Phùng San San tức đến mức mũi cũng lệch đi, người này không trả lời câu hỏi của cô ấy thì thôi, lại còn quay sang hỏi Thẩm Yên loại câu hỏi đó nữa.
Mà Thẩm Yên bên cạnh cũng ngẩn ra vì bị hỏi bất ngờ, trong chốc lát quên mất phải phản bác lại.
Cuối cùng vẫn là Phùng San San giúp cô trả lời: “Bạn gái cũ, cảm ơn.”
Thế là đoạn hội thoại trở nên hết sức kỳ quái: Phùng San San hỏi Dương Minh, Dương Minh không đáp mà lại hỏi ngược Thẩm Yên, Thẩm Yên thì cũng không trả lời, để rồi lại đến lượt Phùng San San thay cô trả lời.
Lúc này Dương Minh mới liếc nhìn Phùng San San, chỉ bằng cái liếc mắt ấy thôi cũng đủ khiến Phùng San San tức muốn bùng nổ.
Dường như Dương Minh cũng nhận ra, cô ta liền nói với Phùng San San: “Xin lỗi, trước đây tôi chưa gặp cậu, nhưng tôi từng thấy bạn của cậu đi cùng Chung Thừa đến lớp nên tưởng họ vẫn còn đang quen nhau.”
Giọng điệu của Phùng San San vô cùng khó nghe: “Chia tay lâu rồi, đừng có tung tin bậy nữa.”
Dương Minh thuận theo nhận lỗi: “Xin lỗi, tôi không biết.”
Nhưng Phùng San San cũng không có ý định bỏ qua chuyện này: “Hoa khôi trường chẳng lẽ không biết lý do họ chia tay sao?”
Trên gương mặt Dương Minh thoáng hiện chút lúng túng, nhưng cô ta nhanh chóng lại nở nụ cười, lắc đầu: “Tôi còn không biết hai người họ đã chia tay, làm sao tôi biết được lý do họ chia tay chứ?”
Phùng San San: …
Cô ấy thật sự tức đến nỗi muốn váng cả đầu, lại bị Dương Minh nắm được kẽ hở trong lời nói, sắc mặt vẫn hậm hực khó chịu.
Thẩm Yên sau khi phản ứng lại thì đã bị lời của Dương Minh thuyết phục rồi. Thực ra trước đó cô cũng cảm thấy giữa Chung Thừa với Dương Minh, chắc chắn chỉ là Chung Thừa đơn phương mà thôi. Tuy Chung Thừa từng nói Dương Minh đồng ý giúp cậu ta tìm quan hệ để vào Hoa Tín, nhưng Dương Minh được lợi gì chứ?
Được bạn trai đã có bạn gái? Được một người không mua nổi nhà ở thành phố S?
Ngay cả bản thân cô sau khi chia tay, nghĩ đi nghĩ lại thì ưu điểm duy nhất của Chung Thừa chỉ là có thể giúp cô chiếm chỗ ngồi trong thư viện. Hiển nhiên, Dương Minh sẽ chẳng bao giờ thiếu người giúp chiếm chỗ cho cô ta.
Có lẽ việc Dương Minh giúp Chung Thừa vào Hoa Tín cũng chỉ vì tình bạn cùng lớp, mà Chung Thừa lại tự mình hiểu sai.
Cô kéo nhẹ tay áo Phùng San San, ra hiệu thôi bỏ đi.
Phùng San San vẫn nghẹn một hơi trong lòng, nhưng hôm nay dù gì cũng là buổi tụ tập của cựu sinh viên, cuối cùng cô ấy nén giận nói: “Tốt nhất là vậy. Cậu ta cũng vào Hoa Tín rồi à?”
Dương Minh: “Ừ.”
Bầu không khí căng thẳng lập tức dịu đi nhiều, mọi người còn tưởng khói thuốc súng sắp tan hết thì…
“Vậy lý do chia tay là gì?”
Một giọng hóng hớt đột ngột vang lên.
Dư Tân Niên và Dương Minh cùng khoa nhưng khác lớp, cậu ấy nghĩ mãi mà vẫn không nhớ ra Chung Thừa là ai, trông thế nào.
Phùng San San: !!!
Thẩm Yên: …
Người này đúng là hơi đáng ghét rồi nhỉ?
Phùng San San chỉ cảm thấy bữa ăn này khiến cô ấy vỡ hết ảo tưởng. Trước đó còn nghĩ Dư Tân Niên là người rất tốt, hoàn toàn do hiệu ứng cầu treo* trong buổi phỏng vấn mà thôi. Trong tình huống căng thẳng tột độ, duy nhất có một người quen coi như để trò chuyện, giúp cô ấy giảm bớt căng thẳng, mà quan trọng người đó còn là đối thủ cạnh tranh của cô ấy, có thể làm được đến mức ấy, động lòng cũng là điều bình thường thôi.
[*Hiệu ứng cầu treo là một hiện tượng tâm lý mô tả việc con người có thể nhầm lẫn cảm giác hồi hộp, căng thẳng từ một môi trường k*ch th*ch (như đi qua cầu treo) với cảm giác lãng mạn hoặc hấp dẫn đối với một người ở gần đó]
Cô ấy càng nghĩ cô càng tức, khó chịu nói: “Cậu im miệng đi.”
Dư Tân Niên hình như cũng nhận ra câu hỏi của mình không thích hợp lắm, liền ngoan ngoãn ngậm miệng.
Lúc này lại có mấy nam sinh lần lượt đến, là từ khoa máy tính, đều là lập trình viên, hiện đang làm việc trong các dự án khác nhau của tập đoàn Lục thị, Thẩm Yên thì càng không quen ai cả.
Người đến đủ rồi, bầu không khí cũng dần trở nên sôi nổi. Phòng riêng này vừa có thể ăn lẩu, vừa có bếp nướng thịt, lại còn có thể hát karaoke, mọi người đều ăn uống vui vẻ hết mình.
Ban đầu Thẩm Yên vốn không định uống rượu, nhưng nghe Hình Ninh và Tiền Hạ Phong ở phòng kế toán vừa uống vừa than thở hăng say nên cô cũng uống theo.
Hình Ninh mới uống một chai bia đã bắt đầu phấn khích, thần bí bảo họ ghé lại gần, rồi buôn chuyện: “Mấy cậu có nghe qua chuyện của trợ lý Chu chưa?”
Thẩm Yên lập tức thấy hứng thú: “Chưa.”
“Vừa nãy các cậu nhắc đến trợ lý Chu, tớ đã định hỏi rồi, nhưng mãi không có cơ hội.” Hình Ninh hưng phấn nói: “Các cậu biết tại sao đến giờ anh ấy vẫn chưa có người yêu không?”
Thẩm Yên: “Tớ còn không biết anh ấy chưa có người yêu nữa, lại càng không biết là từ trước đến giờ vẫn độc thân.”
Tiền Hạ Phong ngồi cạnh đoán: “Có phải vì xung quanh anh ấy toàn là người quá giỏi không?”
Thẩm Yên tò mò: “Ý cậu là sao, nói rõ xem nào?”
Tiền Hạ Phong giải thích: “Các cậu có biết trợ lý Chu và Tổng giám đốc Lục là bạn học không?”
“Tớ biết, họ cũng học ở Đại học A, Viện Kinh tế và Quản lý.” Thẩm Yên vừa nói vừa đếm đốt tay: “Họ trên chúng ta đúng bốn khóa, tức là năm họ tốt nghiệp cũng là năm chúng ta nhập học.”
Tiền Hạ Phong: “Đúng đúng, lúc các cậu nhập học, không nghe qua mấy chiến tích lẫy lừng của họ à?”
Thẩm Yên và Phùng San San cùng lắc đầu.
Thẩm Yên còn ngại ngùng không dám nói rằng thật ra cô biết đến tập đoàn Lục thị cũng là từ cậu học sinh giỏi Viện Kinh tế và Quản lý mà Sài Nhã thích.
Tiền Hạ Phong bắt đầu kể: “Nghe nói ký túc xá của bọn họ gồm 4 người, khi còn học đại học đã tự khởi nghiệp lập nên công nghệ Thâm Vũ, các cậu chưa nghe chuyện này hả? Người sáng lập công nghệ Thâm Vũ chính là bốn sinh viên Đại học A đó, tớ nhớ chuyện này cũng khá nổi tiếng mà.”
Thẩm Yên và Phùng San San trước đó đúng là không biết, chắc do khác ngành nên họ không để ý.
Tiền Hạ Phong nói tiếp: “Đến lúc tốt nghiệp, ngoài trợ lý Chu và Tổng giám đốc Lục ra, hai người bạn cùng phòng còn lại, nghe nói một người phải về kế thừa bệnh viện gia đình, một người thì định về ăn bám. Đúng lúc nhà Tổng giám đốc Lục muốn anh ấy kế thừa tập đoàn Lục thị, nên họ bàn bạc để tập đoàn Lục thị thu mua công nghệ Thâm Vũ, nhờ vậy Lục thị cũng kịp thời nắm bắt được làn sóng công nghệ Internet.”
Với chút kiến thức ít ỏi về luật công ty, Thẩm Yên hỏi: “Vậy chẳng phải trợ lý Chu từ cổ đông biến thành nhân viên làm thuê hả?”
Tiền Hạ Phong: “Kế hoạch thu mua cụ thể thế nào thì bọn tớ chưa điều tra được, nhưng anh ấy chịu làm trợ lý cho Tổng giám đốc Lục thì chắc chắn cũng không thiệt thòi đâu nhỉ?”
Thẩm Yên thấy Tiền Hạ Phong nói có lý, liền quay sang nhìn Hình Ninh: “Vậy thì tại sao anh ấy vẫn độc thân mãi thế?”
Hình Ninh chớp mắt với cô: “Không biết đâu, phải hỏi cậu đấy.”
Thẩm Yên: ?
Hình Ninh: “Cậu đã vào phòng Tổng giám đốc cả tuần rồi mà! Ngày nào cũng kề vai sát cánh với trợ lý Chu! Không nhận ra được gì sao?”
Thẩm Yên nghĩ kỹ lại, ngoài chuyện buổi sáng ngày đầu tiên trên đường đi làm anh ta chủ động bắt chuyện có hơi kỳ lạ thì mọi thứ đều rất bình thường mà?
Cô đoán: “Chẳng lẽ là do ngày nào anh ta cũng làm theo chế độ 996 quá vất vả, không có thời gian yêu đương?”
Ngay cả một thực tập sinh mới đi làm một tuần như Thẩm Yên cũng nhận ra, Phó tổng Phạm không mấy tôn trọng Tổng giám đốc Lục và phe của Tổng giám đốc Lục, rất hay bày đặt ra oai. Mâu thuẫn giữa họ chắc chắn gay gắt, mà Chu Hành là thân tín của Tổng giám đốc Lục, vị trí của anh ta trong tập đoàn Lục thị chắc chắn cũng chẳng dễ dàng.
Hình Ninh: “Cũng có thể, nhưng tớ nghe nói là hồi đại học anh ấy cũng chưa từng yêu ai.”
Phùng San San dịch lại: “Ý là đến giờ anh ấy vẫn độc thân chính hiệu?”
Hình Ninh gật đầu.
Thẩm Yên kinh ngạc vô cùng, đối với khả năng hóng hớt của đồng nghiệp càng mở mang hơn: “Sao biết được cả chuyện này thế?!”
Hình Ninh làm ra vẻ thần bí: “Trong công ty chúng ta không có bí mật nào cả.”
Thấy mặt Thẩm Yên đầy kinh ngạc, Tiền Hạ Phong giải thích: “Giám đốc của bọn tớ hình như cũng khá thân với trợ lý Chu, trong lúc giám đốc bọn tớ trêu trợ lý Chu thì bị bọn tớ tình cờ nghe lỏm được.”
Phùng San San tổng hợp lại thông tin: “Nhưng theo như cậu nói, lúc công nghệ Thâm Vũ bị thu mua, theo lý thuyết mà nói thì anh ấy phải nhận được rất nhiều tiền. Giờ công việc có thể vất vả, nhưng lương chắc chắn không thấp, ngoại hình cũng ổn, lại cao ráo, sao lại không có bạn gái được chứ?”
Câu hỏi này khiến cả đám rơi vào im lặng.
“Chẳng lẽ, anh ấy và Tổng giám đốc Lục…?”
Sherlock Holmes từng nói, khi đã loại bỏ tất cả những khả năng có thể, dù còn lại là điều không thể thì cũng chỉ có thể là sự thật.
Thẩm Yên vừa thốt ra câu này liền cảm thấy mình đã phạm sai lầm, có phải cô không nên bịa đặt sau lưng người khác, nhất là Chu Hành lại còn khá quan tâm giúp đỡ cô trong công việc. “Không không, tớ nói bậy thôi.”
Tiền Hạ Phong bị câu đó của Thẩm Yên làm cho thức tỉnh, liền vỗ đùi: “Chuẩn rồi còn gì nữa!”
Thẩm Yên hoảng hồn tỉnh cả rượu: “Chuẩn cái gì cơ?”
Tiền Hạ Phong nói: “Lúc nãy cậu chẳng phải đã hỏi tớ rằng trợ lý Chu từ cổ đông biến thành nhân viên làm thuê là vì gì sao?”
Thẩm Yên thuận theo suy nghĩ của cô ấy: “…Vì tình yêu?”
Tiền Hạ Phong ăn ý lập tức giơ tay đập tay với cô.
Nói xong, Thẩm Yên chỉ muốn lấy tay bịt chặt miệng mình lại, sao lại không kiểm soát nổi cái miệng thúi này cơ chứ.
Phùng San San không nhịn được liếc nhìn họ mấy lần, từ khi nghe Dư Tân Niên nói Thẩm Yên thường xuyên ăn cùng Chu Hành, cô ấy vẫn luôn âm thầm đánh giá mức độ hợp đôi giữa Chu Hành và Thẩm Yên.
Kết quả là bọn họ lại đoán thẳng sang hướng Chu Hành là gay.
Hình Ninh: “Nói mới nhớ, nghe đồn lần trước khi Tổng giám đốc Lục từ chối cô công chúa của Hoa Tín, anh ấy nói là mình đã có bạn gái rồi đó.”
Thẩm Yên quay đầu nhìn Dương Minh, lúc này đang cầm mic hát cùng Lý Hạ Phong rồi hạ giọng hỏi: “Công chúa của Hoa Tín? Là Dương Minh hả?”
Hình Ninh xua tay: “Lúc đó cậu chưa vào công ty nên không biết, là công chúa thật cơ.”
Thẩm Yên vẫn mơ hồ, ngược lại Phùng San San đã phản ứng kịp: “Dương Minh chỉ là họ hàng xa của Hoa Tín thôi.”
Hình Ninh: “Đúng, lúc đó người thực tập trong phòng Tổng giám đốc là cô con gái thứ hai của Chủ tịch Hoa Tín, vì Tổng giám đốc Lục nên mới đến đó làm. Tổng cộng làm được khoảng hai tháng, chắc cuối cùng bị Tổng giám đốc Lục từ chối, nghe nói còn khóc lóc chạy ra từ văn phòng Tổng giám đốc Lục. Có đồng nghiệp hỏi thì cô ta tức giận nói không ai nói với cô ta rằng Tổng giám đốc Lục đã có bạn gái rồi.”
Nghe Hình Ninh kể vậy, Tiền Hạ Phong cũng nhớ ra: “Lão Thẩm, chưa ai nói với cậu hết hả, trước khi cậu đến, phòng Tổng giám đốc từng bị nhét vào rất nhiều con ông cháu cha đó.”
Thẩm Yên nghe xong cảm thấy có lỗi, bởi chính cô cũng là đi cửa sau mới vào được, cô thấy áy náy khi nghe Tiền Hạ Phong gọi mình một tiếng “lão Thẩm”.
Tiền Hạ Phong nói tiếp: “Nghe nói những người được đưa vào làm đều là vì Tổng giám đốc Lục cả.”
Hình Ninh: “Đúng thế, có lẽ phòng nhân sự cũng chịu hết nổi, nên năm nay mới tuyển một thực tập sinh đàng hoàng.”
Thẩm Yên lại nhớ đến ngày đầu tiên đi làm, Chu Hành còn đặc biệt dẫn cô vào văn phòng Tổng giám đốc Lục, chẳng lẽ là muốn xem cô có ý gì với Tổng giám đốc Lục không hả?
Không đến mức thế chứ?
Cô lại kéo câu chuyện về chủ đề cũ: “Vậy nếu Tổng giám đốc Lục không độc thân, tại sao trợ lý Chu vẫn còn độc thân chứ?”
Tiền Hạ Phong chỉ có thể tiếp tục bịa: “Chỉ có thể nói là trợ lý Chu thực ra không hề độc thân.”
Hình Ninh cũng bị thuyết phục: “Lão Thẩm, cậu ngày nào cũng tiếp xúc với Tổng giám đốc Lục, cậu nói xem Tổng giám đốc Lục có bạn gái chưa?”
Thẩm Yên không dám bịa nữa, vội kéo họ về: “Sau này mỗi ngày tớ sẽ quan sát kỹ, nhất định phải moi ra bạn gái của Tổng giám đốc Lục là ai.”
Cô thầm nghĩ: để đập tan tin đồn về trợ lý Chu, cô đúng là nỗ lực quá trời.
Hình Ninh: “Hay đấy, có người quen trong phòng Tổng giám đốc đúng là tốt thật.”
Tiền Hạ Phong cũng tán đồng.
Bốn người họ ngồi một góc tám chuyện công ty rất sôi nổi, trong khi nhóm bên kia hát hò cũng cực kỳ vui vẻ. Thậm chí còn gọi nhân viên phục vụ mang xúc xắc đến, bắt đầu chơi trò chơi.
“Lão Thẩm, lão Hình, cùng uống rượu đi nào!” Dư Tân Niên cầm micro đứng trên sân khấu, gọi nhóm người của Thẩm Yên.
Dương Minh cũng để ý thấy bốn người họ ngồi chiếm một góc phòng, cách khá xa: “Hay là chúng ta đông thế này thì cùng chơi trò “Sự thật hay mạo hiểm” đi?”
Đây chính là lý do Thẩm Yên không thích tham gia tụ tập, cô thật sự rất sợ phải chơi mấy trò này với những người không quá thân.
Phùng San San tất nhiên hiểu Thẩm Yên không muốn, liền nói: “Không chơi nổi đâu, uống nhiều quá rồi.”
Có một nam sinh la lên: “Uống nhiều mới vui chứ!”
Ban đầu Dương Minh cũng không tin câu nói của Phùng San San, cho đến khi đi lại gần, thấy bên chỗ họ để hẳn một thùng bia rỗng.
Dương Minh kinh ngạc: “Bốn người các cậu uống hết 18 chai bia rồi hả?!”
Câu này vừa dứt, Dư Tân Niên lập tức cầm mic chạy lại, đếm số vỏ chai quanh đó: “…17, 18, trên bàn còn hai chai nữa, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được!”
