Tin tức về bản sao kia cần phải báo cho đồng đội ngay, trước mắt, người dễ liên lạc nhất chính là Long Sâm.
Đều là thành viên Đội hộ vệ Hoàng Gia, Long Sâm vẫn luôn theo bên người Bệ hạ, chẳng qua vừa rồi khi Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu đi gặp Bệ hạ thì không gặp anh chàng mà thôi. Dựa theo lịch phân ca của Đội hộ vệ Hoàng Gia, rất có thể hôm nay là ngày nghỉ của Long Sâm.
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu đi thẳng tới nơi ở của vệ binh, tìm phòng của Long Sâm theo trí nhớ.
Long Sâm mặc thường phục đang chuẩn bị ra ngoài, thấy Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu thì hơi ngẩn ra, vội vàng cung kính hành lễ: "Điện hạ, tướng quân."
Ngu Hàn Giang hạ giọng: "Vào trong rồi nói."
Toàn bộ vệ binh đều ở trong một cung điện ở sườn tây vương cung, chỗ ở là phòng đơn một người. Long Sâm mời Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu vào nhà, cẩn thận khóa trái cửa phòng lại. Anh chàng còn chưa kịp nói gì, đã nghe Ngu Hàn Giang hỏi: "Sau khi vào mật thất, anh đã gặp những đồng đội khác chưa? Bao gồm cả tôi và Tiêu Lâu?"
"??" — Thấy vẻ mặt Ngu Hàn Giang nghiêm túc, Long Sâm cũng nhận thấy được tính nghiêm trọng của chuyện này, nghiêm túc đáp: "Tôi chưa gặp những người khác, chỉ mới gặp Hoàng tử điện hạ, cũng chính là thầy Tiêu thôi. Trưa nay, thầy Tiêu và Bệ hạ ở cùng với nhau nên tôi không tiện chào hỏi, lúc tôi nhìn, anh ấy còn mỉm cười chào tôi mà."
Long Sâm dừng một chút, nhìn Tiêu Lâu hỏi: "Thầy Tiêu, lúc đó có phải anh muốn nói gì với tôi không?"
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang liếc nhau.
Anh lắc đầu, giọng điệu rất nghiêm túc: "Long Sâm, tôi hoàn toàn chưa từng gặp anh."
Long Sâm ngơ ngác: "Ớ? Không phải mới gặp nhau trưa nay à?"
Ngu Hàn Giang sầm mặt, nói: "Đó là một bản sao, không phải bản thân Tiêu Lâu."
"Người... phục chế?" — Nghĩ tới Tiêu Lâu đó còn nhìn qua mỉm cười với anh chàng, Long Sâm không khỏi nổi hết da gà da ốc: "Giống như trong phim khoa học viễn tưởng ấy hả? Dùng gene phục chế, giống Tiêu Lâu như đúc?"
"Đúng vậy, vừa nãy Hàn Giang cũng đã thấy người kia." — Tiêu Lâu không vui mà nhíu mày: "Mật thất lần này rất có thể xuất hiện nguy cơ về người nhân bản. Để tránh mọi người bị lừa, tôi và Hàn Giang mới tới tìm anh, nói cho anh biết chuyện này trước."
Long Sâm gãi đầu gãi tai: "Tôi đúng là không nhận ra được, người kia giống anh như đúc vậy."
Cũng may lúc đó "Tiêu Lâu" kia không nói gì với anh chàng, nếu không, lấy sự tin tưởng của anh chàng với Tiêu Lâu, đối phương bảo anh đi làm chuyện gì, anh nhất định sẽ đi làm chuyện đó mà chẳng mảy may nghi ngờ... Bây giờ nghĩ lại chỉ cảm thấy rợn cả sống lưng.
Tiêu Lâu dặn dò: "Tóm lại, sau này gặp được bất cứ đồng đội nào cũng phải đối chiếu thân phận trước. Chúng ta đã trải qua nhiều mật thất cùng nhau như thế, còn bản sao kia chỉ có ở thế giới này, hỏi một chút chi tiết là có thể phân biệt được thật giả."
Long Sâm hỏi: "Ví dụ như, kỹ năng của Lý Thanh Chiếu?"
Tiêu Lâu đáp: "'Tìm tìm kiếm kiếm', 'Ai gửi thư gấm vào trong mây', 'Vào nhầm giữa chốn sen thơm'."
Long Sâm hoàn toàn yên tâm, thở phào một hơi: "Anh đúng là thầy Tiêu thật rồi."
Tiêu Lâu bất đắc dĩ nói: "Người anh gặp bây giờ thực sự là tôi, nhưng về sau thì chưa chắc, cho nên phải cẩn thận một chút, thẩm tra đối chiếu thông tin. Nếu như đối phương không thể đáp lại, vậy thì đó chính là bản sao."
Long Sâm nghiêm túc gật đầu: "Tôi hiểu rồi. Không chỉ anh, những đồng đội khác cũng có thể sẽ xuất hiện bản sao của họ. Mật thất này còn muốn kiểm tra độ ăn ý của chúng ta sao? Lỡ như bị bản sao kia lừa gạt, vậy thì không xong."
Tiêu Lâu nhẹ nhàng day thái dương: "Đúng vậy. Trước mắt, tôi còn chưa xác định được 'Tiêu Lâu' kia có đối đầu với chúng ta hay không. Nhưng lấy tính cách của các người giữ cửa mà nói, hắn nhất định sẽ không giúp mình đâu."
Ngu Hàn Giang nhìn quần áo thường ngày trên người anh chàng, hỏi: "Anh đang tính ra ngoài à?"
Long Sâm giải thích: "Hôm nay vừa hay được nghỉ phép, tôi muốn về nhà xem Uyển Nguyệt thế nào. Trong trí nhớ của tôi, nhà tôi ở một khu dân cư trong khu F tại Thủ Đô Tinh, Uyển Nguyệt là vợ tôi, là giảng viên vũ đạo của một học viện ở đây. Thành viên Đội hộ vệ mỗi tháng chỉ có hai ngày nghỉ có thể về nhà thăm người thân, cho nên tôi định về nhà xem sao, ít nhất cũng có thể liên lạc với cô ấy."
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Ừ, lát nữa anh về nhà, nói rõ chuyện bản sao với Khúc Uyển Nguyệt trước, dặn cô ấy cẩn thận một chút. Chiều nay tôi sẽ tìm cơ hội mang Tiêu Lâu ra ngoài một chuyến, tập hợp với mấy người anh Cửu."
Tiêu Lâu hơi lo lắng: "Em có thể ra khỏi vương cung sao?"
Ngu Hàn Giang nhíu mày suy nghĩ, nói: "Như vậy đi, em ở lại chỗ của Long Sâm trước, tôi đi tìm một bộ quần áo thích hợp. Lát nữa, em giả thành vệ binh của Đội hộ vệ Hoàng Gia, cùng tôi ra khỏi cung."
Tiêu Lâu cũng cảm thấy ý kiến này không tệ: "Được, quần áo em mặc cỡ..."
Ngu Hàn Giang đứng lên: "Tôi biết."
Long Sâm ngẩn người, nghĩ thầm, sao đội trưởng Ngu lại biết kích cỡ quần áo của thầy Tiêu vậy? Tuy rằng nhìn chiều cao có thể đoán được, nhưng vòng eo, vòng mông gì đó... quân phục không phải đều là may theo đúng số đo sao?
Vì thế, Long Sâm nghiêm túc đề nghị: "Không thì dùng thước đo một chút?"
"... Không cần." — Ngu Hàn Giang đo eo của Tiêu Lâu còn cần dùng thước sao? Đã ôm không biết bao nhiêu lần rồi.
Hai tai Tiêu Lâu ửng lên, ho nhẹ một tiếng: "Không cần cẩn thận thế đâu, mặc vừa là được rồi."
Long Sâm vò đầu: "À."
Anh chàng chỉ là tốt bụng đề nghị thôi mà, không đo thì thôi.
Ngu Hàn Giang quay người rời khỏi.
Long Sâm đánh giá Tiêu Lâu, ánh mắt phức tạp: "Người kia thật sự rất giống anh. Xem ra kỹ thuật nhân bản của tương lai rất cao cấp. Có phải chỉ cần dùng một sợi tóc của anh là có thể biến ra một Tiêu Lâu nữa không?"
Tiêu Lâu nói: "Xét đến cùng, kỹ thuật nhân bản cũng chỉ là nhân giống tế bào. Nếu như kỹ thuật ở thời đại này đủ tiên tiến, đúng là có thể dùng mấy sợi tóc của tôi để phục chế ra rất nhiều Tiêu Lâu."
Long Sâm hiểu rồi: "Ò, giống như Tôn Ngộ Không nhổ lông thổi bùm một cái, biến ra vô số Tôn Hầu Tử."
Tiêu Lâu: "............"
Với cái năng lực ngôn ngữ này của anh, rốt cuộc đã làm thế nào mà cưa được Khúc Uyển Nguyệt vậy?
Hai người đang trò chuyện thì Ngu Hàn Giang gõ cửa đi vào, trong tay còn cầm theo một cái túi lớn.
Tiêu Lâu thấy bên trong túi là một bộ quân phục mới tinh, trong lòng vui vẻ: "Anh tìm được nhanh thế?"
Ngu Hàn Giang: "Tôi là Đội trưởng, có thể lợi dụng chức vụ đến thẳng kho lưu trữ lãnh một bộ quân phục em mặc vừa, cứ nói lấy hộ cho cấp dưới là được."
Tiêu Lâu đứng lên, nhìn Long Sâm nói: "Vậy tôi và Hàn Giang về trước. Anh về nhà tâm sự với cô giáo Khúc một chút, xem bên cô ấy có manh mối gì không. Hai ngày nữa gặp lại nhé."
Long Sâm: "Ừ. Tôi nhất định sẽ quay lại trước tiệc sinh nhật của Điện hạ."
Ngu Hàn Giang cùng Tiêu Lâu rời khỏi chỗ ở của Long Sâm, quay về cung Song Tử.
Sau khi vào phòng, Ngu Hàn Giang bảo Tiêu Lâu thay sang bộ quân phục này. Đồ mà hắn mang về cho Tiêu Lâu vừa như in, giống như đã được may riêng cho Tiêu Lâu vậy.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Lâu mặc quân phục, thắt dây lưng cũng không thành thạo lắm. Ngu Hàn Giang đi tới sau lưng anh, giọng nói trầm trầm: "Tôi giúp em."
Tay người đàn ông vòng qua từ sau eo, nhẹ nhàng dùng thắt lưng buộc lấy phần eo Tiêu Lâu, sau đó cài nút lại.
Sau đó, Ngu Hàn Giang lại để Tiêu Lâu ngồi xuống sofa.
Hắn đi qua, quỳ một gối xuống bên cạnh, nâng chân Tiêu Lâu lên.
Mặt Tiêu Lâu hơi ửng lên. Ngu Hàn Giang nắm lấy chân anh thế này, động tác thân mật như vậy khiến cả người Tiêu Lâu căng thẳng. Tuy rằng đã cách một lớp tất trắng tinh, nhưng nhiệt độ từ lòng bàn tay của đối phương vẫn truyền vào gan bàn chân anh một cách rất rõ ràng.
Đầu ngón chân của Tiêu Lâu khẽ rụt vào một chút.
Ngu Hàn Giang thấp giọng nói: "Đừng nhúc nhích."
Hắn cầm lấy chân Tiêu Lâu, nghiêm túc đi bốt quân đội vào cho anh, còn nhét ống quần vào trong bốt rồi chỉnh lại cho hoàn hảo, rồi mới đổi sang chân còn lại.
Động tác trong cả quá trình dịu dàng vô cùng, giống như thị vệ đang hầu hạ chủ nhân.
Người đàn ông mặc quân phục anh tuấn phi phàm, quỳ một gối trước mặt, nghiêm túc đi giày cho mình... Tim Tiêu Lâu đập như trống dồn, anh ngượng ngùng chẳng dám nhìn hắn. Cả người anh giống như bị thiêu cháy, mỗi một tấc trên da thịt đều như đang nóng lên.
Vất vả lắm mới mặc xong nguyên bộ quân phục, Tiêu Lâu vội vàng đứng lên nhìn vào gương.
Quân phục màu trắng có chất vải vô cùng cao cấp, thẳng thớm chỉnh tề, lộ ra vẻ cấm dục.
Ngu Hàn Giang đứng ở phía sau nhìn anh.
Ngày thường Tiêu Lâu đều chỉ mặc quần áo nhẹ nhàng đơn giản, không ngờ mặc quân phục lại đẹp như thế. Thân cao như ngọc, dáng người hiên ngang, bộ dạng không hề thua kém quân nhân chính thức. Nhất thời, Ngu Hàn Giang chẳng thể rời mắt nhìn anh.
Tiêu Lâu thấy được ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông từ trong gương, trong lòng khẽ giật một cái, nhanh chóng cúi đầu đội mũ lên, hỏi: "Chúng ta đi luôn à?"
Ngu Hàn Giang lấy lại tinh thần: "Đi thôi."
Tiêu Lâu hạ thấp vành mũ, đi sát phía sau Ngu Hàn Giang.
Suốt quãng đường, hai mắt anh nhìn thẳng, tư thái đoan chính, nhịp bước vẫn đều đặn với bước chân của Ngu Hàn Giang. Thoạt nhìn, anh thật sự giống như thuộc hạ của hắn vậy.
Khắp nơi trong vương cung đều có vệ binh trong Đội hộ vệ tuần tra, nếu như Tiêu Lâu biểu hiện rụt rè sợ hãi sẽ khiến người khác nghi ngờ, còn không bằng ưỡn ngực sắm vai một vệ binh.
Ngu Hàn Giang chính là Đội trưởng Đội hộ vệ, phần lớn vệ binh gặp hắn đều sẽ cung kính hành lễ, cho nên "anh lính nhỏ" đi sau Ngu Hàn Giang cũng không khiến người ta chú ý quá nhiều.
Một đường thông suốt, khi tới cửa vương cung, vệ binh phụ trách bảo vệ thấy Ngu Hàn Giang đã ngăn hắn lại theo quy định: "Tướng quân muốn ra ngoài sao?"
Ngu Hàn Giang thấp giọng nói: "Ừ, Điện hạ phái ta ra ngoài một chuyến."
Hắn đưa thẻ thân phận và giấy thông hành ra cho đối phương kiểm tra, sau khi thẩm tra đối chiếu không có vấn đề gì, đối phương lập tức cho qua.
Ngu Hàn Giang mang theo Tiêu Lâu ra khỏi vương cung.
Tiêu Lâu khẽ thở phào một hơi, nói với Ngu Hàn Giang: "Thân phận Đội trưởng của anh tốt thật đấy. Bây giờ chúng ta đi đâu? Anh đã hẹn với anh Cửu chưa?"
Ngu Hàn Giang nói: "Em theo tôi, chúng ta đến thẳng nhà anh ấy."
Trước vương cung Đế quốc có một quảng trường hơn một ngàn mét vuông, vệ binh của Đội hộ vệ xếp thành ba hàng tuần tra qua lại, dân chúng bình thường không thể tới gần vương cung uy nghiêm này. Trong phạm vi mấy km xung quanh vương cung đều có Đội hộ vệ Hoàng Gia, không khác gì "Cấm vệ quân" bảo vệ hoàng đế thời cổ đại, người ngoài hoàn toàn không thể đi vào trong vương cung.
Trước đây bệ hạ đã từng nói, khi còn nhỏ Tiêu Lâu cũng không phải là bị bệnh, mà là bị người ta ám sát... Người nọ làm thế nào để trà trộn vào vương cung? Chẳng lẽ là nhân viên nội bộ?
Ngu Hàn Giang tạm thời áp chế nghi hoặc về chuyện này xuống, dẫn Tiêu Lâu ngang qua quảng trường, đến bãi đậu xe ở sườn tây bắc lấy một chiếc xe bay chuyên dụng của Đội hộ vệ, chở Tiêu Lâu ra ngoại ô thành phố.
Xe bay chạy ngang qua tuyến đường của nó trên không trung, nhanh chóng đến được biệt thự nhà họ Lục.
Dựa theo giả thiết, ông nội và cha của Lục Cửu Xuyên đều là tướng quân, đã hy sinh trong chiến dịch nhiều năm trước. Bây giờ, nhà họ Lục chỉ còn lại một mình Lục Cửu Xuyên.
Ngu Hàn Giang dừng xe bay ở trước cửa sân.
Đợi một lát, họ liền thấy một chiếc xe bay quân dụng bay về phía này. Lục Cửu Xuyên đẩy xe lăn đi xuống, bốn mắt nhìn nhau với Ngu Hàn Giang. Anh em hai người chẳng nói gì cả, Lục Cửu Xuyên đi thẳng qua mở cửa, Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu theo sau y đi vào trong sân.
Trong nhà không có người ở, nhưng có người máy quét tước nên vẫn rất sạch sẽ.
Lục Cửu Xuyên dẫn mọi người vào phòng khách, rồi mới quay lại quan sát kỹ Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu. Thấy hai người đều mặc quân phục của Đội hộ vệ Hoàng Gia, y không khỏi cười khẽ, vỗ vỗ bả vai của Ngu Hàn Giang: "Sao cậu lại bắt cóc Hoàng tử điện hạ ra khỏi cung thế này?"
Ngu Hàn Giang bình tĩnh hỏi: "Ông gặp Hoa Anh và thầy Quy chưa?"
Lục Cửu Xuyên lắc đầu: "Chưa, anh chỉ quen Đường Từ và hai người các cậu."
Y nhìn em trai và Tiêu Lâu đang cùng mặc quân phục từ trên xuống dưới một cái, giọng điệu tán thưởng: "Cậu mặc quân phục cũng ngầu đấy. Đương nhiên, Tiêu Lâu cũng rất tuấn tú."
Ban đầu, Tiêu Lâu còn lo rằng anh Cửu và Đường Từ cũng là bản phục chế.
Nhưng thấy phản ứng của bọn họ khi nhắc tới Hoa Anh và thầy Quy thì hẳn là người thật không thể ngờ. Kỳ thực, Ngu Hàn Giang hỏi như vậy cũng để thử, bản sao kia hẳn là không quen biết Sở Hoa Anh và Quy Viễn Chương. Hơn nữa, cái tính cách lúc nào cũng có thể nói đùa này của anh Cửu, người bình thường cũng khó mà làm giả được.
Đường Từ nói: "Nói chuyện chính đi."
Lục Cửu Xuyên liền không cười nữa: "Được rồi, mấy cậu tìm tôi nhất định là có chính sự. Sao nào, có phát hiện gì?"
Tiêu Lâu nhìn về phía Lục Cửu Xuyên, nghiêm túc: "Anh Cửu, chuyện là thế này. Trong vương cung xuất hiện một người dùng gene của em phục chế ra, giống em như đúc."
