Tiêu Lâu lấy chìa khóa xe, mỉm cười nói với Diệp Kỳ: "Đi thôi."
Người thanh niên này có nụ cười dịu dàng, giọng điệu thân thiết, thoạt nhìn không khác gì thầy Tiêu bình thường. Nếu không phải đã có ám hiệu mà Tiêu Lâu giao hẹn với đồng đội từ trước, suýt chút nữa Diệp Kỳ đã tin rằng đây chính là Tiêu Lâu.
Tuy nhiên, sau sự kiện bản sao con người ở cửa Q kia, Diệp Kỳ cũng trở nên cẩn thận hơn nhiều, gặp mặt biết phải đối chiếu ám hiệu xác định thân phận trước, không để bản thân quá cảm tính.
Cậu vờ bình tĩnh theo sau Tiêu Lâu, cười nói: "Vâng ạ, chúng ta mau qua đó đi! Nói không chừng sếp Thiệu cũng đã tới nơi rồi."
Diệp Kỳ biết làm vậy có hơi mạo hiểm, nhưng nếu bây giờ cậu chạy trốn, từ bỏ manh mối quan trọng từ Tiêu Lâu này thì rất có thể sẽ không thể tìm thấy đồng đội khác. Hơn nữa, nếu Tiêu Lâu muốn giết cậu luôn, cậu chạy trốn được chắc? Bao đựng thẻ của cậu không biết đã đi đâu rồi...
Tiêu Lâu dẫn Diệp Kỳ đi thang máy xuống hầm, tới khu để xe trong trường. Anh ta lấy chiếc xe hơi màu trắng của mình ra, Diệp Kỳ tự giác ngồi vào ghế sau.
Sau khi lên xe, cũng không biết là thói quen hay cố ý, Tiêu Lâu thuận tay ấn khóa cửa.
Nghe thấy tiếng khóa xe "cách" một cái, trong lòng Diệp Kỳ giật thót. Nếu như người lái xe không mở khóa, cậu không thể nào mở cửa xe. Nói cách khác, trong chiếc xe đóng kín này chỉ còn lại cậu và Tiêu Lâu, nếu như Tiêu Lâu này chở cậu thẳng ra ngoại ô giết người vứt xác thì cậu xong đời.
Diệp Kỳ lặng lẽ nhấn nút hạ cửa kính xuống, cười nói: "Trong xe hơi ngột ngạt, em mở cửa sổ được không thầy Tiêu?"
Cũng may, cửa sổ xe này có thể hạ xuống. Nếu thật sự gặp nguy hiểm, cậu cũng có thể nhảy cửa sổ chạy trốn.
Tiêu Lâu ngồi ở ghế trước cười cười, nói: "Tùy em."
Diệp Kỳ thuận miệng hỏi: "Đúng rồi, anh đã liên lạc được với đội trưởng Ngu chưa? Hay mình tới đội cảnh sát tìm anh ấy nhé?"
Tiêu Lâu vừa khởi động xe, vừa ôn hòa nói: "Anh chưa liên lạc được, nhưng nếu đã hẹn nhau ở đài phun nước trung tâm quảng trường rồi thì có lẽ đội trưởng Ngu cũng đã tới đó. Chúng ta qua đó trước rồi tính."
Trong lòng Diệp Kỳ càng căng thẳng, bồn chồn.
Tiêu Lâu này có cái mã ngoài y hết thầy Tiêu nhà mình, nhưng thực tế thì đâu đâu cũng là lỗ hổng.
Đầu tiên, nếu thật sự quay lại quá khứ, người đầu tiên Tiêu Lâu liên lạc nhất định là Ngu Hàn Giang. Bởi vì hai người họ trước khi vào Thế giới thẻ bài đã quen nhau, Tiêu Lâu có số điện thoại ở hiện thực của Ngu Hàn Giang, làm sao có thể "không liên lạc được".
Tiếp theo, nếu như Tiêu Lâu đã được trả cho thân phận là "Giảng viên khoa Pháp y Đại học Y Giang Châu", vậy thì nhất định anh cũng sẽ tới khoa Trung Y tìm Lưu Kiều đầu tiên. Bởi vì anh và Lưu Kiều là thầy trò, muốn tìm người trong trường thì rất dễ dàng, nhưng đến giờ người này vẫn không hề nhắc tới Lưu Kiều một chữ.
Còn nữa, đương nhiên là lỗ hổng siêu to từ "ám hiệu không đúng" này. Ám hiệu mà Tiêu Lâu đã nói cho đồng đội chỉ có Tiêu Lâu chân chính mới biết rõ. Cũng may Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang cẩn thận, trước khi vào mật thất đã nhắc mọi người đặt ám hiệu với nhau, Diệp Kỳ cũng vì thế mà liếc mắt một cái có thể vạch trần "Tiêu Lâu giả" này.
Nhưng Diệp Kỳ cũng rất nghi hoặc, bởi vì hình như Tiêu Lâu này cũng không định tấn công cậu.
Chẳng lẽ y muốn "dẫn xà xuất động", lợi dụng mình để dẫn các đồng đội khác ra, cùng nhau giải quyết?
Diệp Kỳ càng nghĩ, càng cảm thấy suy luận của mình hợp lý. Điều này có thể giải thích vì sao Tiêu Lâu vừa nghe thấy cậu bảo "tập hợp ở đài phun nước" thì liền đề nghị lấy xe đưa cậu tới quảng trường trung tâm để tìm đồng đội ngay.
Diệp Kỳ vờ quay đầu sang nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ, trong đầu lại nhanh chóng suy nghĩ đối sách.
Sắp tới Giáng sinh, đường phố ngập tràn không khí ngày lễ hội. Thành phố Giang Châu quen thuộc này khiến cậu có cảm giác như mình thực sự đã được quay về hiện thực.
Nhưng Diệp Kỳ biết rất rõ, tất cả những điều này đều không phải là thật.
Cả con người và cảnh vật xung quanh đều tựa như một cảnh tượng trong mơ, cậu cần phải nhanh chóng thức giấc, tìm được Tiêu Lâu và Lưu Kiều và những đồng đội thực sự, mới có thể bàn bạc cách qua cửa ải này.
Sau khi sắp xếp suy nghĩ rõ ràng, Diệp Kỳ câu được câu không trò chuyện với Tiêu Lâu, vờ như đã hoàn toàn tin tưởng y. Tiêu Lâu ở ghế lái cũng rất phối hợp mà nói chuyện với cậu. Qua khoảng nửa giờ, họ cuối cùng cũng tới quảng trường trung tâm.
Tiêu Lâu tìm một bãi đỗ xe gần đó để đậu xe, sau đó cùng Diệp Kỳ tới đài phun nước ở quảng trường trung tâm.
Quảng trường trung tâm này là nơi nhiều người tập trung nhất ở thành phố Giang Châu. Ở đây có một vài trung tâm thương mại và rạp chiếu phim, bây giờ lại gần tới lễ Giáng Sinh, khắp nơi đều treo poster chủ đề Noel. Ngay trước cửa trung tâm thương mại còn có một cây thông Noel rất lớn, phải cao hơn 2m, bên trên treo đầy đèn màu rực rỡ và những chiếc tất màu đỏ.
Có không ít bạn nhỏ đang nô đùa, chụp ảnh bên cạnh đài phun nước. Diệp Kỳ đưa mắt nhìn quanh, phát hiện chẳng thấy gương mặt quen thuộc nào thì vờ nghi hoặc nói: "Chẳng lẽ họ còn chưa tới sao?"
Tiêu Lâu nhìn về phía Diệp Kỳ: "Đừng vội, vị trí xuất hiện của mọi người khi mới vào mật thất đều không giống nhau, nhỡ đâu mọi người cách đây khá xa, muốn tới đây cũng cần có thời gian mà."
Giáo sư Tiêu bình tĩnh, ôn hòa này, đúng là phải giống thầy Tiêu nhà mình tới 90%.
Diệp Kỳ ôm tâm tình phức tạp mà rời mắt đi nơi khác, nói: "Thầy Tiêu ăn cơm chưa ạ?"
Tiêu Lâu gật đầu: "Rồi, anh ăn trong căng-tin rồi."
Diệp Kỳ buồn rầu xoa xoa bụng, mà bụng cậu cũng rất hợp tác mà "ọc ọc ọc" mấy tiếng. Diệp Kỳ ngượng ngùng nói: "Trưa nay lúc em tới căng-tin thì đã hết giờ ăn mất rồi, không kịp ăn gì cả. Sau đó em lại vội vàng tới Đại học Y tìm anh, nghe nói anh có tiết dạy công khai liền tới thẳng đó chờ anh..."
Tiêu Lâu thấy cậu đói tới mức bụng reo cả lên, không khỏi mỉm cười nói: "Em đói lắm hả?"
Diệp Kỳ bất đắc dĩ gãi đầu, đỏ mặt giải thích: "Lúc trước ở Mật thất Ác mộng em đã đói trọn bảy ngày đó, lần trước em và sếp Thiệu lại bị đưa tới nạn đói, ngày nào cũng phải ăn lá cây mới sống sót được! Không biết có phải do đói nhiều quá không, bây giờ chỉ cần một bữa ăn không đúng giờ là dạ dày em bắt đầu kháng nghị..."
Tiêu Lâu tỏ vẻ thông cảm: "Chắc là em đói đến mức bị đau dạ dày rồi. Thế này đi, dù sao mọi người cũng chưa tới, chúng ta đi ăn cơm trước nhé?"
Diệp Kỳ nhìn quanh, chỉ vào quán đồ Tây trên tầng cao nhất của trung tâm thương mại gần đó, ao ước nói: "Mình ăn đồ Tây được không anh? Em nghe bạn em nói, bít tết và mỳ Ý ở cửa hàng này ngon lắm."
Tiêu Lâu đáp: "Được thôi, đưa em đi ăn."
Diệp Kỳ thầm thở phào trong lòng, ra vẻ mừng rỡ theo Tiêu Lâu vào trong tiệm đồ Tây này.
Ám hiệu "gặp ở đài phun nước" cậu vừa nói đương nhiên là giả, bởi địa điểm mà Tiêu Lâu hẹn gặp mọi người là "tiệm đồ Tây lớn nhất trong thành phố". Mà tiệm đồ Tây lớn nhất thành phố Giang Châu vừa hay gần quảng trường trung tâm này. Quan trọng hơn, vị trí của nhà hàng này có thể nhìn thấy hoàn chỉnh quang cảnh dưới quảng trường.
Giả sử trong thế giới này vẫn còn đồng đội khác, vậy thì họ nhất định sẽ tới địa điểm tập hợp này. Mà khi Diệp Kỳ và Tiêu Lâu xuất hiện ở đài phun nước giữa quảng trường, đồng đội ở tiệm đồ Tây có cửa sổ sát đất có thể nhìn thấy hành tung của họ.
Diệp Kỳ giả vờ đói đến mức xoa bụng, thực ra chính là động tác báo hiệu tình hình nguy hiểm!
Tình huống lý tưởng nhất chính là lúc này vừa hay có đồng đội thực sự đang ở trên tầng, nhìn thấy ám hiệu của Diệp Kỳ. Như vậy, họ có thể suy luận ra Tiêu Lâu ở bên cạnh Diệp Kỳ là kẻ săn giết mà chuẩn bị sẵn.
Diệp Kỳ dùng cái cớ "đói bụng quá" để lừa Tiêu Lâu vào tiệm đồ Tây, kỳ thực là muốn "gậy ông đập lưng ông".
Đương nhiên, nếu như ở đây không có đồng đội, vậy thì Diệp Kỳ cũng chỉ có thể căng da đầu mà đối đầu với Tiêu Lâu này một mình.
Suốt quá trình cùng Tiêu Lâu lên thang máy, trong lòng Diệp Kỳ vẫn luôn rất căng thẳng. Mãi cho tới khi một tiếng "tinh" vang lên báo hiệu đã tới điểm dừng, Diệp Kỳ mới hít sâu đuổi theo Tiêu Lâu.
Tiêu Lâu ung dung gật đầu với nhân viên phục vụ một cái.
Nhân viên vội tới nói: "Mời hai anh qua bên này."
Hai người đi theo nhân viên phục vụ, tới sát bên cửa sổ. Chợt, Diệp Kỳ nhìn thấy một bóng hình quen thuộc. Tim cậu đập nhanh hơn, hai tay trong túi áo kích động tới siết chặt lại.
—— là Sở Hoa Anh.
Cô mặc quần jeans bó sát người màu xanh biển, đi bốt đế bằng, bên trên mặc một chiếc áo len cao cổ màu nâu đơn giản. Mái tóc dài được cô buộc cao lên, còn đeo thêm một chiếc kính râm che khuất hơn nửa khuôn mặt, thoạt nhìn vô cùng ngầu.
Tuy rằng cô đã đeo kính râm, nhưng Diệp Kỳ liếc mắt một cái là nhận ra người nhà.
Tay trái Diệp Kỳ giơ lên xoa bụng, xoa hai vòng theo chiều kim đồng hồ, rồi lại một vòng ngược lại. Cậu giả vờ kích động tiến lên một bước, nói: "Chị Hoa Anh, sao chị lại ở đây?"
Sở Hoa Anh bình thản nói: "Bên ngoài ồn quá, tới đây uống ly cà phê, thuận tiện chờ cậu."
Ám hiệu đúng rồi.
Ám hiệu Sở Hoa Anh nói căn cứ vào địa điểm mà Tiêu Lâu đã hẹn, cũng hợp với hoàn cảnh, đối thoại khá là tự nhiên.
Trong lòng Diệp Kỳ vui vẻ, kẻ săn giết hẳn là không biết địa điểm tập hợp thực sự của họ, cho nên Sở Hoa Anh xuất hiện ở tiệm đồ Tây rất có thể chính là thật. Bây giờ, chị ấy nhận ra mình, còn đáp đúng ám hiệu, cảm giác đề phòng trong lòng Diệp Kỳ tức khắc giảm bớt không ít.
Cậu lại xoa bụng theo chiều kim đồng hồ hai vòng nữa, rồi vỗ vỗ nhẹ lên đó, cười nói: "Em chưa ăn trưa, đói chết đi được, cho nên thầy Tiêu dẫn em tới đây ăn tạm chút gì đó."
Sở Hoa Anh nhìn về phía Tiêu Lâu, lịch sự đưa tay ra: "Mời thầy Tiêu ngồi."
Tiêu Lâu bắt tay với cô, kết quả vừa chạm vào thì Sở Hoa Anh đã chế ngự cổ tay y, sau đó ra một đòn quăng người qua vai, khiến cho Tiêu Lâu cao 1m8 vậy mà cũng bị quật ngã xuống đất!
Động tác của cô rất nhanh nhẹn, nháy mắt đã bẻ quặp tay Tiêu Lâu ra sau lưng. Cô tháo dây buộc tóc bằng da trên đầu ra trói lấy cổ tay y, lấy đầu gối đè lên lưng Tiêu Lâu rồi lấy tay đập y một cái thật mạnh. Cô đánh thẳng vào gáy, khiến đối phương lập tức hôn mê bất tỉnh!
Có lẽ Tiêu Lâu cũng không ngờ Sở Hoa Anh vừa gặp mặt đã động thủ, cho nên thấy trước mắt nhoáng lên một cái rồi bất tỉnh luôn.
Diệp Kỳ: "............"
Chị Hoa Anh nhanh vãi?!
Nhìn Tiêu Lâu đã bị đánh ngất mà Diệp Kỳ ngây ra như phỗng, chị ơi chị làm gì ở hiện thực vậy? Chuỗi động tác lưu loát dứt khoát vừa rồi khiến Diệp Kỳ hoa cả mắt, không hề kém cạnh gì đội trưởng Ngu và anh Cửu!
Chẳng lẽ chị ấy cũng là bộ đội đặc chủng?
Thấy Diệp Kỳ nhìn mình, Sở Hoa Anh vuốt ngược mái tóc vừa cởi ra sau đầu, kéo Tiêu Lâu vừa ngất xỉu tới chỗ ngồi, thuận tay đóng cửa phòng lại, thấp giọng nói với Diệp Kỳ: "Đây là thế giới ngày 24 tháng 12, tôi gặp tai nạn xe vào ngày này. Vừa mở mắt ra đã thấy một chiếc xe tải đâm về phía mình, nếu không phải tôi phản ứng nhanh thì có lẽ đã chết thêm lần nữa."
Diệp Kỳ nghe mà khiếp vía: "Vậy chị có gặp những người khác không?"
Sở Hoa Anh lắc đầu: "Gọi cho sếp Thiệu thì anh ấy không biết tôi là ai, những người khác thì chưa gặp. Tôi nghĩ thầy Tiêu đã hẹn gặp mặt ở quán đồ Tây, cho nên tôi tới đây trước."
Cô dừng một chút, nói tiếp: "Vừa nãy thấy cậu và thầy Tiêu ở quảng trường, cũng thấy động tác ám hiệu của cậu. Kia là kẻ săn giết à?"
Diệp Kỳ gật đầu: "Dạ, ám hiệu không khớp. Đúng rồi, em còn gặp cả Lưu Kiều và đội trưởng Ngu nữa, nhưng họ đều không biết em là ai."
Sở Hoa Anh khẽ nhíu mày: "Xem ra, lần này rất có thể mọi người lại bị chia đội đưa tới các thế giới khác nhau. Chúng ta bị đưa tới ngày 24 tháng 12 ở Giang Châu, sếp Thiệu, đội trưởng Ngu, Lưu Kiều và thầy Tiêu ở thế giới này đều không phải là đồng đội thật."
Diệp Kỳ nghi hoặc nói: "Chẳng lẽ lại là nhiệm vụ chia đội? Nhưng mục tiêu nhiệm vụ lần này rốt cuộc là gì?"
Tựa như nghe được câu hỏi của cậu, bảng chữ nổi của hai người đồng thời xuất hiện hai dòng thông báo:
[Nhiệm vụ tiếp sức – Vòng thứ nhất: Tìm ra tất cả kẻ săn giết trong thế giới này, sống sót tới ngày 1 tháng 3.]
[Đã tìm được kẻ săn giết thứ nhất — [Tiêu Lâu], nhận được [Bao đựng thẻ của Diệp Kỳ], [Bao đựng thẻ của Sở Hoa Anh].]
Diệp Kỳ và Sở Hoa Anh sửng sốt, sau đó, họ quả nhiên phát hiện ra bao đựng thẻ quen thuộc của mình trong túi.
Diệp Kỳ phản ứng lại rất nhanh, mặt mày khó coi mà nói: "Em hiểu rồi! Chúng ta ở thế giới ngày 24 tháng 12, nhất định có đồng đội ở thế giới ngày 3 tháng 1 đang chờ chúng ta. Chúng ta có thể hiểu là mọi người bị chia thành các nhóm nhỏ, đưa vào các phó bản liên hoàn khác nhau. Mình cần phải hoàn thành nhiệm vụ tiếp sức này thì mới có thể tiến vào phó bản tiếp theo, gặp được nhóm đồng đội tiếp theo. Chỉ cần bất cứ phân đoạn nào trong số này xảy ra sơ suất..."
Sở Hoa Anh nhướng mày: "Vậy chính là cả đội bị đào thải."
Chạy tiếp sức, mọi người hiểu mà.
Nhiệm vụ chạy tiếp sức mười hai người, chỉ cần một phân đoạn nào xảy ra sai sót thì nhiệm vụ đều không thể hoàn thành.
Đây mới là độ khó của Mật thất Song Vương.
