Diệp Kỳ ngồi xuống bên cạnh Tiêu Lâu, giải thích đơn giản chuyện vừa rồi: "Lúc nãy thầy Tiêu bảo em vòng ngược chiều kim đồng hồ đi ra, em cũng đi một vòng như thế. Nhưng khi quay lại hành lang, em thấy thầy Tiêu đã ngã trên mặt đất, trước ngực đều là máu. Em vừa định hỏi Lưu Kiều sao lại thế này, ai ngờ Lưu Kiều đột nhiên thò ra từ sau lưng em, đâm em một nhát xuyên tim luôn."
Ngu Hàn Giang nhíu mày hỏi: "Cậu cũng không kịp dùng thẻ sống lại à?"
Diệp Kỳ cười khổ lắc đầu: "Chuyện đột ngột quá, em còn chưa kịp phản ứng luôn ấy."
Tiêu Lâu đưa tay vỗ nhẹ lên vai Diệp Kỳ an ủi. Cổ họng cậu nhóc như giấy ráp cọ xát vào nhau vậy, giọng nói khô khốc đến khó nghe. Tiêu Lâu thấy môi cậu nhóc khô nứt thì dịu dàng nói: "Lá Con, em uống ngụm nước trước đi."
Diệp Kỳ cúi đầu: "Thẻ Bao lương thực tiếp viện của em dùng hết trong Mật thất Song Vương mất rồi..."
Ngu Hàn Giang không do dự mà lấy thẻ của mình ra, đưa chai nước cho Diệp Kỳ.
Diệp Kỳ rõ ràng đã khát khô cả họng, mở nắp chai ra ừng ực uống nước. Nhưng cậu cũng biết chai nước này vô cùng quý giá, cho nên chỉ uống một phần ba rồi trả lại cho Ngu Hàn Giang.
Ngu Hàn Giang nhận lấy, mở thẻ Ba lô ra, cất đồ ăn và chai nước còn lại vào trong.
Tiêu Lâu nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời, lo lắng mà nói: "Đêm trăng tròn này chỉ kéo dài 8 tiếng, bầu trời này sớm muộn gì cũng sẽ quay lại cảnh tượng nhật nguyệt đồng huy kia. Chút thức ăn nước uống này không đủ cho ba người chúng ta, vẫn nên tới ốc đảo bổ sung một ít thức ăn. Nếu không khi trời sáng, chúng ta lại gặp nắng nóng chói chang, rồi lại bị thú hoang tập kích thì khó mà chạy trốn được."
Thể lực đã hao hết, lại thiếu nước nghiêm trọng, nói một chữ cũng như bay hơi một phần. Thẻ Khinh công trong tay đã hỏng rồi, nếu lại gặp bầy sói thì họ cũng không chạy được, muốn đánh cũng không có sức, vậy chẳng phải là chờ chết hay sao?
Ngu Hàn Giang nghiêm túc nói: "Tôi đồng ý đi tìm cây cỏ gì đó, nhưng bên ốc đảo kia cũng không an toàn. Ốc đảo trong Mật thất Song Vương đã có kẻ săn giết, ốc đảo trong Mật thất Ác mộng này có lẽ còn khó khăn hơn vạn lần."
Tiêu Lâu cẩn thận suy nghĩ rồi nói: "Em nhớ lúc đó sếp Thiệu nói anh ấy rẽ phải, đi thêm một quãng thì phát hiện một vườn nho. Nếu không kinh động tới kẻ săn giết, chúng ta có thể liệu tình hình mà lén hái một ít nho rồi trốn đi."
Ngu Hàn Giang cân nhắc lợi hại, cuối cùng quyết định lại tới ốc đảo.
Tuy rằng ốc đảo nguy hiểm, nhưng sa mạc cũng chẳng an toàn. Lỡ như lại gặp phải bão cát, cát lún, chuột, sói,... thì họ không thể sống nổi. Vậy chẳng bằng tới ốc đảo tìm chút đồ ăn, ít nhất, ăn no mới có sức mà chiến đấu.
Ba người chỉnh đốn một phen, đứng dậy đi về phía trước.
Thẻ Khinh công hỏng rồi, họ chỉ có thể chậm rãi lê bước trên sa mạc. Cũng may, nơi mà Tiêu Lâu bỏ mình vốn đã nằm ngay gần ốc đảo, anh căn cứ vào vị trí trong trí nhớ mà nhanh chóng tìm được vườn nho mà Thiệu Thanh Cách đã nói.
Ốc đảo giữa lòng sa mạc tràn trề sức sống, giàn nho xanh um tươi tốt, trên giàn là từng chùm nho màu tím tròn trĩnh. Nho vừa to vừa tròn, căng tròn mọng nước, khiến ba người đã nhịn đói cả ngày nhịn không được mà nuốt nước miếng.
Tiêu Lâu vừa muốn vào hái nho, bỗng nhiên phía trước xuất hiện một bóng người. Ngu Hàn Giang nhanh tay quặp lấy bả vai đối phương, dùng sức ghì chặt.
Người nọ bị vặn người kéo qua, Ngu Hàn Giang thấy khuôn mặt tái nhợt của cô thì sửng sốt: "...... Lưu Kiều?"
Tiêu Lâu và Diệp Kỳ cũng giật mình.
Diệp Kỳ thấy rõ đối phương thì lập tức đề phòng lùi về sau một bước, đanh mặt hỏi: "Lưu Kiều, vì sao cô lại giết tôi?"
Lưu Kiều bình tĩnh mà nhìn về phía cậu: "Tôi không giết cậu, lúc ấy tôi bị người ta kéo vào trong mê cung, sau đó liền mất ý thức. Khi tỉnh lại, tôi đã thấy thông báo mình bị đào thải, chào mừng tới Mật thất Ác mộng."
Diệp Kỳ ngơ ngác mà nhìn Lưu Kiều, nhất thời không biết nói lại thế nào.
Tiêu Lâu đứng ra giải thích: "Tiểu Diệp, chuyện này cũng không thể trách Lưu Kiều được. Lưu Kiều cũng bị kẻ săn giết ám sát, sau đó kẻ săn giết đã dùng thẻ Song sinh của Lưu Kiều để giả thành em ấy, g**t ch*t ba người chúng ta."
Diệp Kỳ cuối cùng cũng hiểu, gãi đầu nói: "Hóa ra là vậy sao... Lúc ấy trong mê cung có người mai phục ạ?"
Tiêu Lâu ừ một tiếng, lo lắng mà nhìn về phía Lưu Kiều: "Em không thấy người đánh lén mình là ai à?"
Lưu Kiều lắc đầu: "Lúc ấy trong mê cung tối quá, em không thấy gì cả."
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang liếc nhau, cứ cảm thấy không đúng ở đâu đó. Anh ra vẻ bình tĩnh nói: "Tiểu Diệp, Lưu Kiều, anh với Hàn Giang sẽ canh ở bên ngoài, hai đứa tranh thủ hái nhiều nho một chút, chuẩn bị xong thì chúng ta lại lên đường."
Diệp Kỳ và Lưu Kiều gật đầu, lấy ra hai chiếc ba lô, nhanh chóng đi hái nho.
Tiêu Lâu đánh mắt cho Ngu Hàn Giang một cái, hắn lập tức ăn ý đuổi theo anh. Hai người sóng vai rời khỏi vườn nho. Tiêu Lâu nhìn quanh bốn phía, thấy không có người mới ghé vào tai Ngu Hàn Giang, thấp giọng nói: "Anh có thấy lạ không?"
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Ừ, không đúng lắm. Lưu Kiều mà bị ám sát dễ như vậy thì đã chết trăm chục lần rồi."
Tiêu Lâu nói: "Đúng thế. Lấy hiểu biết của em về Lưu Kiều thì con bé vô cùng cẩn thận. Tuy giai đoạn tiếp sức lúc trước con bé đã đưa thuốc giải của phù thủy cho em rồi, nhưng em ấy vẫn còn thẻ Cô bé quàng khăn đỏ làm thế thân. Con bé có thói quen mỗi khi tới nơi xa lạ sẽ đặt Khăn đỏ ở một nơi an toàn, một khi tình hình không đúng thì sẽ lập tức đổi chỗ cho thế thân kia. Thẻ Cô bé quàng khăn đỏ của em ấy cũng giống như Lý Thanh Chiếu vậy, có thể thay đổi vị trí. Cho nên, đáng lý mà nói thì Lưu Kiều chính là người có nhiều cái mạng nhất trong đội mình mới đúng."
Trước đó không lâu trong giai đoạn tiếp sức, khi một mình tới văn phòng tìm Tiêu Lâu sau tiết học kia, Lưu Kiều đã giấu Khăn đỏ trong ở một nơi an toàn. Lỡ như Tiêu Lâu có là kẻ săn giết, muốn hãm hại thì cô bé cũng có thể rút lui bất cứ lúc nào. Đối mặt với Tiêu Lâu mà còn cẩn thận như thế, Lưu Kiều sao có thể đột nhiên chết trong mê cung? Hơn nữa, trước khi chết còn không nhìn thấy gì cả?
Ngu Hàn Giang nhíu mày: "Chẳng lẽ Lưu Kiều này cũng là giả?"
Tiêu Lâu bất đắc dĩ mà day thái dương. Từ sau khi bị Lưu Kiều thọc cho một dao, bây giờ anh thấy ai cũng có cảm giác người ta có thể là kẻ săn giết giả trang thành... Chỉ có Ngu Hàn Giang là người mà anh thân thuộc nhất, anh mới có thể xác định đối phương là thật.
Nhưng Diệp Kỳ và Lưu Kiều này, anh thật sự không có cách nào để hoàn toàn tin tưởng.
Anh không muốn lại bị "đồng đội giả" chọc cho phát nữa, nhưng cũng không muốn vứt bỏ đồng đội thực sự trong Mật thất Ác mộng này. Mật thất Ác mộng không cho cơ hội thứ hai, chết ở đây thì sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn. Mỗi một bước đi ở đây đều phải cẩn thận gấp vạn lần.
Tiêu Lâu nhìn về phía Ngu Hàn Giang, nhẹ giọng nói: "Ám hiệu mà chúng ta định trước đã bị lộ trong giai đoạn tiếp sức rồi, nhưng em có thể hỏi một vài câu khác để đoán xem em ấy là thật hay giả."
Ngu Hàn Giang đồng ý: "Được."
Đúng lúc này, Diệp Kỳ và Lưu Kiều ôm hai chiếc ba lô đầy nho đi tới. Diệp Kỳ hỏi: "Thầy Tiêu ơi, chừng này đã đủ chưa ạ?"
Tiêu Lâu gật đầu: "Đủ rồi, chúng ta đi nhanh thôi, đừng để bị phát hiện."
Ba lô đựng đầy nho nên rất nặng, cũng không thể để một cô bé gầy yếu đeo được, Tiêu Lâu chủ động nhận lấy ba lô trong tay Lưu Kiều.
Anh vờ lơ đãng hỏi: "Lưu Kiều, có phải lúc trong mê cung em đã thấy chị gái mình không?"
Lưu Kiều giật mình, cảm xúc có phần chùng xuống: "Dạ, em còn thấy cả bố mẹ mình nữa."
Tiêu Lâu nói: "Anh nhớ chị gái em tên Lưu Oánh đúng không? Lúc ở cửa 2 Nhép, anh và Hàn Giang đều đã gặp cô ấy. Cô ấy để tóc dài, buộc lên gọn gàng lắm."
Lưu Kiều nói: "Vâng ạ, chỉ tiếc là chị em không qua được khu tân thủ."
Tiêu Lâu hỏi: "Chị em học ở đâu thế?"
Lưu Kiều đáp: "Khoa Ngoại ngữ trường Đại học Giang Châu ạ, chị ấy học tiếng Pháp."
Trông thì có vẻ như Tiêu Lâu chỉ đang nói chuyện, Ngu Hàn Giang cũng không biết anh muốn hỏi cái gì.
Mãi cho tới khi Tiêu Lâu đột nhiên hỏi: "Anh nhớ em nói là, em luôn rút được thẻ cổ tích là vì hồi nhỏ thường được chị gái kể chuyện cổ tích cho nghe nhỉ... Tình cảm của hai người hẳn phải tốt lắm?"
Lưu Kiều: "Vâng, bố mẹ em bận quá, em cứ như được chị gái mình nuôi lớn ấy."
Tiêu Lâu: "Vậy nếu một ngày em có cách để cứu chị gái mình, nhưng điều kiện là phải g**t ch*t chúng tôi, em sẽ ra tay sao?"
Câu hỏi này khiến Diệp Kỳ chợt sửng sốt, Ngu Hàn Giang cùng dừng bước chân, quay lại nhìn Tiêu Lâu.
Mặt mày Tiêu Lâu vẫn rất bình tĩnh. Anh như một người anh trai lớn, dịu dàng mà chăm chú nhìn vào Lưu Kiều, nhẹ giọng nói:
"Một bên là ruột rà máu mủ, một bên là đồng đội đã kề vai chiến đấu, cùng nhau trải qua vô số lần vào sinh ra tử. Giữa người thân và đồng đội, em sẽ chọn như thế nào?"
Lưu Kiều không nói gì.
Sắc mặt cô đột nhiên trở nên tái xanh. Ngay sau đó, cô đột ngột cầm lấy một con dao, lại đâm thẳng về phía ngực Tiêu Lâu!
Động tác cô ta rất nhanh, tựa như một tia chớp.
Nhưng Ngu Hàn Giang đã sớm có phòng bị, lưỡi dao còn chưa kịp chạm tới người Tiêu Lâu thì hắn đã bắt lấy cổ tay cô ta, vặn ngược ra ngoài. Tiêu Lâu nghe thấy tiếng xương trật răng rắc kêu lên. Cổ tay Lưu Kiều bị Ngu Hàn Giang vặn trật khớp, dao găm trong tay cũng rơi xuống bờ cát, hóa thành từng điểm sáng. Ngay sau đó, cô ta cũng biến mất ngay trước mắt Tiêu Lâu.
Ngu Hàn Giang sầm mặt: "Chẳng lẽ thật sự vì để cứu chị gái, con bé mới ra tay với chúng ta sao? Con bé đã gia nhập phe kẻ săn giết?"
Tiêu Lâu khẽ lắc đầu: "Em không tin con bé sẽ làm vậy."
Diệp Kỳ nói: "Nhưng mà thầy Tiêu ơi, cô ta vừa mới ra tay với anh đấy."
Tiêu Lâu nhìn về phía Diệp Kỳ: "Em không thấy mâu thuẫn sao? Nếu như cô bé thật sự ám sát ba người chúng ta ở mê cung để cứu chị gái mình, vậy vì sao em ấy lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ tiếp theo không phải nên tiếp tục ẩn mình giữa đồng đội, giết sạch mấy người anh Cửu và sếp Thiệu sao? Nếu như em ấy đã chuyển sang phe kẻ săn giết, vậy thì ai lại ám sát em ấy, khiến em ấy phải vào Mật thất Ác mộng?"
Diệp Kỳ nhất thời ngơ ra.
Tiêu Lâu nói vậy, Ngu Hàn Giang cũng thấy điểm không hợp lý. Nếu Lưu Kiều là đồng đội thật, bị ám sát vào Mật thất Ác mộng thì còn hợp lý. Nhưng nếu chính Lưu Kiều là người ám sát bọn họ, vậy thì tại sao Lưu Kiều lại xuất hiện trong Mật thất Ác mộng được? Đây đúng là trước sau mâu thuẫn.
Ngu Hàn Giang thấp giọng nói: "Nhiều điểm kỳ lạ quá, Lưu Kiều vừa rồi có thể là giả, chúng ta rời khỏi đây trước rồi lại nói."
—
Mật thất Song Vương, ban đêm.
Bệnh tình Long Sâm ngày càng nghiêm trọng, chẳng những có đầy vết ứ thanh do xuất huyết khắp cả người, mà còn sốt cao không dứt, trán nóng như sắp nấu chín trứng gà. Khúc Uyển Nguyệt sờ trán anh chàng, lòng nóng như lửa đốt, cắn răng nói: "Còn không dùng thuốc thì anh ấy không kiên trì nổi nữa đâu."
Thiệu Thanh Cách nói: "Anh Đường, anh xem lọ thuốc này đi."
Đường Từ nhận lọ thuốc mà y đưa qua, cẩn thận quan sát một lát rồi nói: "Lọ thuốc này thoạt nhìn không có vấn đề gì, chưa bị mở ra, thuốc bên trong hẳn cũng không bị tráo."
Anh đưa mắt sang nhìn Lưu Kiều: "Tiểu Lưu, em chắc chắn là tìm được nó trong phòng thuốc sao?"
Lưu Kiều gật đầu: "Dạ, phòng thuốc kia được sắp xếp giống như hiệu thuốc bình thường ấy ạ. Em tìm được Streptomycin này trên giá chuyên đựng thuốc kháng sinh, em chỉ lấy một lọ trong đó."
Đúng lúc này, cả người Long Sâm đột nhiên run lên bần bật. Bệnh tình đã nặng đến mức khiến cơ bắp co rút, môi anh chàng thậm chí đã xuất hiện màu tím đen rất đáng sợ.
Đồng đội cùng quay lại, lo lắng nhìn về phía Long Sâm. Khúc Uyển Nguyệt ngồi trên bờ cát, cô ôm lấy người thanh niên chỉ còn thoi thóp vào lòng, hai mắt đỏ hoe mà nói: "Cho anh ấy uống thuốc đi. Nếu anh ấy không thể sống sót, tôi sẽ vào Mật thất Ác mộng với anh ấy."
Đường Từ thấy vẻ mặt của cô đã kiên quyết rồi, đành nói: "Streptomycin cần tiêm vào bắp, để tôi." — Anh triệu hồi Người máy trị liệu ra, bỏ Streptomycin vào trong kim tiêm, dựa theo liều lượng đã ghi mà tiêm cho Long Sâm.
Hiệu quả của thuốc cũng không nhanh đến vậy, Thiệu Thanh Cách nhìn Long Sâm vẫn còn hôn mê, rồi lại nhìn sang Đường Từ, thấp giọng nói: "Ốc đảo này đang tổ chức hôn lễ nên ở đây mới không có người, nhưng một khi hôn lễ kết thúc, chúng ta sẽ nhanh chóng bị phát hiện. Anh Đường, Sách Khế ước giao cho anh giữ, anh và anh Cửu dẫn mọi người rời khỏi thị trấn này đi. Tôi còn mấy giờ biến thân nữa, nhân lúc này, tôi muốn điều tra thị trấn này một chút."
Lục Cửu Xuyên lập tức phản đối: "Một mình cậu đi điều tra, nhỡ đâu gặp phải kẻ săn giết thì sao? Không được, quá nguy hiểm."
Đường Từ lại chủ động nhận Sách Khế ước trong tay Thiệu Thanh Cách, bình tĩnh nói: "Bây giờ sếp Thiệu là Trùng Vương, dao súng bình thường không thể gây thương tích cho anh ấy, tôi đồng ý. Kẻ săn giết vốn là mối nguy với chúng ta, chỉ trốn tránh thì không được, tốt nhất là có thể điều tra rõ xem trong thị trấn này có bao nhiêu kẻ săn giết, như vậy mới có thể ứng phó."
Lục Cửu Xuyên nhíu mày còn muốn nói tiếp, Đường Từ lại chợt nhìn thẳng vào thẳng mặt y, nghiêm túc nói: "Phải tin tưởng sếp Thiệu, bây giờ cũng chỉ có mình anh ấy có thể đi điều tra tình hình ốc đảo này."
Lục Cửu Xuyên đành phải bất đắc dĩ gật đầu: "Được rồi. Sếp Thiệu, cậu cẩn thận đấy."
Sở Hoa Anh nói: "Có cần tôi đi với anh không?"
Thiệu Thanh Cách lắc đầu, đưa lại ba lô chứa đầy nho cho Lục Cửu Xuyên: "Cứ để tôi đi thôi, tôi có thể chui xuống dưới mặt cát, không bị ai phát hiện. Hơn nữa, Áo khoác tàng hình của tôi vẫn chưa dùng, một mình hành động thì dễ thoát thân hơn. Tôi sẽ đeo tai nghe, giữ liên lạc với mọi người."
Đường Từ đi qua, nhẹ nhàng vỗ vai y: "Cẩn thận, tôi không muốn đội trưởng bị đổi nữa đâu."
Hai người liếc nhau, Thiệu Thanh Cách thận trọng gật đầu.
Ngay sau đó, y liền dứt khoát xoay người chui vào bờ cát, nháy mắt đã biến mất tăm hơi.
Tộc Trùng không sợ cát, cũng không lo sẽ bị ngạt thở, Thiệu Thanh Cách có thể lẩn vào cát để điều tra, đây chính là ưu thế lớn nhất của y. Lục Cửu Xuyên nhìn về hướng người vừa biến mất, càng cau mày thật chặt.
Đội 12 người giờ chỉ còn 8, ai nấy đều mặt mày nghiêm trọng.
Không có ai mở miệng nói chuyện, không khí áp lực đến mức hít thở không thông.
Đường Từ mở Sách Khế ước ra nhìn thoáng qua, sau đó lại gấp sách lại, cất vào trong ba lô rồi bình tĩnh nói: "Đi thôi, chúng ta tìm nơi nào an toàn trước. Chờ sếp Thiệu đi điều tra về, chúng ta sẽ quyết định kế hoạch tiếp theo."
Tuy rằng Lục Cửu Xuyên cũng nghi hoặc trong lòng, nhưng nếu Đường Từ đã đồng ý để Thiệu Thanh Cách một mình rời khỏi đội ngũ thì anh ắt có suy nghĩ của mình. Vì vậy, y không nói nhiều nữa, im lặng đuổi theo Đường Từ.
—
Trong một góc khuất phía cực bắc của thị trấn, có một ngôi nhà bỏ hoang.
Nhà này giống như từng gặp chuyện gì đó, nóc nhà thủng mấy lỗ to, vách tường cũng chỉ còn lại một nửa, thoạt nhìn như một phế tích. Trong nhà cũng không có ai quét dọn, chỉ có một vài loại cây sa mạc quật cường sống sót, hỗn loạn vô cùng.
Đột nhiên, có một người đàn ông hai mắt đỏ đậm chui ra từ bờ cát.
Đúng là Thiệu Thanh Cách vừa một mình rời đi kia!
Y đứng ở phần đất trống, ánh mắt nhanh chóng quét qua bốn phía, xác nhận xung quanh không có người mới hạ giọng nói: "Nhóc ra đi."
Một cậu thiếu niên xuất hiện trước mặt y.
Sắc mặt đối phương tái nhợt, vùng ngực trái có vết máu rõ ràng, trên mặt cũng dính không ít máu. Tóc và quần áo cậu đã bị cát nhuộm vàng, vô cùng chật vật. Duy chỉ có cặp mắt kia vẫn đen láy và trong veo như thế, vẫn hệt như trong trí nhớ.
Thiệu Thanh Cách bước lên, đưa hai tay ra mà siết lấy Diệp Kỳ vào trong lòng.
Cả người Diệp Kỳ vẫn còn run rẩy, cái chết lại cách cậu gần như thế. Miệng vết thương trước ngực vẫn còn đau đớn, giống như lưỡi dao găm lạnh buốt đâm thủng ngực kia sẽ khắc sâu mãi mãi vậy.
Chiếc ôm của Thiệu Thanh Cách ấm áp vô cùng. Được y ôm lấy gắt gao như vậy, đáy lòng rét lạnh của Diệp Kỳ cuối cùng cũng ấm lên đôi chút. Cậu hít sâu, run giọng nói: "Em bị người ta đánh lén trong mê cung, phải giả chết mới tránh được một kiếp..."
Thiệu Thanh Cách càng siết chặt hơn, giọng nói khàn khàn của y lộ ra vẻ dịu dàng: "Tôi biết. Lúc tôi mở Sách Khế ước ra thấy tên nhóc vẫn còn, nhưng thẻ Niết bàn lại biến mất. Lúc ấy tôi liền đoán được, có lẽ em đã dùng thẻ sống lại."
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang đã bị đào thải. Long Sâm tuy còn thoi thóp nhưng vẫn còn hít thở, những người khác vẫn bình thường, là ai đã dùng thẻ sống lại chứ? Rõ ràng là Diệp Kỳ, người đã không xuất hiện khi cả đội tập hợp.
Lúc ấy, trong lòng Thiệu Thanh Cách cũng vô cùng lo lắng, nhưng y vẫn phải gắng gượng bình tĩnh, nói với đồng đội rằng "Diệp Kỳ cũng không còn nữa".
—— Đây là lời nói dối, lời nói dối mà chỉ y và Diệp Kỳ mới biết.
Thiệu Thanh Cách trở thành đội trưởng mới, Sách Khế ước chỉ y có thể xem. Tên Diệp Kỳ vẫn còn đó, nhưng thẻ Niết bàn lại biến mất, đây là thông tin mà chỉ y mới biết được. Tuy nhiên, y cũng không nói ra chân tướng, chỉ nói với mọi người rằng Diệp Kỳ đã bỏ mình.
Sở dĩ y làm vậy, cũng là để bảo vệ Diệp Kỳ.
Chỉ có người chết mới được an toàn nhất. Kẻ săn giết sẽ không gây khó dễ cho một "người đã chết".
Khi tin Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang lần lượt tử vong hiện ra trong bảng chữ nổi, Thiệu Thanh Cách liền biết khó khăn mà họ phải đối mặt trong Mật thất Song Vương lần này vượt quá sức tưởng tượng. Tuy rằng bình thường y thích nằm thắng, nhưng nếu y đã là đội trưởng mới, vậy thì y phải kéo IQ mình về online!
Diệp Kỳ giả chết, chính là một nước cờ ẩn của y.
Khiến kẻ săn giết tin chắc rằng Diệp Kỳ đã chết, như vậy Diệp Kỳ mới có thể âm thầm làm nhiều việc hơn.
Trên thực tế, khi Thiệu Thanh Cách dùng đánh dấu để triệu tập đồng đội, Diệp Kỳ cũng có mặt. Nhưng lúc ấy Diệp Kỳ dùng Áo khoác tàng hình tránh ở một bên, cho nên mọi người đều không thấy cậu.
Cậu nối truyền "ý hợp tâm đầu" với Thiệu Thanh Cách, sau đó nhắn y tới căn nhà hoang ở cực bắc thị trấn gặp nhau.
Thiệu Thanh Cách giao lại Sách Khế ước cho Đường Từ, bởi vì Đường Từ là người thông minh nhất trong số những người còn lại. Rõ ràng, Đường Từ cũng đã nhận ra điểm không thích hợp, đã phối hợp với Thiệu Thanh Cách để diễn vở kịch này. Chỉ cần Đường Từ mở Sách Khế ước ra, anh sẽ hiểu ý của Thiệu Thanh Cách.
Thiệu Thanh Cách đưa tay ra khẽ khàng vuốt tóc Diệp Kỳ, nói: "Còn sống là được rồi, tôi cũng không muốn nhóc lại phải vào Mật thất Ác mộng lần nữa. Nhóc không tập trung cùng với mọi người, ngược lại còn muốn tôi lén ra đây gặp nhóc, có phải tính làm gì không?"
Diệp Kỳ nói: "Trong đội của chúng ta nhất định đã có nội gián. Kẻ săn giết vẫn luôn nắm rõ được đường đi nước bước của ta, em muốn âm thầm điều tra cho rõ. Lưu Kiều đột nhiên lại ra tay với thầy Tiêu trong mê cung, chuyện này rất kỳ lạ."
Thiệu Thanh Cách gật đầu: "Được, tôi sẽ phối hợp với nhóc."
