Tiêu Lâu ngồi ở trên giường gỗ, dỏng tai lên nghe động tĩnh bên ngoài.
Trong nhà tù tối tăm này không có cửa kính, chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng bên ngoài qua song sắt. Anh đợi rất lâu, chợt nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài hành lang. Đối phương đi giày thể thao đế bằng chứ không phải giày da, tiếng bước chân trên nền gạch sứ rất nhẹ nhàng.
Tiêu Lâu ngẩng đầu lên nhìn về song sắt. Người nọ nhanh chóng tới trước cửa nhà tù số 1, hai người nhìn nhau qua song sắt. Quả nhiên là Tiểu Ngô, cậu cảnh sát thực tập đi theo Ngu Hàn Giang kia.
Tiêu Lâu đã thấy lạ từ lâu, tại sao hôm qua Từ Minh Nguyệt báo án xong, Ngu Hàn Giang lại có thể tới hiện trường nhanh như thế. Với khoảng cách từ đội cảnh sát và Học viện Âm nhạc, đi ô tô tới nơi cũng mất hơn một giờ. Rõ ràng, lúc ấy hắn và Tiểu Ngô đã ở gần đó.
Nhưng như vậy thì quá là trùng hợp.
Hơn nữa, kẻ săn giết có thể nắm giữ chính xác tiến độ điều tra để vu oan cho anh như thế, Tiêu Lâu cảm thấy trong đội cảnh sát có nội gián, kẻ này cũng tham gia điều tra vụ án này. Cho nên anh mới bảo Ngu Hàn Giang rời đi, muốn dẫn kẻ này ra.
Bây giờ, quả nhiên tên nội gián này đã xuất hiện.
Thấy ánh mắt của Tiêu Lâu, Tiểu Ngô hơi sững lại một chút rồi nhanh chóng mỉm cười, một mực cung kính nói: "Giáo sư Tiêu, đội trưởng Ngu đã tới Đại học Y rồi. Anh ấy bảo tôi tới chăm sóc anh, nếu anh có yêu cầu gì thì có thể nói với tôi. Anh yên tâm, một khi đội trưởng Ngu bắt được hung thủ là anh sẽ được trả tự do rồi."
Tiêu Lâu đứng lên, đi tới trước cửa sắt, thấp giọng hỏi: "Ngu Hàn Giang sẽ bắt được hung thủ sao?"
Tiểu Ngô không hề do dự mà nói: "Đương nhiên..."
Tiêu Lâu nhìn cậu ta: "Vậy sao? Chẳng lẽ cậu không mật báo cho đồng bọn chạy trốn à?"
Nụ cười trên mặt Tiểu Ngô cứng lại: "Ý giáo sư Tiêu là gì vậy?"
Tiêu Lâu khẽ cười, nói: "Đừng giả vờ nữa. Đã dám quang minh chính đại tới tìm tôi thế này, chắc hẳn cậu đã phá hỏng camera giám sát ở phòng giam số 1 này rồi."
Ngữ khí của anh rất chắc chắn, ánh mắt cũng vô cùng bình tĩnh.
Sắc mặt Tiểu Ngô trầm xuống. Cậu ta mới chỉ ngoài 20, bình thường trông giống như sinh viên vừa mới tốt nghiệp, mặt mũi lúc nào cũng ngây ngô, ngốc ngốc. Nhưng lúc này, ánh mắt cậu ta chợt trở nên lạnh băng sắc bén, giống như bị kẻ khác nhập vào người vậy, giọng nói cũng khàn hơn hẳn: "Mày biết rồi à?"
Tiêu Lâu gật đầu: "Số lượng kẻ săn giết ở thế giới này sẽ không ít hơn người khiêu chiến. Cho nên, kẻ săn giết thứ ba nhất định phải ở bên người Ngu Hàn Giang để dễ dàng nắm được tiến trình điều tra."
Tiểu Ngô nhướng mày: "Đáng tiếc, mày biết cũng muộn rồi."
Dứt lời, hắn đột ngột rút súng ra từ trong túi, nhắm thẳng họng súng vào đầu Tiêu Lâu.
Cảnh sát hình sự có thể mang súng, hắn lừa đồng nghiệp mình đi rồi, muốn g**t ch*t Tiêu Lâu thực sự dễ như trở bàn tay.
Tiêu Lâu bị dí súng vào đầu mà vẻ mặt vẫn chẳng chút hoang mang. Anh nhìn thẳng vào mắt đối phương, chậm rãi nói: "Thế giới này thuộc chất Cơ. Tôi đoán, nhiệm vụ của các người là tìm mọi cách vu oan hãm hại để đưa tôi và Lưu Kiều vào ngục giam, mượn tay cảnh sát diệt trừ chúng tôi, chứ không thể ra tay g**t ch*t chúng tôi. Xem ra bản lĩnh của cậu cũng chỉ đến thế, cùng đường rồi mới phải ra tay trực tiếp với tôi."
Tiểu Ngô trợn trừng mắt, có vẻ như không thể tin Tiêu Lâu lại có thể đoán được nhiều như thế.
Vẻ mặt của cậu ta đã cho Tiêu Lâu biết đáp án. Quả nhiên, thế giới Cơ có một số quy tắc ẩn. Bây giờ Tiểu Ngô tới thẳng đây để ám sát anh, rõ ràng đã bị dồn tới bước phải dùng "hạ hạ hạ sách". Nếu đổi thành người khiêu chiến, cách qua cửa như vậy nhất định sẽ không đạt đánh giá A trở lên. Nhưng kẻ săn giết được tính điểm như thế nào thì Tiêu Lâu vẫn không rõ lắm.
Tiêu Lâu cười nói: "Tôi đoán đúng rồi chứ gì? Nếu cậu ra tay giết tôi thì sẽ không thể khiêu chiến hoàn mỹ, đúng không?"
Tiểu Ngô kia do dự một lát, bỗng nhiên hắn như nghĩ tới gì đó, bèn nghiến răng, lạnh nhạt nói: "Tao không muốn dong dài với mày. Mày là đội trưởng, cho dù dùng cách gì đi chăng nữa, cứ g**t ch*t mày là được!"
Cậu ta không lãng phí thời gian với Tiêu Lâu nữa, dứt khoát bóp cò.
Khẩu súng này đã gắn ống giảm thanh, không gây kinh động những người khác. Tiêu Lâu cũng không ngờ Tiểu Ngô lại dứt khoát như thế, nói bắn là bắn liền. Trong phút chốc, Tiêu Lâu chỉ cảm thấy đầu mình "ong" một tiếng. Trong đầu choáng váng, máu tươi ấm nóng chảy xuống từ trên trán, khiến tầm nhìn của anh trở nên mơ hồ.
Trước mắt chỉ toàn một màu máu, Tiêu Lâu ngã xuống nền đất lạnh băng, não bộ dần mất đi năng lực điều khiển.
Trước khi mất ý thức hoàn toàn, anh vẫn thấy Tiểu Ngô lấy một thứ gì đó giống như "máy truyền tin", thấp giọng nói gì đó với đầu bên kia.
Bóng lưng của cậu ta dần khuất cuối hành lang. Ở phía sau, Tiêu Lâu từ từ nhắm nghiền hai mắt.
—
Đường Từ lái xe như đua tốc độ tới đội cảnh sát. Anh dừng xe ở ven đường, thấp giọng nói: "Tiểu Lưu, em ở lại đây trông Trần Mông Mông trong cốp xe, đừng để cô ta trốn thoát. Tôi vào tìm Tiêu Lâu."
Lưu Kiều gật đầu: "Anh Đường cẩn thận."
Đường Từ đóng cửa lại, chạy như bay vào trong đội cảnh sát, hỏi thẳng: "Tiêu Lâu gặp nguy hiểm rồi, những người khác đâu?"
Hai cảnh sát vội vàng chạy tới phòng giam số 1, kết quả lại thấy Tiêu Lâu đã nằm trong vũng máu.
Thấy cảnh tượng này, trái tim Đường Từ đập dồn trong lồng ngực.
Nếu không phải Lưu Kiều đã nói Tiêu Lâu còn một viên thuốc giải trong tay, Đường Từ suýt nữa cho rằng Tiêu Lâu đã chết rồi.
Lúc này Tiêu Lâu chẳng khác gì người đã chết. Khuôn mặt anh đầy máu, hai mắt nhắm nghiền, tim cũng đã ngừng đập. Hai cảnh sát thấy chuyện không xong, lập tức gọi điện cho Ngu Hàn Giang.
Khi Ngu Hàn Giang đen mặt chạy về đội cảnh sát, "thi thể" của Tiêu Lâu đã được nâng ra, trên người phủ khăn trắng.
Người đàn ông ngồi thụp xuống, bàn tay xốc mảnh vải trắng lên đã hơi run rẩy.
Khuôn mặt Tiêu Lâu dưới lớp vải tái nhợt như giấy trắng, càng khiến lỗ máu trên trán nổi bật hơn. Ngu Hàn Giang chợt siết chặt tay, gân xanh trên mu bàn tay căng rõ. Hắn quay đầu lại, đôi mắt đã đầy tơ máu hệt như dã thú cuồng nộ.
Hắn lạnh giọng quát: "Không phải tôi đã bảo các cậu phải trông chừng cậu ấy sao? Sao lại thế này?"
Hai cảnh sát cấp dưới nhìn nhau, cô cảnh sát trong đó nói: "Tiểu Ngô vừa mới đưa cơm hộp cho chúng tôi, bảo chúng tôi ăn cơm trước, cứ để cậu ấy trông chừng. Chúng tôi nghĩ có cậu ấy trông rồi thì không sao, nên mới..."
Ngu Hàn Giang đứng lên, mặt mày tái xanh: "Mấy người bị ngu à?"
Hắn hít sâu, cố nhịn cảm giác muốn đánh người, lập tức cầm máy nhắn tin lên, gằn giọng ra lệnh: "Tôi là Ngu Hàn Giang, lập tức thông báo cho cảnh sát ở các khu vực lập tức truy nã nghi phạm Ngô Minh Lãng khắp các trạm thu phí, sân bay, ga tàu. Tôi sẽ gửi tài liệu của người này lên mạng nội bộ ngay. Cảnh sát tuần tra chú ý, chỉ cần phát hiện hắn thì lập tức bắt về!"
Sau khi truyền lệnh, hắn quay lại nhìn Tiêu Lâu đang nằm trên đất, mặt mày vô cùng khó coi.
Đường Từ bình tĩnh nói: "Đội trưởng Ngu, bây giờ anh đã tin cậu ấy bị hãm hại chưa?"
Ngu Hàn Giang lặng đi một lát mới nói: "... Tôi chân thành xin lỗi."
Đường Từ nói: "Tốt nhất là anh có thể bắt được toàn bộ hung thủ về đây, nếu không Tiêu Lâu chết không nhắm mắt được."
Ngu Hàn Giang siết chặt hai tay: "Đương nhiên. Tôi nhất định sẽ không tha cho chúng!"
Đường Từ hỏi: "Tôi có thể mang thi thể thầy Tiêu đi không?"
Bây giờ anh chỉ muốn mang "thi thể" thầy Tiêu đi ngay, nhỡ đâu pháp y trong đội cảnh sát muốn giải phẫu thì xong đời. Thuốc giải của Phù thủy cũng không cứu được thi thể đã bị mổ ra.
Ngu Hàn Giang nói: "Dựa theo quy định, tôi sẽ báo cho người nhà cậu ấy tới nhận thi thể."
Đường Từ gật đầu, nói: "Được, vậy nhờ anh nhanh chóng báo cho cha mẹ Tiêu Lâu. Ngoài ra, dựa trên đầu đạn để lại trên mặt đất, hẳn là anh có thể biết được là ai nổ súng rồi. Cha mẹ cậu ấy nhất định sẽ không đồng ý cho các anh giải phẫu nghiệm thi, cũng mong các anh đừng động vào cậu ấy nữa."
"Được." — Ngu Hàn Giang gật đầu. Hắn cúi xuống, thật cẩn thận đắp vải trắng lên cho Tiêu Lâu, thấp giọng nói: "Thật sự xin lỗi."
Đường Từ nhìn hắn. Khuôn mặt người đàn ông đầy vẻ tự trách và áy náy, nhưng lại không có quá nhiều đau khổ. Quả nhiên hắn không giống như Ngu Hàn Giang thực sự. Nếu Ngu Hàn Giang thật sự ở đây, nhìn thấy Tiêu Lâu bị bắn vỡ đầu như vậy thì không thể bình tĩnh thế này.
Nếu là Ngu Hàn Giang thật...
Đường Từ không dám nghĩ tới hậu quả ấy.
Anh hít sâu, xoay người ra ngoài, lên xe nói với Lưu Kiều: "Em gặp bố mẹ Tiêu Lâu bao giờ chưa?"
Lưu Kiều lắc đầu: "Chưa ạ. Nhưng thầy Tiêu sao rồi?"
Đường Từ đáp: "Tiêu Lâu bị bắn thẳng vào đầu, mong là cậu ấy đã kịp uống thuốc giải."
Lưu Kiều nói: "Thầy Tiêu cẩn thận như thế, chắc chắn sẽ không mạo hiểm tính mạng của chính mình. Anh ấy chắc hẳn đã ngậm thuốc giải trong miệng để nuốt xuống bất cứ lúc nào rồi ạ. Chẳng qua, phải qua đêm nay thì thuốc giải của Phù thủy mới có tác dụng."
Đường Từ mở máy tính ra, nhanh chóng tìm thông tin mẹ của Tiêu Lâu, chỉ vào người trong ảnh rồi nói: "Đây là ảnh của mẹ Tiêu Lâu, em biến thành mẹ cậu ấy, nhanh chóng vào đội cảnh sát mang thi thể cậu ấy về. Tôi đưa Trần Mông Mông tới đội cảnh sát, chúng ta chỉ bắt được một hung thủ, hai kẻ còn lại phải nhờ tới cảnh sát rồi."
Lưu Kiều gật đầu, biến thành mẹ Tiêu Lâu.
Nửa giờ sau, cô bé mới vờ như vừa đón xe tới đội cảnh sát, vội vàng đi tìm Ngu Hàn Giang: "Cảnh sát Ngu, con trai tôi làm sao vậy?"
Ngu Hàn Giang dẫn cô bé vào nhà xác. Khi hắn lật tấm vải trắng lên, nhìn thấy mặt Tiêu Lâu, Lưu Kiều liền ngã quỵ xuống đất: "Con của tôi... Con ơi... sao đột nhiên con lại không còn nữa thế này..."
Tuy rằng ngoài mặt đang ra sức diễn, trong lòng Lưu Kiều lại nghĩ, may quá bây giờ thầy Tiêu không biết gì. Bằng không, một tiếng "con trai" này của cô bé quá là bất kính, thầy Tiêu là thần tượng của cô bé đó!
Ngu Hàn Giang nhìn "bà Tiêu" đang khóc thất thanh, khuôn mặt đầy vẻ áy náy: "Cháu xin lỗi, thưa cô. Cháu đã không thể bảo vệ cậu ấy."
Lưu Kiều: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Ngu Hàn Giang thuật lại đơn giản vụ án, Lưu Kiều nghe mà sửng sốt. Diễn được một lúc, cô bé cảm thấy chắc vậy được rồi liền nức nở nói: "Cảnh sát Ngu, cậu nhất định phải bắt được những kẻ đã hại chết con trai tôi!"
Cô bé vươn tay đắp vải trắng lên giúp Tiêu Lâu, nức nở nói: "Tôi muốn mang Tiểu Lâu đi, đợi bố nó về gặp mặt lần cuối rồi mới an táng nó."
Ngu Hàn Giang nói: "Được ạ, mời cô ký tên vào đây ạ."
Lưu Kiều ký tên mẹ Tiêu Lâu vào, nhờ xe chở xác mang "thi thể" Tiêu Lâu tới nhà riêng của Đường Từ.
Hai người nâng Tiêu Lâu lên giường.
Lưu Kiều sờ bàn tay lạnh ngắt của anh, lại nhìn lỗ thủng trên đầu anh, bất đắc dĩ nói: "Thầy Tiêu liều quá. Mong là anh ấy đã uống thuốc giải rồi, không thì... Em sợ anh ấy..."
Đường Từ đứng ở bên giường, nhìn "thi thể" của Tiêu Lâu mà trầm ngâm.
Lưu Kiều thấy người phía sau không phản ứng gì, không khỏi quay đầu lại hỏi: "Anh Đường đang nghĩ gì vậy ạ?"
Đường Từ nhíu mày nói: "Tôi đang nghĩ kẻ săn giết rốt cuộc có lai lịch thế nào mà luôn đối đầu với chúng ta như thế. Còn nữa, những đồng đội khác đang ở đâu? Chúng ta phải làm thế nào mới tập hợp lại được với họ?"
Lưu Kiều nói: "Thầy Tiêu đoán 12 người chúng ta bị chia thành nhiều nhóm nhỏ, đưa tới các thế giới khác nhau. Chúng ta gặp phải mật thất phá án hệ Cơ, nếu đội trưởng Ngu ở đây không phải là thật, vậy thì đội trưởng Ngu thật sự rất có thể ở thế giới Bích."
Đường Từ gật đầu: "Tiêu Lâu đoán cũng có lý, anh Cửu chắc cũng ở thế giới sinh tồn ấy. Sếp Thiệu chắc là ở Nhép, còn lão Mạc có lẽ là Rô? Nhưng những người khác bị phân tới đâu, dựa vào điều kiện gì thì chúng ta không biết được."
Lưu Kiều nói: "Chắc cũng giống Mật thất K lần trước, chỉ cần giải quyết được nan đề ở mỗi thế giới, chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau."
Đường Từ nhìn về phía Tiêu Lâu đang nằm trên giường, một lát sau anh mới khẽ thở ra một hơi, nói: "Chắc Tiêu Lâu không sao đâu."
Lưu Kiều nghi hoặc: "Sao anh lại chắc thế?"
Đường Từ giải thích: "Cậu ấy là đội trưởng, cũng là chủ nhân Sách Khế ước. Nếu cậu ấy tử vong, Sách Khế ước sẽ được chuyển giao cho người ký tên thứ hai, chính là Ngu Hàn Giang. Mà bảng chữ nổi cũng sẽ xuất hiện thông báo Sách Khế ước được chuyển giao tới Ngu Hàn Giang cho cả đội."
Lưu Kiều nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm: "Nếu đã không có, vậy chứng minh thầy Tiêu đã uống thuốc giải nên không chết thật. Sáng ngày mai là anh ấy có thể tỉnh lại rồi."
Dùng bản thân làm mồi nhử, dẫn ra kẻ săn giết cuối cùng. Tuy rằng Tiêu Lâu làm vậy rất mạo hiểm, nhưng cũng rất hữu hiệu.
Ngu Hàn Giang đích thân mang theo đội cảnh sát, dốc toàn lực truy nã nên Vương Diệc Thân đã trốn tới sân bay cũng nhanh chóng bị bắt về quy án. Tiểu Ngô vốn trốn đi cũng bị cảnh sát đi tuần ở nhà ga phát hiện. Thêm Trần Mông Mông mà Đường Từ tự mình đưa tới, toàn bộ hung thủ của vụ án giết nhiều người này đã sa lưới.
Đêm nay thời gian trôi thật chậm, Đường Từ và Lưu Kiều đều không thể ngủ được. Hai người ngồi ở bên giường, nôn nóng đợi Tiêu Lâu tỉnh lại.
Khi tia nắng đầu tiên len qua khe cửa mà rơi vào phòng ngủ, Tiêu Lâu ở trên giường cuối cùng cũng mở mắt ra.
Thấy đồng đội ở bên cạnh, khuôn mặt tái nhợt của Tiêu Lâu hiện lên ý cười: "May quá, hai người kịp cướp thi thể tôi về đây, không thì tôi bị Ngu Hàn Giang mang đi giải phẫu mất."
Lưu Kiều dở khóc dở cười: "Thầy Tiêu ơi, sao anh còn có lòng nói giỡn vậy?"
Tiêu Lâu giơ tay lên sờ cái lỗ trên đầu mình: "Khụ, anh Đường có người máy trị liệu ở đây không ạ? Đầu tôi lủng một lỗ rồi, không biết có vá lại được không nữa?"
Đường Từ và Lưu Kiều: "..............."
Cái cuộc đối thoại kỳ quái gì đây?
Đường Từ bất đắc dĩ nói: "Bây giờ cậu chỉ vừa nhặt lại được một mạng thôi đấy, đầu đạn vẫn còn nằm trong não cậu kia, không được chủ quan. Người máy trị liệu của tôi chỉ có thể chữa lành vết thương ngoài da, vẫn phải đợi khi gặp sếp Thiệu và Diệp Kỳ, dùng thẻ Trùng Vương mới vá được."
Tiêu Lâu gật đầu: "Thôi đành vậy."
Đầu anh vẫn hơi choáng, tuy rằng vẫn dùng được, nhưng giữ đầu đạn trong não không phải chuyện tốt lành gì.
Mong là có thể nhanh chóng gặp lại sếp Thiệu.
[Chúc mừng Tiêu Lâu, Đường Từ, Lưu Kiều đã hoàn thành Nhiệm vụ tiếp sức — Vòng thứ hai.]
[Đang mở Vòng thứ ba...]
Cùng lúc đó, Thiệu Thanh Cách mở mắt.
[Hoàn thành khiêu chiến Nhiệm vụ tiếp sức — Vòng thứ hai.]
