Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 109: Ngoại truyện 12: Những người mới ở Văn phòng Tổng giám đốc



Tiểu Khương sau khi vào làm, nhân lúc Thẩm Yên và Chu Hành đều ra ngoài họp, cậu ta lén lút tiến đến cạnh bàn làm việc của anh Trình, hạ giọng hỏi: “Anh Trình, Trợ lý Chu và Tiểu Thẩm có phải đang yêu nhau không?”

Anh Trình nghe câu hỏi của Tiểu Khương thì vô cùng ngạc nhiên: “Giờ cậu mới phát hiện ra à?”

Anh ấy vốn tưởng từ lúc Tiểu Khương bị Trợ lý Chu ép phải đổi cách xưng hô thành “chị Thẩm” thì cậu ta đã phải nhận ra rồi chứ.

Đứa nhỏ này trông thì lanh lợi, sao lại có phần chậm hiểu thế nhỉ.

Tiểu Khương cũng kinh ngạc không kém: “Công ty mình không cấm yêu đương nơi công sở ạ?”

Anh Trình đáp: “Tất nhiên là không. Chẳng phải dạo trước công ty còn tổ chức hoạt động giao lưu, khuyến khích yêu đương trong nội bộ đó sao.”

Tiểu Khương nghe vậy, lộ vẻ trầm ngâm suy nghĩ.

*

Sau khi Phùng San San bị Thẩm Yên bắt gặp ba bốn lần liên tiếp không về nhà, Thẩm Yên mới nhận ra mình đã quan tâm đến cô bạn quá ít. Thậm chí đến giờ cô còn chưa từng thông qua Phùng San San mà gặp Lý Hạ Phong nữa.

Nhưng cũng không thể hoàn toàn trách cô được.

Phùng San San vào làm tại một doanh nghiệp nhà nước, nghe thì danh tiếng lớn, vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng chỉ cần nhìn vào đợt đào tạo đầu vào khắc nghiệt của họ cũng đủ hiểu công việc này hoàn toàn không phải kiểu uống trà đọc báo như ban đầu họ tưởng tượng.

Sau khi chính thức nhận việc, Phùng San San thường xuyên than thở trong nhóm ký túc xá rằng đơn vị của mình thực sự quá đáng sợ. Một người học chuyên ngành Ngữ văn như cô ấy, kiến thức nghiệp vụ hầu như chỉ dựa vào việc học thuộc lòng để thi qua kỳ đào tạo, vậy mà khi làm việc lại bận đến mức giờ hành chính kín đặc, chưa kể cứ ba bữa lại phải tăng ca.

Về phía Thẩm Yên, sau khi chị Mạnh chính thức nghỉ hưu vào tháng 11, cô sẽ phải hoàn toàn gánh vác trọng trách của văn phòng Tổng giám đốc. Cô kéo theo cả Tiểu Khương, khiến hai người cũng liên tục phải tăng ca.

Tăng ca nhiều đến mức Tiểu Khương không chịu nổi nữa. Cậu ta đã than với Thẩm Yên, than với Chu Hành, thậm chí còn muốn nói với Tổng giám đốc Lục, nhưng vì bình thường Tổng giám đốc Lục hầu như không ra khỏi văn phòng, cậu ta lại không dám xông thẳng vào để đề nghị tuyển thêm người.

Chu Hành dĩ nhiên cũng muốn như vậy. Thẩm Yên cứ cách ba hôm lại tăng ca, anh chỉ có thể nhận thêm phần việc về phía mình, kết quả là cả hai cùng nhau tăng ca.

Gần đây, những buổi hẹn hò buổi tối của họ đều biến thành cảnh ăn khuya trong phòng trà nước. Đã vậy, còn thường xuyên xuất hiện thêm hai bóng đèn là Tiểu Khương hoặc Lục Du.

Đến khi Tiểu Khương một lần nữa dùng ánh mắt u oán nhìn Chu Hành, Chu Hành đặt mạnh bản kế hoạch trong tay xuống, hạ quyết tâm đứng dậy đi vào văn phòng của Lục Du.

“Tổng giám đốc Lục.” Chu Hành cũng nhìn Lục Du bằng ánh mắt đầy oán trách tương tự.

Lục Du: …

“Tiểu Thẩm còn chưa than khổ mà.” Lục Du rõ ràng biết anh định nói gì.

“Đó là vì năng lực của Yên Yên nhà tôi quá mạnh.” Chu Hành dùng lý lẽ đầy đủ để phản bác: “Cậu nói với Chủ tịch Chu đi, nóng vội thì không ăn được đậu hũ nóng, bồi dưỡng nhân sự phải từ từ.”

Lục Du bị kẹp giữa áp lực hai phía, cũng khó xử vô cùng. Nhưng nhìn người bạn đang đầy vẻ oán thán trước mặt, anh ấy quyết định giúp đỡ một chút: “Cậu đưa tôi vài ứng viên, tôi sẽ nghĩ cách xoay xở thêm.”

Chu Hành không ngờ Lục Du lại chịu nới lỏng, anh vui mừng ra mặt: “Tôi ra ngoài bàn bạc một chút đã.”

Kể từ lúc Chu Hành bước vào văn phòng Lục Du, Tiểu Khương đã luôn dõi mắt về phía cánh cửa đó. Thấy Chu Hành bước ra với vẻ mặt khá tốt, cậu ta lập tức hiểu chuyện này coi như ổn rồi.

Cậu ta đẩy ghế xoay lùi về sau, trượt đến bên bàn làm việc của Thẩm Yên: “Tiểu Thẩm, Trợ lý Chu ra rồi.”

Thẩm Yên nghe vậy thì ngẩng đầu lên: “Hả?”

Thẩm Yên vẫn đang cúi đầu cắm cúi sao chép và dán tài liệu, cô hoàn toàn không để ý đến những ý tứ vòng vo giữa Tiểu Khương và Chu Hành.

Tiểu Khương chỉ về phía Chu Hành đang từ văn phòng Lục Du đi ra, nói: “Vừa rồi Trợ lý Chu vào gặp Tổng giám đốc Lục để xin thêm người đó.”

Thấy Chu Hành đi về phía họ, Thẩm Yên hỏi thẳng: “Xin được chưa?”

Chu Hành cười tươi rói: “Coi như xong rồi. Mọi người có ai phù hợp để đề cử không?”

Khi nói ra câu này, trong đầu anh chợt hiện lên một người từng chủ động đề cử bản thân với anh.

Anh không khỏi cảm thán con người vẫn nên mạnh dạn tự tiến cử mình. Trước đây cũng có nhiều người đến đánh tiếng với anh, nói rằng ai đó ở phòng ban nào muốn vào Văn phòng Tổng giám đốc. Nhưng thời gian trôi qua, anh chỉ còn nhớ ai là người đến nhờ vả, chứ không còn nhớ rõ người được tiến cử là ai nữa.

Chu Hành nhìn sang Thẩm Yên: “Yên Yên, em có ý kiến gì không?”

Thẩm Yên chợt nghĩ đến Phùng San San, người gần đây thường xuyên không về nhà. Nếu cô có quyền đề cử thì liệu có nên hỏi thử Phùng San San xem Lý Hạ Phong có hứng thú không?

Trong thời gian ngắn, thu nhập ở văn phòng Tổng giám đốc có thể không bằng phòng kinh doanh, nhưng bộ phận này ít người, lại gần cấp lãnh đạo, nếu Lý Hạ Phong có ý định thì triển vọng thăng tiến vẫn tốt hơn bên kinh doanh.

Nghĩ đến đây, Thẩm Yên lại giật mình. Như vậy có tính là lợi dụng quyền hạn vì lợi ích cá nhân không?

Khi Thẩm Yên và Chu Hành còn chưa kịp nói ra ứng viên trong lòng, Tiểu Khương đã lên tiếng trước: “Mọi người thấy chị Tiểu Hồ bên phòng nhân sự thế nào?”

Thẩm Yên cũng biết chị Tiểu Hồ, chính là chị nhân sự mặc bộ vest nhỏ hôm cô đến nhận việc ngày đầu.

Phải nói rằng đề cử của Tiểu Khương đáng tin cậy hơn nhiều so với việc cô chỉ vì tình cảm cá nhân mà nghĩ đến Lý Hạ Phong.

Bản thân chị Tiểu Hồ làm công việc hành chính, lại có thâm niên tại Tập đoàn Lục thị, quả thực là một ứng viên rất phù hợp.

Chu Hành cũng gật đầu: “Cô ấy đúng là phù hợp, chỉ không biết phòng nhân sự có chịu thả người không.”

Anh lại nhìn sang Thẩm Yên, cô đáp: “Để em hỏi thử.”

Cô cần phải hỏi ý kiến bạn bè trước, không thể đơn phương quyết định được.

Cô gửi tin nhắn cho Phùng San San trước, hỏi xem Lý Hạ Phong có hứng thú không, nhưng có lẽ cô ấy đang bận nên chưa trả lời. Sau đó, cô hỏi thêm Hình Ninh và Tiền Hạ Phong, nhưng cả hai đều từ chối, họ chỉ muốn làm kế toán.

Thẩm Yên lại hỏi Thư Nghiên, nhưng cô ấy làm bên nghiên cứu phát triển, khả năng cao cũng không muốn chuyển.

Hỏi một vòng như vậy, gần như tất cả những người quen trong công ty cô đều đã liên hệ rồi. Cô vừa hỏi, vừa không khỏi nghĩ mình còn muốn làm lãnh đạo nữa cơ đấy, nếu thật sự ngồi vào vị trí quản lý, trở thành “Tổng giám đốc Thẩm” thì chắc chắn cô sẽ là kiểu sếp trọng dụng người thân quen.

Nghĩ vậy, cô chỉ biết âm thầm tự thấy có lỗi.

Chu Hành thấy cô gửi tin nhắn một vòng, liền hỏi: “Gửi hàng loạt xong rồi à?”

Thẩm Yên: …

Chu Hành lại hỏi: “Có ai muốn sang không?”

Thẩm Yên áy náy đáp: “Hiện tại… vẫn chưa có.”

“Ok.” Chu Hành nói: “Có người rồi thì báo anh, anh cùng xem xét.”

Trước giờ tan làm, Thẩm Yên nhận được tin nhắn của Phùng San San. Cô ấy hỏi:

Phùng San San: [Cậu hỏi là đại diện cho bản thân hay đại diện cho văn phòng Tổng giám đốc, hay là đại diện cho Trợ lý Chu?]

Thẩm Yên không ngờ Lý Hạ Phong lại suy nghĩ chu toàn đến vậy. Càng không ngờ trong mắt đồng nghiệp, cô thậm chí còn có thể đại diện cho Chu Hành?

Nhận thức này khiến cô bất giác đỏ mặt. Vậy chẳng phải cả công ty đều biết chuyện giữa cô và Chu Hành rồi sao?

Cô chợt nhớ đến sau chuyến đi Đông Bắc, có lần đang ăn cơm, Dư Tân Niên còn ghé lại hỏi cô có phải đã đi du lịch cùng Trợ lý Chu không, khiến cô toát mồ hôi lạnh. Nhưng cô cũng không tiện phủ nhận, chỉ có thể vội vàng lảng sang chuyện khác.

Công ty của họ quả nhiên không có bí mật nào.

Thẩm Yên không khỏi nghĩ nếu một ngày nào đó cô may mắn thăng chức, thật sự trở thành “Tổng giám đốc Thẩm”, lỡ như sau này cô và Chu Hành chia tay, liệu chuyện đó có bị ghi vào tài liệu “những lưu ý khi sắp xếp cuộc họp” không nhỉ? Chỉ cần Tập đoàn Lục thị còn tồn tại thì chuyện của họ sẽ mãi mãi được lưu truyền trong tài liệu đó, trở thành đề tài bàn tán của hết thế hệ đồng nghiệp này đến thế hệ khác sao?

Thẩm Yên nghĩ đến đây liền rùng mình, nhất thời không biết nên chọn không thăng chức, làm một con cá mặn cho xong, hay là đừng chia tay với Chu Hành để tránh bị ghi danh vĩnh viễn trong tài liệu đó.

Nhưng rồi cô lại nghĩ kể cả có kết hôn với Chu Hành thì cô vẫn sẽ xuất hiện trong những mục lưu ý khác, chỉ là từ “lưu ý sắp xếp chỗ ngồi” chuyển thành “tránh xung đột lợi ích khi bổ nhiệm”.

“Tránh xung đột lợi ích khi bổ nhiệm” – Tám chữ ấy lặp đi lặp lại trong đầu khiến mặt cô càng đỏ hơn. Cô vội vỗ nhẹ vào má mình, tự nhắc bản thân đừng suy nghĩ lung tung nữa, trước hết trả lời tin nhắn của Phùng San San đã.

Thẩm Yên: [Hiện tại mới là ý kiến cá nhân của tớ thôi. Nếu hai cậu có hứng thú thì tớ sẽ nói trước với Chu Hành, nhưng cũng chưa chắc thành công.]

Phùng San San: [Vậy ý kiến cá nhân của cậu là…?]

Thẩm Yên: [Tớ thấy văn phòng Tổng giám đốc có nhiều cơ hội hơn, nhưng thu nhập chắc chắn không cao bằng các dự án tốt bên phòng kinh doanh.]

Đang trò chuyện với Phùng San San, Thẩm Yên chợt nhận ra vì dạo này cả hai đều quá bận, cô vẫn chưa có dịp hỏi kỹ chuyện giữa Phùng San San và Lý Hạ Phong, cũng chưa tra hỏi Lý Hạ Phong lần nào. Nghĩ bụng chọn ngày không bằng gặp ngay, hôm nay lại vừa hay cô không phải tăng ca.

Thế là cô gửi lời mời với Phùng San San.

Thẩm Yên: [Tối nay cậu có rảnh không? Cùng đi ăn nhé.]

Phùng San San: [Được thôi, để tớ bảo Lý Hạ Phong mời hai người. Dù sao lần trước tụi mình đã ăn của trợ lý Chu rồi.]

Thẩm Yên: [Ok, để tớ hỏi Chu Hành xem anh ấy có rảnh không.]

Sài Nhã đã đi học cao học được hơn nửa học kỳ rồi. Nếu tối nay Chu Hành không rảnh, e là cô chỉ có thể đi một mình thôi.

Thẩm Yên lại nhắn tin cho Chu Hành, hỏi anh tối nay có rảnh không, có muốn cùng đi ăn với Phùng San San và Lý Hạ Phong không. Cô còn giải thích thêm rằng bữa ăn này có tính chất giống lần trước họ ăn cùng Phùng San San và Sài Nhã, chỉ là lần này Sài Nhã không có mặt, nếu một mình cô đi thì có chút không yên tâm.

Từ khi văn phòng có thêm Tiểu Khương, cậu ta gần như không xin nghỉ ngày nào, cũng không sang các phòng ban khác giao lưu, ngày nào cũng ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ. Mà vị trí của cậu ta lại kẹp giữa bàn của Thẩm Yên và Chu Hành, khiến Thẩm Yên ngại không dám nói chuyện riêng với Chu Hành trong văn phòng, chỉ có thể nhắn tin qua Wechat.

Chu Hành nhanh chóng đồng ý, còn hỏi lại cô:

Chu Hành: [Lần trước mấy người Phùng San San có bộ 100 câu hỏi, hay là mình cũng đưa cho Lý Hạ Phong làm thử?]

Trong giọng điệu còn lộ rõ vẻ háo hức. Lời nhắc này khiến Thẩm Yên chợt nhận ra mình hoàn toàn chưa chuẩn bị gì cho bữa tối hôm nay.

Chu Hành lập tức gửi cho cô một file tài liệu.

Chu Hành: [Vừa hay có sẵn.]

Thẩm Yên không ngờ anh lại tích cực đến vậy.

Nói về bộ 100 câu hỏi này, trước đó cô từng nói với Chu Hành là mình cũng sẽ cùng làm. Nhưng cô chỉ điền được lác đác một ít, vì số lượng quá nhiều, trì hoãn một thời gian thì công việc lại bận rộn dồn dập, đến giờ vẫn chưa hoàn thành.

Chu Hành: [Nếu cậu ta không chịu làm, chứng tỏ không bằng anh.]

Nhìn thấy tin nhắn này, Thẩm Yên lập tức đăng xuất Wechat bản máy tính, cô không dám để những lời như vậy lưu lại trên máy tính công ty.

Chu Hành bị sao vậy chứ, chuyện này mà cũng đem ra so sánh sao? Anh với Lý Hạ Phong thì có gì để so nữa?

Nhưng cô cũng phải thừa nhận Chu Hành đáng tin hơn cô nhiều. Bộ 100 câu hỏi mà cô mãi chưa làm xong, anh đã hoàn thành từ lâu và còn gửi cho cô xem.

Ngày Chu Hành gửi tài liệu đó cho cô là một ngày làm việc bình thường. Chiều hôm nhận được, Thẩm Yên hoàn toàn không còn tâm trí làm việc, ngồi tại chỗ trốn việc suốt cả buổi, đọc đi đọc lại file câu hỏi ấy từng câu từng chữ.

Một trăm câu hỏi ấy giống như đang từng chút một phác họa cho cô về 25 năm cuộc đời trước đây của Chu Hành mà cô chưa từng tham dự, đồng thời cũng như đang hứa hẹn về những năm tháng phía sau mà họ sẽ cùng nhau trải qua.

Trong tài liệu đó, cô cảm nhận được trọn vẹn tấm lòng của Chu Hành. Cô thực sự rất cảm động, nếu không cũng đã không hiểu lầm vào ngày sinh nhật rằng anh định cầu hôn.

Dù cuối cùng chỉ là một hiểu lầm.

Nhìn tin nhắn Chu Hành gửi, Thẩm Yên chậm rãi gõ từng chữ trên điện thoại để trả lời anh:

Thẩm Yên: [Dù cậu ta có làm thì cũng không bằng anh. Trên đời này không có ai hơn được anh cả.]

Dù đó là lời thật lòng, nhưng khi gõ ra, cô vẫn thấy có hơi sến súa.

Hai ngày trước, lúc đang trốn việc lướt mạng, cô vô tình đọc được một bài viết nói rằng muốn cho bạn trai cảm giác an toàn thì phải thường xuyên bày tỏ tình cảm, cách đơn giản nhất chính là nói những lời ngọt ngào, có phần sến súa.

Nghĩ lại, bình thường cô quả thật ít khi nói những lời như vậy với Chu Hành, cũng không hay chủ động thể hiện tình cảm của mình. Thế là cô nghiêm túc đọc hết bài viết ấy, còn ghi nhớ lại vài điểm quan trọng.

Thẩm Yên quả không hổ danh là học sinh giỏi. Cô cảm thấy mình đúng là có thiên phú, học cái là hiểu ngay, lại còn biết tranh thủ thời cơ nhanh chóng tìm được một dịp thích hợp như vậy.

Sau khi gửi dòng tin nhắn ấy, cô lại thấy mặt mình nóng bừng. Hóa ra yêu đương là sẽ khiến con người ta trở nên như vậy sao? Có thể buột miệng nói ra mấy câu sến súa vô cùng tự nhiên.

Cô vừa mong chờ phản ứng của Chu Hành, lại vừa thấy ngại ngùng, đến mức bồn chồn không yên.

Cô úp điện thoại xuống bàn, đứng dậy, cầm cốc nước lên, giả vờ đi ra phòng trà, thực chất là muốn ra ngoài để bình tĩnh lại một chút.

Khi Chu Hành mở tin nhắn của Thẩm Yên, anh khựng lại.

Dù ban đầu anh nói câu kia quả thật là mang chút tâm lý muốn so sánh với Lý Hạ Phong, muốn lấy điểm trước mặt Thẩm Yên, nhưng khi tận mắt thấy cô viết “trên đời này không có ai hơn được anh cả”, anh vẫn không kìm được mà cảm thấy mình dường như lại thích cô nhiều hơn một chút.

Hoặc nói đúng hơn là yêu cô thêm một chút.

Anh chưa từng nghĩ sẽ có một người có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của mình đến vậy. Anh không muốn Thẩm Yên buồn, không muốn cô khó chịu; thấy cô vui, anh cũng vui theo. Nghe cô nói anh là “tốt nhất trên đời”, tim anh như nở hoa, một niềm hạnh phúc dâng trào đến mức tay chân cũng không biết đặt vào đâu cho phải.

Đang lúc còn luống cuống, anh nhìn thấy Thẩm Yên đi ngang qua trước mặt. Khi đi qua, cô còn liếc nhìn anh một cái, trong ánh mắt tràn đầy ý cười.

Hì hì, cô cũng yêu anh mà.

Chu Hành gần như ngay lập tức đứng bật dậy, anh đi theo sau Thẩm Yên, cùng cô bước vào phòng trà.

Đáng tiếc là phòng trà không có khóa.

Anh theo cô vào trong, vừa định đóng cửa lại thì thấy Thẩm Yên dùng ánh mắt ngăn cản.

Cô khẽ hỏi: “Anh làm gì vậy?”

Chu Hành chỉ ra ngoài, rồi chỉ sang phòng bên cạnh của Lục Du: “Không tiện.”

Thẩm Yên hoảng hốt: “Anh đóng cửa lại, Tiểu Khương sẽ hiểu lầm mất!”

Chu Hành: …

Trong lòng anh nghĩ Tiểu Khương có hiểu lầm thì cứ để cậu ta hiểu lầm đi, tốt nhất là nên hiểu lầm. Anh vẫn còn nhớ chuyện ban đầu Tiểu Khương gọi “Yên Yên”, dù sau đó chứng minh cậu ta vẫn lớn hơn Thẩm Yên vài ngày, nhưng đây là nơi làm việc, ở chỗ làm thì phải gọi “chị Thẩm”!

Nghĩ đến việc Tiểu Khương ngày nào cũng ngồi lì trong văn phòng, lại còn cùng Thẩm Yên tăng ca, trưa nào cũng làm bóng đèn đi ăn cùng họ, anh liền thấy bực bội.

Anh sẽ luôn để mắt đến cậu ta!

Đáng tiếc, anh không dám nói với Thẩm Yên những suy nghĩ vẩn vơ này. Anh chỉ có thể nghe lời cô, buông tay đang định đóng cửa, rồi tiến lại gần Thẩm Yên đang rửa cốc.

Nhân lúc cô không chú ý, Chu Hành nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô.

“Nghe em, không đóng cửa nữa.” Chu Hành nói.

Thẩm Yên: !!!

Đây là phòng trà đấy! Lại còn là phòng trà mở cửa nữa! Sao anh dám làm vậy chứ! Lỡ như có người đột nhiên bước vào thì phải làm sao!

A!!!

Thẩm Yên dè dặt quay đầu lại, trong lòng chỉ mong đừng nhìn thấy cảnh tượng mình không muốn thấy, sau đó…

Cô nhìn thấy Lục Du đứng ở cửa phòng trà, tay cầm cốc, gương mặt đầy vẻ ngượng ngùng.

Thẩm Yên: … Cô có thể tự lừa mình rằng anh ấy chẳng nhìn thấy gì không?

Lục Du khẽ ho một tiếng.

Nghe thấy tiếng ho, Chu Hành cũng không khỏi căng thẳng. Dù anh hành động khá táo bạo, nhưng nếu thật sự bị người khác bắt gặp thì Thẩm Yên chắc chắn sẽ tức giận.

Nghĩ đến đó, anh chợt thấy sợ, lẽ ra nên đóng cửa mới phải.

Chu Hành hồi hộp quay người lại, nhìn thấy Lục Du vẫn đứng nguyên ở cửa, anh thở phào nhẹ nhõm.

May mà là Lục Du.

Thấy thì thấy thôi, dù sao trước đó Yên Yên nhà anh còn chụp ảnh cậu ta và Cung Giai hôn nhau nữa mà. Nếu không phải vì cô da mặt mỏng, anh còn muốn bảo Lục Du chụp cho họ một tấm.

Nhưng Chu Hành vẫn tỏ ra không hài lòng: “Sao giờ này cậu lại vào phòng trà?”

Lục Du vô tội đáp: “Sắp tan làm rồi, tôi vào rửa cốc.”

Chu Hành “Ờ” một tiếng, rồi như vô tình nói thêm: “Tối nay tôi phải đi xét duyệt bạn trai của bạn Yên Yên.”

Ý tứ là anh đã từ vị trí người bị xét duyệt nâng cấp thành người đi xét duyệt người khác rồi.

Thẩm Yên tiếp tục cúi đầu rửa cốc. Cô đại khái hiểu Chu Hành đang đắc ý chuyện gì, nhưng vẫn không sao hiểu nổi.

Chỉ nghe Lục Du cũng “Ờ” một tiếng, rồi thản nhiên đáp lại: “Hồi cuối tuần tôi đã ăn cơm cùng bố mẹ Giai Giai rồi.”

Chu Hành lại “Ờ” một tiếng, rồi bình thản quay sang hỏi Thẩm Yên: “Yên Yên, tháng này bố mẹ em khi nào tới vậy?”

Thẩm Yên bị kéo vào chiến trường một cách vô cớ: …

Nhưng cô nghĩ mình vẫn nên nhắc Lục Du một câu. Cô đặt cốc xuống bồn, bước ra gần cửa phòng trà, thấy không có ai đi ngang qua, mới nói với Lục Du: “Tổng giám đốc Lục, lần anh ăn cơm với bố mẹ Giai Giai không có chuyện gì xảy ra chứ?”

Cả Lục Du và Chu Hành đều không ngờ cô lại hỏi như vậy.

Lục Du hơi ngạc nhiên, nhưng câu hỏi ấy khiến anh bỗng thấy thiếu tự tin: “Không… đâu nhỉ? Sao vậy?”

Thẩm Yên do dự một chút, rồi khéo léo nhắc: “Có phải bố mẹ Giai Giai rất hài lòng về anh không?”

Lục Du gật đầu, còn có chút tự hào.

Thẩm Yên thầm nghĩ toang rồi, bố mẹ càng hài lòng thì Giai Giai lại càng dễ không hài lòng.

Lúc đi Đông Bắc, Thẩm Yên từng có dịp nói chuyện riêng với Cung Giai, cô đã hỏi vì sao năm đó cô ấy chia tay Lục Du. Ngoài việc nói rằng bản thân cảm thấy yêu đương quá phiền phức, Cung Giai còn tiết lộ một phần nguyên nhân nhỏ đến từ bố mẹ mình.

Sau kỳ thi đại học, bố mẹ cô ấy đột nhiên tỏ ra sốt sắng muốn cô ấy trèo cao, hoàn toàn trái ngược với những gì họ đã dạy cô ấy suốt mười tám năm rằng phải chăm chỉ học hành, phải độc lập tự chủ. Khoảnh khắc đó, Cung Giai cảm thấy thế giới quan của mình như sụp đổ.

Cô ấy cảm thấy bản thân giống như một món hàng, việc học hành chăm chỉ, đạt giải thưởng, nhận học bổng… tất cả dường như chỉ để giúp cô ấy có thêm giá trị khi bị đem ra lựa chọn.

Vì thế, cô ấy đã chọn cách bỏ chạy. Cô ấy không dám đối diện với bố mẹ mình, cũng không dám đối diện với Lục Du. Cô ấy sợ rằng trong bầu không khí như vậy, bản thân rồi cũng sẽ dần đánh mất chính mình, không còn biết mình là ai.

Khi đó, Thẩm Yên còn hỏi cô ấy, vậy việc hiện tại quay lại với Lục Du, có phải là vì cô ấy đã nghĩ thông suốt rằng dù ở bên anh ấy thì cô ấy vẫn có thể giữ được bản thân mình không?

Không ngờ Cung Giai lại lắc đầu, trả lời: “Chị không biết. Chỉ là sau bảy năm, chị vẫn bị anh ấy thu hút. Vậy thì cứ thử xem sao, đến đâu hay đến đó.”

Nghe tin Lục Du đã gặp bố mẹ Cung Giai, Thẩm Yên không khỏi có chút lo lắng thay cho anh ấy. Nhưng cô lại không dám nói thẳng. Nhìn vẻ mặt vui vẻ của Lục Du, rõ ràng anh ấy vẫn chưa hề biết đến mâu thuẫn giữa Cung Giai và bố mẹ cô ấy xoay quanh mình.

Nếu Cung Giai đã không nói thì cô cũng không thể vượt quyền mà nói thay được.

*

Buổi tối, Lý Hạ Phong đặt một nhà hàng Nhật mà Phùng San San rất thích. Trên đường lái xe đến đó, Chu Hành hỏi Thẩm Yên: “Lúc nãy em hỏi như vậy trong phòng trà là vì Cung Giai đã nói gì với em à?”

Thẩm Yên gật đầu: “Nhưng em không thể nói cho anh biết được.”

Chu Hành: ?

Thẩm Yên nói tiếp: “Giai Giai dặn em không được nói với người khác.”

Chu Hành: …

Anh rất muốn hỏi một câu chẳng lẽ anh cũng là “người khác” sao? Nhưng nghĩ lại, nếu anh biết rồi, vậy rốt cuộc nên nói với Lục Du hay không? Nói thì có lỗi với Thẩm Yên, không nói thì lại có lỗi với Lục Du.

“Được rồi.” Chu Hành nhanh chóng tiêu hóa chuyện này, rồi hỏi tiếp: “Vậy lát nữa em phụ trách hỏi Lý Hạ Phong, còn anh phụ trách làm dịu tình hình nhé?”

Thẩm Yên đã suy tính chuyện này suốt cả quãng đường, làm sao để “tra hỏi” Lý Hạ Phong mà không lộ liễu?

“Em sợ mình không kiểm soát được mức độ, hay là anh hỏi đi?” Thẩm Yên cầu cứu.

Chu Hành có chút do dự: “Không ổn lắm đâu, anh còn chẳng quen cậu ta nữa mà.”

Thẩm Yên: “Em với cậu ta cũng chưa từng nói chuyện mà.”

Chu Hành chợt nảy ra ý: “Hay là thế này, anh điều cậu ta về văn phòng mình, rồi tiện thể bắt điền hồ sơ, như vậy hỏi gì cũng hợp lý.”

Đến lượt Thẩm Yên chần chừ: “Như vậy có ổn không nhỉ… Với lại, ai mà viết hồ sơ kiểu như bị điều tra hộ khẩu vậy chứ?”

Đúng lúc Thẩm Yên còn đang phân vân, cô nhận được tin nhắn Wechat của Phùng San San.

Phùng San San: [Yên Yên, lát nữa nhớ nhẹ tay nhé.]

Nhìn thấy tin nhắn này, Thẩm Yên bỗng thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên cô không hợp làm mấy chuyện như vậy, liền vui vẻ đáp lại:

Thẩm Yên: [Ok!]

Không còn màn “tra hỏi” Lý Hạ Phong nữa, bữa ăn này khiến Thẩm Yên thoải mái hẳn lên. Thậm chí khi Lý Hạ Phong hỏi ý kiến của họ về việc có nên chuyển sang văn phòng Tổng giám đốc hay không, cô còn nói năng rất lưu loát: “Từ góc độ cá nhân thì tôi thấy lợi nhiều hơn hại. Tạm không bàn đến nội dung công việc, nếu cậu ở văn phòng Tổng giám đốc, phía trên sẽ tiếp xúc với lãnh đạo cấp trung và cấp cao, phía dưới lại làm việc với các phòng ban và công ty con, rất có lợi cho việc mở rộng mối quan hệ. Điều này chắc chắn sẽ giúp ích rất lớn cho sự phát triển sau này. Hơn nữa, trong văn phòng tụi mình, những người làm mảng này đều còn trẻ, ngoại trừ Phó tổng Phạm có hơi ấy một chút ra, thì mọi người đều rất dễ trao đổi. Mà ông ta cũng khá dễ dắt mũi, tôi với Tiểu Khương chỉ mất một hai tháng sau khi vào làm là đã nắm được bí quyết rồi. Nhược điểm duy nhất là thu nhập có thể sẽ thấp hơn so với phòng kinh doanh một chút, nhưng bù lại, áp lực công việc cũng nhẹ hơn rất nhiều. Chỉ cần chấp nhận một chút rủi ro làm sai thì bị mắng, chứ không phải chịu cảnh phương án bị trả về hết lần này đến lần khác.”

Áp lực bị trả phương án liên tục đó là do Dư Tân Niên kể cho cô. Cậu ta nói dự án họ đang làm hiện tại đã bị lãnh đạo trả đi trả lại hơn chục lần mà vẫn không biết rốt cuộc cấp trên muốn gì. Dù Dư Tân Niên và Lý Hạ Phong không cùng một nhóm, nhưng tình cảnh chắc cũng không khác nhau là mấy.

Thẩm Yên nói xong một tràng dài như vậy, bản thân cô thì không cảm thấy gì, nhưng Phùng San San ngồi bên cạnh lại là người vỗ tay trước.

Thẩm Yên: ?

Phùng San San nói: “Yên Yên, trước đây cậu với lão Lý không thân đúng không?”

Thẩm Yên vội lắc đầu: “Không thân.”

Phùng San San thán phục: “Vậy mà giờ cậu có thể nói một tràng dài như vậy trước mặt người không thân đấy!”

Được Phùng San San nhắc, Thẩm Yên mới chợt nhận ra đúng thật, cô vậy mà có thể nói trôi chảy, có logic như vậy trước mặt Lý Hạ Phong – người mà cô không quá quen, lại còn là ứng biến tại chỗ.

Chu Hành nghe Phùng San San khen Thẩm Yên, trong lòng không khỏi có chút đắc ý. Nhưng anh vẫn nhắc Lý Hạ Phong: “Nếu cậu muốn sang thì phải chuẩn bị tâm lý xếp hàng chờ thăng chức.”

Lý Hạ Phong nhìn Chu Hành, rồi lại nhìn Thẩm Yên, gật đầu tỏ ý hiểu.

Chu Hành lại khuyên: “Nhưng chắc vẫn nhanh hơn so với bên phòng kinh doanh nhỉ? Bên cậu tuy chỉ tiêu nhiều, nhưng cạnh tranh cũng rất khốc liệt.”

Lý Hạ Phong nói: “Đúng vậy, bọn em đã xếp thứ tự rồi, trước em còn ba bốn khóa nữa.”

Chu Hành: “Ok, vậy thêm Wechat đi. Khi nào rảnh thì gửi cho tôi vài bài viết để tôi xem thử.”

Lý Hạ Phong sững lại: “Bài viết?”

“Đúng vậy.” Chu Hành lúc này mới nhớ ra: “Cậu không biết à? Công việc chính của văn phòng Tổng giám đốc là viết tài liệu đó.”

Thẩm Yên – người nãy giờ quảng bá hăng say nhưng lại quên mất điểm mấu chốt – chỉ biết im lặng: …

Cô cảm thấy vô cùng áy náy, vội vàng bổ sung: “Bây giờ cậu hối hận vẫn còn kịp đó.”

Không ngờ Lý Hạ Phong lắc đầu: “Em về tìm thử, cần loại bài như thế nào?”

Chu Hành đáp: “Gì cũng được, miễn không phải luận văn là được.”

*

Ngoài bài viết của Lý Hạ Phong, Chu Hành còn nhận được bài của Dư Tân Niên, chị Tiểu Hồ và vài đồng nghiệp khác muốn chuyển sang văn phòng Tổng giám đốc. Ban đầu anh còn chăm chú đọc, nhưng chưa xem được mấy bài đã thấy hoa cả mắt.

Lúc này anh mới bắt đầu hiểu vì sao những lãnh đạo lớn tuổi khi xem tài liệu do họ viết, lại thích in ra giấy để đọc.

Khi Thẩm Yên đi ngang qua chỗ anh, Chu Hành bất ngờ nắm lấy tay cô.

Dù hai người đã quen nhau được vài tháng, Thẩm Yên vẫn thường bị những cử chỉ thân mật bất chợt của Chu Hành làm giật mình. Đây là văn phòng đấy!

Cô vội vàng hất tay anh ra, trừng mắt nhìn anh một cái.

Chu Hành mỉm cười, vui vẻ nhận lấy ánh mắt trách móc ấy.

Anh mở mấy file tài liệu vừa nhận được cho Thẩm Yên xem, nhờ cô cứu mình một phen.

Thẩm Yên nhìn qua những bài viết đó, rồi nhìn vẻ mặt đầy khổ não của Chu Hành, hỏi: “Anh muốn công bằng tuyệt đối không?”

Chu Hành gật đầu: “Tất nhiên rồi.”

Thẩm Yên giúp anh nghĩ ra một cách để mỗi người chọn một bài viết, sau đó chỉnh tất cả về cùng một định dạng, xóa tên tác giả và những chi tiết có thể tiết lộ danh tính, rồi in ra. Sau đó mời mọi người trong văn phòng cùng với khách mời đặc biệt là Phó tổng hành chính đương nhiệm của Bất Động Sản Cơ Thế – Giản Hồng cùng tham gia chấm điểm.

Chu Hành cảm thấy Yên Yên nhà mình thật sự rất thông minh, chẳng trách lại được Chủ tịch Chu lựa chọn.

Theo phương án của Thẩm Yên, trước tiên anh trao đổi lịch với Phó tổng Giản, sau đó thống nhất thời gian chấm điểm với mọi người trong văn phòng, ấn định vào chiều ngày hôm sau.

Không biết ai đã tiết lộ chuyện này với Phó tổng Phạm, khiến ông ta cũng muốn tham gia.

Chu Hành suy nghĩ một chút, thôi thì cứ để ông ta tham gia, như vậy dù người được chọn cuối cùng có khiến ông ta không hài lòng thì ông ta cũng không thể nói gì. Dù sao chính ông ta cũng tham gia vào quá trình chấm điểm công bằng này mà.

Chỉ có Chu Hành biết tác giả của từng bài viết, nên anh phụ trách tổng hợp kết quả. Khi nhìn thấy bảng xếp hạng cuối cùng, anh cảm thấy khá hợp lý.

Hạng nhất là chị Tiểu Hồ bên phòng nhân sự, hạng nhì là Dư Tân Niên, hạng ba là Lý Hạ Phong.

Xem ra những ứng viên mà họ đề cử đều thực sự có thực lực.

Nhưng có một vấn đề là Tiểu Hồ tuy rất xuất sắc và phù hợp, nhưng ở phòng nhân sự, cô ấy gần như đóng vai trò tương tự như Giản Hồng từng đảm nhiệm ở văn phòng Tổng giám đốc trước đây. Trong đợt tuyển chọn nội bộ lần trước, Giám đốc Từ ở phòng nhân sự đã muốn giữ cô ấy lại thêm một năm nên mới không để cô ấy chuyển đi.

Nếu bây giờ anh mở lời xin người, khả năng thành công là rất thấp.

Còn người đứng thứ hai là Dư Tân Niên thì không gặp vấn đề này. Cậu ta thuộc phòng kinh doanh, mà phòng này đông người, nếu anh xin một nhân viên mới vào năm nay thì khả năng được chấp thuận vẫn khá cao.

Với suy nghĩ đã chọn thì cứ thử, anh quyết định trước tiên sẽ xin chuyển Tiểu Hồ, nếu không được thì chuyển sang xin Dư Tân Niên.

Thẩm Yên biết được kết quả, lập tức báo cho Phùng San San. Lần này cô ấy trả lời rất nhanh:

Phùng San San: [Không sao đâu, để cậu ấy ở lại phòng kinh doanh kiếm thêm tiền, sau này tụi mình trả khoản vay cũng đỡ áp lực hơn.]

Khi nhìn thấy ba chữ “trả khoản vay”, Thẩm Yên sững sờ.

Thẩm Yên: [Hai cậu đã nghĩ xa đến vậy rồi á?!]

Thẩm Yên: [Lẽ nào hai cậu đã tính đến chuyện kết hôn rồi sao!!]

Thẩm Yên: [Hai cậu mới quen nhau được bao lâu chứ!!!]

Thẩm Yên dùng một màn hình đầy dấu chấm than để bày tỏ sự kinh ngạc của mình, nhưng Phùng San San vẫn bình tĩnh trả lời một câu.

Phùng San San: [183 ngày.]

Khi thấy cô ấy báo chính xác đến từng ngày, Thẩm Yên bật cười, khẽ “chậc” một tiếng, người này trước đây còn từng trêu chọc cô cơ mà.

Phùng San San: [Cũng không hẳn là đã định kết hôn đâu. Cậu biết đấy, dạo này bố mẹ tớ đang xem nhà giúp tớ. Nhà thì hoặc là quá đắt, tụi tớ không kham nổi, hoặc là trong tầm tiền thì lại cứ thấy có gì đó không ưng ý.]

Phùng San San: [Đúng lúc nhà lão Lý cũng có ý định này, nên cậu ấy hỏi tớ có muốn góp tiền mua chung một căn, tìm một chỗ thật sự ưng ý không.]

Thẩm Yên: [!!! Cái này khác gì cầu hôn đâu chứ.]

Thẩm Yên: [Không phải chứ, cậu ta không chỉ chưa xác nhận rõ ràng quan hệ đã hôn cậu, mà còn chưa cầu hôn đã muốn mua nhà chung với cậu rồi sao?!]

Phùng San San: [Nhưng lần này khác lần trước, lần này tớ thật sự có ý định kết hôn.]

Thẩm Yên kinh ngạc.

Thẩm Yên: [San San, lúc chúng ta mới tốt nghiệp cậu vẫn còn độc thân mà! Giờ cậu nói cậu muốn kết hôn rồi sao?!]

Phùng San San: [Dừng dừng dừng, chưa đâu, chưa có kết hôn, trước mắt là xem nhà đã!]

Chu Hành thấy mọi người đã rời đi hết, trong phòng họp chỉ còn lại Thẩm Yên ngồi một mình, biểu cảm trên mặt thay đổi liên tục, anh liền hỏi: “Em sao vậy?”

Thẩm Yên ngẩng đầu, thấy trong phòng chỉ còn mỗi Chu Hành, liền nói: “San San nói cậu ấy và Lý Hạ Phong sắp kết hôn rồi.”

Chu Hành: ?

Anh bị vượt mặt ở khúc cua rồi sao? Không phải hôm qua mới bước vào giai đoạn tra khảo à?!

Nói xong, Thẩm Yên thấy mình diễn đạt chưa chuẩn, liền bổ sung: “Nói chính xác thì là họ định mua nhà chung với nhau.”

Chu Hành dò hỏi: “Em thấy chuyện đó thế nào?”

Thẩm Yên ngơ ra: “Chuyện gì cơ?”

Chu Hành: “Chuyện kết hôn.”

Thẩm Yên vừa nhắn tin trả lời Phùng San San, vừa đáp: “Em cảm thấy sao à? Em thấy hơi sớm, tụi em còn chưa tốt nghiệp được một năm mà.”

Chu Hành “Ồ” một tiếng, anh biết ngay mà.

Chu Hành liền chuyển chủ đề: “Em đang nói với cô ấy là tụi mình không chọn Lý Hạ Phong à?”

Thẩm Yên: “Ừm.”

Trong lòng Chu Hành không khỏi có chút ác ý, cậu ta không được chọn cũng đáng lắm, con người đâu thể có được tất cả mọi thứ đâu.

Sau khi Chu Hành báo lại kết quả cuối cùng cho Lục Du, Lục Du còn khá tò mò: “Cậu của tôi không có chỉ thị gì à?”

Chu Hành lắc đầu: “Ông ta bỏ phiếu cùng bọn tôi, sau khi có kết quả thì chỉ gật đầu, không nói gì thêm.”

Lục Du: “Ok, nhưng cậu nên chuẩn bị tinh thần là bên nhân sự sẽ không chịu nhả người đâu.”

Chu Hành: “Tôi biết mà.”

*

Ngày đầu tiên Dư Tân Niên đến văn phòng Tổng giám đốc nhận việc, Khương Tinh Vĩ cũng rất phấn khích. Cậu ta biết Dư Tân Niên cùng khóa với Thẩm Yên, nhưng vẫn hỏi: “Cậu sinh năm bao nhiêu?”

Dư Tân Niên cùng tuổi với Khương Tinh Vĩ và Thẩm Yên, nên Khương Tinh Vĩ tiếp tục hỏi tháng sinh.

Dư Tân Niên giật mình: “Cậu định tổ chức sinh nhật cho tôi à?”

Khương Tinh Vĩ: ?

Dư Tân Niên: “Sinh nhật tôi sắp tới rồi, ngày 3 tháng 1!”

Khương Tinh Vĩ có chút hối hận, cậu ta chỉ muốn xem mình còn cơ hội được làm “anh Khương” hay không thôi, đành nói: “Chúc cậu sinh nhật vui vẻ trước nhé.”

Đúng lúc Lục Du đi ngang qua, nghe được đoạn hội thoại, liền hỏi lại để xác nhận: “Ngày 3 tháng 1?”

Dư Tân Niên được quan tâm đến mức có phần lo sợ, vội đáp: “Đúng vậy, Tổng giám đốc Lục.”

Lục Du gật đầu: “Ok.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...