Khi quân bài Song Vương được Tiêu Lâu rút ra, toàn bộ tường thẻ trước mặt mọi người rầm rầm đổ xuống, giống như bị một sức mạnh thần kỳ nào đó phá hủy. Tất cả các quân bài bên trên biến thành mảnh nhỏ, rào rạt rơi xuống. Cảnh tượng ly kỳ này khiến cho mọi người kinh ngạc tròn mắt, nhưng mọi người còn chưa kịp nói chuyện, Tiêu Lâu đã thấy trước mắt tối sầm, sau đó liền mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, anh thấy mình đang nằm trên giường.
Căn phòng này vô cùng quen thuộc với anh, khăn trải giường và chăn màu lam nhạt, rèm vải bông cùng màu. Trong phòng không có đồ trang trí rườm rà gì, chỉ đặt một tủ quần áo ở sát mặt tường bên cạnh. Trên đầu là đèn trần hình tròn tối giản, xung quanh có một đường cong điểm xuyết gọi là trang trí. Tiêu Lâu nhớ rất rõ, đây là chiếc đèn mà anh tự tay chọn trong cửa hàng đồ nội thất.
Tiêu Lâu day huyệt thái dương đau nhức, đừng dậy xuống giường.
Sàn nhà lát gỗ màu anh thích nhất, đồ ngủ và dép bông cũng là đồ anh tự tay mua từ siêu thị. Tiêu Lâu nghi hoặc đi tới cạnh cửa sổ, kéo rèm cửa ra. Dưới tầng là chiếc hồ nhân tạo quen thuộc, ở giữa còn có đài phun nước rất to. Hàng liễu xung quanh soi bóng xuống mặt hồ, có mấy ông cụ đang nhàn nhã chơi cờ trong đình hóng gió.
Cảnh tượng này quá sức quen thuộc, khiến Tiêu Lâu hốt hoảng cho rằng mình đã gặp ảo giác. Anh nhìn kỹ lại, cảnh vật trước mắt chân thật như thế, giống hệt như điều mà anh thấy trong mỗi buổi sáng bình thường trước kia.
Đây là nhà anh trong hiện thực, nằm trong khu dân cư Dụ Hoa, đường Nông Lập Nghiệp thành phố Giang Châu.
Anh mới mua căn hộ này năm ngoái, còn có lòng cẩn thận bài trí một phen. Hoàn cảnh trong khu dân cư rất tốt, dưới tầng còn có siêu thị, giao thông thuận tiện, anh tới trường chỉ mất mười phút đi bộ. Anh vẫn nhớ hôm đó, khi anh vừa ra khỏi cổng khu dân cư, chuẩn bị vào siêu thị ở bên đường thì bị xe buýt đâm phải, bất ngờ đi vào Thế giới thẻ bài.
Nhưng vì sao hôm nay anh lại được quay về nhà mình?
Xung quanh không có bất cứ đồng đội nào khiến anh lập tức cảnh giác. Anh nhanh chóng ra khỏi phòng ngủ, tìm kiếm xung quanh. Căn hộ này được bài trí giống hệt nhà anh ở hiện thực, thậm chí ngay cả đồ trang trí nhỏ trên tủ giày trước cửa cũng không khác gì trong trí nhớ của anh.
Được đưa về hiện thực rồi sao?
Hay mọi thứ ở đây vẫn chỉ là ảo giác mà Thế giới thẻ bài tạo ra dựa trên ký ức của anh?
Tiêu Lâu bình tĩnh lại, nhanh chóng quay về phòng ngủ. Anh mở tủ quần áo ra, đổi sang một bộ đồ sạch sẽ, thuận tay cầm điện thoại trên tủ đầu giường và chìa khóa chuẩn bị ra ngoài. Kết quả, vừa tới cửa nhà, điện thoại anh liền vang lên, người gọi là "Mẹ".
Trong lòng Tiêu Lâu chấn động, ngón tay run rẩy tiếp điện thoại: "Mẹ à?"
Giọng nói quen thuộc truyền tới khiến lòng anh chua xót, giọng người ấy thật dịu dàng: "Tiêu Lâu, bao giờ trường các con mới nghỉ? Tết này vẫn về nhà bà ăn Tết đó con, bà nhớ con lăm, còn nói phải gói sủi cảo mà con thích ăn nhất trong bữa tất niên..."
Tiêu Lâu chợt thấy mũi mình cay cay, không biết nên đáp lại thế nào.
Đã bao lâu rồi, anh chưa được nghe thấy giọng mẹ mình?
Tuy rằng anh đã trưởng thành, nhưng trong mắt cha mẹ, anh mãi mãi là đứa con nhỏ của họ. Trước kia, mỗi cuối tuần mẹ đều sẽ gọi điện tới hỏi thăm tình hình gần đây của anh, thỉnh thoảng bà sẽ quan tâm một chút xem anh đã phải lòng ai chưa, bao giờ mới dẫn người yêu về nhà...
Bởi vì từ nhỏ Tiêu Lâu đã rất ngoan ngoãn, cho nên thái độ của cha mẹ với anh cũng rất bao dung, tôn trọng và ủng hộ mỗi quyết định. Họ luôn hiểu hết những sự lựa chọn của anh, Tiêu Lâu cảm thấy, họ chính là cha mẹ tốt nhất trên đời này.
Cuộc điện thoại này đúng là vào đêm trước kỳ nghỉ, mẹ gọi cho anh trước, nội dung cũng chẳng sai lệch một từ.
Tiêu Lâu nhớ rõ, lúc ấy mình trả lời: "Mẹ, mùng mười tháng Chạp tụi con mới được nghỉ, nhưng con đại diện nhà trường đi tham gia một hội nghị học thuật. Hội nghị này rất quan trọng, có lẽ phải tới ngày 28 tháng Chạp mới kết thúc."
Tiêu Lâu nói lại lời trong trí nhớ, đầu dây bên kia im lặng mấy giây, cười nói: "Thôi không sao, công việc quan trọng mà. Nếu như con thật sự không về được, vậy thì ba mẹ bay đến Giang Châu thăm con."
Tiêu Lâu nói: "Chắc là con vẫn về được thôi ạ. Con họp xong sẽ về xếp đồ luôn, sau đó bay chuyến sáng ngày 30, về tới nhà là khoảng 3 giờ chiều rồi, vẫn có thể ăn tất niên với cả nhà."
Đầu dây bên kia lộ rõ vẻ mừng rỡ: "Thế thì tốt quá! Vậy mẹ chờ con ở nhà bà nhé."
Tiêu Lâu "Dạ" một tiếng, dặn dò mẹ chú ý sức khỏe, sau đó mới cúp điện thoại.
Sau khi cúp máy, cảm giác kích động khi được nghe lại giọng mẹ mình nhanh chóng tan đi. Tiêu Lâu bình tĩnh lại, cau mày tự hỏi. Anh đã xuyên qua, quay lại quá khứ? Hay tất cả đều là ảo giác?
Tiêu Lâu đưa tay vào trong túi áo, lại không tìm thấy bao đựng thẻ của mình.
Anh giật mình, lập tức mở danh bạ điện thoại ra. Những cái tên quen thuộc bên trong khiến lòng anh càng thêm hoang mang, anh kéo thẳng xuống vị trí chữ "Y", tìm được tên "Ngu Hàn Giang."
Tiêu Lâu không do dự mà gọi điện qua, sau hai tiếng "tít... tít...", điện thoại được nhận. Phía bên kia có hơi ồn ào, nhưng nhanh chóng truyền tới giọng nói trầm thấp và bình tĩnh của Ngu Hàn Giang:
"Alo, giáo sư Tiêu tìm tôi có chuyện gì không?"
Giáo sư Tiêu, đây đã là xưng hô từ rất lâu trước đây rồi, khi mà Ngu Hàn Giang và anh còn chưa quá thân thiết. Nếu Ngu Hàn Giang bên kia điện thoại là Ngu Hàn Giang bây giờ, hắn nhất định sẽ không gọi anh như thế.
Tiêu Lâu thử hỏi: "Gần đây đội trưởng Ngu có bận không?"
Điện thoại vọng qua tiếng giày da giẫm lên sàn nhà cộp cộp, sau đó là tiếng mở cửa. Có lẽ là hắn vào văn phòng. Tới nơi yên tĩnh hơn, lúc này hắn mới thấp giọng nói: "Gần đây đúng là rất bận. Đúng rồi, vừa hay tôi đang gặp phải một vụ án khó giải quyết, là một vụ giết người hàng loạt. Chúng tôi tìm thấy một loại chất độc hiếm thấy trong ly nước của nạn nhân, muốn tìm giáo sư Tiêu giúp tôi giám định một chút."
Tiêu Lâu cố nén cảm giác kỳ quặc trong lòng, đáp lại: "Không thành vấn đề, hôm nay tôi cũng sẽ tới Trung tâm Giám định Pháp y. Đội trưởng Ngu tiện lúc nào thì qua lúc đó nhé."
Ngu Hàn Giang nói: "Được, ba giờ chiều nay, không gặp không về."
Dứt lời, hắn liền cúp điện thoại.
Tiêu Lâu nghe hai tiếng "tút tút" vội vã bên kia, trong đầu nhất thời hơi hỗn loạn. Hoàn cảnh trước mắt kỳ lạ quá đỗi. Theo lý thuyết thì khi vào mật thất, phải có thông báo "Hoan nghênh bước vào Mật thất XX, nhiệm vụ của mật thất lần này là YYY, thời hạn khiêu chiến ZZ" mới đúng. Nhưng lần này thì không, anh tỉnh dậy thì đang ở trong nhà mình, hoàn toàn không thấy thông báo nào cả.
Giống như anh đã mơ một giấc mộng rất dài, bây giờ tỉnh giấc, quay về hiện thực.
Bây giờ đã là cuối tháng 12, Ngu Hàn Giang lại tới tìm anh giúp đỡ vụ án đầu độc kia. Tiêu Lâu nhớ ngày hôm đó trời rất đẹp, Ngu Hàn Giang gọi điện cho anh trước. Bây giờ tuy anh là người gọi trước, nhưng những lời đội trưởng Ngu vừa nói về cơ bản vẫn giống y trong trí nhớ của anh, muốn tìm anh hỗ trợ giám định một chất độc hiếm thấy.
Tiêu Lâu hít sâu, ổn định tinh thần, mở cửa xuống lầu.
Ảo cảnh khu dân cư cũng giống y như đúc những gì trong ký ức. Khi anh tới cửa ra, chú bảo vệ còn thân thiết cười với anh một cái. Tiêu Lâu cũng cười cười đáp lại, vội vàng rời khỏi khu dân cư, bắt một chiếc taxi: "Tới Trung tâm Giám định Pháp y Thành phố Giang Châu ạ."
Tài xế taxi bật đồng hồ, chở Tiêu Lâu rẽ trái ở ngã ba phía trước.
Tiêu Lâu ngồi ở ghế sau, nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Bây giờ đang là giờ cao điểm, trên đường chật như nêm cối, người xung quanh đi lại vội vàng. Rất nhiều cô cậu học sinh mặc đồng phục, đi xe đạp nhanh chóng lướt qua. Gần đây đúng là có một trường trung học trọng điểm, ngày nào Tiêu Lâu đi làm cũng được thấy đồng phục màu trắng xanh quen thuộc này.
Những gương mặt căng tràn sức trẻ của học sinh mặc đồng phục trên đường đi bộ, xe buýt chen chúc chật kín người, hương thơm ngào ngạt tỏa ra từ tiệm bánh bao gần đó...
Thậm chí, bác tài đã bắt đầu than vãn bằng giọng địa phương: "Mới sáng ngày ra mà đã kẹt xe dữ, người trên đường đông như kiến vậy. Cậu nói xem, người ở đâu ra mà lắm thế chứ lại?"
Tiêu Lâu sực tỉnh lại, lịch sự cười một chút, nói: "Mưu sinh cả mà chú, ai nấy đều phải đi học đi làm, giờ cao điểm kẹt xe cũng đành chịu. Chú cứ lái xe cẩn thận, tôi không vội đâu."
Anh vốn là giáo sư của trường Đại học Y thành phố Giang Châu, nếu như giờ đúng là ngày mà Ngu Hàn Giang đã tìm gặp anh trong trí nhớ thì cả ngày hôm nay anh không có tiết, không cần lên trường. Anh đến Trung tâm Giám định Pháp y cũng là vì Ngu Hàn Giang có việc nhờ anh hỗ trợ mà thôi.
Tài xế phải chờ Tiêu Lâu lòng vòng một lúc, tận 9 giờ sáng mới tới được Trung tâm Giám định.
Trong khi chờ thang máy lên tầng, Tiêu Lâu gặp được hai đồng nghiệp ở ngay cửa. Hai người họ còn mỉm cười chào hỏi anh: "Sao hôm nay thầy Tiêu lại qua đây thế? Tôi nhớ hôm nay không phải anh trực mà?"
Tiêu Lâu nói: "Có chút việc cần xử lý thôi, lát nữa tôi cần dùng phòng thí nghiệm một lúc."
Cô gái cột tóc đuôi ngựa nói: "Ra thế. Vậy lát nữa thầy Tiêu Lâu quẹt thẻ đăng ký phòng là được."
Tiêu Lâu nói cảm ơn, chờ thang máy dừng lại liền đi vào văn phòng của mình, đổi sang áo blouse trắng.
Dựa theo trí nhớ thì 9h30 sáng Ngu Hàn Giang đã tới văn phòng tìm anh rồi.
Còn nửa giờ nữa.
Tiêu Lâu ngồi vào bàn làm việc, cẩn thận sắp xếp suy nghĩ trước. Những chuyện anh và đồng đội trải qua trong Thế giới thẻ bài kia nhất định không phải là mơ, cho nên, thế giới trước mắt đây cũng không thể là hiện thực. Người giữ cửa không tốt bụng đến thế, cứ như vậy đã thả họ về hiện thực. Huống chi, nếu Mật thất Song Vương thực sự tặng không như thế, cho bọn họ qua cửa về nhà ngay thì phản ứng của Ngu Hàn Giang không thích hợp.
Anh phải làm gì đây?
Nếu như Ngu Hàn Giang này là kẻ săn giết giả trang thì anh có năng lực đối phó không? Tệ nhất là bao đựng thẻ của anh đã biến mất. Không có thẻ bài trong tay, chẳng lẽ anh phải lao vào vật lộn với Ngu Hàn Giang chắc?
Tiêu Lâu cau mày tự hỏi một lát, chợt nhớ tới một chuyện.
Để tránh gặp phải bản sao trong Mật thất Song Vương rồi bị nó đâm một dao sau lưng khi mình không chú ý, Tiêu Lâu đã đề nghị mọi người đặt ra ám hiệu cho từng người khác trong đội, bí mật nói với nhau, dùng để kiểm tra đối chiếu.
Ngu Hàn Giang này đến ám hiệu cũng không nói, cho nên, người này nhất định không phải người mà anh đã quen trong Thế giới thẻ bài kia.
Nhưng ám hiệu của sếp Thiệu lại khá đặc biệt.
Lúc ấy, Thiệu Thanh Cách đã nói với Tiêu Lâu: "Nếu cậu gặp anh trong Mật thất Song Vương, cậu hãy hỏi thế này, 'sếp Thiệu, gần đây tôi muốn mua cổ phiếu, anh cảm thấy cổ phiếu nào có hướng tăng trưởng tốt?'. Nếu như là Thiệu Thanh Cách giả thì nhất định sẽ nói cho cậu một cái tên. Nhưng nếu là anh, anh sẽ nói, cổ phiếu số hiệu 180376531... Hiểu ý anh không?"
Dãy số mà Thiệu Thanh Cách nói cũng không phải là số hiệu cổ phiếu, mà là số điện thoại tư nhân của y trong hiện thực.
Tiêu Lâu phát hiện sếp Thiệu luôn luôn nổ luck vào thời khắc mấu chốt. Vốn dĩ chỉ là một số điện thoại mà thôi, bây giờ lại có thể dùng ngay được. Lúc ấy, mọi người còn chưa hề biết Mật thất Song Vương sẽ đưa họ về "hiện thực", ai cũng nghĩ là sinh tồn hiểm ác nơi hoang dã, có vô số kẻ săn giết đang chầu chực chờ họ...
Kết quả vừa mở mắt ra, lại là thành phố Giang Châu bình yên, hòa bình và quen thuộc.
Tiêu Lâu lấy điện thoại ra, bấm số điện thoại mà Thiệu Thanh Cách đã nói cho anh. Rất nhanh, đầu dây bên kia truyền tới giọng nói quen thuộc. Có vẻ người đàn ông này mới rời giường, trong giọng nói còn có chút khàn khàn gợi cảm: "Alo, ai đấy?"
Tiêu Lâu nói: "Sếp Thiệu, tôi là Tiêu Lâu."
Thiệu Thanh Cách giống như sửng sốt một chút, sau đó y nhướng mày hỏi: "Tiêu Lâu là ai? Cậu biết được số điện thoại tư nhân của tôi ở đâu?"
Tiêu Lâu: "........."
Không đúng. Chỗ nào cũng không thích hợp!
Chẳng lẽ tất cả mọi người đều đã quên sạch những gì xảy ra trong Thế giới thẻ bài rồi sao? Hay là Ngu Hàn Giang, Thiệu Thanh Cách vừa nghe điện thoại đều không phải là chính họ?
Tiêu Lâu hít sâu, bình tĩnh nói: "Anh có nhớ Diệp Kỳ không?"
Thiệu Thanh Cách cười nói: "Diệp Kỳ là ai? Chả hiểu kiểu gì."
Y trở mình trên giường, lười biếng nói: "Cậu này, tôi không biết cậu tìm được số tư nhân của tôi ở đâu, nhưng con người tôi ấy à, ghét nhất là bị người lạ lôi kéo làm quen. Cúp đây."
Điện thoại "tút tút" rồi im lặng, Tiêu Lâu nhìn màn hình đã tối đen mà trầm tư.
Một lát sau, Tiêu Lâu hạ quyết tâm tới phòng thí nghiệm, tìm một ống tiêm mini. Anh rút một ít thuốc mê vào ống, sau đó giấu vào trong người. Ngộ nhỡ Ngu Hàn Giang này là kẻ săn giết, trong tay Tiêu Lâu lại không có thẻ bài, anh cũng không thể ngồi yên chờ chết được. Nếu như Ngu Hàn Giang thật sự động thủ, anh nhất định sẽ bị đối phương khống chế chỉ trong 3 giây, nhưng có một mũi thuốc mê này, có lẽ anh còn có cơ hội trốn thoát.
Tiêu Lâu quay lại văn phòng, kiên nhẫn chờ thời gian trôi qua.
Đồng hồ cuối cùng cũng chỉ 9 giờ rưỡi, bên ngoài quả nhiên vang lên tiếng gõ cửa.
Tiêu Lâu nói: "Mời vào."
Cửa được mở ra, Tiêu Lâu thấy một đôi mắt sâu thẳm quen thuộc.
Hôm nay người đàn ông này mặc quần áo bình thường, chiếc quần dài vừa vặn màu cà phê khiến hai chân hắn càng có vẻ thẳng tắp thon dài. Khuôn mặt anh tuấn nghiêm túc, hắn còn cầm theo một chồng tài liệu trong tay, cùng với hộp kín vô khuẩn thường dùng để bảo vệ vật chứng.
Hắn chầm chậm đi tới trước mặt Tiêu Lâu, đưa tay ra: "Chào giáo sư Tiêu."
Người này giống hệt Ngu Hàn Giang đã tới Trung tâm Giám định tìm anh như đúc từ một khuôn!
Tim Tiêu Lâu đập dồn trong lồng ngực, anh chỉ sợ ngay sau đây Ngu Hàn Giang sẽ lấy súng ra dí vào đầu anh. Tay trái Tiêu Lâu khẽ siết lấy kim tiêm thuốc mê trong túi áo, tay phải đưa ra bắt tay Ngu Hàn Giang.
Ngu Hàn Giang đặt chồng tài liệu trong tay lên bàn, nói: "Tôi mang theo mẫu chất độc tìm thấy trong ly của nạn nhân tới đây, phiền giáo sư Tiêu giám định giúp tôi một chút."
Tiêu Lâu sợ hết cả hồn, nhưng mặt ngoài vẫn nỗ lực giữ bình tĩnh: "Được, mời đội trưởng Ngu đi theo tôi."
Một lúc sau, kết quả giám định từ phòng thí nghiệm đã có.
Tiêu Lâu nói: "Chất độc này là Ciguatoxin (*), đến từ các loài cá ở biển sâu. Ciguatoxin chủ yếu phân bố trong đầu cá, nội tạng và cơ quan sinh dục. Ngay cả nhiệt độ cao hay thấp đều không thể phá hủy độc tính của nó. Nếu lượng ít, loại độc này chỉ khiến người trúng nó nôn mửa, đau bụng, nhưng nếu độc tính cao thì có thể gây chết người. Từ hàm lượng trong mẫu mà anh mang đến mà nói, độ tinh khiết của chất độc rất cao. Hung thủ cố ý chiết xuất Ciguatoxin để giết người."
Ngu Hàn Giang nhíu mày: "Nói cách khác, hung thủ biết rất rõ về cá biển sâu, hơn nữa còn biết cách chiết xuất độc tố. Hắn có thể là chuyên gia trong ngành học – dược, còn có thể tiếp xúc với loại cá chứa độc tố này?"
Tiêu Lâu gật đầu: "Khả năng cao là vậy."
Ngu Hàn Giang lại giơ tay ra: "Cảm ơn giáo sư Tiêu, tôi đã biết phải làm sao rồi."
Tiêu Lâu miễn cưỡng bắt tay với hắn, nói: "Đội trưởng Ngu khách khí rồi."
Ngu Hàn Giang đáp: "Hôm nào tôi mời giáo sư Tiêu bữa cơm nhé, nay tôi đi trước."
Dứt lời, hắn liền dứt khoát quay người rời đi. Tiêu Lâu nhìn theo bóng lưng hắn, không khỏi sững sờ tại chỗ... Chẳng lẽ Ngu Hàn Giang này không phải kẻ săn giết? Vì sao không ra tay với mình?
Tiêu Lâu theo bản năng mà gọi: "Đội trưởng Ngu."
Ngu Hàn Giang dừng bước, xoay người lại nhìn anh lạnh nhạt: "Giáo sư Tiêu có chuyện gì cần nói à?"
Tiêu Lâu cười cười, hỏi: "Anh có bạn gái chưa? Tôi có một cô đồng nghiệp xinh lắm, hay là tôi giới thiệu cho anh nhé?"
Ngu Hàn Giang không vui nhíu mày: "Cảm ơn, không cần."
Hắn xoay người đi thẳng, không quay đầu lại.
Tiêu Lâu nhìn bóng lưng cao ngất của hắn, tâm tình phức tạp vô cùng.
Ngu Hàn Giang này hẳn không phải là kẻ săn giết, mà là Ngu Hàn Giang trong trí nhớ của anh.
Người mẹ gọi điện cho anh vào sáng này cũng không phải là mẹ anh thật, bà chỉ là một đoạn ký ức.
Có lẽ, tất cả đồng đội bây giờ đều đang bị đưa vào một thế giới khép kín, không thể liên lạc với nhau. Tất cả những đồng đội có thể gặp được, đều là người trước khi vào Thế giới thẻ bài.
Cho nên Ngu Hàn Giang mới có thể lạnh nhạt như vậy với anh, còn khách khí mà gọi "giáo sư Tiêu"; Thiệu Thanh Cách cũng vì thế mà không quen biết anh, mẹ anh sẽ gọi điện hỏi liệu anh có về nhà ăn Tết không, mà đồng nghiệp cũng vẫn sẽ tươi cười trò chuyện với anh.
Tiêu Lâu cuối cùng cũng hiểu.
Anh đã mắc kẹt trong ký ức của chính mình.
_____________________________
(*) Ciguatoxin là một chất độc thần kinh không dễ bị axit dạ dày phá hủy và sẽ không bị phân hủy bởi nhiệt độ cao. Do đó, quá trình nấu nướng không thể loại bỏ được độc tố. Độc tố ciguatera có thể được chia thành bốn cấp độ theo độc tính của chúng: độc tính cao, ăn phải 200 g thịt cá độc có thể gây tử vong; rất độc, gây liệt dây thần kinh vận động nghiêm trọng và không thể đứng; độc tính nhẹ, gây liệt cảm giác hoặc vận động nhẹ; và độc tính nhẹ, có triệu chứng nhẹ hoặc không có độc tính rõ ràng.
Điệp Chi Linh: Mê cung ký ức, mới là mê cung đáng sợ nhất.
Chuộtt: Thầy Tiêu: "Người yêu tôi nhoáng cái mất rồi? Người yêu to như vậy nói khum có là khum có nữa luôn?!"
