Thiệu Thanh Cách phát hiện mình đang ở trong một không gian kỳ lạ. Xung quanh y chẳng có ai. Y lấy bao đựng thẻ trong túi ra, thử dùng "ý hợp tâm đầu" liên hệ với Diệp Kỳ, nhưng Diệp Kỳ vẫn luôn không đáp lại.
Y nhíu mày, cẩn thận quan sát xung quanh.
Trần nhà trên đầu chỉ thuần một sắc trắng, cứ cách 2m lại có một chiếc đèn trần màu trắng với ánh sáng nhè nhẹ. Dưới chân là sàn đá cẩm thạch màu đen, sạch sẽ như một mặt gương, có thể soi rõ cả người y.
Vách tường hai bên trái phải phủ đầy bài poker, kích thước mỗi quân bài cũng vừa bằng với loại bài thường thấy trong hiện thực. Tất cả chúng đều lật úp, lộ ra mặt lưng có họa tiết màu xanh lam.
Cuối căn phòng này là một vách tường màu trắng, chặn đứng lối đi.
Thiệu Thanh Cách nhanh chóng nhận ra, đây rất có thể là một "Mê cung bài Poker".
Đúng lúc này, bảng chữ nổi trước mặt chợt hiện lên thông báo ——
[Chào mừng đến với Nhiệm vụ tiếp sức — Vòng thứ ba: Mê cung Poker.]
[Vui lòng tìm được cửa ra chính xác trong vòng 01 giờ, nếu không, nhiệm vụ tiếp sức này sẽ thất bại.]
Vòng thứ ba của nhiệm vụ tiếp sức? Nếu đã là vòng thứ ba, vậy thì trước đó ắt phải có "vòng thứ nhất" và "vòng thứ hai". Y không thể liên lạc với Diệp Kỳ, chứng tỏ Diệp Kỳ và y không ở cùng một thế giới. Có lẽ Diệp Kỳ đã bị đưa tới "vòng thứ nhất" hoặc "vòng thứ hai" kia, đã hoàn thành nhiệm vụ.
Mà điểm mấu chốt trong mỗi nhiệm vụ tiếp sức chính là, chỉ cần một phân đoạn nhỏ mắc lỗi thì sẽ thua cả bàn cờ.
Giữa mê cung rộng lớn này, không biết có bao nhiêu đồng đội đây?
Thiệu Thanh Cách đang cúi đầu trầm tư, bốn lá bài poker ở những vách tường gần đó bỗng xoay tròn, còn tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ. Chúng lần lượt là K Cơ, K Bích, K Rô và K Nhép.
Y giật mình, nhìn bốn quân bài này như suy tư gì đó.
Chẳng lẽ đây là công tắc nào đó?
Giống như hiểu rõ nghi hoặc của y, bảng chữ nổi liền hiện lên một thông báo bổ sung:
[Quý vị cần phải thu thập đủ 54 quân bài poker trong mê cung này trong vòng 1 tiếng.]
[Mỗi hành lang chỉ có thể lấy được một quân bài. Mỗi khi lấy một quân bài, mê cung tương ứng sẽ được mở ra. Với mỗi chất bất kỳ, có khả năng sẽ gặp những phần thưởng và sự trừng phạt khác nhau.]
[Vui lòng lựa chọn cẩn thận.]
Thiệu Thanh Cách đọc kỹ thông báo này. Nói cách khác, cánh cửa cuối phòng vẫn đang đóng, con đường sau nó ắt phải có bốn ngã rẽ khác nhau. Chỉ cần y lấy bất kỳ một quân bài trong số các quân K Bích, K Cơ, K Rô và K Nhép trên tường, y sẽ mở được ngã rẽ tương ứng. Sau khi vào căn phòng tiếp theo, lại lấy một quân bài để tiếp tục mở đường...
Bởi vì mỗi lần chỉ có thể lấy duy nhất một quân, cho nên mỗi lần chỉ có thể mở được một đường rẽ.
Những mê cung đã gặp trước đây đều có đường đi rõ ràng, còn mê cung lần này dường như lại ngập trong "sương mù" vậy. Tất cả các ngã rẽ trong mê cung này đều phải thu thập thẻ bài mới có thể mở ra. Bốn chất tương ứng với bốn con đường khác nhau, một khi rẽ sai, phải quay lại từ đầu thì độ khó của mê cung này quả thực không còn cùng cấp độ với những mê cung trước nữa!
Bảng chữ nổi trước mắt đã xuất hiện đồng hồ đếm ngược. Thiệu Thanh Cách hít một hơi, nhanh chóng bước lên, lấy quân K Rô xuống.
Y không dám lấy Bích hay Nhép, sợ Bích và Nhép sẽ đưa y thẳng tới nguy cơ sinh tồn.
Nếu đã là mê cung, vẫn nên lấy Rô trước thì đáng tin hơn. Khi ngón tay thon dài của y lấy quân K Rô trên tường xuống, cuối phòng quả nhiên tách ra một chiếc cửa, để lộ con đường đằng sau.
Thiệu Thanh Cách không chút do dự mà đi vào.
Căn phòng thoạt nhìn không khác gì với nơi y vừa rời khỏi, chỉ là những quân bài đang sáng lên trên tường đã biến thành 7 Rô, 8 Rô, 9 Rô và 10 Rô. Thiệu Thanh Cách lo con số trên bài có liên quan tới độ khó, cho nên y liền chọn số nhỏ nhất: 7 Rô.
Cuối phòng quả nhiên lại xuất hiện một cánh cửa, Thiệu Thanh Cách tiếp tục đi về phía trước.
Ngay khi y vừa mới bước qua cửa, dưới chân bỗng giẫm hụt một cái, cả người nhanh chóng rơi xuống dưới!
Cảm giác rơi tự do và mất trọng lực khiến tim Thiệu Thanh Cách căng chặt.
Con đường vuông góc thẳng xuống dưới như một chiếc giếng thang máy, tối tăm mù mịt không thể thấy rõ bên dưới là gì. Ngộ nhỡ dưới đáy là mưa tên, hoặc cắm đầy dao nhọn thì chẳng phải y liền xong đời hay sao? Mà cho dù bên dưới không có bẫy rập hay công tắc gì chăng nữa, độ cao này đã đủ để y ngã nát bét rồi!
Đầu óc Thiệu Thanh Cách lập tức hoạt động hết công suất trong mấy giây ngắn ngủi này. Trên người y không có thẻ Khinh công, thẻ Tốc biến cũng chỉ có thể dịch chuyển trên mặt phẳng ngang, còn mấy thẻ như Một ném ngàn vàng, Có tiền tùy hứng, Đường cong cổ phiếu, hay ATM kia, ở thời điểm này đúng là đến cái rắm cũng không thả được.
Thiệu Thanh Cách không hề do dự, lập tức biến thành Trùng Vương!
Không biến thân thì chết oan chết uổng.
Trong bóng tối, đôi mắt của y chợt biến thành màu đỏ máu, nhưng sự thay đổi trong cơ thể khiến y cảm thấy yên tâm. Thiệu Thanh Cách nhanh chóng vương tay, dùng móng vuốt sắc bén găm vào vách tường như đóng đinh.
Nhưng y bất ngờ phát hiện, móng vuốt của mình chạm vào tường lại bị bẻ gãy!
Móng vuốt Trùng Vương có thể chọc thủng sắt thép dễ dàng, vậy mà không biết vách tường này được làm bằng gì mà cứng rắn và bóng loáng như vậy. Cho dù y có dùng cả tay và chân thì cũng không thể làm gì được vách tường này. Chẳng lẽ, nó đang nói cho y biết vách tường của Mê cung Poker không thể phá hủy, cho dù có dùng bất cứ cách nào đi chăng nữa?
Thiệu Thanh Cách rút tay lại, móng vuốt đứt gãy của y đang mọc lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Y vẫn tiếp tục rơi xuống, nhưng dù sao cũng không ngã chết được, cho nên Thiệu Thanh Cách bình tĩnh quan sát bốn phía xung quanh.
Thị lực trong bóng tối của Tộc Trùng đã được cường hóa, y phát hiện con đường này vuông góc thẳng xuống như một "giếng trời". Xung quanh có rất nhiều cánh cửa, nhưng tốc độ rơi quá nhanh, y không thể đếm được số lượng chính xác. Tuy nhiên, y có thể đoán được Mê cung Poker lần này là một mê cung lập thể cực lớn, giống như như một tòa tháp được xếp bằng các quân bài poker vậy.
Vừa nghĩ tới đây, hai chân y đã chạm tới nền gạch lạnh băng. Thiệu Thanh Cách vững vàng dừng lại trên mặt đất.
Cũng may y kịp biến thành Trùng Vương, không thì rơi từ trên cao như thế xuống đây, y nhất định sẽ biến thành thịt bằm.
Sau khi xuống đất, Thiệu Thanh Cách thấy cánh cửa trước mắt chậm rãi mở ra. Y hít sâu, đi vào bên trong.
Ánh sáng chói mắt khiến Thiệu Thanh Cách khẽ nheo mắt lại. Y đi về trước vài bước, quả nhiên nhìn thấy một hành lang y hệt vừa rồi. Đúng lúc này, phía sau y vọng lại tiếng thứ gì đó rơi xuống đất, cùng với tiếng bước chân rất nhẹ. Thiệu Thanh Cách lập tức quay phắt đầu lại, thấy một gương mặt quen thuộc.
Là thầy Quy.
Thầy Quy mặc trang phục thời Đường đơn giản, tuy rằng tóc đã hoa râm nhưng tinh thần vẫn rất hăng hái. Thấy Thiệu Thanh Cách, ông hơi sửng sốt, nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh lại.
Ông hỏi: "Sếp Thiệu, gần đây cổ phiếu nào tăng vậy?"
Đây là ám hiệu mà họ đã định ra với nhau trước đó.
Thiệu Thanh Cách tủm tỉm cười nói: "180376521, thầy có thể để ý mã cổ này. Nghe nói thầy thích uống trà, trong nhà tôi có Trúc Diệp Thanh thượng hạng, lát nữa mời thầy thưởng trà nhé?"
Quy Viễn Chương đáp: "Tôi thích Long Tĩnh Tây Hồ hơn."
Thiệu Thanh Cách: "......"
Cách trao đổi ám hiệu như xã hội đen này nghe sao mà xấu hổ. Nhưng mà cẩn thận một chút thì vẫn hơn, ít nhất y có thể biết chắc thầy Quy trước mặt chính là thật.
Thiệu Thanh Cách đi lên một bước, nói: "Thầy cũng ở trong vòng thứ ba của nhiệm vụ tiếp sức sao? Chúng ta được phân vào cùng nhóm."
Quy Viễn Chương gật đầu: "Ừ, thông báo nói như vậy. Những người khác rất có thể đều ở vòng thứ nhất và vòng thứ hai. Chúng ta được phân tới vòng thứ ba, nhưng không biết còn đồng đội nào khác nữa không?"
Thiệu Thanh Cách cảm thán: "Mê cung lần này rất khó, nếu có lão Mạc hoặc thầy Tiêu ở đây thì tốt rồi."
Quy Viễn Chương cũng không quá am hiểu mê cung, ông rút một quân bài ra rồi nói: "Tôi rút quân 7 Rô, rồi đột ngột rơi xuống đây."
Thiệu Thanh Cách nói: "Tôi cũng rơi xuống đây sau khi rút quân 7 Rô."
Quy Viễn Chương cau mày suy nghĩ, nói: "Nói cách khác, mỗi quân bài đại diện cho một căn phòng, cho nên mê cung này có tổng cộng 54 phòng. Nhưng trong mỗi phòng đều sẽ xuất hiện một quân bài ngẫu nhiên, phải lấy được đúng quân bài thì mới tới được con đường tương ứng?" — Ông dừng một chút, quay sang nhìn Thiệu Thanh Cách: "Nhiệm vụ yêu cầu chúng ta thu thập đủ 54 quân bài, chúng ta chia nhau ra hay là đi cùng nhau?"
Đương nhiên, chia nhau ra thu thập sẽ có hiệu suất cao hơn, nhưng vấn đề là nếu tách ra rồi, họ muốn tập hợp lại với nhau trong mê cung này sẽ vô cùng khó khăn. Hơn nữa, đó là còn chưa kể tới những nguy cơ tiềm ẩn trong mê cung này.
Thiệu Thanh Cách nói: "Vẫn nên hành động cùng nhau đi thầy, nếu có gặp nguy hiểm cũng có thể phối hợp với nhau."
Thầy Quy nhìn đồng hồ đếm ngược còn 59:12, 59 phút còn lại, trung bình 1 phút lấy được 1 quân bài thì cũng đủ để gom hết 54 quân. Chỉ là không biết cửa ra chính xác sẽ nằm ở đâu.
Ông nói: "Được, vậy chúng ta tranh thủ thời gian."
Hai người đi vào con đường giữa hai bức tường phủ kín quân bài poker.
Căn phòng này có các quân 3 Nhép, 3 Rô, 3 Bích, 3 Cơ.
Thiệu Thanh Cách nghi hoặc trong lòng, vì sao có phòng là cùng chất khác số, nhưng có phòng lại cùng số khác chất vậy? Hai căn phòng này có gì khác nhau sau?
Y nhìn về phía thầy Quy, nói: "Mình lấy Rô tiếp hả thầy?"
Thầy Quy cũng đồng ý: "Ừ, cứ lấy các quân có cùng một chất trước, như thế thì dễ nhớ hơn."
Trước mắt, trong tay Thiệu Thanh Cách có một quân K Rô, một quân 7 Rô. Thầy Quy bắt đầu từ 7 Rô, nên cũng có một quân. Nhiệm vụ yêu cầu "gom đủ 54 quân bài", nhất định là không thể trùng lá, cho nên quân 7 Rô này của thầy Quy không được tính.
Thiệu Thanh Cách tiến lên một bước, gỡ quân 3 Rô trên tường xuống.
Cuối phòng quả nhiên lại xuất hiện một cánh cửa. Thiệu Thanh Cách đi qua, phát hiện ở đó có một chiếc cầu thang hướng lên về bên trái.
Cầu thang này rất dài, tựa như không có điểm cuối vậy, không biết là cao bao nhiêu nữa.
Thiệu Thanh Cách vừa đi vừa phân tích: "Ban đầu tôi rút K Rô, khi lấy quân 7 Rô thì đột nhiên rơi thẳng xuống, bây giờ lấy quân 3 Rô thì lại phải leo lên trên. Xem ra con số trên quân bài cũng không đại diện cho độ cao nhỉ?"
Quy Viễn Chương gật đầu: "Giả sử mê cung này là một tòa nhà cao tầng, nếu lấy 2 Rô thì lên tầng 2, lấy 3 Rô rơi xuống tầng 3 thì đơn giản quá. Các quân bài nhất định đã phân tán ở các tầng khác nhau, chỉ tiếc là bây giờ chúng ta chưa thể tìm ra quy luật."
Hai người cũng không sốt ruột, bởi bài Poker có 54 quân, bọn họ mới có 3, không nhìn ra quy luật cũng là chuyện thường tình.
Cầu thang đi lên này rất dài, để tiết kiệm thời gian, Quy Viễn Chương lấy Bút lông ra rồi nói: "Leo thế này chậm quá, bay thẳng lên đi."
Ông dùng Bút lông điều khiển không khí, một cơn gió xoáy hình thành dưới chân hai người. Sau đó ông hệt như cưỡi trên chổi thần, mang theo Thiệu Thanh Cách bay lên trên.
Bay khoảng nửa phút, hai người cuối cùng cũng đi hết cầu thang này. Một cánh cửa xuất hiện trước mặt họ.
Hai người đi vào, thấy trong phòng có bốn quân bài: 2 Rô, 6 Rô, 4 Rô, 8 Rô.
Trước mắt, trong tay y đã có K, 7, 3. Thiệu Thanh Cách lấy quân 2 Rô, tiếp tục đi về trước. Sau cửa lại xuất hiện cầu thang xoắn ốc, nhưng cầu thang lần này hướng lên bên phải, số lượng bậc thang cũng giảm nhiều so với lúc trước. Hai người mất chưa tới 5 giây đã tới được căn phòng tiếp theo.
Phòng này có bốn quân 8 Rô, 8 Bích, 8 Nhép và 8 Cơ.
Thiệu Thanh Cách lấy quân 8 Rô, sau khi cửa mở, hai người tiếp tục đi về phía trước. Kết quả cả hai lại bước hụt một cái, Quy Viễn Chương và Thiệu Thanh Cách đồng thời rơi thẳng xuống dưới!
Thiệu Thanh Cách đau hết cả đầu: "Lúc cao lúc thấp, rốt cuộc là sao thế này?!"
Thầy Quy có bút lông, Thiệu Thanh Cách đã biến thành Trùng Vương nên đều không sợ chết. Chỉ là nãy thì phải leo thang lên trên, bây giờ lại đột ngột rơi xuống... Hai người mới lấy được 5 quân bài thôi mà đã bị cái mê cung này làm cho choáng váng.
Quy Viễn Chương sầm mặt nói: "Chúng ta phải vẽ bản đồ."
Thiệu Thanh Cách nghiêm túc nói: "Tôi không giỏi phân biệt phương hướng lắm, không nhớ rõ vừa rồi đã đi loanh quanh trái phải thế nào, chỉ nhớ sau khi lấy 7 Rô và 8 Rô thì đều rơi thẳng xuống dưới thôi."
Quy Viễn Chương: "...... Tôi cũng thế."
Hai người ngơ ngác nhìn nhau.
Đến mê cung trên mặt phẳng còn làm khó họ, giờ đưa họ vào mê cung lập thể thế này, chẳng phải là muốn chơi họ hay sao?
Thiệu Thanh Cách đau đầu mà day thái dương: "Đi vào xem trước đã."
Hai người đẩy cửa vào trong phòng 8 Rô, lại thấy một người đang ngồi trên mặt đất, tay trái cầm một tấm vải to bằng khăn tay. Ngón tay chú viết viết vẽ vẽ trên đó, vẻ mặt nghiêm túc, rõ ràng đang rơi vào trầm tư.
Thiệu Thanh Cách cười cong cả miệng: "Lão Mạc, chú cũng ở đây à!"
Đây là lần đầu tiên lão Mạc nghe thấy sếp Thiệu gọi chú với một giọng nói... mừng rỡ mãnh liệt thế này thì phải?
_____________________________
Chuộtt:
Sau khi check hết raw thì mình đã dùng từ "phòng" và "căn phòng" thay cho "hành lang" như trong raw để mọi người dễ phân biệt giữa "nơi chứa các quân bài" và "đường dẫn tới nó". Chị Điệp dùng từ "hành lang" để chỉ vì "căn phòng" này có vẻ hẹp dài, giống như một hành lang. Nhưng xét thấy nếu dịch là "hành lang" thì có thể gây ra sự bối rối (cho cả mình và mọi người), nên mình mạn phép dịch thành "phòng" và "căn phòng" để khái quát.
