thành, rất có thể đã bị loại trừ trong bốn cửa trước. Trong lòng cô bé vẫn luôn ôm một tia hy vọng, vẫn muốn cơ quan tình báo xác nhận lại cho chính xác, nói không chừng thực sự chỉ là sót thông tin thì sao?

"Tiểu Lưu, cục trưởng của cơ quan tình báo, anh Đường cũng là đồng đội của anh Cửu. Lần này chúng ta đến Nhật Thành thì sẽ gặp được anh ấy." — Tiêu Lâu chỉ nhìn thôi cũng biết được suy nghĩ trong lòng Lưu Kiều, ôn hòa nói: "Về chuyện của chị em, đến lúc đó em có thể tự mình hỏi anh Đường một chút. Cho dù không có tin tức gì, em cũng đừng nản lòng. Chỉ cần chúng ta có thể trở về, chị em cũng sẽ được cứu."

"Dạ, em biết mà anh." — Lưu Kiều gật đầu, khẽ buông tay ra, vẻ mặt cũng nhẹ nhàng không ít.

"Đúng rồi, chúng ta đi tàu cao tốc tới Nhật Thành mất bao lâu ạ?" — Diệp Kỳ đột nhiên hỏi.

"72 tiếng đồng hồ." — Thiệu Thanh Cách vừa nãy đã dùng điện thoại tra vé xe, cho nên y biết được thời gian của cả chuyến. Nghe thấy Diệp Kỳ hỏi, y liền trả lời lại một câu, sau đó nhìn Ngu Hàn Giang nói: "Trên đường đã mất ba ngày rồi, có kịp không? Hay là chúng ta đi máy bay?"

"Chuyến bay gần nhất là khi nào thế?" — Ngu Hàn Giang hỏi.

"Để anh xem xem." — Thiệu Thanh Cách mở laptop lên, mở web đặt vé máy bay ra rồi tìm kiếm chuyến bay từ Nguyệt Thành tới Nhật Thành. Y bất ngờ phát hiện chuyến bay gần nhất cũng là ở giữa trưa hai ngày nữa, thời gian đến Nhật Thành cũng không khác mấy nếu đi tàu cao tốc. Mà các chuyến bay trong hôm nay và ngày mai đều đã hiển thị chữ "Đã hết vé", hơn nữa còn có một dòng ghi chú nho nhỏ: [Không thể sử dụng vé du lịch thông dụng].

"Đã hết vé, tất cả chỗ ngồi đều đã bán xong. Trên máy bay không bán vé đứng, chúng ta cũng không thể cứ đứng trong cabin được." — Thiệu Thanh Cách đau đầu day ấn đường, nói: "Tàu cao tốc cũng thế, chúng ta dùng Vé du lịch thông dụng để chen ngang, có lẽ sau khi lên tàu cũng không có chỗ ngồi đâu, cả tám vé này đều là vé đứng, chẳng lẽ chúng ta phải đứng cả 72 tiếng đồng hồ?"

"Thật ra không cần lo về vấn đề chỗ ngồi đâu, tôi nhớ chuyến tàu này có mấy ga dừng cơ. Kiểu gì chẳng có người xuống ga, đến lúc đó chúng ta mua vé bổ sung để nghỉ ngơi là được." — Tiêu Lâu nói.

"Vậy thì đi tàu cao tốc thôi." — Thiệu Thanh Cách bất đắc dĩ nhún vai. Y đóng laptop lại, nói: "Trước mắt cũng chỉ có mỗi cái tàu này có thể đến Nhật Thành."

Ngu Hàn Giang quyết đoán gật đầu: "Được, tới nhà ga thôi, đi luôn chuyến tàu lúc 1 giờ sáng."

Mỗi một ghế trên máy bay đều tương ứng với một vé, còn đã bán hết sạch, bọn họ cầm Vé du lịch thông dụng cũng không thể đi lên. Còn tàu cao tốc thì bọn họ vẫn có thể đứng ở giữa lối đi hoặc là nơi giao toa, vất vả một đêm rồi có lẽ chờ tới ngày mai, có người xuống tàu là bọn họ có thể mua bù vé.

Đối với "vé đứng" mà nói, Lưu Kiều và Diệp Kỳ cũng không có ý kiến gì. Hai đứa nhỏ vốn là học sinh, bình thường về nhà nếu không mua được vé ngồi thì cũng từng mua vé đứng. Chỉ khổ cho ông chủ lớn là Thiệu Thanh Cách đây thôi, y đã bao giờ phải chịu cái tội này?

Diệp Kỳ vừa lúc đang ngồi cùng hàng ghế với Thiệu Thanh Cách, cậu bèn thò qua ghé vào tai y nói nhỏ: "Nếu đến lúc đó mà anh không chịu được thì mượn Ghế lười của chú Mạc mà ngủ anh ạ. Em nhớ cái thẻ kia không giới hạn mật thất, chắc là cũng dùng được ở cả chủ thành."

Thiệu Thanh Cách dở khóc dở cười: "Tấm thẻ này của lão Mạc rút ra cũng vừa hay đấy, vừa rút về một cái là có chỗ dùng ngay. Xem ra đêm nay mọi người chỉ có thể thay phiên nhau dùng Ghế lười để nghỉ ngơi."

Bọn họ vừa mới trở về từ cửa thứ mười, tinh thần lúc này vẫn còn rất mỏi mệt, đặc biệt là khi cuối cùng còn phải trải qua một lần chạy trốn khỏi mê cung ngầm. Không ngờ về tới chủ thành còn chưa kịp nghỉ ngơi thì đã phải lên tàu cao tốc, lại còn là tám tấm vé đứng...

Đứng suốt một đêm giữa lối đi nhất định không dễ chịu chút nào, tấm thẻ Ghế lười này của lão Mạc đúng là xuất hiện đúng lúc.

- - -

Lão Mạc lái xe buýt thẳng lên đường cao tốc ra sân bay, trong nửa giờ đã tới được ga tàu cao tốc Nguyệt Thành. Chú cho xe xuống hầm, giao trước tiền gửi xe một tuần, rồi cả tám người họ mang hành lý nhanh chóng tới cửa kiểm tra an ninh.

Ngu Hàn Giang đi đầu lấy ra thẻ Vé du lịch thông dụng, tới lúc soát vé vào, chiếc vé này lập tức tự động biến thành vé tàu từ Nguyệt Thành tới Nhật Thành vào lúc 1 giờ 30, số hiệu KP-0714.

Tám người lần lượt qua cửa soát vé, đi vào sảnh chờ.

Vừa mới vào trong, bên tai đã nghe thấy giọng nói ôn hòa của nữ MC: "Kính chào quý khách, tàu cao tốc số hiệu KP-0714 di chuyển từ Nguyệt Thành đến Nhật Thành đã bắt đầu soát vé. Mời các quý hành khách mang theo hành lý, check-in từ cổng soát vé A10, B10 để lên tàu."

Ngay lối vào của sảnh chờ là cổng soát vé A1, muốn đi tới A10 phải đi thêm một quãng dài. Ngu Hàn Giang liếc nhìn đồng hồ, sải chân mà đi về phía trước, các đồng đội cũng nhanh chóng đi theo bước chân của hắn.

Khi tới cổng soát vé A10, họ thấy nơi đây đã có một hàng người xếp dày đặc.

Thiệu Thanh Cách nghi hoặc hỏi: "Rạng sáng mà vẫn có nhiều người đi tàu đến vậy sao? Bình thường lưu lượng khách du lịch giữa hai chủ thành cũng đông đúc như vậy à?"

Diệp Kỳ gãi đầu: "Em cũng không biết nữa, mình đã đến Nhật Thành bao giờ đâu? Chú Mạc biết không ạ?"

Mọi người đều rời mắt tới phía người biết khá rõ về hai chủ thành là lão Mạc, người sau bèn giải thích: "Hai thành phố này là thành thị trung tâm của Thế giới thẻ bài, có thể xem như Bắc Kinh và Thượng Hải ở thế giới hiện thực của chúng ta vậy. Tàu cao tốc đi lại giữa hai thành phố này gần như luôn chật kín, người buôn bán, người đi du lịch đều đủ cả. Dù sao thì người địa phương hay người xứ khác qua lại giữa hai nơi mỗi ngày đều nhiều lắm."

Tiêu Lâu nhìn khắp xung quanh, phát hiện mọi người đều vội vã xếp hàng, không có ai chú ý tới bọn họ liền nhẹ giọng hỏi: "Người khiêu chiến qua lại giữa hai thành phố nhiều như vậy để làm gì ạ?"

Mấy người bọn họ từ khi đặt chân tới Nguyệt Thành thì vẫn luôn vội vàng khiêu chiến các mật thất, không hề nghĩ tới việc đến một thành phố khác để du lịch. Chẳng lẽ những người khiêu chiến khác lại nhàn nhã vậy sao?

Lão Mạc cười khổ lắc đầu: "Cũng không phải tất cả người khiêu chiến đều sẽ kiên trì phải quay về như chúng ta vậy." — Chú hạ thấp giọng nói, lại bảo đồng đội đều ghé sát lại, lúc này mới tiếp tục nói: "Mọi người có nhớ, lúc đó chú đã từng nói rằng có những người khiêu chiến quyết định sẽ ở lại Thế giới thẻ bài này sinh sống. Bọn họ chỉ cần có thẻ bài mạnh trong tay, đủ để qua được Mật thất hàng tuần là có thể sinh sống dễ dàng ở đây rồi. Đặc sản ở Nguyệt Thành và Nhật Thành đều rất phong phú, bọn họ qua lại giữa hai thành phố là có thể buôn bán một chút, ví dụ như mang hải sản từ Nhật Thành về đây bán, rồi lại mang đặc sản vùng núi từ đây mang sang bên kia bán giá cao."

Mọi người nghe đến đó đều ngơ ngác nhìn nhau.

Những người khiêu chiến không muốn quay lại hiện thực kia, cứ vậy mà ở Thế giới thẻ bài nghiêm túc làm ăn sao?

Nhật Thành là một thành phố ven biển, hải sản có thể đánh bắt dễ dàng, tôm cá linh tinh đương nhiên sẽ rẻ hơn. Mà Nguyệt Thành nằm giữa núi rừng, hoa thơm cỏ lạ có sản lượng phong phú, chất thịt của dê bò cũng rất ngon. Buôn đi bán lại kiếm lời từ phần chênh lệch, đúng thật là một cách không tồi.

Những người khiêu chiến không có người thân hay thứ gì đáng vướng bận trong hiện thực, cuộc sống lại chẳng được như ý muốn, ở lại đây cũng là lựa chọn của cá nhân họ. Ngu Hàn Giang không tỏ ý kiến gì với lựa chọn của họ, hắn chỉ biết bản thân và đồng đội phải trở về, như vậy là được rồi.

Thấy sắp tới lượt bọn họ, Ngu Hàn Giang đánh mắt cho đồng đội mình một cái. Cả đội ngừng thảo luận, xếp hàng theo thứ tự để soát vé đi vào.

Trên vé tàu, vị trí của cả đội nằm ở khoang số 3.

Mọi người qua trạm soát vé liền đi tới khoang số 3, lên tàu, phát hiện trong khoang tàu quả nhiên đã ngồi kín người. Tám người bọn họ dùng Vé du lịch thông dụng để lên tàu trong tình hình vé đã bán hết, đương nhiên tấm thẻ này chỉ có thể biến thành vé đứng, chỉ có thể đứng ở men lối đi, nom rất đáng thương.

Ngu Hàn Giang lướt mắt qua khoang tàu. Có lẽ vì bây giờ đã là 1 rưỡi sáng, các hành khách trên tàu nhìn qua đều rất mệt mỏi, cất hành lý xong là khoang tàu yên tĩnh lại rất nhanh, phần lớn hành khách đều dựa vào lưng ghế mà chợp mắt.

Ngu Hàn Giang cùng mọi người đi tới khu vực giao toa giữa toa số 3 và số 4.

Không gian ở đây khá rộng, mọi người đặt ba lô xuống đất. Nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên mặt đồng đội mình, trong lòng Ngu Hàn Giang cũng không khỏi áy náy. Nếu không phải vội vàng đi tìm anh Cửu, cũng không đến mức phải khiến mọi người vừa mới ra khỏi cửa thứ 10 đã phải lên đường suốt đêm.

Hắn nhìn về phía lão Mạc, thấp giọng hỏi: "Chú xem Ghế lười có thể lấy ra dùng được không đi."

Lão Mạc gật đầu một cái, kích hoạt thẻ S vừa rút được vừa rồi. Mọi người lập tức thấy ngay giữa chỗ trống trên khoang tàu đột nhiên xuất hiện một chiếc ghế lười màu nâu đậm, nhìn chất vải thôi cũng đã thấy rất mềm mại thoải mái rồi.

Lão Mạc nói: "Ghế lười sẽ CD sau 3 giờ, ngồi lên trên có thể loại bỏ cảm giác mệt nhọc, khôi phục thể trạng sung mãn. Mọi người ai lên thử trước?"

Ngu Hàn Giang nhìn về phía Lưu Kiều và Khúc Uyển Nguyệt, nói: "Ưu tiên phụ nữ, hai cô gái lên thử trước đi."

Ở cửa thứ 10, Lưu Kiều có bệnh thiếu máu nghiêm trọng, trong đêm mưa còn phải chạy như điên tìm nơi an toàn cho mọi người. Tuy rằng cô bé không kêu một tiếng, nhưng Ngu Hàn Giang có thể thấy được quầng thâm dưới mắt cô bé rất rõ ràng. Cô giáo Khúc càng không cần nói, mang thai còn phải cùng mọi người chạy ngược chạy xuôi, tính ra cũng đã hai ngày liên tục không nghỉ ngơi đầy đủ.

Hai cô gái nhìn nhau, Khúc Uyển Nguyệt mỉm cười nói: "Bé Kiều ngồi trước đi em."

Lưu Kiều cũng không từ chối, dứt khoát xoay người ngồi thử lên.

Chỉ vừa ngồi xuống, cô bé đã thấy cả người mình như được một tầng lông vũ mềm mại bao lấy. Cảm giác ấm áp và thoải mái này còn thích hơn nằm lên giường ở nhà vô số lần. Cô bé chỉ mới ngồi vài giây mà đã cảm thấy tinh thần thoải mái, sức lực dư thừa, giống như tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngon vậy.

Lưu Kiều ngạc nhiên nhìn về phía lão Mạc: "Chú Mạc ơi, ghế lười này dùng thích quá!"

Mạc Học Dân vui mừng nói: "Thật sự có thể loại bỏ hết cảm giác mệt nhọc à?"

Lưu Kiều gật đầu cái rụp: "Bây giờ cháu cảm thấy tràn đầy năng lượng luôn, xuống tàu chạy 100m cũng không thành vấn đề." — Cô bé đứng lên, kéo tay Khúc Uyển Nguyệt rồi nói: "Chị Nguyệt, chị mau ngồi mà xem nè!"

Sau khi Khúc Uyển Nguyệt ngồi xuống, cô cũng phải cảm thán mà nói: "Thật là thần kỳ quá, nếu như trong hiện thực cũng có một cái ghế lười thế này thì tốt rồi! Đắt đến đâu tôi cũng phải mua một cái... Còn thích hơn ngồi ghế massage cả trăm lần ấy!"

Nghe vậy, Diệp Kỳ không khỏi nói: "Loại trừ cảm giác mệt mỏi sao... Em nhớ Kèn Sona của em cũng có công dụng loại trừ trạng thái xấu, hẳn là cũng có thể loại bỏ cảm giác mệt mỏi tạm thời nhỉ?"

Tiêu Lâu nhìn về phía cậu nhóc, hỏi: "Em chắc chưa? Em thật sự muốn thổi kèn Sona giữa thùng xe tĩnh lặng lúc nửa đêm ấy hả?"

Mọi người: "........."

Nếu như Diệp Kỳ thật sự thổi kèn Sona bây giờ, có lẽ toàn bộ hành khách trên toa tàu này sẽ nhào ra đấm cậu!

Diệp Kỳ gượng cười gãi đầu gãi tai: "Em chỉ thuận miệng nói thôi mà. E hèm... mọi người ngồi ghế lười là được rồi, mau ngồi đi mau ngồi đi."

Cả đội lần lượt đổi phiên nhau ngồi lên Ghế lười, quả nhiên thấy cảm giác mệt mỏi trong cơ thể biến mất như chưa từng có, ngược lại còn thấy dư thừa năng lượng. Chẳng qua sau 3 giờ nữa, Ghế lười sẽ tiến vào trạng thái cool down, bọn họ thấy dư thừa năng lượng thế này cũng chỉ được 3 giờ nữa.

Nhưng, dù sao cũng tốt hơn là mệt nhọc cả đêm.

Lão Mạc cất thẻ bài đi, nói: "Tấm thẻ này dùng tốt phết nhỉ? Về sau nếu như bị đuổi giết, chạy mệt quá, chúng ta có thể ngồi xuống nghỉ ngơi một chút rồi lại tiếp tục lên đường."

Tiêu Lâu gật đầu: "Không làm thất vọng cái mác thẻ cấp S. Có hạn chế số lần sử dụng không chú?"

Lão Mạc đáp: "Trạng thái tinh thần sung mãn sau khi sử dụng Ghế lười này sẽ duy trì liên tục ba tiếng đồng hồ. Ghế lười mỗi 24 giờ chỉ có thể sử dụng một lần. Cho nên, sau ba tiếng nữa, mọi người có lẽ sẽ lại cảm thấy mệt lắm."

Diệp Kỳ hỏi: "Lục Vũ của thầy Tiêu đâu ạ? Có thể thỉnh ra pha trà cho mình không anh?"

Tiêu Lâu bất đắc dĩ nói: "Lục Vũ là nhân vật thời cổ đại, ở chủ thành không thể triệu hồi ông ấy."

Diệp Kỳ: "........."

Bây giờ đã hơn 1 rưỡi, mọi người có thể không mệt mỏi tới bốn rưỡi sáng, cậu cũng không thể đến 4 rưỡi sáng lại thổi kèn Sona được, đúng không? Cũng may đến bốn giờ kia, chỉ cần chờ thêm mấy giờ nữa là trời đã sáng rồi.

Ngu Hàn Giang nói: "Mọi người lần lượt nghỉ ngơi một chút đi."

Tiêu Lâu quay đầu lại nhìn khoang tàu đã tắt đèn. Cảnh tượng quen thuộc này khiến trong đầu anh xuất hiện một khoảng ký ức. Anh và Ngu Hàn Giang đã từng dùng thân phận tiếp viên để lên tàu cao tốc, gặp một đoàn du lịch, còn gặp cả hai đôi tình nhân và một nhóm bạn gái chơi với nhau thân thiết.

Rồi khi sáng sớm tỉnh lại, một ông cụ trong khoang giường nằm tên Lý Triết Dân đã chết, khuôn mặt an tường ra đi trong giấc ngủ. Rồi lại sáng hôm sau, một người thanh niên tên Chu Quyền chết thảm trong phòng vệ sinh, cả người ngã gục ngay trên bồn cầu, bộ phận nào đó còn bị cắt đứt.

Tiêu Lâu hít một hơi thật sâu, nhìn Ngu Hàn Giang rồi nhẹ giọng nói: "Anh có còn nhớ 'Đoàn tàu cao tốc' kia không?"

Ngu Hàn Giang gật đầu: "Ừ, hai vụ án mạng, trong điện thoại của nạn nhân còn có một bức ảnh tên là 'Chuyến tàu xuống địa ngục'."

Tiêu Lâu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nói: "Lúc trước chúng ta chúng ta ngồi chuyến tàu từ Nhật Thành đi tới Nguyệt Thành, hôm nay lại đi ngược từ Nguyệt Thành đến Nhật Thành... Tàu đi ngược hướng, em cứ có cảm giác không tốt lắm."

Ngu Hàn Giang đi tới bên cạnh anh, sóng vai nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời bên ngoài tối đen như mực, bóng ngược của hai người họ hiện rõ trên khung cửa sổ. Đỉnh đầu Tiêu Lâu vừa hay chỉ cao đến chóp mũi Ngu Hàn Giang, chênh lệch chiều cao hoàn hảo thế này... Tiêu Lâu chợt giật mình cái thót, chuyển sang chuyện khác: "Liệu có xuất hiện án mạng trên tàu không anh?"

Ngu Hàn Giang khẽ ôm lấy bờ vai anh, trong giọng nói trầm thấp lộ ra vẻ dịu dàng: "Em đừng suy nghĩ nhiều, bây giờ cũng không phải là thế giới trong mật thất. Lần này chúng ta đột nhiên quyết định lên tàu tới Nhật Thành, hẳn là sẽ không có vụ án mạng nào xảy ra."

Tiêu Lâu gật đầu, nói: "Ừm, hy vọng lần này có thể thuận lợi đi tới ga cuối cùng, tập hợp lại với anh Đường."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...