Thê Môn - Hoàn Hành Ba

Chương 10



12


Người nhà họ Liễu vốn chẳng hề thương yêu Liễu Vân, điều này ta đã sớm nhận ra ngay từ khi mới đặt chân đến đây.


Lúc nguyên chủ còn đang ngấp nghé bên bờ vực cửa tử, cha mẹ nàng cũng chẳng thèm ngó ngàng tới một lần. 


Đến tận bây giờ, ta thậm chí còn chẳng biết mặt mũi của song thân nàng ra sao. 


Có lẽ ta đã từng vô tình lướt qua họ trong thôn, nhưng ta không nhận ra, mà họ thì lại chẳng muốn nhận con.


Cái thôn này tuy không nhỏ, nhưng nếu muốn tránh mặt một kẻ "mất trí nhớ" thì cũng chẳng khó gì. 


Vả lại, gả con gái mình cho một nam tử trí lực khiếm khuyết vốn chẳng phải chuyện vẻ vang gì cho cam.


Ta quay đầu nhìn A Thọ vẫn còn đang phụng phịu hờn dỗi, trong lòng thầm cảm thấy may mắn. 


Cũng may, người nàng gả cho lại là hắn.


Liễu Vân tuổi đã lớn, tính tình lại không tốt, lại còn mang tâm tư hướng về người khác, ở chốn này thực sự rất khó gả đi. 


Nếu cha mẹ nàng ta nhẫn tâm gả bừa cho một lão già góa vợ nào đó...


Ta thực sự không dám tưởng tượng nổi cảnh phải chung sống với một nam nhân bản địa mang nặng tư tưởng "trọng nam khinh nữ" sẽ là cảm giác gì. 


Phải chịu đựng bản tính ngạo mạn, ngu muội của họ, lại còn phải chấp nhận sự soi mói và xiềng xích giáo điều, dù là thể xác hay tinh thần cũng đều bị giam cầm tại đây.


Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy tuyệt vọng đến cùng cực. 


Ta không kìm được mà rùng mình một cái.

"Nương tử, nàng sao thế?"


Tiếng gọi của A Thọ kéo ta về thực tại. 


Lúc này ta mới phát hiện mình đang nắm chặt lấy tay hắn. 


Ta hít một hơi thật sâu, nới lỏng lực tay, rồi trịnh trọng cất lời từ tận đáy lòng:


"A Thọ."


"Ơi."


"Chàng ngàn vạn lần đừng để bị kẻ khác đồng hóa nhé."


Hắn không hiểu ý ta, ánh mắt đầy vẻ dò xét nhìn ta chằm chằm.


"Ngàn vạn lần không được..."


Dù chuyện xấu chưa xảy ra, nhưng ta lại có cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn, lòng vẫn còn run rẩy. 


Có lẽ hắn chẳng hiểu nổi những lời nói không đầu không đuôi, đầy kỳ quặc của ta mang nghĩa gì đâu.


Thế nhưng, hắn vẫn kiên định gật đầu: "Ta nghe lời nương tử."


Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng thâm tâm vẫn chưa hoàn toàn buông xuống sự lo âu. 


Liễu Uyển nói đúng một câu: A Thọ rất dễ lừa. 


Ta bảo mình là do thần tiên đưa tới, hắn liền tin sái cổ, hoàn toàn dỡ bỏ lớp phòng bị cuối cùng với ta.


Nếu sau này lại có một kẻ khác xuất hiện, chiếm được lòng tin rồi dạy hư A Thọ thì sao?


Nghĩ đoạn, ta vô cùng nghiêm túc mà bắt đầu màn "hù dọa":


"A Thọ, ta nói cho chàng biết, trên đời này có rất nhiều kẻ lừa đảo. Chúng sẽ giả vờ làm thân với chàng, rồi thừa lúc chàng không chú ý sẽ đem chàng bán đi. Bán vào hầm than làm phu phen cực nhọc, mỗi ngày chỉ cho chàng ăn màn thầu khô, uống nước bẩn thôi đấy."


Trong mắt A Thọ bắt đầu hiện lên vẻ hoảng sợ. 


Ta khẽ nheo mắt, bắt đầu đi vào chủ đề chính:


"Thế nhưng nương tử của chàng thì sẽ không bao giờ lừa chàng. Ta là người đối xử tốt nhất với chàng trên đời này, là người nhà cuối cùng, cũng là chỗ dựa duy nhất của chàng, chàng nhớ rõ chưa?"


Trước khi xuyên tới đây, ta vốn là một chuyên gia quản lý bán hàng, việc ta am hiểu nhất chính là tẩy não... à không, là dẫn dắt tâm lý người khác.


13


Ta ngồi ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm nghị đặt câu hỏi: "Việc đầu tiên mỗi ngày tỉnh dậy phải làm là gì?"


A Thọ xụ mặt, nghiêm túc trả lời: "Tìm nương tử."


Sắc mặt ta không đổi, hỏi tiếp: "Ngoại trừ nương tử ra..."


A Thọ đáp trôi chảy: "Những người khác đều là kẻ lừa đảo."


Ta: "Hôm nay không nghe lời nương tử..."


A Thọ: "Về sau chỉ có thể ăn khổ qua."


Ta: "Mỗi ngày ăn khổ qua..."


A Thọ: "Đời sẽ khổ đắng cay."


"Tổng kết."


"Yêu nương tử, kiếp này, kiếp sau, và cả kiếp sau sau nữa."


"Ăn cơm."


Hắn thành kính nhắm mắt lại, hai tay chắp trước ngực:


"Thê môn."


Nghi thức trước bữa cơm chính thức kết thúc.


Ngày qua ngày, những lời này được A Thọ nói ra càng lúc càng trôi chảy. 


Trước khi thương lái thu mua lương thực đến, hắn đã một mình gặt xong toàn bộ lúa mạch trên đồng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...