Thẩm Yên: “Nhìn không ra đó, đúng thật không ngờ mà.”
Trong đầu Phùng San San chợt lóe lên: “Cậu nói ngày nào mua bữa sáng cậu cũng gặp Dư Tân Niên hả?”
Thẩm Yên gật gật: “Ừm.”
Phùng San San: “Chẳng lẽ… cậu ấy cũng sống gần đây?”
Thẩm Yên cảm thấy phân tích này của Phùng San San cũng rất có lý: “Có câu nói thế nào nhỉ, ở càng gần thì đến càng muộn.”
Phùng San San hạ thấp giọng: “Lát nữa chúng ta xem thử Dư Tân Niên đi đến đây bằng cách nào.”
Thẩm Yên: “Ok.”
Hai người ngồi trong phòng riêng một lát, Phùng San San còn chưa kịp hát thì đã có người lần lượt đến.
Người đầu tiên vào là hai nữ sinh ngành Tài chính – Quản trị của Đại học A, Hình Ninh và Tiền Hạ Phong, họ đã vào bộ phận kế toán của tập đoàn Lục thị từ đợt tuyển dụng mùa thu năm ngoái. Tính ra thì họ đã thực tập hơn nửa năm rồi.
“Bây giờ bọn mình đi thực tập thì lương tính thế nào vậy?” Thẩm Yên thấy Phùng San San đã bắt chuyện với họ, liền ghé qua hỏi luôn điều mà cô vẫn muốn biết nhưng ngại không tiện hỏi thẳng đồng nghiệp trong văn phòng.
Vừa hay hai cô gái này không chỉ nhận lương thực tập mà còn ở bộ phận kế toán, đúng chuyên môn luôn.
Hình Ninh nói cho cô biết: “Lương thực tập là 150 tệ/ngày, trợ cấp nhà ở và ăn uống thì tính riêng.”
Thẩm Yên nghĩ đến số tiền mỗi tháng được nạp vào thẻ ăn, liền hỏi tiếp: “Trợ cấp ăn uống là 600 tệ mỗi tháng, nạp vào thẻ cơm đúng không?”
Hình Ninh xua tay: “Không, cái đó tính riêng, khoảng 50 tệ/ngày. Trợ cấp nhà ở thì 3000 tệ/tháng, cộng lại tháng trước tớ lĩnh được 7000 tệ.”
Tiền Hạ Phong bổ sung: “Nếu đội ngũ có phát thưởng thì còn phải xem cấp trên của cậu thế nào. Nếu cấp trên là người mềm lòng và tốt bụng thì sẽ chia thưởng cho cậu như một người bình thường.”
Thẩm Yên: “Thế nào gọi là như một người bình thường?”
Tiền Hạ Phong: “Ví dụ như dự án của các cậu, tháng này thưởng 50 nghìn, đội của cậu gồm 5 người cả cậu. Nếu sếp tốt, coi cậu như ai cũng có công thì cậu được chia 10 nghìn. Nếu sếp không coi cậu là một người chính thức thì có thể chỉ chia cho cậu 60 – 70% thôi.”
Thẩm Yên đã hiểu, cô chỉ mong Chu Hành có thể để cô được làm một người bình thường. Nhưng: “Tớ ở văn phòng Tổng giám đốc, chẳng lẽ cũng có thưởng dự án hả?”
Tiền Hạ Phong giải thích: “Thực ra các cậu cũng giống bọn tớ, đều thuộc tuyến hành chính, hầu như dự án nào cũng được chia.”
Mắt Thẩm Yên sáng lên: “Tốt thế cơ á?”
Tiền Hạ Phong lập tức dập tắt hy vọng của cô: “Nhưng mà ít lắm.”
Thẩm Yên: …
Tiền Hạ Phong: “Cùng lắm thì bọn mình chỉ được húp tí canh theo sau mấy đội ngũ dự án kiếm được tiền thôi.”
Hình Ninh bổ sung: “Nhưng mà đôi khi, húp nhiều canh rồi cũng có thể no bụng.”
Thẩm Yên nghe hiểu liền.
Cô nhớ lại lần trước Chu Hành giới thiệu Phạm Minh Húc, nói ông ta phụ trách nhân sự và kế toán: “Ủa? Thế Phó tổng Phạm cũng quản cả các cậu sao?”
Hình Ninh và Tiền Hạ Phong nghe câu hỏi này của Thẩm Yên thì liếc nhìn nhau cười.
“Cậu cứ tiếp xúc nhiều với ông ta rồi sẽ hiểu.” Hình Ninh nắm tay Thẩm Yên, vỗ nhẹ mu bàn tay cô.
Thẩm Yên rất muốn nói chắc cô đã hiểu rồi, hôm thứ sáu vừa rồi đã được lĩnh giáo một lần.
Phùng San San tò mò: “Ông ta điên lắm à?”
“Đúng là dân khoa Văn! Một câu đã chạm đúng mấu chốt vấn đề của Phó tổng Phạm.” Tiền Hạ Phong nghe cách miêu tả này thì thấy quá chuẩn: “Chuẩn luôn, ông ta chính là một lão điên!”
Hình Ninh cũng bất ngờ kích động: “Điên nhất là lần quản lý của bọn tớ định chia thưởng cho bọn tớ, thế mà ông ta không đồng ý.”
Thẩm Yên: ?
Phùng San San: ?
Thẩm Yên: “Thế tức là các cậu không được chia à?”
Tiền Hạ Phong: “Quản lý bọn tớ đã đấu tranh đến cùng, cuối cùng mới giành lại được tiền thưởng cho bọn tớ đó.”
Hình Ninh: “Các cậu có biết mấu chốt nhất là gì không?”
Thẩm Yên và Phùng San San đồng loạt lắc đầu.
Hình Ninh: “Điên nhất là ông ta còn bảo với quản lý của bọn tớ rằng “Cậu nhìn đi, tôi để cơ hội làm người tốt lại cho cậu. Nếu không phải tôi chen ngang thì mấy thực tập sinh này sao biết được là thưởng có thể không chia cho bọn họ chứ.”.”
Thẩm Yên nghe xong liền thấy quen quen: “Có phải ông ta còn nói đây chính là nghệ thuật quản lý không?”
Hình Ninh và Tiền Hạ Phong trừng to mắt: “Đúng đúng đúng!”
Thẩm Yên liền kể lại chuyện nghi ngờ tăng ca hôm thứ sáu, bao gồm cả việc Phạm Minh Húc kéo Chu Hành ra nói chuyện riêng, kết quả nói to quá, bị cô nghe thấy hết.
Phùng San San đã nghe chuyện này hai lần rồi, lập tức phản ứng: “Quản lý kế toán của các cậu, cũng là người mà Tổng giám đốc Lục đưa từ công nghệ Thâm Vũ sang đúng không?”
Hình Ninh nghĩ ngợi rồi nói: “Đúng vậy.”
Tiền Hạ Phong cũng lập tức hiểu ra: “Có khi nào đây là thế lực cũ trong công ty đang chèn ép thế lực mới không?”
Thẩm Yên: “Ông ta cứ luôn miệng nói nghệ thuật quản lý, nhưng mấy chiêu đó thực tập sinh như bọn mình vừa nhìn đã hiểu, rõ ràng là ông ta làm khùng làm điên không.”
“Ai làm khùng làm điên cơ?”
Giọng nói đột ngột vang lên ở cửa, làm mấy người giật nảy mình. Nhìn ra thì thấy là Dư Tân Niên và Lý Hạ Phong.
Họ vốn học cùng Viện Kinh tế và Quản lý với Hình Ninh và Tiền Hạ Phong nên đã quen biết từ trước.
Dư Tân Niên nhìn thấy Phùng San San liền lên tiếng chào hỏi: “Lần trước cậu bảo cậu thi đỗ vào doanh nghiệp nhà nước, tôi còn tưởng chúng ta sẽ không gặp lại nữa.”
Phùng San San: “Thật ra cũng chẳng muốn gặp lại đâu, ai lại muốn đi phỏng vấn suốt chứ.”
Dư Tân Niên: “Chuẩn, chúc mừng chúng ta đều đã tìm được việc.”
Phùng San San cười: “Lão Thẩm nhà tôi vừa muốn đi lại sợ, tôi thì rảnh cũng chẳng có việc gì nên đi cùng để cổ vũ cho cậu ấy.”
“Lão Thẩm?” Sự nghi hoặc của Dư Tân Niên tan biến ngay khi nhìn thấy Thẩm Yên bên cạnh: “Mấy ngày nay tôi đúng là ngày nào cũng gặp lão Thẩm cả.”
Thẩm Yên đột nhiên bị gọi tên, cũng không biết nên đáp thế nào, chỉ nói: “Ừm.”
Dư Tân Niên như chợt nhớ ra điều gì: “Tôi thấy ngày nào buổi trưa cậu cũng ăn cơm với trợ lý Chu hết hả?”
Thẩm Yên tuy không hiểu sao cậu ấy lại đột nhiên nhắc đến chuyện này, nhưng vẫn trả lời: “Ừm, văn phòng bọn tôi có bốn người, chị Giản với chị Mạnh không ăn trưa nên tôi mới ăn cùng trợ lý Chu.”
Phùng San San dường như đã ngửi thấy mùi hóng chuyện: “Trợ lý Chu?”
Hình Ninh giới thiệu với cô ấy: “Trợ lý Chu chắc là người phụ trách văn phòng Tổng giám đốc, anh ấy với Tổng giám đốc Lục là bạn học.”
Phùng San San: “Nếu Tổng giám đốc Lục còn trẻ thế thì trợ lý Chu chắc cũng không lớn tuổi nhỉ?”
Hình Ninh nghĩ nghĩ: “Khoảng 27, 28 thì phải? Tớ cũng không rõ, đoán bừa thôi.”
Phùng San San ngẫm một lúc: “Nghe thì có vẻ hơi già, nhưng hình như cũng chưa đến nỗi.”
Dư Tân Niên ở bên cạnh bỗng buông một câu đầy ẩn ý: “Đàn ông ấy mà, qua 25 tuổi là bắt đầu xuống dốc rồi.”
Lý Hạ Phong nghe vậy liền phản bác: “Cậu đến 25 tuổi thì không sống nữa chắc?”
Dư Tân Niên cười hì hì: “Cậu còn chưa đến 25, gấp cái gì?”
Lý Hạ Phong: …
Phùng San San: …
Thẩm Yên rất muốn phản bác lại Dư Tân Niên, rằng Chu Hành đâu có tệ, nhưng trước mặt nhiều người lạ thế này, cô lại không mở miệng được.
Đúng lúc mọi người đều rơi vào im lặng, cửa phòng lại mở ra.
Lần này, người bước vào thì Thẩm Yên nhận ra, cô khẽ kéo cánh tay Phùng San San: “Cậu ta không vào tập đoàn Lục thị đấy chứ?”
Phùng San San lắc đầu: “Không nghe nói, ngày mai cậu thử tra danh bạ xem có tên cậu ta không?”
Chưa kịp để Thẩm Yên tìm, Dư Tân Niên đã giới thiệu với mọi người: “Dương Minh, hoa khôi của trường, mọi người ai cũng quen hết nhỉ?”
Dương Minh lườm cậu ấy một cái: “Cậu nói cho đàng hoàng chút được không?!”
Dư Tân Niên cười nhăn nhở: “Được được, hoa khôi tuy không vào tập đoàn Lục thị nhưng lại vào Hoa Tín bên cạnh.”
Bên cạnh?
Thẩm Yên đã đi làm được một tuần, nhưng chưa từng nghe nói tòa bên cạnh có công ty Hoa Tín.
Hình Ninh hỏi giúp thắc mắc trong lòng cô.
Dương Minh giải thích: “Tòa nhà cạnh các cậu vốn là của công ty bọn tôi, chỉ là trước giờ chưa sử dụng thôi.”
Hình Ninh: “Các cậu chuyển sang rồi à?”
Dương Minh gật đầu: “Đúng vậy, bình thường ít có cơ hội gặp, tuần này tôi mới chuyển sang.”
Tim Thẩm Yên chợt thắt lại, cô thật sự rất muốn hỏi Chung Thừa có vào Hoa Tín không, mong là cậu ta đừng vào, lỡ ngày nào đó gặp nhau ngay dưới lầu thì khó xử lắm.
Dư Tân Niên: “Nói đến mới nhớ, hình như người trường mình vào Hoa Tín lại không nhiều nhỉ?”
Vừa nghe Dư Tân Niên hỏi, tai Thẩm Yên lập tức vểnh lên.
Dương Minh: “Bên học viện bọn tôi thì không nhiều, nhưng viện công nghệ thông tin thì cũng khá đông.”
Phùng San San ẩn ý hỏi tiếp: “Vậy học viện của cậu, chỉ có mình cậu thôi hả?”
Dương Minh lúc này mới chú ý tới Phùng San San và Thẩm Yên, cô ta nhìn kỹ Thẩm Yên: “Cậu là bạn gái của Chung Thừa à?”
