Thẻ Bài Mật Thất

Chương 489: Mê cung Quỷ thành – 18: Chuyện cũ



Rốt cuộc thì cửa ra mê cung nằm ở đâu?

Mê cung tổ ong có hình dạng như tổ ong vậy, do vô số hình lục giác ghép lại mà thành.

Dựa theo bản đồ lão Mạc đã vẽ, mê cung này rất giống mê cung tổ ong. Cuối mỗi con đường đều có ngã ba, đường trong mê cung quanh co phức tạp. Tối qua mọi người vừa vào trấn đã bắt đầu vẽ bản đồ mê cung, nếu không vẽ sai thì vì sao khi quay về theo đường cũ lại không tìm thấy cửa ra?

Chẳng lẽ là lão Mạc nhầm đường?

Chắc không phải. Trong số tất cả mọi người, lão Mạc là người nắm đường rõ nhất. Nếu như chú cũng nhầm, vậy chẳng phải mê cung lần này phải chịu bó tay hay sao.

Tiêu Lâu đi về trước mấy bước, rồi chợt như nhận ra điều gì đó, quay đầu nhìn lại.

Mặt hồ Túy Nguyệt lóng lánh dưới ánh trăng bạc, vụn trăng vương lại trên lớp sóng thành những tia sáng nhè nhẹ. Những đường sáng long lánh này giống như đều đang chỉ về Đình Túy Nguyệt ở giữa hồ.

Hai mắt Tiêu Lâu sáng lên:

"Cái đình kia! Cái đình giữa hồ. Tối hôm qua chúng ta không hề lên đó. Có lẽ đó mới chính là điểm bắt đầu của cả mê cung!"

Đã không thể tìm được lối ra theo đường cũ vào mê cung, không bằng tìm đường mới ngay từ trung tâm mê cung này.

Lão Mạc cũng không quá chú ý tới cái đình giữa hồ, nghe Tiêu Lâu nói vậy, chú lập tức theo ánh mắt anh nhìn về phía Đình Túy Nguyệt.

Dưới ánh trăng vằng vặc, lấy Đình Túy Nguyệt làm tâm, xung quanh có rất nhiều ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ. Cẩn thận quan sát, những ánh trăng kia đúng là hơi giống bản đồ mê cung đang đong đưa trên mặt nước.

Lão Mạc lấy khăn tay ra cẩn thận so sánh với bản đồ mê cung đã vẽ. Rất nhanh, chú vui mừng nói: "Thầy Tiêu nói đúng, cái đình giữa hồ kia rất giống như điểm bắt đầu của mê cung. Chúng ta đi qua xem thử."

Ngu Hàn Giang dùng thẻ Khinh công mang theo Tiêu Lâu vào trong đình hóng gió, bốn người khác cũng nhanh chóng đuổi kịp.

Sau khi vào trong đình, lão Mạc vừa nhìn quanh, vừa thử vẽ lên khăn tay. Tiêu Lâu đi tới cạnh chú, nói: "Thế nào rồi ạ? Chú có phát hiện ra điểm gì kỳ lạ không?"

Lão Mạc ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng trên bầu trời, sau đó cúi đầu nhìn bản đồ vẽ trên khăn tay, trầm ngâm nói: "Nếu như nói cái đình này là trung tâm của mê cung, vậy thì những con đường uốn lượn ra bên ngoài kia chính là những con đường quanh co có dạng tổ ong. Tối hôm qua, chúng ta vẫn luôn không tìm được cửa ra, rất có thể là do mê cung đang xoay tròn theo một quy luật nhất định nào đó."

Tiêu Lâu nói: "Nói cách khác, toàn bộ mê cung này lấy đình hóng gió làm tâm xoay ạ? Sau khi xoay tròn, cửa ra của trấn sẽ bị ẩn đi, cho nên tối qua chúng ta mới không thể tìm thấy cửa ra? Hôm nay, mê cung lại xoay về vị trí ban đầu, cho nên vừa rồi mọi người đi theo Triệu tiểu thư và Trần Ngự mới tìm được cửa ra sao?"

Lưu Kiều đi tới nói: "Đúng vậy. Em và chú Mạc tận mắt nhìn thấy Trần Ngự ra ngoài, ngoài cửa trấn còn có tấm bia đá ghi ba chữ 'trấn Thanh Phong'. Chẳng qua, cửa trấn như có một tầng kết giới trong suốt, chúng ta không thể ra ngoài."

Khúc Uyển Nguyệt gật đầu đồng tình: "Chúng tôi cũng thử rồi, không thể ra ngoài."

Ngu Hàn Giang nói: "Kỳ lạ, tối qua chúng ta vào trong từ cửa trấn mà. Chẳng lẽ trấn này chỉ cho vào mà không cho ra?"

Tiêu Lâu lắc đầu nói: "Mê cung không thể chỉ có lối vào mà không có đường ra được. Em nghĩ cửa ra mà mấy người Tiểu Lưu vừa nhìn thấy cũng có thể chỉ là cửa ra của Quỷ thành ban đêm, chứ không phải là cửa ra thật sự của trấn."

Tiêu Lâu nghi hoặc mà cúi đầu nhìn về phía mặt hồ, một trận gió nhẹ thổi qua, những mảnh trăng nhỏ trên mặt sóng gợn lên nhè nhẹ. Đợi khi mặt hồ bằng phẳng lại, ánh trăng trên mặt nước hình như đã thay đổi một chút.

Bình thường khi gió thổi qua mặt hồ, ảnh phản chiếu trong nước sẽ bị xáo trộn một chút rồi sẽ quay lại hình dáng vốn có khi gió ngừng. Nhưng hôm nay, gió ngừng thổi rồi mà ảnh phản chiếu của ánh trăng lại thay đổi rất rõ, chứng tỏ suy luận của lão Mạc là chính xác.

Manh mối nhỏ xíu này suýt chút nữa đã bị mọi người bỏ qua!

Theo lời lão Mạc, mê cung vẫn luôn xoay tròn với tâm xoay là đình hóng gió giữa hồ.

Bởi vì mê cung có kết cấu hình tổ ong, cho nên khi tổ ong xoay tròn, con đường sẽ thay đổi, nhưng mắt thường khó mà nhận ra sự thay đổi ấy. Lối ra thường nằm ở vòng ngoài cùng, chỉ cần mê cung di chuyển thì con đường dẫn tới lối ra cũng sẽ đổi khác.

Tối hôm qua không thể tìm thấy cửa ra, tối nay tìm thấy cửa ra thì lại không ra được.

Bởi vì mê cung quá lớn, bọn họ đang ở trong đó nên không thể nhìn rõ quy luật xoay tròn của mê cung từ góc nhìn phía trên. Thuận kim đồng hồ, ngược kim đồng hồ, hay là xoay trái bao nhiêu độ, xoay phải bao nhiêu độ?

Không thể tìm được quy luật xoay tròn của mê cung, bọn họ khó mà ra khỏi đây bằng "cửa trấn".

Phải làm sao đây?

Tiêu Lâu nhìn bóng mình in trên mặt hồ, chợt nói: "Không thì mình thử nhảy vào trong hồ xem sao? Chiếc hồ giữa trấn này là điểm mấu chốt của mê cung, nói không chừng trong hồ sẽ có manh mối gì đó?"

Ngu Hàn Giang dứt khoát nói: "Lưu Kiều, biến thành người cá, cùng nhau xuống nước."

Lưu Kiều lấy thẻ bài ra, biến mọi người thành người cá. Mọi người nhảy vào trong nước, bơi thẳng xuống đáy hồ.

Hồ nước này sâu hơn tưởng tượng của họ rất nhiều.

Bơi một lát đã xuống đáy hồ, tầm nhìn dần trở nên tối hơn. Ngu Hàn Giang lấy Dạ minh châu ra soi sáng. Hắn phát hiện đáy hồ có một ít rong, cảm giác giống như là... tóc người?

Vừa mới ý thức được điểm này, phần eo hắn đã bị cái gì đó cuốn lấy, cả người bắt đầu bị kéo thẳng xuống dưới.

Ngu Hàn Giang không hoảng hốt chút nào, giờ hắn là người cá, có thể ở dưới nước tự nhiên như trên bờ, cho dù có bị rong kéo xuống đáy hồ cũng không sợ chết đuối. Ngu Hàn Giang huơ chiếc dao trong tay, cắt đứt thứ giống như "rong" kia.

Bên cạnh có tiếng của Lưu Kiều: "Hình như trong hồ có quỷ nước, chúng ta bị cuốn lấy rồi."

Tiêu Lâu nói: "Đừng lo, mình là người cá mà, đâu sợ chết đuối. Thử nhìn xem thứ gì đang cuốn lấy mọi người đi."

Anh dùng Dạ minh châu soi xuống đáy hồ. Ngu Hàn Giang nhanh chóng bơi tới bên cạnh, giúp anh cắt đứt sợi rong đang cuốn lấy eo. Tiêu Lâu nhẹ nhàng vẫy đuôi cá, linh hoạt bơi xuống đáy hồ, đẩy ra rong rêu trước mặt. Giữa lớp rong rêu này, có một người lẳng lặng nằm đó.

Người nọ mặc đồ đỏ, bởi vì đã nằm trong nước rất lâu, cho nên thi thể đã trương phềnh lên, không thể thấy rõ khuôn mặt. Mái tóc dài của cô đã cuốn chặt vào rong rêu bên cạnh, Tiêu Lâu tinh mắt phát hiện ra đuôi tóc của cô ta bị buộc thành nút với rong dưới đáy hồ.

Ngu Hàn Giang bơi tới bên cạnh anh, hỏi: "Tình hình thế nào?"

Tiêu Lâu đáp: "Đáy hồ có một thi thể. Từ mặt ngoài có thể thấy người chết là một cô gái tầm 20 tuổi, nguyên nhân cái chết hẳn là chết đuối. Hơn nữa, người này bị giết, anh xem..."

Anh chỉ vào tóc của người chết.

Ngu Hàn Giang nhìn theo tay Tiêu Lâu, nhíu mày nói: "Tóc bị buộc nút chết vào chung với rong sao?"

Tiêu Lâu gật đầu: "Đây cũng là lý do mà thi thể ở dưới đáy hồ lâu như thế mà không nổi lên. Có người cố tình lấy tóc của cô ấy, buộc nút chết với rong, sau đó dùng rong rêu cuốn lấy thi thể cô ấy để không bị người khác phát hiện ra. Theo đặc điểm thi thể, thời gian tử vong của người này có lẽ là trong khoảng 3 ngày, trên người cô ấy có thể thấy rất rõ mạng lưới tĩnh mạch."

Chỉ thử nhảy xuống hồ xem sao, không ngờ lại phát hiện ra người bị hại, đúng là thu hoạch ngoài ý muốn.

Lưu Kiều cảm thán: "Hung thủ hẳn là bơi khá tốt. Hồ sâu như thế, muốn kéo người chết xuống dưới, sau đó còn dùng rong rêu để trói người chết dưới đáy hồ, ít nhất phải nín thở được vài phút nhỉ?"

Long Sâm lại càng hiểu rõ hơn, anh chàng nói: "Vận động viên bơi lội trường chúng tôi có thể nín thở dưới nước mấy phút liền. Nhưng nếu không phải dân chuyên thì khó mà thực hiện động tác phức tạp như vậy dưới nước. Hơn nữa, cái hồ này rất sâu, hung thủ nhất định đã được huấn luyện lặn nước chuyên nghiệp rồi."

Tiêu Lâu nói: "Đúng vậy. Hung thủ biết bơi, hơn nữa còn bơi rất tốt, khả năng cao là thanh niên trai tráng. Con gái bình thường không khỏe đến thế, có thể kéo một người trưởng thành xuống đáy hồ..."

Đúng lúc này, Khúc Uyển Nguyệt bất chợt kêu lên đầy sợ hãi: "Ở đây cũng có!"

Tiêu Lâu lập tức bơi tới chỗ Khúc Uyển Nguyệt, đẩy rong ra lại thấy ở đó cũng có một thi thể phụ nữ trẻ, cũng bị cột vào với rong dưới đáy hồ.

Ngu Hàn Giang biến sắc, lấy dao quân dụng ra chém đứt toàn bộ rong rêu xung quanh.

Mọi người dọn dẹp dưới đáy hồ một lúc, kết quả khiến ai nấy đều kinh hãi vô cùng ——

Dưới đáy hồ Túy Nguyệt phải có tới mười mấy thi thể của các cô gái trẻ!

Hồ Túy Nguyệt thoạt nhìn phẳng lặng, xinh đẹp bên ngoài kia, dưới đáy sâu lại là một mồ chôn khủng khiếp!

Cùng lúc đó, ngoài trấn Thanh Phong.

Lục Cửu Xuyên, Đường Từ, Sở Hoa Anh và Quy Viễn Chương đã tới cửa trấn.

Qua lời gã thợ săn, họ xác định được mình đã tới thế giới ba năm trước. Tới rồi thì ở lại, Lục Cửu Xuyên nói: "Ba năm trước đây hẳn là thời gian hung thủ bắt đầu gây án, có lẽ chúng ta có thể tìm được một ít manh mối ở đây."

Đường Từ đồng ý: "Vậy ở cửa trấn chờ xem thế nào."

Vừa dứt lời, mọi người liền thấy một người thanh niên vội vã rời khỏi trấn nhỏ. Đêm hôm khuya khoắt, vẻ mặt anh ta hoảng loạn, lúc đi đường còn lảo đảo, rõ ràng là tâm chí không yên. Lục Cửu Xuyên đánh mắt cho Sở Hoa Anh, người sau lập tức biến mất, ẩn mình như một cái bóng theo sau người thanh niên kia.

Lại qua vài phút, một cô thiếu nữ mặc váy màu hồng nhạt cũng chạy ra khỏi cửa trấn.

Khác với vẻ hoảng loạn của người thanh niên, thiếu nữ kia chân bước thong dong, trong tay còn cầm một chiếc túi tiền đã thêu xong, mặt mày vui vẻ. Lục Cửu Xuyên nép mình sau cây cổ thụ, thấy vậy thì ra hiệu cho thầy Quy, để ông đuổi theo.

Hai người Lục, Đường tiếp tục canh giữ ngoài cửa trấn. Một lát sau, Lục Cửu Xuyên nhấn tai nghe hỏi: "Hoa Anh, thầy Quy, tình hình sao rồi?"

Giọng nói lạnh lùng của Sở Hoa Anh vang lên trong tai nghe: "Người này quỳ gối ở bìa rừng đốt tiền giấy, trong miệng lẩm bầm mãi câu — cha, cha có cháu nội rồi, cha ở trên trời có thiêng, nhất định phải phù hộ cho nhà mình bình an cha nhé."

Lục Cửu Xuyên hơi ngẩn ra: "Nửa đêm chạy ra ngoài đốt tiền giấy?"

Sở Hoa Anh đáp: "Ừ. Vừa khóc vừa hóa vàng, nghe giọng kích động lắm. Người này chắc là Trần Ngự nhỉ? Đêm mưa ba năm trước, chỉ có nhà Trần Ngự có trẻ con vừa chào đời."

Đường Từ nghe đến đó, liền hỏi: "Hoa Anh, cô tiếp tục đi theo, ghi nhớ mọi câu mà hắn nói."

Sở Hoa Anh "Ừ" một tiếng, ngồi trên cây tiếp tục nghe Trần Ngự lẩm bẩm khấn.

Bên kia, Quy Viễn Chương nói: "Thân phận cô bé này hẳn là tứ tiểu thứ Triệu Trạch Toại của nhà họ Triệu. Nửa đêm cô bé chạy ra ngoài lén gặp một người đàn ông bí ẩn, đối phương đeo mặt nạ. Triệu Trạch Toại tặng cho hắn một chiếc túi thêu tay."

Manh mối thầy Quy phát hiện vô cùng quan trọng, Đường Từ lập tức hỏi: "Đeo mặt nạ sao? Là mặt nạ gì vậy thầy, mặt nạ bạc của kẻ săn giết?"

Thầy Quy lắc đầu nói: "Không. Người này đeo mặt nạ màu đen, bên trên còn có một họa tiết kỳ... hình như là hình sói. Giọng nói người đàn ông này trầm thấp ôn hòa, nhận túi thêu mà Triệu Trạch Toại đưa, sau đó hắn dịu dàng nói: 'Toại Toại, bây giờ nàng còn nhỏ, tỷ tỷ nàng lại vừa xuất giá. Đợi thêm mấy năm nữa, nàng trưởng thành rồi, ta nhất định sẽ dùng kiệu tám người nâng cưới nàng.'."

Lục Cửu Xuyên hỏi: "Triệu Trạch Toại phản ứng thế nào?"

Thầy Quy đáp: "Cô bé vui lắm, tự tay đeo chiếc túi thêu vào hông người đàn ông này."

Đường Từ nhìn về phía Lục Cửu Xuyên, người sau đang nghiêm túc vuốt cằm tự hỏi.

Ban ngày mấy người Tiêu Lâu tới nhà họ Triệu điều tra cũng đã thông báo kết quả vào tai nghe cho nhóm Lục Cửu Xuyên. Y nhớ Tiêu Lâu nói, phát hiện một chiếc khăn tay chưa thêu xong trong phòng của Tứ tiểu thư nhà họ Triệu. Trên khăn thêu một đôi uyên ương, cho nên đoán rằng bị tiểu thư này rất có thể đã có người trong lòng.

Bây giờ, tự mình thấy cảnh cô ta lén gặp một người đàn ông bí ẩn ngay đêm chị gái mình xuất giá, chứng minh suy đoán của Tiêu Lâu là đúng, quả nhiên cô ta đã có người trong lòng. Chẳng qua, thời điểm vị "người trong lòng" này xuất hiện quá trùng hợp. Đoàn rước dâu vừa bị tiếng trống bỏi dẫn đi, người này vừa hay đang lén gặp Tứ tiểu thư ở bìa rừng... Là trùng hợp, hay là cố tình?

Quy Viễn Chương nói: "Triệu tiểu thư tặng túi thêu xong rồi, chuẩn bị về nhà."

Sở Hoa Anh cũng nói: "Trần Ngự hóa vàng xong, cũng xoay người đi về."

Lục Cửu Xuyên định thần lại, nói: "Tiếp tục theo xem."

Không bao lâu, họ thấy Trần Ngự mặt mày bình tĩnh và Triệu tiểu thư hớn ha hớn hở lần lượt quay về trấn. Thế nhưng, hai người còn chưa bước qua cửa trấn thì gần đó đã vang lên tiếng trống bỏi lách cách, lạch cạch... Đêm khuya hoang vắng, tiếng trống bỏi rõ ràng vô cùng.

Không quá vài giây, Trần Ngự và Triệu Trạch Toại giống như mất hồn, hai mắt đăm đăm đờ dẫn, xoay người đi về phía phía bãi tha ma.

Lục Cửu Xuyên thấy bọn họ giống như rối gỗ bị giật dây đi vào trong rừng thì biến sắc, thấp giọng nói với Đường Từ: "Xem ra, vụ án diệt môn ba năm trước không đơn giản. Triệu Trạch Toại và Trần Ngự là bị dẫn đi riêng."

Đường Từ nghi hoặc nói: "Nhưng vừa rồi chúng ta đã nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân trong rừng kia mà. Nói cách khác, sau khi đoàn rước dâu bị dẫn tới bãi tha ma, còn có những người khác cũng đi theo ngay sau đó. Những người này là ai?"

Lúc ấy bọn họ đi theo sau đoàn rước dâu, suýt chút nữa đã bị thứ ma âm này nhiễu loạn tâm trí, hoàn toàn không thấy rõ những người sau đó bị đưa lên núi là ai. Bây giờ, Triệu Trạch Toại và Trần Ngự lại lần lượt xuất hiện ngoài trấn. Người trước thì lén lút hẹn hò với trai lạ, người sau đi hóa vàng cho cha, không giống như là người trong nhà đã gặp chuyện...

Quy Viễn Chương nói: "Người mất tích trong đêm mưa ba năm trước chắn chắn chỉ có người nhà họ Trần và họ Triệu thôi sao?"

Lục Cửu Xuyên và Đường Từ liếc nhau.

Không chắc. Bởi vì hai nhà này mất tích tập thể, cho nên mới khiến người ta chú ý. Nhưng trên thực tế, số người bị gạch tên trong danh sách của trấn trưởng không chỉ có hai nhà này. Nói cách khác, rất có thể trong lần gây án ba năm trước này, ngoại trừ giết sạch hai nhà Trần — Triệu ra, hung thủ còn giết không ít người già đơn thân. Tiếng bước chân vừa nghe thấy trong rừng cây thuộc về nhóm người này.

Lục Cửu Xuyên nói: "Chờ trời sáng, mau chóng tập hợp lại với nhóm của Hàn Giang, nói cho họ mấy manh mối này."

Không bao lâu sau, trời hửng sáng.

Lục Cửu Xuyên nhấn tai nghe, hỏi lớn: "Hàn Giang, nghe thấy không?"

Y cho rằng tai nghe mất liên hệ là vì nhóm Ngu Hàn Giang vào quỷ thành ban đêm, đợi đến sáng là có thể khôi phục, vậy mà bây giờ trong tai nghe vẫn không hề có hồi âm.

Lục Cửu Xuyên dứt khoát vào trong trấn, tới khách đ**m Phúc Lai, tìm tiểu nhị hỏi: "Tiểu nhị, trong phòng tên Thiên có bằng hữu của ta, phiền ngươi lên gọi hắn xuống. Cứ nói ta có chuyện quan trọng muốn thương lượng với hắn."

Tiểu nhị vẻ mặt mịt mờ: "Khách quan, trong phòng Thiên nào có người ở ạ?"

Lục Cửu Xuyên sửng sốt: "Vậy phòng Huyền thì sao?" — Y nhớ, sếp Thiệu và Diệp Kỳ ở trong đó.

Tiểu nhị cười nói: "Cũng không có người ở ạ. Khách quan, ngài muốn trọ lại sao?"

Đường Từ nhẹ nhàng kéo ống tay áo của Lục Cửu Xuyên, nhỏ giọng nói bên tai y: "Anh Cửu, tình hình không đúng."

Lục Cửu Xuyên ghé tai sát xuống: "Sao cơ?"

Đường Từ nói: "Trời sáng rồi, nhưng đây vẫn là ba năm trước. Chúng ta bị kẹt ở ba năm trước đây, không thể quay về."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...