Trên đường đến phòng giáo vụ nhận sách và đồng phục, suốt quãng đường Thẩm Yên đều cúi đầu. Mãi đến khi bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy, xung quanh không còn mấy bạn học, cô mới ngẩng lên nhìn Chu Hành một cái.
Chỉ một cái nhìn ấy khiến cô khựng lại.
Đường nét gương mặt rõ ràng, sống mũi cao, ánh mắt như luôn mang theo ý cười, thậm chí mái tóc còn hơi xoăn tự nhiên.
Cô chớp chớp mắt, thảo nào Phùng San San nói trường THPT Số 3 có truyền thống bình chọn hotboy trường, xem ra là có lý do cả.
Trường THPT Số 3 đúng là nơi ngọa hổ tàng long, một lớp trưởng trông có vẻ bình thường thôi mà lại có thể đẹp trai đến vậy.
Cô bắt đầu có chút mong chờ “top 4 hotboy” mà Phùng San San nhắc đến sẽ còn đẹp đến mức nào, chẳng lẽ thật sự có thể đứng tại chỗ debut làm idol luôn sao?
Chu Hành vẫn đang nói chuyện với Thẩm Yên, có chút tò mò hỏi: “Sao cậu lại chuyển trường vào năm lớp 11 vậy? Thầy cô bọn mình vẫn luôn nhấn mạnh lớp 11 là năm quan trọng nhất trong ba năm cấp ba mà.”
Thẩm Yên, sau khi đã quan sát kỹ gương mặt của Chu Hành, lúc trả lời cũng kiên nhẫn hơn hẳn: “Vì bố mẹ tớ chuyển đến thành phố S làm việc.”
Chu Hành có chút tiếc nuối: “Bây giờ đã khai giảng được một tháng rồi, còn vừa mới tổ chức đại hội thể thao xong, cậu bỏ lỡ mất rồi.”
Thẩm Yên vốn không mấy hứng thú với đại hội thể thao.
Chu Hành lại hỏi: “Vậy cậu ở đâu? Có ở gần trường không?”
Thẩm Yên: “Ừm, tớ ở trong một con hẻm gần trường.”
Chu Hành nghe vậy liền tỏ ra vui mừng: “Tớ cũng ở trong hẻm gần trường, biết đâu chúng ta còn là hàng xóm. Nhà tớ vốn đã chuyển đến khu T rồi, nhưng vì để tiện cho tớ đi học nên lại dọn về nhà bà nội. Gần thì có gần, nhưng chật quá chật luôn. Tớ cao hơn mét tám, mà phải ngủ trên cái giường lò xo dài có một mét tám thôi.”
Vừa nói, Chu Hành vừa khoa tay múa chân, cố hình dung cho Thẩm Yên thấy cảnh mình co ro trên chiếc giường nhỏ.
Thẩm Yên nghe Chu Hành thao thao bất tuyệt một hồi, thực ra cũng không để tâm lắm. Sự chú ý của cô gần như dồn hết vào gương mặt của cậu.
Quả thật rất đẹp.
Đến lúc học xong tiết học cuối cùng của buổi sáng, khi Chu Hành hỏi cô có muốn đi ăn cùng không, cô thuận miệng liền đồng ý.
Đồng ý xong, cô mới hơi hối hận, chắc cô sẽ căng thẳng mất, dù sao trước giờ cô chưa từng ăn trưa cùng trai đẹp.
Chu Hành dường như nhận ra sự lúng túng của cô, liền nói: “Cậu có thể đi cùng Cung Giai, cậu ấy cũng ăn chung với bọn tớ.”
Cung Giai nghe gọi tên thì quay đầu lại, đưa tay về phía cô: “Đi chứ?”
Thẩm Yên khoác tay Cung Giai, cùng cô ấy bước ra khỏi lớp.
Thẩm Yên, Cung Giai và Chu Hành đứng chờ ở cửa lớp một lúc, sau đó thấy ba nam sinh cùng nhau bước ra.
Tay Thẩm Yên đang khoác tay Cung Giai khẽ run lên. Cô chớp mắt, lớp của họ đúng là tinh quang rực rỡ, ngoài Chu Hành ra, vậy mà còn có thêm ba người cũng đẹp trai ngang ngửa.
Chu Hành đứng bên cạnh cô, giới thiệu: “Lục Du, Tả Thanh Triết, Trương Tu Tề.”
Thẩm Yên thầm nghĩ cô đúng là chưa từng ăn riêng với trai đẹp, nhưng một lúc ăn cùng bốn người hình như có hơi quá rồi thì phải…?
May mà còn có Cung Giai, Thẩm Yên liền siết chặt bàn tay đang khoác tay cô ấy.
“Ăn ở căn tin à?” Lục Du hỏi.
Chu Hành: “Ừ, hôm nay Thẩm Yên mới đến báo danh, thẻ ăn chưa làm xong, phải quẹt thẻ của tớ.”
Lục Du nhún vai: “Vậy đi thôi.”
Đến buổi sinh hoạt lớp buổi chiều, thầy Mã sau khi có thời gian rảnh vẫn tiến hành phần “giới thiệu học sinh chuyển trường”. Thẩm Yên ngồi tại chỗ, trong lòng không khỏi căng thẳng.
May mà thầy Mã có kinh nghiệm nhiều năm giảng dạy, nhìn ra Thẩm Yên khá hướng nội nên không làm khó cô. Thầy chỉ tự giới thiệu sơ qua về học sinh mới với cả lớp, rồi bảo Thẩm Yên đứng dậy tại chỗ một chút, coi như kết thúc.
Trong giờ sinh hoạt, sau khi giới thiệu Thẩm Yên xong, thầy Mã bắt đầu nói về kết quả kỳ thi tháng lần này của lớp: “Rốt cuộc các em bị làm sao vậy? Vì sao hạng nhất toàn khối của Lục Du cũng không kéo nổi điểm trung bình của lớp các em lên khỏi vị trí áp chót toàn khối thế? Cứ như thế này… thầy ra ngoài gặp các giáo viên khác cũng không ngẩng đầu lên nổi.”
Thẩm Yên nghe thầy Mã nói xong, thầm nghĩ Chu Hành cũng nói rằng thành tích lớp họ cũng bình thường đúng là đã nâng tầm lớp này rồi.
Cô đang nghe mà hơi thất thần, thì thấy một cuốn vở được đẩy đến trước mặt mình.
Thẩm Yên: ?
Cô quay sang nhìn Chu Hành, thấy cậu ra hiệu “mở ra”.
Thẩm Yên mở cuốn vở bài tập kẻ dòng, liền thấy Chu Hành viết trên đó: [Sao cậu lại chọn khối tự nhiên? Không phải cậu từng đoạt giải lớn môn văn sao?]
Thẩm Yên nhìn mà sững người, người ta thì chuyền giấy, còn Chu Hành thì chuyền cả cuốn vở luôn à?
Chu Hành dường như nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt cô, liền cầm lại cuốn vở, viết thêm một câu rồi lại đẩy sang.
Thẩm Yên nhìn xuống: [Dùng vở an toàn hơn, dù thầy Vương từ trên bục nhìn xuống thấy chúng ta viết gì đó, cũng sẽ nghĩ là đang làm bài tập.]
Thẩm Yên: …
Cô cầm bút, trước tiên vẽ một biểu cảm cạn lời, rồi mới giải thích lý do mình chọn khối tự nhiên: [Vì tuy tớ học văn tốt, nhưng lịch sử và chính trị lại không bằng vật lý và hóa học.]
Cô đẩy lại cho Chu Hành. Chu Hành lại viết: [Trước đây cậu học ở thành phố A, thành tích có tốt không? ]
Thẩm Yên nghĩ một chút, rồi viết: [Bình thường.]
Dù bình thường trong suy nghĩ của cô và bình thường trong suy nghĩ của Chu Hành có lẽ không giống nhau.
Chu Hành lại chuyền vở sang: [Nếu đổi sách giáo khoa mới mà cậu không theo kịp thì có thể hỏi tớ.]
Thẩm Yên vừa đọc xong câu này, liền nghe thấy thầy Mã gọi tên Chu Hành: “Đặc biệt là Chu Hành, em vẫn chưa thích nghi được với năm lớp 11 phải không?”
Chu Hành bị gọi tên liền giật mình, phản xạ có điều kiện liền ngồi thẳng lưng, rồi nghe thầy Mã nói tiếp: “Tại sao vật lý em chỉ được 50 điểm thế? Là do em không thích thầy à?”
Chu Hành: …
Thẩm Yên nhìn dòng chữ “có thể hỏi tớ” trên cuốn vở, lại nghe thầy Mã đang phê bình Chu Hành, không nhịn được mà khóe môi hơi cong lên.
Cậu bạn đẹp trai cùng bàn của cô, hóa ra cũng khá hài hước.
*
Buổi tối học xong lớp tự học, Chu Hành rủ Thẩm Yên đi cùng. Buổi sáng cậu đã hỏi cô ở hẻm nào, nhưng Thẩm Yên chỉ biết đường đi, lại không biết tên cụ thể của con hẻm.
Thực ra Thẩm Yên cảm thấy cũng không cần thiết phải đi cùng, nhưng nhìn gương mặt của Chu Hành, cô vẫn gật đầu đồng ý.
Khi hai người đi đến đầu hẻm nhà Thẩm Yên, cô dừng lại, trong lòng còn có chút nghi ngờ: “Cậu không phải là… tìm cớ để đưa tớ về đấy chứ?”
Chu Hành giật mình: “Tất nhiên là không, nhà tớ ở ngay trong cái sân phía trước kia kìa.”
Thẩm Yên khựng lại, mặt bỗng đỏ bừng.
May mà trời đã tối, ánh đèn đường lại mờ, chắc không ai nhìn thấy gương mặt đỏ ửng của cô đâu nhỉ? Thẩm Yên chỉ có thể âm thầm cầu nguyện.
Không ngờ Chu Hành lại đột nhiên cúi người xuống, đưa mặt ngang tầm với cô, chăm chú nhìn cô một lúc.
Chỉ nghe Chu Hành khẽ cười: “Cậu không phải là nghĩ tớ có ý gì với cậu đấy chứ?”
Thẩm Yên: …
Cô chỉ muốn tự tát cái miệng của mình một cái, sao lại không biết giữ mồm giữ miệng thế chứ? Mới quen Chu Hành có một ngày, vậy mà trước mặt cậu lại không hề thấy ngại, còn nói năng linh tinh như vậy!
Thẩm Yên nuốt nước bọt, lùi lại một bước, lưng tựa vào bức tường bên hẻm. Cô nhanh chóng suy nghĩ rồi nói: “Tớ đương nhiên là nghĩ cậu nghe lời thầy Mã, với tư cách lớp trưởng thì phải quan tâm học sinh chuyển trường mới chứ.”
Đúng, cô chính là nghĩ như vậy.
Lớp trưởng quan tâm một bạn nữ đi học về ban đêm, tiện đường đưa về nhà – chuyện này quá bình thường, còn thể hiện tình bạn học thân thiết.
Nếu Chu Hành đi tranh cử cán bộ lớp xuất sắc, cô nhất định sẽ bầu cho cậu một phiếu.
Thẩm Yên vội vàng chuyển chủ đề: “À này… trưa với tối tớ quẹt thẻ ăn của cậu, vẫn chưa trả tiền. Tớ… tớ thêm Wechat của cậu nhé?”
Nói xong câu đó, Thẩm Yên lại hối hận.
Cô đang làm cái gì vậy trời?!
Chu Hành đứng thẳng người, lại khẽ cười.
Trong lòng Thẩm Yên bỗng dâng lên cảm giác như “nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch”. Không phải đâu, cô thật sự không phải muốn xin Wechat của cậu đâu, chỉ là vì cô chưa đủ tuổi, chưa thể xác thực danh tính nên không có Alipay mà thôi.
“Cậu quét mã tớ nhé?” Chu Hành rút điện thoại từ túi quần đồng phục, mở khóa rồi đưa mã QR ra trước mặt cô.
Thẩm Yên thầm nghĩ nếu lúc này cô nói không quét Wechat mà quét mã thanh toán thì liệu có càng giống như đang cố che giấu điều gì không?
Cuối cùng, Thẩm Yên vẫn thêm Wechat của Chu Hành. Hơn nữa, cô còn phát hiện ra không chỉ ở cùng một con hẻm, mà họ thậm chí còn ở chung một sân.
“Hàng xóm rồi, sáng mai cùng đi học không?” Chu Hành đứng dưới cây sơn trà trong sân nhỏ, lên tiếng mời Thẩm Yên đang chuẩn bị vào nhà.
Thẩm Yên không quay đầu lại, dứt khoát từ chối: “Không, tự do một chút thì hơn.”
Đó là lời thật lòng, nhưng cô càng sợ Chu Hành hiểu lầm rằng cô thật sự có ý gì với cậu.
Dù cậu đúng là rất đẹp trai.
Chu Hành: …
Vừa bước chân vào nhà, Thẩm Yên đã không kìm được mà lập tức chia sẻ với Phùng San San về những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.
Phùng San San đặc biệt hứng thú với top 4 hotboy, liền truy hỏi.
Phùng San San: [Vậy cậu có chụp được ảnh không? Hay là biết được đó là bốn người nào chưa?]
Thẩm Yên: [Không biết, nhưng tớ thấy bạn cùng bàn mới của tớ khá ổn.]
Phùng San San: [Đẹp trai không?]
Thẩm Yên: [Đẹp! Lại còn là hàng xóm của tớ nữa.]
Nhắc đến chuyện hàng xóm, Thẩm Yên tiện thể kể luôn cho Phùng San San nghe chuyện vừa xảy ra ở đầu hẻm. Nghe xong, Phùng San San im lặng rất lâu, lâu đến mức Thẩm Yên còn tưởng cô ấy đi tắm rồi.
Đợi khoảng năm phút, tin nhắn của Phùng San San mới gửi đến.
Phùng San San: [Cậu vừa nói cậu ta hỏi cậu có phải nghĩ là cậu ta có ý với cậu không?]
Thẩm Yên: [Ừm, nhưng tớ đã nhanh trí tìm được lý do rồi.]
Phùng San San không quan tâm đến cái lý do mà Thẩm Yên nói, ngược lại thẳng thắn chỉ ra.
Phùng San San: [Có khi nào… cậu ta không hề phủ nhận không?]
Thẩm Yên: [Là sao cơ?]
Phùng San San: [Cậu ta không hề phủ nhận là cậu ta có ý với cậu.]
Thẩm Yên: [… Cậu bị làm sao vậy. Thế idol của cậu cũng chưa từng phủ nhận là đã kết hôn với cậu đấy.]
Phùng San San: [Cậu dám đem cậu ta so với idol của tớ à?]
Thẩm Yên: …
Cô thật sự muốn chui qua đường mạng xem trong đầu Phùng San San rốt cuộc đang nghĩ gì.
Thẩm Yên: [Ngủ đây ngủ đây, ngủ ngon.]
Phùng San San: [Đừng mà, cậu còn chưa nói cho tớ biết top 4 hotboy là ai.]
Thẩm Yên: [Bà chị hai ơi, cậu phải nói cho tớ biết đó là bốn người nào, hoặc trông ra sao thì tớ mới đi tìm được chứ.]
Phùng San San: [… Trên mạng không có mà, nếu có thì tớ đã không nhờ cậu rồi.]
Thẩm Yên đọc tin nhắn của Phùng San San, chỉ thấy cạn lời, cô quyết định trả lời qua loa cho xong.
Thẩm Yên: [Thế thì là Chu Hành, Lục Du, Tả Thanh Triết, Trương Tu Tề.]
Lần này đến lượt Phùng San San cạn lời.
Phùng San San: [Những người đó là ai vậy?]
Thẩm Yên ngồi trên giường, cảm thấy mình thật hài hước, liền trả lời.
Thẩm Yên: [Con trai lớp tớ.]
Phùng San San: […]
*
Sáng hôm sau, khi Thẩm Yên ra khỏi nhà, cô vẫn chạm mặt Chu Hành.
Tháng mười là mùa cây sơn trà nở hoa. Vừa bước ra cửa, cô đã thấy Chu Hành đứng dưới gốc cây, những cánh hoa trắng muốt làm nền cho bộ đồng phục thể thao màu trắng của cậu.
Mi mắt Thẩm Yên khẽ giật.
“Trùng hợp thật.” Chu Hành bước đến gần, lên tiếng chào cô: “Đi học cùng không?”
“Chào… chào buổi sáng.” Khóe môi Thẩm Yên khẽ nhếch lên, trong lòng thực sự nghi ngờ cậu đang đứng chờ sẵn trong sân để chặn mình, nhưng cô không dám nói ra nữa.
Thẩm Yên và Chu Hành sóng vai bước trong con hẻm. Ánh nắng sớm xuyên qua tầng mây rơi xuống người họ, kéo dài bóng dáng trên mặt đất. Không hiểu vì sao khung cảnh này lại khiến Thẩm Yên có cảm giác quen thuộc, như thể đã từng xuất hiện ở đâu đó rồi.
Từ khi sáng nào cũng có thể tình cờ gặp Chu Hành, Thẩm Yên cảm thấy cuộc sống của mình cũng dần ổn định hơn. Vừa vào trường mới, lớp mới, mà nhanh như vậy đã có bạn đồng hành cùng đi học.
Không những thế, cô còn bị ép có luôn bạn ăn cùng. Cũng không biết vấn đề nằm ở đâu, đã ba tuần trôi qua mà thẻ ăn của cô vẫn chưa làm xong, khiến cô mỗi ngày đều phải ràng buộc với Chu Hành, cùng nhau ăn căn tin suốt ba tuần liền.
Đến thứ sáu của tuần thứ ba, khi Thẩm Yên còn chưa kịp bộc lộ cảm xúc gì thì Lục Du đã không chịu nổi trước.
Khi sáu người họ đứng trước cửa lớp chuẩn bị đi ăn, Lục Du không nhịn được mà hỏi: “Có ai muốn đi ăn lẩu nồi đất không?”
Thẩm Yên vẫn khoác tay Cung Giai, không có ý định trả lời Lục Du, thậm chí trong lòng còn thầm vui mừng nếu họ đi ăn lẩu nồi đất, cô có thể danh chính ngôn thuận tách khỏi Chu Hành.
Thấy Thẩm Yên không lên tiếng, Lục Du lấy điện thoại ra, đưa cho cô.
Thẩm Yên: ?
Lục Du nói: “Cậu xem thử đi, quán lẩu nồi đất này ngon lắm.”
Thẩm Yên có chút do dự. Dù đã ăn cùng họ ba tuần, nhưng giữa cô và Lục Du gần như chưa từng nói chuyện, ở trong lớp cũng không có giao điểm nào. Cô cầm điện thoại của Lục Du lên, xem đoạn video lẩu nồi đất vừa bắc xuống còn đang sôi sùng sục kêu “xèo xèo”.
Cô rất không có tiền đồ, liền gật đầu: “Ăn.”
Thấy Thẩm Yên đồng ý, Lục Du lại nhìn sang Cung Giai, Cung Giai cũng không có ý kiến gì, thế là cả sáu người cùng đi về phía cổng trường.
Khi Thẩm Yên khoác tay Cung Giai đi đến cổng, cô để ý thấy có rất nhiều học sinh liên tục nhìn về phía họ, chính xác hơn là nhìn về phía bốn người đám Chu Hành.
Thẩm Yên có chút tò mò hỏi Cung Giai: “Bốn người họ có drama gì à? Sao tớ thấy ai cũng nhìn họ vậy?”
Cách nói của Thẩm Yên khiến Cung Giai bật cười: “Chắc là vì đẹp trai thôi chăng?”
Thẩm Yên: “Hả?”
Cung Giai: “Thì… không biết cậu đã từng nghe chưa, tuy hơi ngại nhưng trường mình có cái gọi là top 4 hotboy.”
Thẩm Yên: … Thật không may là cô đã từng nghe cái danh xưng ngượng ngùng này rồi.
Cung Giai nhìn về phía bốn người họ, rồi nói với Thẩm Yên: “Hiểu rồi chứ?”
Thẩm Yên kinh ngạc: “Không lẽ là…?”
Cung Giai gật đầu: “Tớ cũng không hiểu lắm, nhưng đúng là vậy.”
“Gì thế gì thế, là cảm thấy bọn tớ không xứng à?” Tả Thanh Triết nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, quay đầu lại, tỏ vẻ không hài lòng.
Thẩm Yên không dám lên tiếng.
Dù đây chỉ là ấn tượng mang tính định kiến của Thẩm Yên, nhưng Tả Thanh Triết quả thật rất giống một học sinh mỹ thuật. Tóc rẽ ngôi giữa, dài chạm vai, trên cổ còn đeo dây chuyền. Cũng không hiểu vì sao trường Trường THPT Số 3 lại cho phép nam sinh để tóc dài như vậy.
Cung Giai lại nghiêm túc gật đầu: “Cũng có một chút.”
Tả Thanh Triết: “Vậy lão Lục cũng không xứng à?”
Nghe thấy câu này, dù Lục Du không quay đầu lại, nhưng rõ ràng cậu ấy đã lén vểnh tai lên nghe.
Cung Giai im lặng.
Thẩm Yên cảm thấy mình như hiểu ra điều gì đó, nhưng lại cũng như chưa hiểu gì cả.
Câu chuyện này dừng lại khi họ đến quán lẩu nồi đất.
Quán lẩu nồi đất buổi trưa làm ăn rất đông khách, phần lớn đều là học sinh quanh khu vực ra ngoài đổi bữa.
Nhớ lại dáng vẻ Lục Du vừa nãy nhiệt tình giới thiệu quán này với mình, Thẩm Yên rất sáng suốt mà chọn luôn phần giống hệt của cậu ấy.
Sau khi gọi món xong, Chu Hành bỗng dưng tiến lại gần Thẩm Yên, hỏi một câu đầy ẩn ý: “Cậu cũng thấy lão Lục xứng à?”
Thẩm Yên nhất thời không hiểu, xứng cái gì?
Mãi đến tối, sau giờ tự học, khi cô và Chu Hành đi song song về nhà, cô mới chợt nhận ra Chu Hành đang hỏi cô liệu Lục Du có xứng với danh hiệu “hotboy trường” hay không.
Thẩm Yên hỏi với Chu Hành “Các cậu thật sự là top 4 hotboy à?”
Vừa nói xong, Thẩm Yên không nhịn được mà bật cười.
Lúc trước nghe Phùng San San kể, cô chỉ nghĩ học sinh trường này chắc xem phim thần tượng nhiều quá, hơi trẩu tre. Đến trưa nay, khi Cung Giai nhắc lại, cô chỉ cảm thấy có chút gượng gạo. Nhưng bây giờ, khi đứng trước Chu Hành – một trong top 4 hotboy, cô thật sự không nhịn nổi nữa.
Cô cười đến mức không đi nổi, phải ngồi xổm xuống đất.
Chu Hành nhìn mà khóe mắt giật giật, buồn cười đến thế à?
Cũng đâu phải do bọn họ tự bình chọn đâu.
“Buồn cười đến vậy hả?” Chu Hành không nhịn được mà lên tiếng hỏi.
Thẩm Yên vùi đầu vào đầu gối, cười đến mức nước mắt cũng sắp chảy ra. Cô miễn cưỡng đưa tay ra, vẫy vẫy về phía Chu Hành.
Chu Hành: …
Cậu bất lực, chỉ có thể đứng bên cạnh chờ cô cười xong. Cũng may trời đã khuya, trong con hẻm này không có ai qua lại, nếu không một người đứng một người ngồi như vậy, cảnh tượng đúng là có chút kỳ quặc.
Đợi đến khi Thẩm Yên cuối cùng cũng điều chỉnh được cảm xúc, ôm bụng chuẩn bị đứng dậy, cô mới phát hiện chân mình đã tê cứng.
Cô thử dùng sức, nhưng đứng lên cũng thấy khó khăn.
Chu Hành thấy vậy, nhướng mày: “Cậu cầu xin tớ đi, tớ sẽ đỡ cậu dậy.”
Thẩm Yên: …
Cô vẫn nên tự mình cố gắng thì hơn.
Nhưng dù ngoài miệng nói vậy, trong lòng Chu Hành vẫn chưa hết ấm ức vì vừa bị cười, thế nhưng cơ thể lại rất thành thật, cậu đưa tay nắm lấy khuỷu tay Thẩm Yên rồi kéo cô dậy.
Cảm nhận được hơi ấm từ cánh tay truyền đến, mặt Thẩm Yên lập tức đỏ lên. Trong lòng cô tự nhủ, Chu Hành chỉ đang làm việc tốt giúp người, rất bình thường, nhưng nhịp tim của cô vẫn không thể kiểm soát mà tăng nhanh.
Đặc biệt là khi Thẩm Yên ngẩng đầu lên nhìn thấy hàng mi dài của Chu Hành dưới ánh đèn đường hắt xuống đổ bóng trên mí mắt, cô chợt cảm thấy tim mình như lỡ nhịp.
“Cảm… cảm ơn cậu.” Sau khi đứng dậy, Thẩm Yên lên tiếng cảm ơn Chu Hành – người tốt bụng không chấp nhặt, vẫn sẵn lòng giúp cô.
Chu Hành hơi khựng lại, quay mặt đi: “Cậu… chân còn tê không? Đi được không?”
Thẩm Yên cố bước lên phía trước một bước, cảm giác máu dồn về chân vẫn rất rõ rệt. Cô quay đầu lại, lắc đầu với Chu Hành.
Chu Hành tháo balo trên lưng xuống, đưa cho cô.
Thẩm Yên: ?
Chỉ thấy Chu Hành cúi xuống trước mặt cô, rồi quay đầu lại nói: “Lên đi.”
Thẩm Yên: !!!
Làm sao đây, làm sao đây, làm sao đây.
Tiêu rồi, cô lại bắt đầu suy nghĩ lung tung nữa rồi. Câu nói “cậu ta đâu có phủ nhận là có ý với cậu” mà Phùng San San từng nói lại một lần nữa vang lên trong đầu cô.
“Thình thịch, thình thịch, thình thịch.” Thẩm Yên có thể nghe rõ nhịp tim của chính mình.
Chu Hành quay đầu lại lần nữa, giục cô: “Lên nhanh đi.”
Lần này, so với lần trước còn thêm chữ “nhanh”, khiến Thẩm Yên vốn còn đang phân vân giữa “lên” hay “không lên” lập tức bỏ qua phương án “không”, chỉ còn lại “nhanh” hay “chậm” mà thôi.
Dưới sự thúc giục của Chu Hành, Thẩm Yên có chút ngại ngùng mà nằm lên lưng cậu. Chu Hành cõng cô đứng dậy, khi cõng còn giữ khoảng cách rất chừng mực, đúng kiểu bàn tay lịch sự.
Đến trước cửa nhà, Thẩm Yên lại một lần nữa nói lời cảm ơn: “Cảm ơn cậu, cậu đúng là một người tốt.”
Chu Hành: ?
Chu Hành – người được phát cho một tấm thẻ người tốt kiểu: ?
Cậu đứng dưới gốc cây sơn trà, dựa vào ánh trăng, nhìn Thẩm Yên bước vào nhà, trong lòng nghĩ mình cõng cậu ấy suốt quãng đường, cuối cùng đổi lại chỉ là một câu “người tốt” thôi sao?
Cô đúng là vô lương tâm.
Nhưng rất nhanh, Thẩm Yên đã dùng hành động thực tế để chứng minh cô cũng không phải là không có lương tâm.
Sau khi tắm xong, nằm trên giường, Chu Hành hiếm khi nhận được tin nhắn chủ động từ Thẩm Yên. Cô bảo cậu sáng mai đừng ăn sáng, cô sẽ mua giúp cậu cơm nắm.
Chu Hành cảm động vô cùng, liền chia sẻ với cô một chuyện mà mình hóng hớt được.
Chu Hành: [Cậu chuyển đến cũng gần một tháng rồi, có cảm nhận được bầu không khí vi diệu giữa lão Lục và lão Cung không?]
Thẩm Yên: [!!! Có, nhưng tớ không dám hỏi.]
Chu Hành: [Hỏi tớ đi.]
Thẩm Yên: [Hai cậu ấy có phải là…?]
Chu Hành: [Không phải.]
Thẩm Yên: [?]
Chu Hành: [Tớ nói nhỏ cho cậu biết, theo quan sát của tớ thì chắc là lão Lục thích lão Cung.]
Thẩm Yên: [Cậu với Lục Du không thân à? Sao còn phải quan sát?]
Chu Hành: [Vì cậu ta là kiểu ngoài lạnh trong nóng đó.]
Thẩm Yên: [Vậy lão Cung có ý gì với cậu ấy không?]
Chu Hành: [Chuyện này thì tớ lại càng không biết, tớ cũng không nhìn ra. Cậu thân với lão Cung mà, hay cậu đi hỏi thử xem?]
Thẩm Yên: [Hỏi thẳng ngay trước mặt người ta có ổn không vậy?]
Chu Hành: [Có gì mà không ổn, hôm đó lão Tả còn chạy đến hỏi tớ, giữa tớ với cậu có gì không kìa.]
Nhận được tin nhắn của Chu Hành, Thẩm Yên đang ngồi trên giường, tim lại không kìm được mà đập nhanh.
Người này… người này sao cái gì cũng nói được vậy chứ?! Không phải là đang dò xét cô đấy chứ?
Cô lập tức chụp màn hình gửi cho Phùng San San, hỏi nên xử lý thế nào.
Phùng San San trả lời cực nhanh.
Phùng San San: [Cậu cứ giả vờ như không có gì xảy ra, kiểu bình tĩnh, thản nhiên ấy.]
Thẩm Yên: [Cậu soạn sẵn cho tớ đi, tớ copy gửi lại.]
Phùng San San: [Thế thì chắc chắn là không có gì rồi, bọn mình trong sạch mà.]
Nhìn nội dung Phùng San San gửi, Thẩm Yên có chút do dự.
Thẩm Yên: [Như vậy có hơi không ổn không?]
Phùng San San: [Cậu mong cậu ta trả lời là có gì đó à?]
Thẩm Yên: [Tớ không có.]
Phùng San San:[ Thừa nhận đi, Thẩm Yên, cậu động lòng rồi.]
Nhìn khung chat với Phùng San San, má Thẩm Yên nóng bừng.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía phòng của Chu Hành, tưởng tượng cảnh cậu nằm trên chiếc giường lò xo có khi còn chẳng dài bằng chiều cao của mình, bất giác bật cười.
Thế mà cũng là “top 4 hotboy” đấy à.
Bên kia, thấy Thẩm Yên mãi chưa trả lời, Chu Hành không khỏi có chút hối hận, bắt đầu tự hỏi liệu mình có đi quá xa rồi không, có phải đã làm cô sợ rồi không.
Dù sao lúc mới đến, cô rõ ràng là kiểu người khá hướng nội.
Mấy tuần gần đây, sau khi dần quen thuộc, cô mới bắt đầu nói đùa với cậu, thậm chí còn trêu chọc cậu. Tuy lời nói vừa rồi của cậu có chút mang tính thăm dò, nhưng nghĩ kỹ lại, nói như vậy quả thật có phần không được lịch sự.
Chu Hành càng nghĩ càng hối hận, muốn thu hồi tin nhắn lại thì đã quá thời gian.
Đúng lúc cậu còn đang do dự không biết có nên nói gì khác để cứu vãn không thì tin nhắn của Thẩm Yên cuối cùng cũng gửi đến.
Thẩm Yên: [Vậy cậu trả lời thế nào?]
Sao lại ném câu hỏi này ngược trở lại rồi?
Câu trả lời này của Thẩm Yên, vừa hợp lý, lại vừa không hợp lý.
Hợp lý ở chỗ, cậu đưa ra một câu hỏi, cô thuận theo đó mà hỏi lại đáp án, hoàn toàn không có vấn đề.
Không hợp lý ở chỗ, nếu Thẩm Yên thật sự không có chút cảm xúc mơ hồ nào với cậu, chẳng phải cô nên trực tiếp phủ nhận sao? Nói rõ rằng giữa họ không có gì?
Vậy thì cậu…
Có phải cậu có thể…
Lý trí nói với cậu rằng, cậu nên trả lời rằng mình đã mắng lão Tả một trận, bảo cậu ta đừng suy diễn linh tinh.
Nhưng sự thật là khi Lão Tả hỏi xong, mặt cậu lập tức đỏ bừng, đỏ đến mức khiến lão Tả cười nghiêng ngả.
Nghĩ lại thì dạo gần đây sao cậu cứ hay bị người ta cười thế nhỉ.
Gửi xong tin nhắn đó, Thẩm Yên cầm điện thoại, ngồi xếp bằng trên giường, nhìn chằm chằm vào khung chat với Chu Hành, bắt đầu chờ đợi.
Cô không nói rõ được tâm trạng của mình lúc này là gì. Cô biết, đáng lẽ mình nên làm theo cách Phùng San San đã nói, dứt khoát cắt đứt mọi khả năng nảy sinh tình cảm, dù sao cô mới lớp 11, còn phải tập trung học hành.
Nhưng cô lại không có ý chí mạnh mẽ đến vậy.
Cô cũng muốn thử xem Chu Hành nghĩ gì. Cô tự nhủ nếu Chu Hành không hiểu được ẩn ý của mình thì cô sẽ quay về học hành nghiêm túc, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Còn nếu Chu Hành hiểu được… thì tính sau vậy.
Cô nhìn khung chat trên điện thoại, trong lòng vừa căng thẳng, vừa mong chờ, lại vừa có chút sợ hãi.
Cô không nhịn được mà nghĩ học sinh cấp ba đúng là không nên có điện thoại, có điện thoại một cái là dễ xảy ra chuyện.
Trong lúc đầu óc còn đang rối bời suy nghĩ, tin nhắn của Chu Hành đã gửi đến.
Chu Hành: [Tớ bảo cậu ta đừng có bịa chuyện.]
Chu Hành: [Học sinh cấp ba sao có thể yêu sớm được.]
Thẩm Yên nhìn thấy tin nhắn, lập tức trả lời lại một chữ.
Thẩm Yên: [Ừm.]
Đêm hôm đó, Chu Hành vì chữ “Ừm” của Thẩm Yên mà trằn trọc mãi không ngủ được. Cậu cảm thấy có lẽ mình đã nói sai điều gì đó.
Nhưng cậu lại không khỏi nghĩ nếu Thẩm Yên không vui, có phải là cô cũng có chút tình cảm khác thường với cậu không?
Tiêu rồi tiêu rồi tiêu rồi, đúng là bị Tả Thanh Triết nói trúng rồi.
Hôm đó sau khi cười nhạo cậu xong, Tả Thanh Triết đã nói trúng tim đen: “Chu Hành, cậu tiêu rồi, cậu rung động rồi.”
Quả thật, cậu có suy nghĩ không bình thường đối với Thẩm Yên.
Cậu là lớp trưởng, nhưng đâu đến mức phải quan tâm đặc biệt đến học sinh chuyển trường mới như vậy.
Cho dù Thẩm Yên là bạn cùng bàn, là hàng xóm, cậu cũng không cần mỗi sáng đều dậy sớm đứng trong sân đợi cô, thậm chí còn vì muốn mỗi ngày được ăn cùng cô mà cố tình kéo dài việc phát thẻ ăn của cô thêm một tuần.
Nói thật, cậu cũng không phải người tốt gì.
Thực ra từ thứ hai tuần này, thầy Mã đã bảo cậu đến căn tin lấy thẻ ăn của Thẩm Yên, nhưng cậu đã không đưa cho cô ngay.
Cậu sợ rằng một khi có thẻ ăn rồi thì Thẩm Yên sẽ không còn muốn ăn cùng họ nữa.
Hôm sau là thứ bảy, tuy vẫn phải đi học, nhưng có thể đến trường muộn hơn bình thường. Dạo gần đây Chu Hành đã nắm được giờ Thẩm Yên ra khỏi nhà, nên trước khi cô ra, cậu đã đứng sẵn trong sân đợi.
Chỉ là vì cả đêm bận nghĩ về chữ “Ừm” kia, cậu lại quên mất chuyện Thẩm Yên nói hôm nay sẽ mua cơm nắm cho mình.
Cậu vừa đứng trong sân chưa bao lâu, Thẩm Yên đã từ bên ngoài trở về. Thấy Chu Hành đứng đó, cô hơi ngẩn ra, rồi đưa cơm nắm cho cậu: “Cậu chuẩn bị đi học à? Cơm nắm đây, cậu đi trước đi.”
Chu Hành nghĩ thầm, cô hoàn toàn không nghĩ đến khả năng cậu đang đứng đây đợi cô sao?
Cậu nhận lấy cơm nắm, không nói gì.
Thẩm Yên: ?
Chu Hành nói: “Tớ đợi cậu đi cùng.”
Thẩm Yên lại một lần nữa: “Ừm.”
Đợi đến khi Thẩm Yên đeo cặp xong và bước ra lần nữa, cô cùng Chu Hành rời khỏi sân. Suốt quãng đường, Chu Hành im lặng hơn hẳn so với mọi khi.
Chu Hành không nói gì, Thẩm Yên cũng chẳng biết mở lời ra sao. Cô bóc cơm nắm ra rồi cúi đầu ăn.
Cô mải ăn đến mức đột nhiên bị Chu Hành kéo lại.
Thẩm Yên: ?
Cô ngẩng lên nhìn cậu đầy thắc mắc.
Chu Hành chỉ về phía ngã tư: “Đèn đỏ.”
Lúc này Thẩm Yên mới nhìn sang bên kia đường, quả nhiên là đèn đỏ dành cho người đi bộ.
Hai người đứng chờ bên lề đường, Chu Hành lên tiếng hỏi: “Tối hôm qua… cậu không vui à?”
Thẩm Yên cứ nghĩ cậu sẽ không nhắc lại chuyện tối qua nữa.
Dù sao chủ đề đó cũng vừa mới kết thúc, mà nhìn cậu cũng không giống người có ý gì đặc biệt. Nếu nhắc lại thì chỉ càng thêm ngượng ngùng mà thôi.
Thẩm Yên cười gượng: “Không có mà. Học sinh cấp ba thì nên lo học hành cho tốt.”
Chu Hành: “Nếu không ảnh hưởng đến việc học thì cậu có muốn… yêu sớm với tớ không?”
Thẩm Yên khựng lại.
Chu Hành nói tiếp: “Cậu xem, vật lý tớ chỉ được có 50 điểm. Nếu cậu dạy tớ thì lần sau chắc chắn sẽ không chỉ có 50 điểm nữa.”
Nghe vậy, Thẩm Yên không nhịn được mà buông lời châm chọc: “…Thế thì cậu nên tìm giáo viên dạy thêm, chứ không phải tìm người để yêu sớm.”
Chu Hành: …
Cậu đang nói gì vậy chứ.
Cậu hít một hơi, sắp xếp lại lời lẽ: “Tối qua tớ đã nghĩ rất lâu. Tớ thấy yêu sớm cũng không phải lúc nào cũng ảnh hưởng đến việc học.”
Chu Hành lén đưa tay ra, nắm lấy bàn tay Thẩm Yên đang giấu trong ống tay áo đồng phục: “Thẩm Yên, tớ… tớ thích cậu.”
Ngay từ lúc nghe hai chữ “yêu sớm”, tim Thẩm Yên đã bắt đầu đập loạn. Đến khi nghe câu “tớ thích cậu”, nhịp tim càng tăng vọt đến mức cô cảm thấy mình sắp phải gọi cấp cứu.
Đáng sợ hơn là Chu Hành còn trực tiếp nắm tay cô.
Cô… cô chưa từng nắm tay con trai bao giờ.
Sao cậu lại không nói trước mà đã nắm tay rồi?
Hơn nữa, tối qua cô còn đang nghĩ dù Chu Hành có vẻ thật sự không có ý đó, cô vẫn đang do dự xem có nên cố gắng thêm một chút hay không.
Ai mà ngờ được chỉ sau một giấc ngủ, mọi chuyện lại thành ra thế này.
Cô chỉ cảm thấy cả thế giới như lặng đi, đầu óc hoàn toàn không thể suy nghĩ gì.
Đến khi hoàn hồn lại, cô mới nhận ra mình đã bị Chu Hành nắm tay dắt đi một đoạn.
Chu Hành nhận thấy ánh mắt của cô, liền giải thích: “Đèn xanh rồi, mà đèn đỏ ở đây lâu lắm, nếu đợi lượt sau thì mất thời gian.”
Thẩm Yên cúi đầu khẽ “Ừm” một tiếng.
Cô để mặc cho Chu Hành tiếp tục nắm tay mình.
Cho đến khi gần tới cổng trường, cô dừng lại: “Sắp đến trường rồi.”
Thẩm Yên nói vậy, nhưng lại không chủ động rút tay ra.
Chu Hành nhìn xuống bàn tay hai người vẫn đang nắm, lúc này mới chậm chạp đỏ mặt. Vậy có phải là Thẩm Yên đã đồng ý rồi không?
Cô không buông tay, cậu cũng không muốn buông.
Nhưng đúng như lời Thẩm Yên nói, chỉ cần rẽ thêm hai khúc nữa là tới con hẻm dẫn vào trường, họ không thể cứ thế ngang nhiên nắm tay bước vào trường được.
Chu Hành nắm tay cô, chỉ cảm thấy bàn tay ấy mềm mại, nhỏ nhắn, cảm giác thật dễ chịu.
May mà lúc Thẩm Yên chuyển trường đến, cậu vẫn chưa có bạn cùng bàn.
Cậu đúng là quá may mắn.
