Thẻ Bài Mật Thất

Chương 410: Băng qua dải ngân hà - 09: Yến tiệc



Tiệc rượu mừng sinh nhật Hoàng tử điện hạ chính thức bắt đầu vào tám giờ tối.

Ngu Hàn Giang mang theo Tiêu Lâu vào trong phòng tiệc. Hắn hệt như những vệ binh khác, yên lặng đứng trong một góc đại sảnh, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân.

Hắn lướt mắt khắp nơi, nhanh chóng đã tìm được "Tiêu Lâu" và Bệ hạ giữa đám người.

Tiệc sinh nhật lần này không mời ban truyền thông của chính phủ đưa tin, gần như là lén tổ chức yến tiệc, cho nên không khí cũng không nghiêm túc như một buổi hội họp của chính phủ. Vẻ mặt của khách tham dự yến tiệc đều khá nhẹ nhàng, nhưng trang phục vẫn giữ được vẻ trang trọng. Các quý ông mặc tây trang thuần sắc hoặc là quân phục, khách nữ ngoài trừ quan chức mặc tây trang, gia quyến đều mặc lễ phục dạ hội.

Bệ hạ nói mấy câu tượng trưng, sau đó liền để Hoàng tử ra mặt.

Vị Hoàng tử giống Tiêu Lâu như đúc kia lên sân khấu, anh ta mỉm cười với khách khứa bên dưới, giọng nói trong trẻo vang lên khắp đại sảnh tổ chức tiệc: "Cảm ơn các vị quan khách đã dành chút thời gian quý báu của các vị tới tham dự tiệc sinh nhật lần thứ 25 của ta. Có thể kết bạn với các vị khách quý nhân dịp này là vinh hạnh của ta, hy vọng về sau sẽ có nhiều cơ hội giao lưu và học tập cùng các vị..."

Hôm nay anh ta mặc lễ phục hoàng thất màu trắng, nụ cười vẫn treo trên khóe môi khi nói chuyện, phong độ nhẹ nhàng, đủng đỉnh thong dong. Vị Hoàng tử trẻ tuổi này không có vẻ cao ngạo hay mắt cao hơn đầu mà ngược lại, vô cùng khiêm tốn lễ phép, khiến người ta thấy thân thiết lại ôn hòa.

Hoàng tử anh tuấn đứng trên đài cao, đĩnh đạc nói chuyện, khí chất xuất chúng tựa như có thể thu hút ánh mắt của tất cả mọi người ở đây. Thậm chí, có không ít thiên kim tiểu thư kìm lòng không đặng mà đỏ mặt khi nhận được ánh mắt anh ta.

Ngu Hàn Giang nhìn chằm chằm vào người đứng trên sân khấu, đôi mày nhẹ nhàng cau lại.

Không thể phủ nhận, người này đúng là rất giống Tiêu Lâu.

Đương nhiên, Ngu Hàn Giang tin rằng nếu như hôm nay Tiêu Lâu tự mình tham dự yến tiệc này, vẻ hấp dẫn của anh khi lên đài đọc diễn văn phải hấp dẫn hơn nhiều. Dù sao thì trong hiện thực, Tiêu Lâu cũng là giảng viên đại học, thường xuyên đứng trên giảng đường thuyết giảng cho cả mấy trăm sinh viên.

Chẳng qua, khách quan mà nói, người phục chế này đã có biểu hiện rất xuất sắc.

Ít nhất thì, phần lớn quan viên dưới đài đều có vẻ mặt vừa lòng, mà Bệ hạ hình như cũng rất ưng cái bụng.

Sau khi Hoàng tử phát biểu xong, toàn trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Đây là tiệc đứng, bầu không khí nhẹ nhàng khoan khoái, tiện cho Bệ hạ giới thiệu các viên chức cho Hoàng tử.

Bệ hạ dẫn anh ta đi qua sảnh tiệc, tới chào hỏi mấy vị tướng lãnh trong Quân bộ trước.

Nguyên soái Đế quốc tên Diệp Minh, năm nay đã 66 tuổi, tóc đã hai màu nhưng lão nguyên sái cả người là quân phục, thoạt nhìn vẫn rất có tinh thần. Ba vị sĩ quan cấp cao mang quân hàm "Thượng tướng" lần lượt là Lâm Tắc Thành, Farrell và Ace; bọn họ mặc quân phục màu đen, xanh lam đậm và xanh lục.

Quân bộ Đế quốc Glock không chia thành Hải quân, Lục quân và Không quân, mà phân chia dựa theo từng Quân khu khác nhau. Có lẽ cũng bởi vì thời đại này không còn tác chiến trên biển hay trên không nữa, phần lớn chiến dịch đều diễn ra trong không gian vũ trụ, cần phải dựa vào cơ giáp chiến đấu trí năng cao.

Nguyên soái Diệp Minh là người cầm quyền tối cao của Quân bộ, ba vị Tướng quân còn lại lần lượt phụ trách các Quân khu phía Nam, phía Đông và phía Tây Bắc của Đế quốc. Lục Cửu Xuyên phụ trách Quân đoàn Mũi Tên Nhọn, trực thuộc Quân khu phía Nam, thủ trưởng trực tiếp là Tướng quân Lâm Tắc Thành, cũng chính là cha ruột vị hôn thê của Hoàng Tử — Lâm Nhan.

Vài vị sĩ quan hành lễ với Hoàng tử, Hoàng tử cũng cung kính đáp lại.

Lục Cửu Xuyên theo sau Lâm tướng quân, đưa tay ra với "Tiêu Lâu", nói: "Điện hạ, sinh nhật vui vẻ."

Lâm tướng quân ở bên cạnh giới thiệu: "Vị này chính là Thiếu tướng Lục Cửu Xuyên của Quân đoàn Mũi Tên Nhọn."

Hoàng tử gật đầu, khi bắt tay Lục Cửu Xuyên, trên mặt anh ta xuất hiện một nụ cười lễ phép: "Hóa ra là Lục tướng quân, nghe danh đã lâu. Nghe nói, Lục tướng quân đang là thiếu tướng trẻ nhất của Quân bộ? Quả đúng là tuổi trẻ tài cao mà."

Lục Cửu Xuyên rút tay lại: "Điện hạ quá lời rồi."

Nếu không phải Ngu Hàn Giang đã đánh tiếng trước, nói trong vương cung còn có một Tiêu Lâu được phục chế trong vương cung, Lục Cửu Xuyên suýt nữa đã không thể phân biệt được. Thật sự là quá giống nhau.

Khuôn mặt này, dáng người này hoàn toàn là sao y bản chính, ngay cả nụ cười cũng như được chuyển từ trên mặt Tiêu Lâu qua đây vậy!

Nhưng ngẫm kỹ lại lại thấy không đúng, ánh mắt của "Tiêu Lâu" trước mặt này khi nhìn về phía Lục Cửu Xuyên không có chút thân thiết nào. Cho dù trong trường hợp công khai thế này không tiện gọi "anh Cửu", thì ánh mắt của Tiêu Lâu chân chính khi nhìn thấy Lục Cửu Xuyên cũng không nên xa lạ như thế này.

Rõ ràng đây là lần đầu tiên anh ta và Lục Cửu Xuyên gặp mặt, thái độ lễ phép mà khách sáo, cũng lộ ra vẻ xa cách.

Sau khi chào hỏi Lục Cửu Xuyên, anh ta tiếp tục tới hàn huyên với các vị tướng quân khác trong Quân bộ.

Lục Cửu Xuyên quay đầu lại nhìn theo bóng dáng anh ta, trầm ngâm vuốt cằm. Y vừa muốn quay sang báo cho Thiệu Thanh Cách, kết quả đã thấy Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ chủ động đi về phía bên này.

Thiệu Thanh Cách giơ tay, tủm tỉm cười nói: "Điện hạ, sinh nhật vui vẻ. Điện hạ hôm nay đúng là phong độ bất phàm, thật là làm người ta phải ngước nhìn từ xa."

Dáng vẻ tủm tỉm cười này của sếp Thiệu, rõ ràng là đang muốn trêu Tiêu Lâu một chút.

"Tiêu Lâu" lại chẳng vội vã đưa tay, chỉ mỉm cười nhìn về phía Thiệu Thanh Cách, cho tới khi người ở bộ Lễ thấp giọng ghé vào tai anh ta giới thiệu: "Vị này chính là ngài Thiệu Thanh Cách, Phó chủ tịch Liên minh Thương hội Đế quốc."

Lúc này "Tiêu Lâu" mới vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thiệu Thanh Cách một cái rồi rút về: "Ngài Thiệu, nghe danh đã lâu."

Thiệu Thanh Cách: "???"

Gì đây, không quen nhau hả?

Diệp Kỳ đi sau lưng cũng thò ra trước mặt Tiêu Lâu: "Chào Hoàng tử điện hạ ạ!"

Tiêu Lâu nghi hoặc: "Vị này là?"

Diệp Kỳ ngẩn người, nghiêm túc mà nhìn Tiêu Lâu, ánh mắt như muốn nói: 'Thầy Tiêu ơi em nè, em nè! Em mặc quân phục anh liền không nhận người nữa sao?'

Nhưng Tiêu Lâu nhìn thấy ánh mắt này của cậu nhóc cũng chẳng có phản ứng gì cả.

Thiệu Thanh Cách thấy tình hình không đúng, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy vai Diệp Kỳ, giới thiệu: "Để Điện hạ cười chê rồi, đây là con trai tôi, Thiệu Diệp Kỳ. Nó vẫn luôn rất sùng bái Hoàng tử Điện hạ, cho nên tôi mới dẫn nó tới đây để gặp ngài một chút."

Tiêu Lâu khẻ mỉm cười với Diệp Kỳ, ánh mắt ôn hòa: "Con trai ngài Thiệu đây là học sinh Trường Quân đội số 9 sao?" — Rõ ràng, anh ta nhận ra quân phục trên người Diệp Kỳ là quân trang của Trường Quân đội số 9.

Thiệu Thanh Cách đáp: "Ừm, năm nay cháu nó mới học năm nhất."

Tiêu Lâu tán thưởng mà nói: "Trường Quân đội số 9 nổi danh thi đầu vào rất khó, ngài Thiệu đây đúng là hổ phụ sinh hổ tử."

Diệp Kỳ: "???"

Nghe Thiệu Thanh Cách và Tiêu Lâu nói chuyện, Diệp Kỳ cũng dần nhận thấy tình hình không thích hợp. Cậu nhóc mờ mịt mà giật lùi một bước, sau đó lại thấy Tiêu Lâu đi thẳng qua trước mặt nhóc và Thiệu Thanh Cách, tiếp tục hàn huyên với những người khách khác.

Diệp Kỳ ghé vào tai Thiệu Thanh Cách nói: "Ủa, anh ấy không quen em luôn?"

Thiệu Thanh Cách nhướng mày: "Không quen cả tôi đây này, Tiêu Lâu này có vấn đề."

Diệp Kỳ hoang mang lắm: "Chẳng lẽ anh ấy mất trí nhớ rồi? Sao đội trưởng Ngu không ở bên cạnh anh ấy?"

Hai người còn đang thấy dấu hỏi chấm chạy đầy đầu thì lại thấy Lục Cửu Xuyên đi về bên này, trong tay y còn cầm một ly vang đỏ, giả vờ khách khí mà nói: "Chào anh Thiệu, tôi là Quân đoàn trưởng của Quân đoàn Mũi Tên Nhọn, Lục Cửu Xuyên."

Thiệu Thanh Cách nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện ánh mắt của phần lớn khách khứa đều tập trung trên người Hoàng tử điện hạ, không có mấy người để ý tới bọn họ bèn cầm ly rượu lên, tiện tay chọn một chút đồ ăn rồi cùng Lục Cửu Xuyên đi tới khu nghỉ ngơi bên cạnh sảnh chính, vừa ngồi ăn vừa nói chuyện.

Lục Cửu Xuyên thò qua hỏi vào tai Thiệu Thanh Cách: "Thẻ Trùng vương trong tay cậu à?"

Thiệu Thanh Cách cũng hạ giọng: "Ừm. Bất cứ lúc nào anh Đường cần chữa chân thì đều có thể để Diệp Kỳ sử dụng thẻ. Chẳng qua vương cung này là khu cấm sử dụng thẻ, sau khi chúng tôi vào đây, tất cả các thẻ bài đều đã không thể kích hoạt được nữa."

Biết về thẻ Trùng vương, cũng biết việc Đường Từ cần phải chữa chân, xem ra đây thực sự là Thiệu Thanh Cách.

Trong lòng Lục Cửu Xuyên cũng rất bất đắc dĩ, bây giờ mỗi khi gặp người thì đều phải xác minh thật giả trước. Y dừng một chút, nghi hoặc hỏi: "Đường Từ để lại lời nhắn thoại cho cậu, cậu không biết à?"

Thiệu Thanh Cách và Diệp Kỳ liếc nhau một cái, Diệp Kỳ nói: "Bọn em vừa quay lại từ sao Nam Thập Tự là đến thẳng vương cung Đế quốc để tham gia tiệc sinh nhật luôn, thời gian eo hẹp nên chưa kịp về nhà. Anh nhìn này, quân phục em còn chưa thay đây."

Khó trách hai người này lại chủ động tới chào hỏi "Tiêu Lâu", hóa ra là bọn họ còn chưa kịp về nhà, cũng chưa nhận được tin nhắn thoại của Đường Từ.

Lục Cửu Xuyên ghé sát vào tai hai người, thấp giọng nói: "Tiêu Lâu này là người phục chế, không phải là Tiêu Lâu mà chúng ta quen."

Diệp Kỳ sửng sốt: "Người... phục chế?"

Thiệu Thanh Cách nhíu mày: "Ý anh là, tạo một bản sao dựa vào dáng vẻ của thầy Tiêu sao?"

Lục Cửu Xuyên gật đầu: "Ừ, nhìn bên ngoài rất khó phân biệt."

Thiệu Thanh Cách khẽ nheo mắt lại: "Bảo sao tôi cứ cảm thấy không thích hợp. Vừa nãy cậu ấy nhìn chúng tôi bằng ánh mắt rất xa lạ, giống như là lần đầu tiên gặp mặt vậy."

Diệp Kỳ cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, nói: "Vậy thầy Tiêu thực sự đâu rồi ạ? Hoàng tử điện hạ không phải tên là Tiêu Lâu sao? Anh ấy không tham gia tiệc rượu tối nay ạ?"

Lục Cửu Xuyên cũng không biết phải trả lời ba câu hỏi liên tiếp của Diệp Kỳ như thế nào, y đau đầu mà day ấn đường, nói: "Tiêu Lâu thực sự đang ở bên cạnh Ngu Hàn Giang, bây giờ chắc là đang thu nhỏ nằm trong túi áo Hàn Giang đấy. Hàn Giang cũng ở đây, chẳng qua nó mượn thẻ Mặt nạ của tôi, ngụy trang thành vệ binh trong Đội hộ vệ Hoàng Gia, tôi cũng chẳng biết là ai nữa."

Để bảo đảm sự an toàn cho bữa tiệc tối nay, vệ binh của Đội hộ vệ Hoàng Gia đứng gác hết bên ngoài. Bọn họ đều mặc quân trang màu trắng chỉnh tề, mỗi người đều cao ráo oai hùng, đúng là rất khó để biết được ai mới là Ngu Hàn Giang giả trang thành.

Thiệu Thanh Cách nói: "Cho nên, chủ đề của mật thất lần này là người phục chế sao?"

Lục Cửu Xuyên thấp giọng mắng một tiếng: "Bây giờ vẫn chưa rõ lắm. Người giữ cửa phát đề trắng cho chúng ta làm bài, ngay cả câu hỏi cũng chẳng thèm cho. Đệt, giải đố mà có biết đố cái mẹ gì đâu?"

Thiệu Thanh Cách: "......"

Y đưa tay day thái dương, trầm ngâm.

Một lát sau, Thiệu Thanh Cách chợt nói: "Đúng rồi, hình như trong lúc bố tôi còn quản lý Công ty Công nghệ Y tế Noah đã đầu tư một số tiền rất lớn để khởi động Kế hoạch Con thuyền Noah. Hạng mục chủ yếu của kế hoạch này là thí nghiệm gene."

Hai mắt Lục Cửu Xuyên lóe sáng: "Công ty các cậu tham dự vào hạng mục liên quan tới gene sao?"

Thiệu Thanh Cách đáp: "Đó đã là chuyện của hai mươi năm trước rồi, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Sau này nghe nói thí nghiệm thất bại, toàn bộ số liệu và vật thí nghiệm liên quan đều đã bị tiêu hủy. Để tôi về điều tra thử xem, xem có manh mối nào bị sót hay không."

Diệp Kỳ suy đoán: "Thí nghiệm gene này chắc chắn có liên quan tới người phục chế anh nhỉ?"

Lục Cửu Xuyên nhìn cậu nhóc: "Nhóc có ý tưởng gì không?"

Diệp Kỳ nhẹ giọng nói: "Năm đó không phải đã từng có người dùng gene của một con dê, nhân bản ra một con dê khác sao ạ? Trên lý thuyết, nếu như thí nghiệm trên động vật thành công thì thí nghiệm lên con người cũng có thể thành công. Nếu là như thế, nói không chừng bản sao của thầy Tiêu cũng không chỉ có một cái này. Thí nghiệm của công ty Noah kia đặt tên là 'Con thuyền Noah', cứ cảm thấy quái quái sao đó."

Thiệu Thanh Cách nheo mắt lại nghe Diệp Kỳ phân tích, nhóc con này còn phân tích đến là nghiêm túc: "Con thuyền Noah có nguồn gốc từ Kinh Thánh, nghe nói đây là một con thuyền được chế tạo theo ý của Chúa Trời, mục đích là để cho Noah và người nhà của ông ta, cùng với các loại sinh vật trên thế giới tránh né một hồi tai kiếp. Nó dùng để tránh nạn đó!"

Cậu nhóc nhìn Thiệu Thanh Cách, nghi hoặc mà nói: "Sếp Thiệu, vì sao bố anh... cũng chính là ông nội trên danh nghĩa của em, lại muốn khởi động Kế hoạch Con thuyền Noah này chứ? Em cảm thấy đây nhất định là manh mối mấu chốt."

Thiệu Thanh Cách cười khẽ, còn đưa tay ra vỗ vỗ vai nhóc: "Ồ, con trai mình khôn quá."

Lục Cửu Xuyên: "..........."

Đang nói chuyện, ba người chợt thấy một cô gái trẻ mặc lễ phục màu đỏ đi tới trước mặt "Tiêu Lâu".

Cô gái kia có dáng người rất đẹp, lễ phục màu đỏ làm tôn lên làn da trắng như tuyết của cô, kiểu trang điểm tinh xảo khiến lòng người rung động. Giữa một rừng hoa khoe sắc, dáng vẻ và khí chất của cô lại xuất sắc nhất không thể nghi ngờ.

"Tiêu Lâu" nhìn thấy cô thì mỉm cười gật đầu một cái, lịch sự nói: "Cô Lâm."

Lục Cửu Xuyên khoanh tay, trầm ngâm mà nhìn cô gái kia: "Ồ, cô ta chính là Lâm Nhan sao?"

Diệp Kỳ nghi hoặc: "Lâm Nhan là ai ạ?"

Lục Cửu Xuyên thấp giọng giải thích: "Nghe nói là vị hôn thê của Hoàng tử điện hạ đó. Tiêu Lâu thật sự hẳn là không quen biết cô ta, nhưng người phục chế này hình như rất quen thuộc nhỉ?"

Ngay sau đó, Hoàng tử điện hạ chợt cúi người, lịch sự nâng tay cô rồi đặt lên đó một nụ hôn khe khẽ.

Mặt Lâm Nhan ửng lên, ánh mắt ngẩng lên nhìn về phía anh ta ngập tràn ái mộ.

Tuấn nam mỹ nữ đứng chung một chỗ đúng là vô cùng xứng đôi. Điện hạ đưa tay ra, Lâm Nhan nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay anh ta.

Vẻ mặt Thiệu Thanh Cách tràn đầy vẻ hóng hớt: "Bọn họ đính hôn luôn rồi à?"

Lục Cửu Xuyên bất đắc dĩ: "Hôn sự đã định từ lúc Vương hậu còn tại thế, tôi đoán qua sinh nhật này là bọn họ chính thức thành hôn đấy? Hoàng tử đã 25 tuổi rồi, cũng đã đến tuổi kết hôn và tham gia vào chính vụ."

Thiệu Thanh Cách cười như không: "Thế lúc kết hôn Tiêu Lâu phải làm sao bây giờ, chẳng lẽ cũng để bản sao đi kết hôn hộ à? Đêm tân hôn cũng không thể dùng hàng giả chứ?"

Lục Cửu Xuyên bất đắc dĩ đỡ trán: "Ai biết."

Lúc này, Ngu Hàn Giang còn đang mặt lạnh tanh mà nhìn "Tiêu Lâu" kia.

Người kia cầm tay người con gái, mỉm cười hàn huyên với khách khứa chúc mừng, giống như cô gái bên người nên là Hoàng tử phi của anh ta. Anh ta vô cùng săn sóc bao dung, ánh mắt nhìn về phía cô cũng đầy vẻ dịu dàng.

Ngu Hàn Giang không thể thích ứng với việc người này mang khuôn mặt của Tiêu Lâu, rồi lại dùng ánh mắt dịu dàng đến vậy để nhìn một cô gái khác...

Hình ảnh "tuấn nam mỹ nữ tay trong tay" này chói mắt đến lạ.

Ngu Hàn Giang dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, nhanh chóng rời mắt đi nơi khác.

Ngược lại chính Tiêu Lâu lúc này đang ghé trong túi áo quân trang của Ngu Hàn Giang lại đang quan sát cẩn thận khung cảnh bên ấy.

Vừa nhìn thấy cảnh "Tiêu Lâu" nhẹ nhàng vươn tay, dịu dàng vén sợi tóc qua tai giúp Lâm Nhan kia, anh chợt nói trong đầu: "Hàn Giang, anh có cảm thấy có gì không thích hợp không?"

Ngu Hàn Giang nghe thấy giọng nói quen thuộc trong đầu, lập tức đáp lại: "Sao em?"

Tiêu Lâu đáp: "Nếu như anh ta chỉ là bản sao, vì sao anh ta lại muốn thân cận với vị hôn thê của em?"

Tuy rằng giữa Tiêu Lâu và Lâm Nhan không có tình cảm gì, nhưng trên danh nghĩa dù gì Lâm Nhan cũng là vị hôn thê của anh, là mối hôn ước mà khi Vương hậu còn tại thế đã định ra từ trước. Bản sao nên có tự giác của bản sao, sao có thể tự tiện tiếp cận vị hôn thê của chính chủ được chứ? Thậm chí, còn làm ra động tác thân mật như vậy ngay trước mặt Bệ hạ?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...