Thẻ Bài Mật Thất

Chương 480: Mê cung Quỷ thành – 09: Biến cố kinh hoàng



Trước mắt, phần lớn manh mối tra được đều là manh mối gián tiếp, không có chứng cứ trực tiếp liên quan tới hung thủ. Tiêu Lâu đoán rằng rất có thể người thân của hung thủ đã chết trong nạn đói 20 năm trước, cho nên gã mới quay lại trả thù, đây cũng chỉ là suy đoán dựa trên tâm lý tội phạm. Đúng như Lục Cửu Xuyên nói, muốn tìm được người có liên quan tới hung thủ đã chết 20 năm trước kia là chuyện khó khăn vô cùng.

Suốt 20 năm, phần lớn chứng cứ đều đã thất lạc thì thôi, những người biết chuyện có thể cũng đã chết hơn phân nửa, chưa kể những người liên quan có thể đã bị hung thủ diệt khẩu rồi, ví dụ như hai nhà họ Triệu, họ Trần kia.

Lục Cửu Xuyên quay sang nhìn Ngu Hàn Giang, hỏi: "Cậu có cao kiến gì không nào? Dù sao thì phá án cũng là nghề của cậu mà."

Ngu Hàn Giang nói: "Thân phận bây giờ của bọn tôi chỉ là khách qua đường, vừa hay đi ngang qua trấn này mà thôi, không tiện điều tra phạm vi lớn. Nếu làm vậy, sợ là sẽ rút dây động rừng."

Tiêu Lâu đồng ý: "Lần này đúng là không giống như Mật thất 8 Cơ. Lúc ấy Hàn Giang là tri phủ vừa nhậm chức, điều tra án mạng là chuyện đương nhiên. Nhưng bây giờ thì khác, chúng ta ở khách đ**m, chẳng những ngày nào cũng ra ra vào vào sẽ khiến người ta nghi ngờ, mà lỡ như có kẻ săn giết đang ẩn náu trong trấn thì chúng ta còn phải tránh né chúng nữa..."

Anh dừng một chút, nhìn Ngu Hàn Giang hỏi: "Để sếp Thiệu và Lá Con đi điều tra được không anh?"

Ngu Hàn Giang gật đầu: "Được. Thiệu Thanh Cách có rất nhiều tiền, đôi khi cần hỏi thăm tin tức, đưa tiền là một lựa chọn không tồi. Hôm nay anh ấy và Diệp Kỳ tiện đường đi mua quần áo cũng hỏi ra được không ít manh mối hữu dụng đó thôi."

Lục Cửu Xuyên đề nghị: "Còn Hoa Anh nữa, trước mắt cô ấy vẫn đang hành động một mình như trước. Cách Thiệu Thanh Cách hỏi tin là dùng tiền mua lòng người, Hoa Anh có thể dùng cách dứt khoát hơn hẳn —— cứ dùng dao ép cung là được."

Đã chọn được người đi hỏi thăm tung tích, quan trọng là nên hỏi như thế nào."

Tiêu Lâu suy nghĩ, nhấn nút tai nghe nói: "Sếp Thiệu, Lá Con, chị Hoa Anh, phiền ba người đi dạo trong trấn một chút. Mọi người có thể vờ như mình có người thân bạn bè trong trấn, 20 năm trước không rõ tung tích, mọi người tới tìm người thân, cố gắng hỏi thăm người già trong trấn về nạn đói 20 năm trước. Nói không chừng, chúng ta có thể thu hoạch được gì đó."

Sở Hoa Anh lên tiếng, nhanh chóng lẻn vào trong trấn.

Thiệu Thanh Cách hỏi: "Bao giờ mọi người về? Không cần anh ở lại khách đ**m mở điểm dịch chuyển sao?"

Tiêu Lâu nói: "Bọn em còn phải điều tra thêm ở bãi tha ma này đã, anh đưa thẻ cho cô giáo Khúc đi, trước khi về em sẽ gọi cho cô ấy."

Thiệu Thanh Cách nói: "Được, vậy anh dẫn Diệp Kỳ ra ngoài chơi đây."

Sau khi gọi xong, Tiêu Lâu cùng ba người còn lại tiếp tục tìm kiếm khắp bãi tha ma. Phần lớn thi thể ở đây đều chất thành đống, nhưng cũng có một vài bia mộ, bên trên viết tên chủ mộ. Bãi tha ma ban ngày không có nhiều bia mộ chi chít như đêm qua, nhưng số lượng bia mộ cũng lên tới vài trăm, bốn người họ đành phải xem xét lần lượt từng chiếc.

Trên đường đi tìm bia mộ, bọn họ lại phát hiện ra người nhà Trần Ngự, bao gồm bà mụ tối qua họ nhìn thấy. Tất cả đều đã chết, nhưng thật ra lại không phát hiện được thi thể của em bé mới sinh.

Ngu Hàn Giang nói: "Tối hôm qua chúng ta tới nhà họ Trần đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc, không thể nào có chuyện người lớn đều tới bãi tha ma mà đứa trẻ lại bị bỏ lại được? Thi thể đứa bé kia đâu?"

Tiêu Lâu nói: "Không biết nữa, hình như không thấy thi thể trẻ con nào trong bãi tha ma này cả."

Lục Cửu Xuyên nhịn không được mà mắng một câu: "Không phải hung thủ có đam mê đặc thù gì đấy chứ? Ví dụ như ăn tim trẻ con để luyện công chẳng hạn? Mẹ kiếp, ghê quá!"

Đường Từ: "......."

Khó mà loại trừ được khả năng này, khi mà hung thủ này không giống những kẻ sát nhân mà họ từng gặp trước đây.

Tiêu Lâu nói: "Nếu như hung thủ thật sự giết người để trả thù, liệu gã có tới trước mộ người thân để tế bái không nhỉ?"

Ngu Hàn Giang nghe vậy thì nhanh chóng quét mắt sắc qua bãi tha ma. Hắn không phát hiện ra trước bia mộ nào có đồ ăn dùng để tế bái, nhưng lại thấy một bia mộ gần đó có vụn vàng mã đã đốt và tro bụi.

Ngu Hàn Giang rảo bước qua đó, ngồi xổm xuống dùng ngón tay quét một ít bột phấn màu đen đưa lên mũi ngửi. Một lát sau, hắn chỉ vào bia mộ này, nói chắc nịch: "Sáng nay đã có người tới đây đốt tiền giấy."

Đường Từ nghi hoặc: "Cậu chắc chắn là sáng sớm hôm nay sao?"

Ngu Hàn Giang gật đầu: "Ừ, tiền giấy cũng không đốt sạch hoàn toàn, dưới lớp tro này còn dính nước bùn, nhưng tầng trên vẫn khô. Nếu người hóa vàng tới trước hôm nay, trận mưa đêm qua hẳn đã rửa sạch chỗ tro tàn này mới đúng. Tro còn khô, chứng minh sáng sớm hôm nay gã nhất định đã tới đây hóa vàng cho chủ mộ."

Bảo sao Ngu Hàn Giang lại tự mình dùng ngón tay đi sờ đám tro này.

Trận mưa tối qua sẽ rửa trôi mọi thứ, nhưng mặt ngoài của tro vẫn còn khô, rõ ràng là do sáng nay mới xuất hiện.

Tiêu Lâu đoán: "Người tới hóa vàng liệu có phải chính là hung thủ hay không? Các anh nhìn kỹ xem, bia mộ này không khắc tên người chết."

Đa số bia mộ quanh đây đều khắc tên người chết, ví dụ như "Mộ của Lý Thanh Vân".

Nhưng bia mộ trước mắt chỉ là một khối đá, bên trên không viết gì cả. Vị trí của bia mộ này thật ra lại có phong thủy khá tốt, lưng dựa vào cây. Mùa hè, cành lá rậm rạp sẽ tạo ra một bóng râm rất lớn, vừa hay che phủ lấy phần mộ. Có thể thấy người lập bia rất có lòng, chọn một nơi rất tốt cho người đã khuất.

Đường Từ ngẩng đầu nhìn tán cây lớn bên trên, nói: "Như vậy thì sáng nay hung thủ đã tới bãi tha ma, mà chúng ta thì vừa hay bỏ qua gã?"

Lục Cửu Xuyên chợt nhớ tới gì đó, y vỗ mạnh lên trán mình nói: "Đúng rồi, vừa rồi anh đã leo lên đây bằng dây leo trên vách núi đó. Mấy đứa qua đây mà nhìn, dây leo này có hơi kỳ lạ. Anh đoán, hung thủ rất có thể cũng dùng dây leo này để bò lên."

Ngu Hàn Giang lập tức đứng dậy: "Nhanh, dây leo kia rất có thể đã bị cắt rồi!"

Bốn người chạy như bay, Ngu Hàn Giang dứt khoát lấy thẻ Khinh công ra ôm theo Tiêu Lâu phóng về bên vách núi.

Tiêu Lâu ló đầu ra liền thấy tầng sương mịt mù dưới đáy vực, trên vách đã cheo leo đúng là có một dây leo được bện từ cây cỏ. Sợi dây này to như cánh tay đàn ông trưởng thành, buông thõng xuống theo vách đá. Nhưng bởi làn sương mù dày đặc che phủ giữa núi, họ không thể thấy rõ dây leo này có dài tới chân núi hay không.

Ngu Hàn Giang nói: "Tôi xuống xem xem."

Hắn một tay túm lấy dây leo rồi dùng thẻ Khinh công bay xuống, hai chân dùng vách đá làm điểm lấy đà. Vài giây sau, Ngu Hàn Giang đã thả người bay thẳng l*n đ*nh núi, đanh giọng nói: "Có người chém đứt dây leo này từ giữa. Nếu không có thẻ bài mà cứ tùy tiện leo xuống, chúng ta sẽ tan xương nát thịt."

Tiêu Lâu giật mình: "Vậy là hung thủ đã phát hiện ra chúng ta rồi sao?"

Lục Cửu Xuyên chợt biến sắc: "Không phải là gã thợ săn kia đấy chứ?"

Đường Từ lắc đầu: "Chắc là không đâu. Tên thợ săn kia còn khá trẻ, chỉ mới khoảng 25. Gã nói mình ở đây 10 năm, mà khi chúng ta ép hỏi thì gã trả lời cũng khá thành thật, nói cho mình biết chuyện gã nhìn thấy, nghe thấy vào đêm mưa 3 năm trước. Gã cho rằng mình thấy quỷ, sợ run cả người... không giống như là loại hung thủ tàn nhẫn độc ác này."

Nếu như gã là hung thủ, vậy thì diễn xuất cũng thật là tinh vi.

Lục Cửu Xuyên nghĩ một hồi rồi nói: "Em nói cũng có lý, hẳn là không có chuyện vừa vào mật thất đã cho chúng ta tìm thấy hung thủ ngay được. Hung thủ hẳn là vẫn luôn ẩn nấp ở chân núi, vừa rồi nhân lúc tôi bò lên đây, gã đã chặt đứt dây leo, muốn chặn đứng con đường này, vây chúng ta trên đỉnh núi?"

Tiêu Lâu nghi hoặc nói: "Nhưng mà ban ngày cương thi cũng không thi biến, chúng ta xuống núi theo con đường khác là được mà? Có chặt đứt dây leo thì cũng có tác dụng gì đâu?"

Vừa dứt lời, Tiêu Lâu liền nghe thấy một loạt tiếng động loạt xoạt kỳ lạ truyền tới.

Quay đầu nhìn lại, anh thấy rất nhiều cương thi như vừa được đánh thức đang bao vây lấy họ. Đàn cương thi như thủy triều khiến Lục Cửu Xuyên không khỏi mắng to: "Mẹ nó, ban ngày cũng thi biến nữa hả? Ngang ngược vậy luôn?"

Ngu Hàn Giang đanh mặt nói: "Chúng ta nghĩ quá đơn giản rồi, nguy hiểm không chỉ xuất hiện vào buổi tối."

Tiêu Lâu vội vàng ấn lên tai nghe, nói với Khúc Uyển Nguyệt: "Cô giáo Khúc, mau mở điểm dịch chuyển!"

Anh vội vàng lấy Com-pa ra, muốn vẽ một vòng vô địch bảo vệ mọi người. Kết quả anh vừa mới mở Com-pa, một cương thi mặc váy đỏ đã ném dải lụa đỏ trong tay về phía anh.

Đám cương thi trong đoàn rước dâu này quá lợi hại, kẻ ra tay chính là cô dâu Triệu Trạch An. Hai tròng mắt ả đỏ bừng, vẻ mặt cứng đờ, nhưng động tác thì linh hoạt hơn những cương thi khác rất nhiều. Tiêu Lâu chỉ cảm thấy cổ tay tê rần, chiếc com-pa trong tay cũng bất ngờ bị đánh rơi thẳng xuống vực.

Thấy dải lụa đỏ kia sắp quấn lấy eo Tiêu Lâu, Ngu Hàn Giang nhanh chóng ôm Tiêu Lâu bay lên không trung. Dao quân dụng trong tay hắn quyết đoán chém xuống, cắt đôi dải lụa!

Triệu Trạch An bị chém đứt vũ khí thì lập tức phát điên. Ả rống lên một tiếng chói tai rồi lao thẳng về phía Ngu Hàn Giang. Ngu Hàn Giang dùng chân trái mượn lực bay lên, chân phải đá mạnh một cái, gạt cô ả ngã vật ra đất.

Bên cạnh, Lục Cửu Xuyên và Đường Từ cũng bị đàn cương thi bao vây. Đường Từ bị buộc phải rút về sau, chỉ có thể thả đám máy móc của mình ra đánh lại chúng. Lục Cửu Xuyên rút kiếm ra trước người múa may, ngăn trở không cho đám cương thi lại gần, rồi đanh giọng hô: "Tiểu Đường, mau triệu hồi Lang Vương ra câu giờ!"

Bạch Lang Vương là thẻ bài mà Lục Cửu Xuyên vừa đưa cho Đường Từ cách đó không lâu, Đường Từ nhớ tới thẻ này thì lập tức triệu hồi Bạch Lang Vương.

Kỹ năng 2 của Lang Vương có thể triệu hồi ra mấy chục con sói nhỏ hỗ trợ chiến đấu. Đường Từ sử dụng kỹ năng xong, xung quanh đột nhiên xuất hiện mấy chục con sói hung ác. Chúng nó theo ý của chủ nhân, nhanh chóng lao vào quần ẩu với đám cương thi!

Sói là loài động vật hung ác, tuy rằng số lượng kém hơn đàn cương thi rất nhiều, nhưng chúng nó có thể cắn đứt chân cương thi, cản bước đàn cương thi này lại.

Tình hình nhất thời vô cùng hỗn loạn.

Ngu Hàn Giang và Lục Cửu Xuyên nhanh chóng xuyên qua đàn cương thi, chém ngang người chúng nó. Tiêu Lâu chỉ thấy trước mắt là xương thịt bay tung tóe, toàn bộ bãi tha ma như luyện ngục giữa trần gian!

Anh kinh hồn bạt vía mà hỏi: "Có phải hung thủ biết dùng tà thuật không?"

Đường Từ tái mặt mà nhìn chằm chằm vào anh Cửu đang ở giữa đàn cương thi, nghe vậy thì tay khẽ run lên, nói: "Nếu như lần này ta gặp phải mật thất chủ đề tâm linh kỳ quái thật, vậy thì chuyện hung thủ có thể điều khiển người sống và xác chết cũng không kỳ lạ đâu."

Nghĩ lại chuyện 3 năm trước trong lời kể của gã thợ săn, Đường Từ lại càng chắc chắn về điều này.

Đêm mưa 3 năm trước kia, gã thợ săn trong rừng thấy đoàn rước dâu đi lại không phát ra bất cứ âm thanh gì, bước đi ngay ngắn mà cứng đờ, đi về phía bãi tha ma.

Nếu không phải hung thủ có thể khống chế hành động của những người này, vậy vì sao nhiều người như thế lại hành động như "rối gỗ bị giật dây", đêm hôm cùng nhau mò tới bãi tha ma cơ chứ?

Tiêu Lâu nhíu mày nói: "Hung thủ biết một loại tà thuật, có thể thao túng con người thực hiện các mệnh lệnh của gã, cũng có thể điều khiển cả xác chết? Xem ra, cương thi trong bãi tha ma này chính là hung thủ cố tình điều khiển tới tấn công chúng ta."

Ngu Hàn Giang ở gần đó nghe vậy vội nói: "Tôi và anh Cửu không câu giờ được lâu lắm đâu, mau bảo Khúc Uyển Nguyệt mở dịch chuyển đi!"

Lục Cửu Xuyên nói: "Điểm đánh dấu của Lý Thanh Chiếu phải mất 5 phút mới có hiệu lực, không thì mình vào Chốn đào nguyên đi."

Tiêu Lâu nói: "Được, mau rút thôi!"

Lục Cửu Xuyên lập tức mở Chốn đào nguyên, bốn người thấy trước mắt mình nhoáng lên một cái, đồng thời xuất hiện dưới gốc cây đào.

Tiêu Lâu vẫn còn nhớ rõ hình ảnh cuối cùng anh thấy trước khi rời khỏi bãi tha ma, đó là khuôn mặt dại ra của cô dâu cương thi kia.

Sắc mặt cả bốn người đều rất khó xem, Đường Từ nhẹ giọng nói: "Hung thủ nắm rõ hành tung của chúng ta, phiền rồi đây."

Lục Cửu Xuyên nói: "Khó trách mật thất này lại là Chạy hay chết, mẹ nó hung thủ cũng xem chúng ta là mục tiêu cần g**t ch*t? Hơn nữa, địch ở trong tối ta ở ngoài sáng, về sau mỗi một bước đi đều phải cẩn thận hơn vạn phần."

Tiêu Lâu hít sâu, hỏi: "Cô giáo Khúc, điểm đánh dấu xong chưa? Kéo chúng tôi về khách đ**m với."

Khúc Uyển Nguyệt đáp: "Còn nửa phút nữa, mọi người không sao chứ?"

Tiêu Lâu nhìn đồng đội xung quanh một chút, nói: "Cũng may chạy nhanh, không bị thương."

Nửa phút nhanh chóng trôi qua, Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang được Lý Thanh Chiếu kéo về điểm đánh dấu trong căn phòng tên Thiên ở khách đ**m. Trong mắt của tiểu nhị và ông chủ khách đ**m, bọn họ giống như chưa từng ra ngoài.

Nhớ tới những gì vừa trải qua, Tiêu Lâu thật sự nghĩ mà sợ.

Hung thủ trong mật thất này quá sức tà môn, thậm chí gã còn có thể thao túng hành động của người sống, khiến người ta nghe theo lệnh mình, nửa đêm chạy tới bãi tha ma như rối gỗ bị giật dây.

Bây giờ, hung thủ đã phát hiện ra việc bọn họ đang điều tra chuyện này, nhỡ đâu đồng đội cũng bị khống chế thì làm sao bây giờ?

Nghĩ vậy, Tiêu Lâu lập tức nhấn nút tai nghe, nói: "Sếp Thiệu, Lá Con, Hoa Anh, mọi người mau về đây! Hung thủ lần này rất nguy hiểm, chúng ta phải bàn lại cách đối phó!"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...