11
Trần thẩm tử cau mày, chống nạnh nhìn chằm chằm gã đại hán vừa lên tiếng.
Ta không muốn vì chuyện của mình mà khiến bà nảy sinh xung đột với người khác, liền vội vàng giữ chặt lấy cánh tay bà.
"Thôi mà thím, để cháu tự xử lý cho."
Trần thẩm lườm gã nọ một cái cháy mặt rồi mới hừ mạnh một tiếng đầy hậm hực.
A Thọ dường như cảm nhận được bầu không khí đang căng thẳng cực độ, hắn cũng chẳng buồn ăn cơm nữa, cứ ôm khư khư hộp cơm rồi đưa mắt nhìn về phía này đầy mong đợi.
Ta khẽ ra hiệu cho Liễu Uyển, bảo nàng ta theo ta ra chỗ khác nói chuyện.
Đi chưa được mấy bước, ta đã phát hiện có một "cái đuôi" lẳng lặng bám theo sau.
Ta nhìn A Thọ, bất đắc dĩ bật cười: "Mau đi ăn cơm đi."
Hắn lảng tránh ánh mắt của ta, nhưng đôi chân thì cứ như đâm rễ xuống mặt đất, nhất quyết không nhúc nhích.
"Chàng còn không mau làm là cắt không xong lúa mạch đâu đấy."
A Thọ lưỡng lự một hồi, cuối cùng vẫn đứng trơ ra đó.
Ta đành phải kéo hắn đi cùng luôn.
Liễu Uyển nhìn thấy vậy, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng ta chẳng buồn bận tâm.
Đến một nơi vắng vẻ, ta dừng chân, xoay người đối mặt với nàng ta: "Muội còn định diễn tiếp đến bao giờ?"
Thần sắc nàng ta khựng lại: "Uyển Nhi không hiểu tỷ tỷ đang nói gì."
Ta bày ra bộ dạng hung hăng, đanh đá: "Chắc muội cũng nghe nói ta đã quên sạch chuyện cũ rồi đúng không? Chuyện trước kia ta đã quên gần hết, con người cũng vậy. Tên Tần tú tài kia trong mắt ta chẳng bằng một góc của A Thọ, muội cứ việc yên tâm mà giữ lấy."
Liễu Uyển trông cũng chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi.
Ta vốn chỉ muốn giải quyết mâu thuẫn để yên ổn sống qua ngày, cũng chẳng muốn đối chọi gay gắt với một cô bé làm gì.
"Tỷ thật sự quên hết rồi sao? Không phải giả vờ đấy chứ?"
Điểm mấu chốt nàng ta quan tâm lại nằm ngoài dự tính của ta.
Ta cứ ngỡ trong mắt trong tim nàng ta chỉ có mỗi tên Tần tú tài kia thôi chứ.
"Tỷ từng cắt nát váy áo của muội, tỷ quên rồi sao?"
Ta chần chừ một chút, rồi gật đầu.
"Tỷ từng đốt tóc muội, tỷ cũng quên rồi?"
... Chơi ác thật đấy.
"Tỷ còn đổ nước vào giày muội nữa, tỷ cũng quên luôn?"
...
Liễu Uyển im bặt, trong mắt thoáng hiện lên vẻ buồn bã mất mát: "Một chuyện tỷ cũng không nhớ sao?"
Ta trầm mặc, nàng ta cũng im lặng.
Đột nhiên nàng ta mở lời: "Chuyện tỷ vì Tần đại ca mà nhảy hồ không phải do muội đồn ra, mà vốn dĩ cũng chẳng cần muội phải đồn. Ai có đầu óc thì đều tự nhìn ra cả."
Ta sửng sốt.
Nàng ta dường như đã trút bỏ cái lớp vỏ mảnh mai, yếu đuối lúc nãy.
"Muội dù có chướng tai gai mắt với tỷ đến mấy, cũng chưa từng muốn tỷ phải đi vào đường chết."
Dáng vẻ nàng ta lúc này hệt như một thiếu nữ mới lớn đang ở tuổi nổi loạn, vừa u uất vừa mâu thuẫn.
Ta gật đầu đáp nhẹ: "Ồ."
Nàng ta có vẻ không hài lòng: "Chỉ có thế thôi sao?"
Ta khẽ cười: "Chứ không thì thế nào? Chẳng lẽ ta phải cảm ơn muội?"
"Tỷ vẫn cứ là kẻ đáng ghét như ngày nào."
Ta nhún vai.
Nàng ta tiến tới một bước sát cạnh ta, nhìn chằm chằm vào mắt ta:
"Nhớ kỹ lời tỷ vừa nói đấy, không được phép thích Tần đại ca nữa, nếu không thì..."
Đột nhiên, một lực đạo mạnh mẽ kéo cánh tay ta ra sau.
A Thọ chẳng biết từ đâu vọt tới, chắn trước mặt ta, nghiêm túc lườm Liễu Uyển:
"Nương tử sẽ không thích hắn đâu! Nương tử nói nàng yêu ta nhất!"
Liễu Uyển từ bỏ vẻ ngụy trang, để lộ một nụ cười giễu cợt: "Nàng ta nói mà ngươi cũng tin sao? Ngươi đúng là đồ dễ lừa."
Ta thầm nghĩ trong lòng, thật ra muội cũng dễ lừa chẳng kém gì hắn đâu.
A Thọ thấy nàng ta không tin thì bắt đầu cuống quýt.
Ta nắm lấy tay hắn để trấn an, rồi liếc nhìn Liễu Uyển: "Nếu không còn việc gì thì muội đi đi."
Nàng ta xoay người bỏ đi ngay lập tức, nhưng đi được vài bước lại khựng lại.
Nàng ta không quay đầu, chỉ để lại một câu nói lạnh lùng:
"Nhà mẹ đẻ không chào đón tỷ đâu, đừng có vác mặt quay về."
