Thẻ Bài Mật Thất

Chương 416: Băng qua dải ngân hà - 15: Lời khuyên của thích khách



Diệp Kỳ tắm rửa xong, phát hiện trong phòng làm việc trên tầng hai có ánh đèn ấm áp bèn lau khô tóc đi qua, liền thấy được Thiệu Thanh Cách đang ngồi bên bàn làm việc đọc tài liệu trong máy tính, vẻ mặt nghiêm túc vô cùng.

Trong ấn tượng của Diệp Kỳ, Thiệu Thanh Cách luôn chẳng đứng đắn chút nào, cứ thích híp mắt lại trêu chọc người khác, dáng vẻ lúc nào cũng là một cậu ấm "bất cần đời". Cậu rất ít khi thấy được vẻ nghiêm túc như vậy xuất hiện trên mặt Thiệu Thanh Cách, có lẽ khi làm việc, sếp Thiệu cũng sẽ mang dáng vẻ như thế này nhỉ? Người đàn ông này nghiêm túc một chút, thật ra nhìn thuận mắt hơn nhiều đấy.

Diệp Kỳ đi vào trong phòng, nhẹ giọng hỏi: "Sếp Thiệu, có phải anh phát hiện ra manh mối gì không ạ?"

Ngay sau đó, vẻ nghiêm túc trên mặt Thiệu Thanh Cách biến mất tăm hơi, thay bằng nụ cười quen thuộc. Y nhướng mày nhìn Diệp Kỳ: "Nhóc gọi tôi là gì đó?"

Diệp Kỳ ngẩn ra: "Sếp Thiệu ạ?"

Thiệu Thanh Cách đứng lên, hai bước thành ba đi tới trước mặt Diệp Kỳ, đưa tay ra, dùng ngón tay thon dài nâng cằm thiếu niên lên. Y khẽ nheo mắt, hỏi: "Nghĩ cho kỹ lại, nhóc phải gọi là gì?"

Diệp Kỳ sực tỉnh, hai tai hơi ửng hồng: "Ba ba?"

Thiệu Thanh Cách cười khẽ: "Cuối cùng cũng nhớ rõ tôi là ba nuôi của nhóc hả?"

Ráng chiều trên tai Diệp Kỳ nhanh chóng lan ra, cả gương mặt đều nhuốm sắc đỏ. Cậu nhóc thấp giọng càu nhàu: "Lúc ở riêng sao lại phải để ý xưng hô như thế chứ? Đây đều là thân phận mà người giữ cửa xếp bừa cho, gọi anh là ba kỳ lắm..."

Cậu còn cho rằng Thiệu Thanh Cách đang nói đùa, nhưng người đàn ông lại đột ngột siết chặt cằm Diệp Kỳ. Y nheo mắt lại, ánh mắt trầm ngâm mà lưu luyến trên ngũ quan Diệp Kỳ. Ánh mắt "quan sát kỹ càng" này khiến tim Diệp Kỳ đập mạnh. Khoảng cách hai người quá gần, cậu gần như có thể cảm nhận được hô hấp ấm áp từ phía Thiệu Thanh Cách.

Diệp Kỳ không khói líu lưỡi: "Anh.. anh nhìn em làm gì? Bộ trên mặt em có cái gì sao..."

Giọng nói Thiệu Thanh Cách rất trầm: "Người giữ cửa xếp bừa? Không, bọn họ chưa bao giờ sắp xếp bừa thân phận cả. Vì sao tôi lại là ba của nhóc?"

Não Diệp Kỳ xoắn cả lại rồi, buột miệng thốt: "Vì anh nhận nuôi em còn gì?"

Thiệu Thanh Cách vẫn nhìn chằm chằm mặt Diệp Kỳ như cũ: "Vì sao tôi lại muốn nhận nuôi nhóc chứ?"

Diệp Kỳ: "......"

Cậu nhóc bị các câu hỏi liên hoàn của Thiệu Thanh Cách làm cho đau hết cả đầu, nhưng đột nhiên, trong đầu Diệp Kỳ nảy lên một ý. Cậu nhóc tròn mắt nhìn Thiệu Thanh Cách: "Chẳng lẽ, thân thế của em cũng không đơn giản sao?"

Thiệu Thanh Cách cuối cùng cũng buông cằm Diệp Kỳ ra, y khoanh tay trước ngực, vừa đi qua đi lại trong phòng, vừa thấp giọng kể lại: "Dựa vào ký ức, mười mấy năm trước, trong một lần đến cô nhi viện làm từ thiện, tôi đã nhận nuôi nhóc. Lúc đó nhóc chỉ có năm tuổi, cha mẹ đều đã hy sinh ở tiền tuyến... Bọn họ, thực sự hy sinh sao?"

Đáy lòng Diệp Kỳ càng thêm bất an: "Rốt cuộc anh muốn nói gì thế?"

Thiệu Thanh Cách dừng bước, quay đầu lại nhìn Diệp Kỳ: "Tôi là người thừa kế duy nhất của nhà họ Thiệu, tuổi trẻ lại chưa lập gia đình, tôi có thể tự nhiên lại nhận nuôi một đứa trẻ hay sao? Trừ khi thân phận của nhóc đặc thù, tôi mới có thể nhận nuôi nhóc."

Y xoay màn hình ảo của máy tính quang học cho Diệp Kỳ xem, lại nói: "Vừa rồi tôi tìm lại các ghi chép đầu tư những năm này của nhà họ Thiệu, phát hiện 'Kế hoạch Con thuyền Noah' kia cũng không phải là lần đầu tiên nghiên cứu gene, mà là 'Tái khởi động'. Điều này chứng minh, lần đầu tiên nghiên cứu này được tiến hành còn lâu hơn những gì chúng ta suy luận. Trong danh sách những người đã ký tên vào kế hoạch này, tôi phát hiện một người họ Diệp, cho nên thuận tay điều tra một chút... Ông ấy trông rất giống nhóc."

Diệp Kỳ nhìn hình ảnh đang phát trong máy tính mà mắt tròn mắt dẹt: "Chẳng lẽ em cũng là bản sao?"

"Thời gian không khớp. Hơn nữa, nhóc và ông ấy chỉ là trông giống nhau, chứ không phải hoàn toàn không thể phân biệt như Tiêu Lâu và bản sao kia." — Thiệu Thanh Cách dừng một chút, nhìn Diệp Kỳ mà nói: "Người này tên là Diệp Văn Bác, hẳn là cha ruột của nhóc. Tôi đã điều tra tài liệu của ông ấy, ông ấy từng là một vị sĩ quan cao cấp trong Quân khu phía Nam."

Diệp Kỳ nghi hoặc hỏi: "Nhưng mà, cha em không phải đã hy sinh ở tiền tuyến sao?"

Trong mắt Thiệu Thanh Cách lóe lên tia nhọn: "Cũng có khả năng là 'bị' hy sinh."

Bản chất sự khác nhau giữa "hy sinh" và "bị hy sinh" chỉ là, cái trước là ngoài ý muốn, cái sau là do có bàn tay của con người.

Diệp Kỳ cũng không có nhiều cảm giác gì đối với người đàn ông trong ảnh. Ở thế giới này, cậu nhóc bị đưa vào cô nhi viện từ rất nhỏ, năm 5 tuổi được Thiệu Thanh Cách nhận nuôi. Ở đây, người có quan hệ thân mật nhất với cậu chỉ có Thiệu Thanh Cách, cậu hoàn toàn không có ký ức gì về cha mẹ ruột của mình.

Nhưng nếu như Thiệu Thanh Cách đã có thể tìm được tên cha ruột của Diệp Kỳ trong bản kế hoạch của hai mươi năm trước, vậy chứng minh cha ruột của Diệp Kỳ cũng đã tham dự vào kế hoạch này. Cái chết của ông ấy, có lẽ cũng không đơn giản chỉ là hy sinh.

Nghĩ tới điểm nay, Diệp Kỳ lập tức nói: "Manh mối này rất quan trọng, chúng ta phải nhanh chóng nói với thầy Tiêu."

Thiệu Thanh Cách đáp: "Ừ, tôi đã gửi tin nhắn cho đội trưởng Ngu rồi. Sáng mai chúng ta sẽ tới ngân hàng, mở chiếc két sắt mà cha tôi để lại kia."

- - -

Lúc này, trong vương cung.

Cổ của Tiêu Lâu bị người bóp chặt, nhưng nét mặt vẫn rất trấn định tự nhiên.

Thường thì, người bình thường bị bóp cổ, còn bị dí súng vào sau lưng, nhất định sẽ cảm thấy kinh hoàng và sợ hãi... Nhưng ngoại trừ lúc đầu lưng hơi cứng ngắc một chút ra, Tiêu Lâu cũng không có bất kỳ phản ứng kích động nào cả.

Sắc mặt anh vẫn như thường, thậm chí ngay cả hơi thở cũng không hề hỗn loạn.

Tiêu Lâu yên lặng đứng ở đó, lông mày cũng không nhăn chút nào.

Thích khách thấy anh bình tĩnh như vậy, không khỏi lạnh nhạt hỏi: "Hoàng tử điện hạ không sợ ta giết ngươi sao?"

Tiêu Lâu cười khẽ: "Ngươi sẽ giết ta sao?"

Ngón tay lạnh lẽo đang bóp lấy cổ anh siết chặt thêm khiến Tiêu Lâu hít thở khó khăn, nhưng anh vẫn không bối rối chút nào. Thứ nhất, anh và Ngu Hàn Giang đã nối truyền "ý hợp tâm đầu", Ngu Hàn Giang trong phòng tắm sẽ hành động bất cứ lúc nào, anh tin rằng người đàn ông này nhất định sẽ không để anh chết dưới tay thích khách. Thứ hai, anh cũng không tin thích khách này sẽ lập tức giết mình.

Tiêu Lâu bình tĩnh nói: "Ngươi đã trốn trong phòng ngủ của ta rất lâu rồi, đúng chứ? Ta không biết ngươi dùng năng lực đặc biệt nào mới có thể tàng hình như vậy, thậm chí ta còn không phát hiện được sự tồn tại của ngươi. Trong tay ngươi có súng, nếu ngươi tới để giết ta thì đã có rất nhiều cơ hội để động thủ, một phát súng mất mạng, chứ không phải đợi đến khi Ngu Hàn Giang vào phòng tắm mới đi ra tập kích ta."

Tiêu Lâu đứng yên không nhúc nhích, giọng nói cũng không thay đổi chút nào: "Nếu như ngươi muốn giết ta, khẩu súng đang đặt sau lưng này chỉ cần bóp cò một cái, ta đã biến thành một cái xác. Nhưng mà, ngươi lại không hề ra tay. Như vậy có thể nói, việc ta còn sống vẫn có một chút giá trị với ngươi, đúng không?"

Thích khách kia sửng sốt một chút, mới nói: "À, ngươi đúng là rất thông minh."

Tiêu Lâu hỏi: "Ai phái ngươi tới đây? Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?"

Thích khách vừa muốn nói chuyện, đột nhiên có một luồng gió đập thẳng tới sau đầu gã. Gã còn chưa kịp phản ứng, cánh tay đã truyền tới một cơn đau kinh khủng. "Rắc" một tiếng, xương cổ tay của gã cứ vậy mà bị bẻ gãy!

Trong mắt Ngu Hàn Giang đầy vẻ hung tàn, không biết hắn đã tới sau lưng thích khách từ bao giờ.

Người đàn ông này ra tay gọn gàng dứt khoát, nhanh như một tia chớp!

Một tay hắn túm lấy cổ tay của bàn tay đang khống chế Tiêu Lâu kia, vặn ngược một cái, xương cổ tay của người kia cứ thế bị sức mạnh của hắn bẻ gãy.

Tay còn lại vụt ra như tia chớp, nhanh chóng cướp lấy súng trong tay thích khách, đồng thời dùng chân phải đạp thẳng vào kheo chân của gã, gạt gã rơi xuống đất. Hắn gập hai tay của đối phương ra sau lưng khống chế, dùng súng lục gá vào đầu đối phương.

Giọng Ngu Hàn Giang trầm thấp mà nguy hiểm: "Không được động đậy."

Tiêu Lâu thấy phần cổ mình được buông lỏng, lập tức chạy tới sau lưng Ngu Hàn Giang.

Anh biết Ngu Hàn Giang sẽ tới cứu mình, cho nên mới cố tình nói chuyện với thích khách để câu kéo thời gian.

Ngu Hàn Giang không hổ là người đã từng tiếp nhận sự huấn luyện đặc biệt, cho dù thích khách đã tàng hình, nhưng ngón tay lạnh buốt mà Tiêu Lâu cảm thấy trên cổ mình cùng khẩu súng đang dí sau lưng anh đã để lộ rõ ràng vị trí của thích khách cho hắn.

Gã thích khách này rõ ràng đã khinh địch chủ quan, bị Ngu Hàn Giang dí súng vào đầu khiến người gã hơi cứng đờ. Tay phải Ngu Hàn Giang tiếp tục đẩy súng về phía trước, tay trái lại siết mạnh một cái, nơi cổ tay bị bẻ gãy của thích lập tức truyền tới một cơn đau dữ dội, tựa như da thịt bị chặt đứt ra vậy.

Gã cắn chặt răng không lên tiếng, hàm răng như muốn siết nát đến nơi.

Giọng nói của Ngu Hàn Giang lạnh băng: "Ai phái ngươi tới? Không nghe thấy Điện hạ hỏi sao?"

Mặc dù thích khách đã tàng hình, nhưng nòng súng đen ngòm ở sau lưng Tiêu Lâu kia đã để lộ rõ ràng vị trí tay của gã. Thực ra trong phòng tắm của Tiêu Lâu còn một cửa ra khác, Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu hợp tác, ẩn nấp ra khống chế thích khách.

Hắn muốn khống chế một người, chỉ cần ba giây.

Nhanh đến mức gã thích khách kia hoàn toàn không có cả thời gian phản ứng.

Thích khách kia cười lạnh một tiếng: "Khó trách lão Hoàng đế kia lại muốn giao Hoàng tử điện hạ cho ngươi bảo vệ. Đội trưởng Ngu quả nhiên thân thủ bất phàm, ta tàng hình rồi mà vẫn bị ngươi bắt được."

Ngu Hàn Giang nhíu mày: "Đừng nói nhảm. Ai phái ngươi tới, ta không muốn hỏi đến lần thứ ba."

Thích khách đáp: "Chủ nhân phái ta tới nói với Điện hạ mấy câu."

Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang liếc nhau, Tiêu Lâu nói: "Ngươi nói đi, ta nghe."

Thích khách phát ra tiếng cười trầm: "Chủ nhân nói, lúc cần thiết, mong Điện hạ người khôn giữ mình, mau chóng rời khỏi Thủ Đô Tinh. Nhớ cho kỹ, người sống đến cuối cùng mới là người chiến thắng."

Vừa dứt lời, Ngu Hàn Giang cảm thấy cánh tay trong tay mình đột nhiên buông lỏng.

Cánh tay mà hắn vừa khống chế được kia rõ ràng chạm vào giống tay người, nhưng bây giờ lại đột nhiên như không còn xương cốt, trượt ra khỏi tay hắn. Cảm giác kia... trơn tuột như một con cá chạch vậy?

Ngu Hàn Giang giật mình muốn đuổi theo, lại phát hiện một bóng đen leo ra khỏi cửa sổ, chớp mắt đã không còn tung tích.

Trong phòng yên tĩnh lại.

Ngu Hàn Giang cau mày, nhìn chằm chằm vào hai tay mình. Cánh tay con người có xương cốt máu thịt, nhưng vừa rồi khi biến hình, gã kia hệt như một sinh vật không xương vậy.

Tiêu Lâu lo lắng mà nói: "Rốt cuộc gã là ai? Chủ nhân trong miệng gã lại là ai?"

Ngu Hàn Giang im lặng một lát: "Nếu gã là kẻ săn giết thì đã ra tay với chúng ta lâu rồi. Có thể gã là do thế lực nào đó ở thế giới này phái tới cảnh báo cho em... Còn có, gã hẳn không phải là con người."

Tiêu Lâu nghi hoặc nhìn Ngu Hàn Giang: "Không phải con người?"

Ngu Hàn Giang nghiền ngẫm: "Mật thất có bối cảnh giữa vũ trụ, hẳn là sẽ có sinh vật ngoài hành tinh? Nếu vậy thì, khả năng tàng hình của thích khách này có lẽ không phải đến từ thẻ bài, mà là khả năng thiên bẩm của sinh vật này? Vừa nãy khi gã trốn thoát, tay tôi sờ được thứ gì đó trơn trượt như cá chạch."

Da đầu Tiêu Lâu run lên: "Sinh vật ngoài hành tinh... Giống như Tộc Trùng mà chúng ta gặp ở cửa 8 Bích sao?"

Đúng lúc này, điện thoại của Ngu Hàn Giang hiện lên mấy tin nhắn.

Hai tin đầu là Lục Cửu Xuyên gửi:

[Hai chân của Tiểu Đường đã được chữa khỏi rồi, ngay cả đầu ngón chân cũng mọc ra. Anh thật sự quá vui, đêm nay không thể nào ngủ được mất. Anh không nói nhiều lời cảm ơn, ơn nghĩa này anh sẽ ghi tạc trong lòng!]

[Đúng rồi, vừa nãy khi Diệp Kỳ dùng thẻ Trùng vương chữa chân cho Tiểu Đường, anh và Tiểu Đường cùng lúc nhớ lại được một ít ký ức ngắn. Bọn anh nhất định đã gặp được Tộc Trùng ở thế giới này, anh quyết định sẽ tới khu không người Hilter điều tra. Tuy nhiên, Quân bộ chắc chắn sẽ không phê chuẩn cho anh. Bây giờ anh là Quân đoàn trưởng Quân đoàn Mũi Tên Nhọn, không thể tùy tiện rời khỏi Thủ Đô Tinh. Cụ thể phải làm sao, ngày mai bàn bạc.]

Tin nhắn sau là của Thiệu Thanh Cách gửi đến:

[Anh đã tra được ghi chép đầu tư 20 năm trước, đây là ảnh chụp bản kế hoạch, bên trên có chữ ký của một số người. Những người này cũng tham dự vào dự án 'Tái khởi động kế hoạch Con thuyền Noah', cần phải điều tra trọng điểm. Anh nghi ngờ người tên Diệp Bác Văn này rất có thể chính là cha ruột của Diệp Kỳ, cái chết của ông ta hẳn cũng không đơn giản. Thân phận trẻ mồ côi của Diệp Kỳ cũng không phải là thiết lập tùy ý của người giữ cửa, mà là một đầu mối quan trọng.]

[Bố anh để lại một chiếc nhẫn, có thể mở két sắt của nhà họ Thiệu trong ngân hàng. Sáng mai anh sẽ tới ngân hàng lấy két sắt, có manh mối sẽ báo lại cho các cậu.]

Tin nhắn cuối cùng là của Khúc Uyển Nguyệt:

[Phía bên cô Lâm vẫn đang tiếp cận, tôi đã hẹn em ấy ngày mai cùng uống trà chiều, nói chuyện liên quan tới vũ đạo. Sau khi uống trà chiều xong, tôi sẽ dùng thẻ Tắc kè hoa lẻn vào nhà em ấy, có tiến triển sẽ báo lại ngay.]

Các đồng đội đều đang nỗ lực, Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu rất vui mừng.

Chẳng qua, trong lòng Tiêu Lâu vẫn có chút bất an. Bốn người Lưu Kiều cho tới giờ vẫn không có tung tích, bọn họ rốt cuộc đang ở đâu?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...