Chu Hành vốn luôn nghĩ rằng trong bốn người họ, anh sẽ là người kết hôn sớm nhất, nào ngờ lại bị Lục Du vượt mặt.
Anh nhớ rất rõ rằng từ lâu, Thẩm Yên từng ám chỉ với anh rằng giữa gia đình Lục Du và Cung Giai dường như có khúc mắc gì đó. Không ngờ Lục Du lại có thể giải quyết nhanh đến vậy.
Gần như ngay sau khi Cung Giai đồng ý, Lục Du đã vào nhóm chat ký túc xá của bọn họ, kêu ba người còn lại giúp mình nghĩ kế hoạch cầu hôn.
Chu Hành đọc tin nhắn trong nhóm một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhắn riêng cho Lục Du.
Chu Hành: [Sao cậu lại nghĩ đến chuyện cầu hôn thế?]
Lục Du trả lời gần như ngay lập tức.
Lục Du: [Cậu chưa cầu hôn là vì chưa nghĩ đến à?]
Chu Hành: […]
Lục Du: [Giai Giai nhà tôi lại được thăng chức rồi.]
Chu Hành thầm nghĩ hỏi một đằng trả lời một kiểu gì vậy? Sao lại còn tiện thể khoe khoang nữa? Yên Yên nhà anh cũng vừa cạnh tranh vị trí thành công đấy thôi.
Ngay sau đó, Lục Du lại gửi tiếp.
Lục Du: [Tôi nói với cô ấy, nếu còn được thăng chức nữa, muốn kết hôn thì phải làm đơn xin phép.]
Lúc này Chu Hành mới hiểu ra, khóe miệng khẽ giật. Lục Du đúng là lợi hại, đến cả lý do như vậy mà cũng nghĩ ra được.
Chu Hành: [Cậu đã giải quyết xong chuyện với bố mẹ Cung Giai rồi à?]
Lục Du dường như không hiểu câu hỏi của anh.
Lục Du: [?]
Lục Du: [Bố mẹ vợ tôi rất hài lòng đối với tôi.]
Đến lượt Chu Hành không hiểu nổi, nhưng chưa kịp hỏi thêm, Lục Du đã nhắn tiếp.
Lục Du: [Lão Chu, cố lên!]
Chu Hành: …
Anh thật sự rất hối hận. Tại sao lại phải nhắn riêng cho Lục Du chứ, khác nào tự đâm vào tim mình.
Chuyện này cũng không thể trách anh do dự. Anh đã nhiều lần thăm dò Thẩm Yên, và điều cô truyền đạt lại luôn là cô còn trẻ, chưa muốn kết hôn sớm như vậy.
Tất nhiên, anh hoàn toàn có thể bám sát cô, thúc giục cô, thỉnh thoảng lại hỏi cô có muốn kết hôn không, thậm chí chuẩn bị sẵn một màn cầu hôn, có lẽ Thẩm Yên cũng có thể vì nhất thời xúc động mà đồng ý.
Nhưng anh không muốn tạo áp lực cho cô, không muốn cô vì một phút bốc đồng mà bước vào hôn nhân.
Anh hy vọng cô có thể sau khi suy nghĩ nghiêm túc, cân nhắc kỹ lưỡng, từ tận đáy lòng công nhận anh, mong muốn cùng anh đi hết quãng đời còn lại.
Giống như anh từng tự nhủ trước đây là không cần vội, cứ từ từ thôi.
Nhưng nhìn bạn cùng phòng của Thẩm Yên đã kết hôn, giờ đến cả Lục Du cũng chuẩn bị cưới, anh dần bắt đầu không thể ngồi yên được nữa.
*
Gần đây, Thẩm Yên cũng đang rất buồn phiền. Vị trí mới khó hơn cô tưởng rất nhiều. Không còn Giản Hồng và Chu Hành đứng phía trước che chắn, phải tự mình gánh vác mọi việc khiến cô cảm thấy thiếu tự tin.
Cô đã làm đúng như kế hoạch của Chủ tịch Chu, sau khi Giản Hồng được điều sang phòng nhân sự làm phó giám đốc, cô tiếp nhận vị trí phụ trách bộ phận hành chính của Bất Động Sản Cơ Thế.
Nói thật, ngày Chu Hành đưa cô đến Bất Động Sản Cơ Thế nhận việc, khi ngồi trong văn phòng riêng của mình, cô còn không nhịn được mà bật cười.
Thế giới này quả thật giống như một gánh hát tạm bợ khổng lồ. Vậy mà có một ngày, cô lại có thể sở hữu một văn phòng riêng, dưới quyền còn có vài cấp dưới.
Cô mặc bộ vest đen mới mua cuối tuần trước, đi đôi giày cao gót từng mua để phỏng vấn năm nào, ngồi trên chiếc ghế giám đốc. Ngoài cửa sổ kính sát đất là toàn cảnh quảng trường Cơ Thế, từ góc nhìn của cô có thể bao quát trọn vẹn khu này, thậm chí còn thấy rõ hai bảng quảng cáo hàng hiệu khổng lồ.
Cô chợt nhớ đến lần đầu tiên bước vào siêu thị tầng B1 của quảng trường Cơ Thế, khi đứng trước hộp đào giá 360 tệ mà kinh ngạc hết lần này đến lần khác. Khi ấy, cô chắc chắn không thể ngờ rằng có một ngày mình sẽ ngồi trong văn phòng tại đây, mà tiền lương lại dựa vào chính những quả đào 360 tệ ấy.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn lên bàn làm việc nơi đặt con búp bê nhỏ “Công chúa đi làm nào” do Tiền Hạ Phong tặng mà cô mang từ văn phòng tổng giám đốc sang, trong lòng vẫn có một cảm giác kỳ lạ, như thể bố mẹ đi vắng, trẻ con lên làm chủ vậy.
Khi cô còn đang do dự, không biết nên xem trước tài liệu bàn giao mà chị Giản để lại hay tranh thủ trốn việc một chút thì có người gõ cửa. Cô lưỡng lự mãi mà vẫn khó thốt ra được hai chữ “mời vào”.
Cô vẫn chưa quen với tất cả những điều này.
May mà người bên ngoài chỉ gõ cửa để báo hiệu, chưa đợi cô lên tiếng đã tự mở cửa bước vào.
“Tổng giám đốc Thẩm, xin hỏi chị muốn dùng cà phê, hồng trà hay trà xanh ạ?” Người bước vào là một cô gái mặc đồng phục công sở, buộc tóc đuôi ngựa cao. Thẩm Yên nhận ra cô ấy, trong buổi chào mừng ban nãy, cô ấy đã tự giới thiệu, tên là Vương Hy Lam.
Thẩm Yên ngơ ra. Hình như tuy chức vụ của cô không quá cao, nhưng lại được hưởng đãi ngộ mà ngay cả Chu Hành, thậm chí cả Lục Du cũng không có.
Cô không trả lời trực tiếp câu hỏi của Vương Hy Lam, mà hỏi lại: “Chúng ta có phòng trà nước nhỉ?”
Lúc mới đến, cô đã thấy rồi, ý của cô là cô có thể tự mình ra đó pha trà hay cà phê, không cần làm phiền người khác.
Vương Hy Lam hiển nhiên hiểu được ý tứ của cô, liền nói thẳng: “Tổng giám đốc Thẩm, thông thường đồ uống của các trưởng bộ phận đều do bọn em mang vào tận văn phòng.”
Ý của cô ấy là với tư cách là người phụ trách bộ phận, cô nên giống như các trưởng bộ phận khác, không nên dùng chung phòng trà với nhân viên.
Thẩm Yên hiểu ngay. Cô không ngờ, bản thân còn chưa học xong “quản lý cấp trên”, mà ngày đầu làm lãnh đạo đã bị người khác “quản lý ngược” lại rồi.
“Được, vậy pha cho tôi một ly cà phê là được.” Thẩm Yên nói.
Nói xong câu này, Thẩm Yên bỗng chợt nhận ra rằng vậy ra việc văn phòng tổng giám đốc cho phép Tổng giám đốc Lục vào phòng trà, thực chất là vì các anh chị trong văn phòng của bọn họ quá dễ tính…?
Chẳng mấy chốc, Vương Hy Lam đã mang cà phê đến đặt lên bàn. Khi thấy chậu lan hồ điệp trên bàn Thẩm Yên hơi héo, cô ấy còn nói thêm: “Tổng giám đốc Thẩm, lát nữa em sẽ liên hệ cửa hàng hoa dưới lầu, nhờ họ mang lên thay cho chị một chậu lan hồ điệp khác.”
Lúc này Thẩm Yên mới để ý đến chậu lan hồ điệp trên bàn, cô cứ tưởng đó là của Giản Hồng để lại.
“Được.”
Dịch vụ này quả thật quá chu đáo, đến mức khiến Thẩm Yên thấy sợ.
Cô thậm chí còn bắt đầu có cảm giác như mình đang làm vua một cõi. Chỉ là một trưởng bộ phận hành chính của công ty con nho nhỏ, vậy mà không chỉ có người pha cà phê, còn có người thay hoa trên bàn cho cô, cuộc sống trông còn thoải mái hơn cả Tổng giám đốc Lục.
So với Chu Hành người đến cả văn phòng riêng cũng không có thì lại càng tốt hơn quá nhiều.
*
Còn Chu Hành, người không có văn phòng riêng, vào đúng ngày Thẩm Yên chính thức đến quảng trường Cơ Thế nhận việc, đã ba lần ra vào phòng làm việc của Lục Du.
Chu Hành gõ cửa, bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của Lục Du, nói: “Liệu Yên Yên nhà tôi đến Cơ Thế có không quen, có bị bắt nạt không đây?”
Lục Du day nhẹ thái dương, đầy vẻ bất lực: “Cô ấy có thể vượt qua tuyển chọn cạnh tranh để ngồi vào vị trí đó thì sao lại không quen? Sao lại bị bắt nạt được?”
Chu Hành đáp: “Tôi lo cho cô ấy không được à?”
Lục Du không muốn nói nhiều, liền thẳng thừng: “Cậu không tin cô ấy à? Không tin vào năng lực của cô ấy sao?”
Chu Hành: …
Dĩ nhiên là anh tin vào năng lực của cô rồi.
Được rồi, anh miễn cưỡng bị Lục Du thuyết phục, đứng dậy rời khỏi văn phòng.
Không bao lâu sau, Chu Hành lại gõ cửa bước vào.
Lục Du: “Lại sao nữa?”
Chu Hành ngồi xuống đối diện Lục Du, mở miệng liền nói: “Hình như tôi có chút nhớ cô ấy rồi…”
Lục Du nheo mắt: “Ờ.”
Chu Hành: “Hình như tôi không quen khi trong văn phòng thiếu một người.”
Lục Du: “Chẳng phải đã điều người khác đến rồi sao?”
Chu Hành nhìn anh ấy đầy u oán.
Lục Du nhấc tay, đề xuất với Chu Hành: “Hay tôi điều Tiểu Thẩm về lại cho cậu?”
Chu Hành im lặng, điều đó đương nhiên là không thể.
Anh ngồi trước mặt Lục Du thêm một lúc, nhưng Lục Du chẳng buồn để ý, vẫn cúi đầu xử lý tài liệu.
Cuối cùng, Chu Hành nói: “Cậu không hiểu đâu, cậu chưa từng ở bên Cung Giai suốt 24 tiếng một ngày.”
Lục Du rất muốn phản bác, rõ ràng là có! Ít nhất là cuối tuần. Nhưng Chu Hành không cho anh ấy cơ hội, nói xong liền quay người rời đi.
Thế nên, đến lần thứ ba Chu Hành gõ cửa bước vào, câu đầu tiên Lục Du nói là: “Tôi và Giai Giai cuối tuần ở bên nhau đủ 48 tiếng.”
Chu Hành: …
Anh nhìn tập tài liệu trong tay, đưa đến trước mặt Lục Du, giọng điệu công việc nghiêm túc: “Tổng giám đốc Lục, ký giúp tôi.”
Lục Du: … Sao anh ấy lại thấy có chút xấu hổ vậy nhỉ.
Gần đến giờ tan làm, Chu Hành còn chưa đợi đến đúng giờ đã báo với Lục Du một tiếng rằng anh đi đón Thẩm Yên tan làm.
Lục Du tuy bất lực, nhưng vẫn gật đầu.
Thẩm Yên vẫn tan làm lúc năm giờ. Cô nhìn thấy trên điện thoại, Chu Hành đã nhắn từ mười phút trước rằng anh đã đến dưới lầu. Cô cũng không chần chừ, cầm túi lên, đứng dậy chuẩn bị tan làm.
Tầng làm việc của họ gồm ba bộ phận: hành chính, nhân sự và kế toán. Ngoài ba người phụ trách mỗi bộ phận có phòng riêng, các nhân viên còn lại đều làm việc trong không gian văn phòng chung bên ngoài.
Thẩm Yên nhìn thấy mọi người bên ngoài vẫn ngồi làm việc nghiêm túc, bỗng có chút nghi ngờ chính mình. Cô lại cầm điện thoại lên xem giờ, đúng năm giờ rồi mà?
Cô lén nhìn sang phòng của trưởng phòng nhân sự và kế toán, thấy đèn vẫn còn sáng.
Thẩm Yên: …
Cô không ngờ rằng khi còn là nhân viên, cô đã ngại tan làm. Bây giờ làm sếp nhỏ của lính, vậy mà vẫn còn ngại tan làm.
Cô lặng lẽ bước đến bàn làm việc của Vương Hy Lam, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người đều tăng ca à?”
Vương Hy Lam hơi khựng lại, có vẻ không ngờ Thẩm Yên lại hỏi câu này. Nhưng cô ấy là người thẳng thắn, liền trả lời thật: “Bọn em đang đợi ăn tối.”
Thẩm Yên: ?
Vương Hy Lam giải thích thêm: “Công ty quy định sau sáu giờ có thể xuống tầng B1 quẹt thẻ ăn tối, tối đa 80 tệ.”
Thẩm Yên dường như hiểu ra. Năm giờ tan làm, sáu giờ có thể quẹt thẻ ăn tối, lại còn được đến 80 tệ, người bình thường chắc chắn sẽ chủ động ở lại làm thêm một tiếng.
Công ty này từ trên xuống dưới đúng là cùng một giuộc cả.
“Vậy tôi về trước nhé.” Hôm nay, khoản “80 tệ” này cô đành không hưởng được rồi, cô đã hẹn Chu Hành ăn mừng ngày nhận việc.
Xe của Chu Hành đỗ ở một góc khá khuất trong bãi xe. Thẩm Yên theo mô tả của anh, tìm một lúc mới thấy ở một vị trí không mấy nổi bật.
Khi tìm được xe, cô còn nghĩ có phải anh sợ bị lộ chuyện tan làm sớm không? Dù sao Bất Động Sản Cơ Thế là công ty con, chắc cũng có nhiều đồng nghiệp nhận ra xe của anh.
Vừa lên xe, cửa xe còn chưa kịp đóng hẳn, chưa kịp chào hỏi, Chu Hành đã nghiêng người lại gần.
“Ưm…”
Cách Chu Hành chào hỏi quả thật rất nhiệt tình.
Cô tượng trưng đẩy anh hai cái, không đẩy ra nổi, liền mặc kệ. Dù sao anh cũng đã đỗ xe ở một góc kín đáo như vậy rồi.
