Gia cảnh nhà A Thọ không tính là giàu có, nhưng cũng chẳng đến mức nghèo rớt mồng tơi.
Ông nội hắn vốn là người có bản lĩnh, mấy mẫu ruộng được ông chăm sóc đâu ra đấy.
Trong nhà vẫn còn khá nhiều gạo mì, lại thêm vài tảng thịt hun khói treo trên gác bếp.
Ta học hỏi đại thẩm một chút, tự tay làm ra bữa cơm đầu tiên trong gian bếp nhỏ này.
Đại thẩm đứng bên cạnh ta, dáng vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng bà mới nặn ra được một câu:
"Cô nghĩ thông suốt được là tốt rồi. Cuộc sống chưa đến mức đường cùng, việc gì phải làm khổ cái thân."
Ta thành khẩn gật đầu: "Cháu biết rồi thím. Coi như đã chết đi một lần, còn chuyện gì mà không nghĩ thông suốt được nữa chứ?"
Ánh mắt bà nhìn ta tuy vẫn còn chút bắt bẻ, nhưng nhìn chung đã dịu đi rất nhiều.
Sau khi bà về, ta cùng A Thọ ngồi ăn cơm.
Hắn vẫn còn chút sợ ta, chỉ dám ngồi ở góc đối diện, vùi đầu vào bát, đến đầu cũng chẳng dám ngẩng lên.
Ta không vội, ngày tháng sau này còn dài mà.
Liên tiếp mười ngày sau đó, ta hầu như chỉ quanh quẩn ở nhà nấu nướng, vá víu quần áo cho A Thọ.
Lão gia tử lúc sinh thời đã dạy cho A Thọ không ít việc.
Hắn có thể làm được những việc chân tay thô sơ.
Ta theo hắn ra bờ ruộng, thấy hắn xới đất, tưới nước đều rất thạo.
Nhưng việc trồng cây gì, định giá ra sao, bán đi thế nào, những việc đòi hỏi sự tính toán này thì hắn chịu chết.
Hiện tại đang là mùa thu, đến kỳ thu hoạch lúa mạch, hắn cắt lúa rất nhanh nhẹn.
Buổi trưa ta mang cơm ra đồng cho hắn.
Còn chưa kịp lại gần đã thấy hắn đang đứng ngóng trông về phía con đường ta thường đi.
Đầu ruộng có mấy gã đàn ông trong thôn đang ngồi nghỉ dưới gốc cây, thấy ta đến liền cười rộ lên trêu chọc:
"Cuối cùng cũng ngóng được người tới rồi nhé!"
"Một buổi sáng mà nhìn ra đường đến tám trăm lần chứ chẳng chơi."
A Thọ chạy chậm về phía ta.
Hắn nghe hiểu lời trêu ghẹo của họ nên mặt đỏ bừng lên vì nóng và ngượng, mồ hôi vã ra như tắm, bước chân cũng vì thế mà chậm lại đôi chút.
Ta lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho hắn. Hắn ngoan ngoãn cúi đầu để ta lau sạch, đôi mắt rũ xuống vẫn không dám nhìn thẳng vào ta.
Ta xách hộp cơm vào dưới bóng cây, mở tấm vải thô che bụi ở bên trên ra:
"Ta mới học Trần thẩm tử cách gói bánh bao, A Thọ nếm thử xem có ngon không?"
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, bất chợt đâm sầm vào một đôi mắt sáng lấp lánh.
Ta ngẩn người một chút.
A Thọ gãi gãi đầu, tầm mắt vội vàng rời đi, hắn ngồi xuống cầm lấy bánh bao ăn lấy ăn để.
Hắn vẫn ít nói như vậy, nhưng đối với ta đã không còn vẻ đề phòng như trước.
Ăn được hai cái, hắn dừng lại rồi đẩy hộp cơm về phía ta.
Ta hỏi: "Không hợp khẩu vị sao? Sao không ăn tiếp?"
Hắn làm việc nặng, sức ăn chắc chắn không nhỏ.
Hắn lắc đầu: "Ngon lắm, nương tử ăn đi."
Ta mỉm cười: "Ta ăn rồi mới mang ra cho chàng mà."
Hắn nghiêng đầu nhìn ta, như thể đang xác nhận xem ta có nói dối hay không.
Ta không nhịn được mà đưa tay nhéo nhẹ vào cái tai đang đỏ ửng của hắn:
"Thật mà. Nhân bánh bao là rau dại hôm qua A Thọ hái đó, ta trộn thêm với đậu hũ nữa. Nếu A Thọ thích, sau này cứ hái thêm nhiều rau dại nhé, ta lại làm cho chàng ăn."
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một chút, khẽ gật đầu.
Trong lòng ta lúc này chỉ muốn hét lên: "Ngoan quá, thật là ngoan quá đi!"
A Thọ bình thường rất sợ bị ta ghét bỏ, nên làm việc hay nói năng, thậm chí là đi đứng đều vô cùng cẩn trọng.
Lão gia tử đi rồi, bất kể trước đây nguyên chủ đối xử với hắn thế nào, hắn vẫn xem ta là người nhà duy nhất.
Đây cũng là lần đầu tiên ta có một "người nhà" danh chính ngôn thuận.
Ta ôm gối ngồi bên cạnh nhìn hắn ăn bánh bao.
Nắng hanh mùa thu hơi gắt, ta cầm quạt phe phẩy cho cả hai, cảm thấy cuộc sống an nhàn tĩnh lặng thế này cũng thật tốt, ít nhất là không có nguy cơ đột tử vì công việc.
Đúng lúc này, phía sau bỗng vang lên một giọng nói đầy do dự:
"Vân nương."
