Thê Môn - Hoàn Hành Ba

Chương 4



 6


Ta nhất thời không kịp phản ứng. 


Mãi đến khi thấy A Thọ cứ đăm đăm nhìn mình, ta mới ý thức được người phía sau đang gọi mình.


Nguyên chủ tên là Liễu Vân. 


Ở nhà A Thọ chỉ gọi ta là nương tử, đại thẩm thì gọi "Này, cái cô kia", còn lão đại phu râu dê thì căn bản chẳng buồn mở miệng với ta. 


Tới đây lâu như vậy, ta vẫn chưa quen với việc bị người khác gọi bằng cái tên này.


Ta quay đầu nhìn lại. 


Đó là một nam nhân lạ mặt mặc áo dài, đang dùng ánh mắt kinh ngạc lẫn bàng hoàng dõi theo ta. 


Bên cạnh hắn còn có một thiếu nữ, diện mạo có đôi phần giống với nguyên chủ.


Mấy gã đàn ông dưới gốc cổ thụ gần đó oang oang cái giọng:


"Lạ thật nha, hôm nay ngày gì mà lại thấy cả tú tài xuống đồng thế này?"


Nhìn đôi "bích nhân" trước mắt, ta lập tức đoán ra họ là ai.


A Thọ ngồi bên cạnh ta, nhỏ giọng thì thầm: "Đó là người nương tử thích."


Chẳng biết câu này có lọt vào tai hai người đối diện hay không, mà ánh mắt họ nhìn ta trông quái đản vô cùng. 


Khóe miệng ta giật giật, quay sang đưa bình nước cho A Thọ, ý bảo hắn lo mà ăn uống đi, đừng có nói bậy.

Ta cũng chẳng buồn đứng dậy, cứ ngồi bệt đó mà ngửa cổ nhìn hai người họ.


Muội muội của nguyên chủ bước tới gần: "Tỷ tỷ, bọn muội định sang nhà thăm tỷ, Trần thẩm tử nói tỷ đã xuống đồng đưa cơm cho tỷ phu rồi."


Gương mặt muội muội trắng trẻo sạch sẽ, đôi mắt long lanh như nước, chỉ bước đi vài bước thôi cũng đủ làm người ta nảy sinh lòng che chở. 


Ta ghé sát tai A Thọ, hỏi nhỏ:


"Đây có phải là thôn hoa của làng trên xóm dưới không?"


A Thọ ngẩn ra: "Hả?"


Ta đứng lên, phủi phủi mấy cọng cỏ khô trên người, đang định tìm từ ngữ chào hỏi sao cho đúng kiểu thôn quê thì bất ngờ bị một đôi tay nắm lấy.


"Thấy tỷ tỷ và tỷ phu tình cảm thắm thiết như vậy, Uyển Nhi cũng yên tâm rồi. Tỷ không biết lúc tỷ xảy ra chuyện, Uyển Nhi đã lo lắng đến nhường nào đâu."


Trong lòng ta bắt đầu dâng lên sự nghi hoặc. 


Chẳng phải trước kia nguyên chủ luôn đối đầu với muội muội này sao? 


Nàng ta lại hoàn toàn không so đo hiềm khích trước kia ư?


Mà khoan đã, nguyên chủ hôn mê hai ngày, ta tới đây cũng đã tròn một tháng, vậy mà chẳng thấy bóng dáng một người nhà ngoại nào tới thăm hỏi lấy một câu.


"Nghe lời Uyển Nhi khuyên đi, sau này tỷ hãy cùng tỷ phu sống cho thật tốt, đừng... đừng có đánh huynh ấy nữa."


Hỏng bét, "mũi dùi" bắt đầu chĩa thẳng vào ta rồi.


7


Ta mở to mắt nhìn về phía A Thọ. 


A Thọ đang cầm nửa cái bánh bao, hoảng loạn xua tay: "Ta... ta... ta không..."


Mấy gã đại hán đang hóng hớt định xuống ruộng, nghe Liễu Uyển nói vậy liền "ồ" lên một tiếng đầy thích thú.


"Không phải tỷ phu nói với muội đâu. Chỉ là hôm nọ đi ngang qua nhà tỷ, muội vô tình nhìn thấy thôi. Tỷ phu tuy rằng đầu óc như trẻ con, nhưng tỷ không thể đánh huynh ấy như vậy được, dù sao huynh ấy cũng là nam nhân mà."


Ta quyết định thật nhanh, dùng sức nắm chặt lấy tay nàng ta, không cho nàng ta cơ hội thoát ra, rồi dùng giọng điệu đầy "thẹn thùng" mà nói:


"Uyển Nhi, muội nói cái gì vậy hả? Sao ta có thể đánh tỷ phu muội được? Muội... muội còn nhỏ quá, đã biết cái gì là nam nhân đâu."


Mấy gã đàn ông: "Ồ... hố... ra là thế."


Sắc mặt Liễu Uyển đờ ra trong chốc lát: "Hả?"


Xem ra đẳng cấp của cô nàng này cũng không cao lắm. 


Ta quay đầu hỏi:


"A Thọ, ta từng đánh chàng sao?"


Đầu hắn lắc như trống bỏi.


Liễu Uyển lại bồi thêm: "Tỷ phu đừng sợ..."


Ta dùng sức nhéo mạnh vào tay nàng ta một cái, khiến nàng ta khẽ hít vào một hơi lạnh. 


Ta lại bày ra bộ dạng tình ý chân thành:


"Chao ôi, Uyển Nhi muội đừng nghĩ nhiều quá. Ta với tỷ phu muội tình cảm tốt lắm. Nếu muội muốn sang thăm bọn ta thì cứ trực tiếp đến nhà là được, việc gì phải lén lút như thế, để người ta nhìn thấy lại nghĩ sai về muội thì sao?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...