Thẻ Bài Mật Thất

Chương 530: Ai là đồng đội – 07: Vòng tiếp sức thứ nhất



Trong khi bốn người bàn bạc kế hoạch hành động tiếp theo, Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt giả vẫn đang rưng rưng nhìn nhau ở bên kia. Kỹ năng "Tay nắm nhìn nhau rưng rưng lệ" của Liễu Vĩnh có thể khiến cho hai mục tiêu bị chỉ định bất động 30 giây, không thể tấn công.

Thời gian 30 giây này sắp hết rồi, Sở Hoa Anh đánh mắt cho Diệp Kỳ một cái để cậu tiếp tục dùng kỹ năng khống chế. Diệp Kỳ dứt khoát lấy thẻ Hộp nhạc dương cầm ra, ngồi dưới tán đào bắt đầu chơi nhạc.

Nhạc của dương cầm có thể khiến mục tiêu đối địch trong phạm vi 500 mét không thể di chuyển, thời gian khống chế bằng thời gian của nhạc phẩm. Diệp Kỳ chọn một bản nhạc dài khoảng 5 phút, tiếng dương cầm trong vắt ngân lên, hai kẻ săn giết chỉ có thể đứng đó mắt to trừng mắt nhỏ.

Sở Hoa Anh tới bên cạnh hai kẻ kia rồi lục soát, quả nhiên lấy được bao đựng thẻ. Chiếc bao này cũng có ngoại hình giống như cái của người khiêu chiến. Cô nhanh chóng lật qua một lần, sau đó đưa hai bao đựng thẻ này cho Khúc Uyển Nguyệt.

Khúc Uyển Nguyệt mở bao đựng thẻ ra, nhìn tấm thẻ cấp S ở trang đầu tiên viết: [Thẻ công cụ: Đọc suy nghĩ], kỹ năng miêu tả thế này: "Lựa chọn một mục tiêu để đọc suy nghĩ. Nhìn thẳng vào mắt đối phương là có thể đọc được suy nghĩ trong lúc này của đối phương, đồng thời có được toàn bộ ký ức trong vòng 30 ngày của mục tiêu."

Khúc Uyển Nguyệt ngẩng lên nhìn Sở Hoa Anh: "Quả nhiên, cô ta có thẻ đọc suy nghĩ, có thể đọc được suy nghĩ trong đầu tôi. Cho nên, cô ta mới có thể đáp đúng ám hiệu của chúng ta."

Nếu chị Hoa Anh không dùng cách tấn công đột ngột để thử, chỉ đối thoại đơn thuần khó mà phán đoán thật giả được. Kẻ săn giết này có thể đọc được suy nghĩ của mình bất cứ lúc nào, cho dù mình có hỏi gì thì cô ả cũng có thể đưa ra đáp án chính xác.

Đáng sợ hơn là, cô ả có thể đọc được ký ức suốt một tháng vừa qua của mình, như vậy chứng minh ả đã biết rõ những "ám hiệu" mà Tiêu Lâu hẹn với mọi người. Nếu như ả truyền lại thông tin này cho kẻ săn giết khác, vậy thì sau này có gặp được Tiêu Lâu, Ngu Hàn Giang,... thì cũng không thể dùng ám hiệu được nữa. Có lẽ nào bây giờ "ám hiệu" đã bị lộ hết rồi không?

Khúc Uyển Nguyệt nghĩ mà sợ, tiếp tục lật sang trang tiếp theo.

Ngoại trừ thẻ Đọc suy nghĩ ra, đằng sau còn có một thẻ Truyền âm ngàn dặm.

Sau khi kích hoạt thẻ, có thể thu một đoạn ghi âm trong đầu và truyền thẳng vào đầu cho mục tiêu chỉ định trong phạm vi 1000km. Thời lượng đoạn ghi âm tối đa 5 phút. Thẻ này có kỹ năng cùng loại với "ý hợp tâm đầu" của Tiêu Lâu, cũng là truyền tin qua tinh thần, hơn nữa còn có thể truyền âm đi khi không ai biết gì cả.

Trong bao đựng thẻ của Long Sâm giả có một thẻ bài tên là Hệ thống hướng dẫn, có thể chọn vị trí hiện tại của bản thân hoặc một vị trí bất kỳ trên bản đồ, gửi tọa độ đó cho toàn bộ đồng đội, khiến đồng đội có thể tìm được mình. Sau khi chia sẻ "tọa độ mục tiêu", tốc độ di chuyển của đồng đội hướng về mục tiêu tăng 500%.

Tấm thẻ này khá giống điểm đánh dấu của Lý Thanh Chiếu, chẳng qua Lý Thanh Chiếu có thể kéo mọi người qua điểm đánh dấu luôn, với điều kiện là mình phải tự đặt điểm đánh dấu, và có thêm 5 phút trì hoãn. Hệ thống hướng dẫn không thể dịch chuyển, nhưng tấm thẻ này tiện ở chỗ có thể lựa chọn vị trí của bản thân hoặc là một địa điểm khác cho đồng đội tập hợp, sử dụng cũng linh hoạt vô cùng.

Ngoài ra, trong bao đựng thẻ của Long Sâm giả còn có một thẻ công cụ Xe đua màu đỏ, có thể biến ra một chiếc xe thể thao để chạy trốn, cùng với hai thẻ Áo khoác tàng hình, và một số thẻ bài cấp thấp.

Khúc Uyển Nguyệt đưa bao đựng thẻ này lại cho Sở Hoa Anh, hạ giọng nói: "Hai kẻ này hẳn là đội tiên phong của kẻ săn giết, trong tay bọn chúng có thẻ Đọc suy nghĩ, có thể đọc được ký ức của chúng ta, bao gồm cả những ám hiệu mà mình đã đặt ra với nhau. Sau đó, chúng lại dùng thẻ Truyền âm ngàn dặm lặng lẽ truyền tin ra ngoài cho đồng bọn, cuối cùng dùng thẻ Hệ thống hướng dẫn để chia sẻ định vị cho đồng bọn."

Rõ ràng, Sở Hoa Anh cũng nghĩ tới điều này.

Hai kẻ này giống như "lính trinh sát" trong thời chiến, phụ trách điều tra tin tức về người khiêu chiến, sau đó chia sẻ vị trí của họ cho đồng bọn. Những người này không cần có sức chiến đấu quá mạnh mẽ, bởi vì đồng bọn của chúng sẽ nhanh chóng qua đây chi viện.

Sở Hoa Anh nói: "Tôi đặt cửa vào của Chốn đào nguyên ở tiệm đồ Tây, mà kỹ năng của thẻ Hệ thống đánh dấu này lại đang cooldown, hai tên này chắc chắn đã chia sẻ vị trí này cho đồng bọn rồi. Bây giờ, ngoài tiệm đồ Tây này nhất định có rất nhiều kẻ săn giết."

Khúc Uyển Nguyệt lo lắng nói: "Bây giờ chúng ta ra ngoài luôn, hay là trốn trong Chốn đào nguyên ba tiếng nữa rồi mới ra? Nhỡ đâu số lượng kẻ săn giết nhiều hơn chúng ta mấy lần, bốn người chúng ta làm sao mà đánh thắng được?"

Khúc Uyển Nguyệt thực sự có ám ảnh tâm lý với màn đối chiến 6vs13 trong Mật thất K lần trước. Nếu số lượng kẻ săn giết lần này tiếp tục gấp nhiều lần bọn họ, lại không có thầy Tiêu và đội trưởng Ngu ở đây, phần thắng của họ sẽ càng thấp hơn trước.

Sở Hoa Anh nhíu mày nói: "Nhiệm vụ chỉ yêu cầu chúng ta tìm được toàn bộ kẻ săn giết, hơn nữa sống tới thế giới tiếp theo, cũng không yêu cầu chúng ta tiêu diệt toàn bộ chúng. Đánh không lại, chúng ta có thể chạy."

Diệp Kỳ vẫn rất tin tưởng vào khả năng "chạy trốn" của mình, mà Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt cũng thế.

Khúc Uyển Nguyệt cắn răng nói: "Vậy ra ngoài đi. Chúng ta ở đây càng lâu, chi viện của chúng kéo đến càng nhiều, hơn nữa lại càng được chuẩn bị đầy đủ hơn."

Long Sâm gật đầu: "Đúng vậy, tránh được mùng một chứ không tránh được mười lăm, cứ ra ngoài đấu với chúng đi."

Sở Hoa Anh nhìn vết máu trên tay áo anh chàng: "Vết thương của cậu không sao chứ?"

Long Sâm cười, vò đầu nói: "Không sao không sao, máu ngừng chảy rồi."

Vừa rồi, Sở Hoa Anh ra tay thoạt nhìn hung ác như muốn lấy mạng Khúc Uyển Nguyệt thật, song thực tế khống chế lực rất tốt. Ra tay dứt khoát, thu tay còn lưu loát hơn, nhiều nhất chỉ sượt qua da tay Long Sâm một chút.

Thấy vẻ mặt Long Sâm bình thường, cô gật đầu một cái, nói: "Đi thôi."

Diệp Kỳ nhìn hai người đang bất động kia, nhẹ giọng hỏi: "Chị Hoa Anh, hai người này tính sao đây ạ?"

Sở Hoa Anh suy nghĩ rồi đáp: "Cứ nhốt trong này trước đi, không có chúng ta dẫn đường, bọn chúng cũng không ra ngoài được."

Chốn đào nguyên là một lãnh địa độc lập, không có sự cho phép của chủ nhân thì người khác không thể vào trong, cũng không thể ra ngoài được. Nhốt hai kẻ này trong Chốn đào nguyên là cách tốt nhất. Sở Hoa Anh không muốn lãng phí thời gian, đánh mắt cho Diệp Kỳ một cái rồi nói: "Tiểu Diệp, hết nhạc thì đi luôn."

Diệp Kỳ gật đầu, đánh nốt cuối cùng của bản nhạc. Ngay sau đó, Sở Hoa Anh liền dẫn theo ba đồng đội rời khỏi đây.

Mọi người chỉ thấy cảnh tượng trước mắt nhoáng lên, sau đó lại xuất hiện trong tiệm đồ Tây kia.

Trong phòng vẫn vang lên tiếng đàn dương cầm nhè nhẹ, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Anh chàng phục vụ trẻ đẹp đang từ tốn bưng đồ ăn từ cuối hành lang lại đây. Anh ta vào trong phòng số 7, lịch sự đặt đĩa thức ăn lên bàn, mỉm cười nói: "Bít tết của cô, mời cô dùng bữa."

Vừa rồi đúng là Khúc Uyển Nguyệt đã gọi một phần bò bít tết, cô vừa muốn nhận lấy đĩa đồ ăn thì lại thấy Sở Hoa Anh phóng tay ra, thoăn thoắt như móng vuốt chim ưng, nhanh gọn như tóm lấy cổ tay người phục vụ.

Quả nhiên, một con dao găm trượt ra từ trong tay áo anh ta. Tia sáng lạnh vừa lóe lên cũng không phải là họ hoa mắt.

Sở Hoa Anh cau mày, tay phải xoay ngược một cái. Tên phục vụ kia biến sắc, mọi người đều nghe được tiếng xương "răng rắc" trật khớp.

Tên phục vụ kia hét lên thê thảm, Sở Hoa Anh ra một đòn quật qua vai, quăng anh ta ngã nhào trên mặt đất.

Cô gằn giọng: "Đi mau!"

Diệp Kỳ, Khúc Uyển Nguyệt và Long Sâm lập tức đuổi theo cô.

Khi bốn người họ lao ra khỏi phòng, ngoài hành lang có hai hàng phục vụ đang đứng ngay ngắn, chỉnh tề chờ sẵn.

Tất cả bọn chúng đều là thanh niên trẻ tuổi, mặc suite đen và sơ mi trắng, trên cổ đeo nơ, nụ cười trên mặt như được lập trình sẵn. Nụ cười kia hệt như được đúc ra từ một chiếc khuôn rồi treo lên mặt mỗi người trong số chúng vậy.

Khúc Uyển Nguyệt không khỏi nhớ tới những thiếu nữ cầm ô giống nhau như đúc trong con hẻm tối đó.

Đáy lòng cô phát lạnh, nhẹ giọng nhắc nhở: "Chị Hoa Anh cẩn thận, có lẽ lại là kẻ săn giết cấp cao. Chúng có một thẻ bài có thể tạo ra 12 phân thân, đồng loạt tấn công cùng bản thể."

Số phục vụ trong hành lang không nhiều cũng chẳng ít, vừa hay có 12 tên.

Sở Hoa Anh đảo mắt qua đám phục vụ này, vẻ lãnh khốc máu chiến lóe lên trong mắt cô. Chiếc dao găm Nhện Máu lập tức xuất hiện trong bàn tay phải, cô lạnh lùng nhìn mười hai tên phục vụ trước mắt, nói với đồng đội: "Tôi câu giờ, mọi người mau đi trước. Nhảy cửa sổ xuống, chờ tôi dưới quảng trường!"

Vừa dứt lời, cô liền một mình vọt lên trước ——

Mười hai tên phục vụ này hệt như robot đã được lập trình đồng thời vây lại, trong tay chúng đều có một chiếc dao cắt bò bít tết. Trên mặt Sở Hoa Anh không có chút sợ hãi nào, cô giống như một con cá linh hoạt lách mình giữa 12 người này. Dao găm trong tay cô nhanh chóng lướt qua, tia máu lạnh lẽo b*n r* như chớp giật!

Máu bắn tung tóe khắp hành lang, thêm tiếng quyền cước không dứt bên tai. Chiếc áo len đậm màu của Sở Hoa Anh nhuốm máu đỏ tươi, Diệp Kỳ nhìn mà sợ hãi. Khúc Uyển Nguyệt kéo cậu một cái, nói: "Đi mau, nghe lời chị ấy!"

Trong nhà hàng nhất định vẫn còn kẻ săn giết khác, Diệp Kỳ cũng không rảnh lo nghĩ nhiều nữa, theo Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt nhảy ra ngoài cửa sổ!

Ngay khi nhảy lên, đôi chân của hai vợ chồng Long Khúc đột ngột dài ngoằng ra. Nhảy từ một tòa nhà cao như thế, vậy mà với họ mà nói thì chẳng khác gì đất bằng, đến mắt cũng không chớp lấy một cái. Hai người họ mỗi người cầm một tay Diệp Kỳ, cho Diệp Kỳ trải nghiệm "nhảy lầu" một phen.

Rơi xuống từ độ cao mấy trăm mét, tim Diệp Kỳ sắp vọt ra ngoài cổ họng.

Một mình Hoa Anh đối phó với mười hai người kia hẳn không thành vấn đề, dù sao thì trong số chúng có mười một người là phân thân. Tuy nhiên, Diệp Kỳ không nắm chắc tiếp theo còn bao nhiêu kẻ săn giết đang đợi họ. Cậu nghĩ, nếu lát nữa số lượng kẻ săn giết nhiều quá, không thể ứng phó nổi thì cậu sẽ biến thành Trùng Vương luôn.

Hai chân vừa chạm đất, cậu liền nhanh chóng quan sát xung quanh. Quảng trường tấp nập, rất nhiều người ăn tối xong sẽ tới đây tản bộ. Vậy mà thấy ba người họ đột nhiên nhảy từ trên tầng cao nhất xuống đây, đám người xung quanh giống như không hề kinh ngạc.

Đúng lúc này, có hai đứa trẻ đạp ván trượt lại đây. Hai đứa nhóc này trông rất đáng yêu, một nam một nữ. Đôi ván trượt dưới chân chúng có màu sắc sặc sỡ, còn có cả đèn led lấp láy và âm nhạc.

Cô bé gọi anh mình: "Anh, anh đừng trượt nhanh như thế!"

Cậu bé cười nói: "Do em chậm quá đó!"

Hai đứa chúng nó sắp đụng phải Diệp Kỳ tới nơi, thấy vậy, Diệp Kỳ liền theo bản năng nghiêng người tránh sang một bên. Kết quả, cậu còn chưa kịp tránh thì đã thấy hai đứa trẻ kia tung ra một sợi dây xích, rồi hai đứa nó nhanh chóng vây quanh cậu, sợi xích kia siết chặt lấy eo cậu!

Trên sợi xích kia là những lưỡi dao to bằng đầu ngón tay cái, Diệp Kỳ chỉ cảm thấy cảm giác đau đớn bén nhọn truyền tới từ hông mình. Hai đứa trẻ kia không ngừng trượt vòng quanh Diệp Kỳ, xiềng xích không ngừng xiết lại. Lưỡi dao cắt vào hông cậu, máu tươi phun ra thấm đẫm áo len bên ngoài.

Khúc Uyển Nguyệt sợ hãi kêu lên: "Lá Con!"

Diệp Kỳ cố nhịn đau, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy: "Em sơ ý quá!"

Cậu không ngờ kẻ săn giết lại có thể giả trang thành trẻ con như vậy! Hai đứa trẻ này thoạt nhìn còn chưa tới bảy tuổi, trông có vẻ hồn nhiên đáng yêu, vậy mà vũ khí trong tay lại ác độc như thế!

Không biết có phải nội tạng đã bị chọc thủng hay không, phần eo truyền tới cảm giác đau đớn kịch liệt. Do mất máu quá nhiều, trước mắt Diệp Kỳ hơi choáng, gần như không thể đứng thẳng.

Long Sâm và Khúc Uyển Nguyệt muốn tới giúp, kết quả lại có thêm mấy đứa trẻ nữa trượt ván lại đây bao vây bọn họ.

Lòng Khúc Uyển Nguyệt nóng như lửa đốt, cô mở thẻ Vua vũ đạo Latin, cơ thể lập tức trở nên vô cùng linh hoạt. Cô cong lưng chui qua mắt trận xiềng xích của đám trẻ như một con rắn, đi qua chi viện cho Diệp Kỳ. Đúng lúc này, cô thấy đôi mắt Diệp Kỳ đột nhiên đỏ đậm, giống như nhuốm máu.

Thiếu niên hai mắt đỏ tươi, giống như Atula giáng thế.

Cậu lạnh lùng nhìn lũ trẻ xung quanh, giơ tay túm lấy xiềng xích đang quấn bên hông mình.

Sợi xích quanh hông bị Diệp Kỳ xé nát như một cọng giấy. Cậu túm lấy một đầu xích vừa đứt kéo mạnh lại, giật bay sợi xích trong tay đứa trẻ, khiến mấy đứa nó bị Diệp Kỳ hất văng ra đất!

Long Sâm bước nhanh tới, lo lắng nhìn Diệp Kỳ máu me đầy người: "Em không sao chứ?"

Diệp Kỳ tái mặt nói: "Em không sao ạ, em biến thành Trùng Vương rồi, mọi người cẩn thận."

Vết thương ở eo cậu đang nhanh chóng khép lại, bây giờ cũng không còn thấy đau đớn nữa. Cậu chỉ là không ngờ kẻ săn giết lại giả trang thành trẻ con, thật đúng là khiến cậu bất ngờ.

Phía sau truyền tới tiếng bước chân vội vàng, Diệp Kỳ quay lại liền thấy Sở Hoa Anh lạnh mặt đi về phía họ, con dao găm Nhện Máu trong tay vẫn còn rỏ máu.

Khúc Uyển Nguyệt vội vàng lên đón: "Chị Hoa Anh, sao rồi?"

Sở Hoa Anh đáp: "Tôi tìm được bản thể trong số mười hai tên phục vụ kia, giải quyết rồi."

Cô nói rất nhẹ nhàng, nhưng áo len nhuốm đỏ và vết máu bắn lên mặt cô đều đang nói rõ trận ác chiến vừa rồi nguy hiểm đến mức nào. Diệp Kỳ hít một hơi, nói: "Không biết còn bao nhiêu kẻ săn giết nữa, nhiệm vụ lần này không giống Mật thất K lắm."

Khúc Uyển Nguyệt cũng nói: "Lần trước, kẻ săn giết có số lượng gấp đôi chúng ta, mỗi một tên đều rất mạnh. Lần này độ khó tăng lên, kẻ săn giết có mạnh có yếu, số lượng có lẽ sẽ gấp mấy lần chúng ta. Hơn nữa, chúng còn trà trộn vào giữa đám người, rất khó lòng phòng bị!"

Giống như đám trẻ con chơi ván trượt vừa rồi kia, Diệp Kỳ thật sự hoàn toàn không thể liên hệ được bọn chúng với kẻ săn giết.

Sở Hoa Anh nói: "Đi thôi. Nếu mục tiêu của kẻ săn giết là chúng ta, vậy thì chúng nhất định sẽ lần lượt xuất hiện cả. Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, phải cẩn thận với bất cứ ai tới gần."

Bốn người liếc nhau, nhanh chóng đi về phía trước.

Mới vừa đi được mấy mét, họ chợt thấy một bóng hình quen thuộc.

Người nọ mặt mày nôn nóng, thấy bọn họ thì lập tức đi tới, nói: "Tôi vừa định tới tiệm đồ Tây tập hợp với mọi người, kết quả lại thấy mọi người nhảy từ trên xuống. Đã xảy ra chuyện gì?"

—— là Tiêu Lâu.

Khúc Uyển Nguyệt giật mình: "Thầy Tiêu?"

Tiêu Lâu gật đầu: "Tôi vừa vào mật thất thì đã bị đánh ngất trong phòng thí nghiệm, bao đựng thẻ không thấy đâu. Vừa tỉnh lại, tôi liền tới tiệm đồ Tây tìm mọi người ngay, lại thấy mọi người bị tấn công... Những người khác đâu rồi?"

Sở Hoa Anh và Diệp Kỳ liếc nhau một cái, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...