Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 22



Vừa tự kiểm điểm xong, Thẩm Yên lại được Chu Hành giao cho nhiệm vụ thứ hai. Anh bảo cô liên hệ với anh Trình, hai tiếng nữa sắp xếp xe đến sân bay đón họ.

Thẩm Yên thề lần này nhất định phải làm thật tốt!

Cô lập tức trả lời “Ok”, rồi vội vàng chạy đến bên bàn làm việc của Trình Vinh: “Anh Trình, trợ lý Chu nhờ em liên hệ với anh, sắp xếp xe đến sân bay đón anh ấy và Tổng giám đốc Lục.”

Trình Vinh hơi ngạc nhiên: “Bây giờ hả?”

Thẩm Yên khẳng định chắc nịch: “Đúng ạ, ngay bây giờ.”

Trình Vinh thấy lạ: “Sao hôm nay lại nhớ đến việc bảo công ty sắp xe thế?”

Thẩm Yên hiển nhiên không trả lời được câu hỏi này. Cô đứng cạnh bàn làm việc của anh Trình một lúc, trong lòng lo lắng không biết có phải việc điều xe có khó khăn gì không.

“Có phải hiện giờ không có xe nào trống không? Hay là bây giờ đi thì sẽ không kịp ạ?” Thẩm Yên khẩn trương hỏi.

Trình Vinh vội xua tay: “Kịp, kịp mà, anh gọi tài xế ngay đây.”

“Vậy thì tốt quá.”

Thấy anh Trình nhấc máy gọi cho tài xế, sắp xếp xe đi sân bay, Thẩm Yên mới yên tâm quay lại bàn làm việc của mình.

Trình Vinh gọi xong, thấy cô đã về chỗ, lại gọi với theo: “Tiểu Thẩm, lát nữa anh sẽ gửi biển số xe và số điện thoại tài xế cho em, em nhớ điền một tờ phiếu điều xe nhé.”

Thẩm Yên: “Phiếu điều xe ạ?”

Trình Vinh: “Đúng vậy, anh sẽ gửi cho em, điền đầy đủ thông tin rồi in ra, cần có chữ ký của em trợ lý Chu và cả Phó tổng Phạm nữa.”

Thẩm Yên giơ tay làm một ký hiệu “OK”, tỏ ý đã hiểu.

Sau khi nhận được mẫu phiếu điều xe anh Trình gửi, Thẩm Yên cẩn thận điền đầy đủ thông tin vào. Điền xong, cô nhấn nút in, rồi đứng dậy đến máy in lấy tờ giấy vừa in ra.

Trên đường quay lại bàn, đi ngang qua chỗ làm việc của Giản Hồng, Thẩm Yên tò mò dừng lại hỏi: “Chị Giản, công ty mình nghiêm ngặt vậy luôn hả? Tổng giám đốc Lục mà cũng không có xe riêng và tài xế riêng hay sao chị?”

Nghe câu hỏi này, Giản Hồng ngẩng đầu nhìn quanh, xác nhận trong văn phòng không có ai “không nên có mặt”, rồi còn cẩn thận đứng dậy khóa cửa lại. Sau đó, trong ánh mắt đầy hiếu kỳ của Thẩm Yên, cô ấy mới trả lời: “Lẽ ra là phải có.”

Thẩm Yên: ?

Thấy vẻ mặt trong sáng của Thẩm Yên rõ ràng là không hiểu, Giản Hồng bèn nói lại lần nữa: “Theo lý mà nói thì Tổng giám đốc Lục đáng lẽ phải có xe riêng và tài xế riêng.”

Thẩm Yên thử nói tiếp: “Nhưng anh ấy lại không có…?”

Giản Hồng gật đầu: “Hiểu ra rồi chứ?”

Thẩm Yên lắc đầu: “Chưa ạ.”

Giản Hồng: …

“Thôi nào, em nói chuyện kiểu úp úp mở mở với con bé làm gì.” Mạnh Cốc Lan thấy vậy, không nhịn được chen vào, rồi quay sang nói với Thẩm Yên: “Tiểu Thẩm, em chắc cũng cảm nhận ra  công ty mình ngầm có sóng ngầm chứ?”

Thẩm Yên gật đầu. Chuyện này cô quả thật nhìn ra được, cũng đã nghe ra từ lời của Hình Ninh và Tiền Hạ Phong hôm nọ.

“Đám lão già trong hội đồng quản trị vô cùng bất mãn đối với việc Tổng giám đốc Lục mua lại công nghệ Thâm Vũ, muốn thay đổi phương hướng phát triển của Tập đoàn Lục thị. Vì thế, năm nào bọn họ cũng cử bên kiểm toán thứ ba đến bám dính ở đây để kiểm toán, ngoài miệng thì nói là để xây dựng chế độ kiểm soát nội bộ cho công ty, nhưng thực chất là muốn bới móc lỗi lầm của Tổng giám đốc Lục, để Chủ tịch có cớ thay anh ấy.”

Thẩm Yên cảm nhận được: “Vậy Phó tổng Phạm chính là đại diện của mấy lão già trong hội đồng quản trị nhỉ?”

Mạnh Cốc Lan khẳng định suy đoán của Thẩm Yên: “Đúng, hai bộ phận mà ông ta quản lý là văn phòng Tổng giám đốc và kế toán, người phụ trách đều là người thân tín của Tổng giám đốc Lục, ông ta chính là được cử đến để giám sát bọn họ.”

Thẩm Yên bỗng thấy có chút sợ hãi: “Vậy sáng nay ông ta khen em trong nhóm, chẳng lẽ là…?” Muốn mua chuộc cô sao?

Mạnh Cốc Lan “chậc” một tiếng: “Khó nói lắm, cứ xem thử ông ta có động thái gì khác không.”

Thẩm Yên hoảng hốt: “Nếu thật sự có thì…?”

Cô chỉ muốn yên ổn đi làm, hoàn toàn không muốn bị cuốn vào những cuộc đấu đá này.

Mạnh Cốc Lan vỗ vai cô an ủi: “Chị với Giản Hồng, còn cả anh Trình, đều là người đã theo cựu Tổng giám đốc Lục nhiều năm, đương nhiên sẽ đứng về phía ông ấy. Nhưng em còn trẻ, em có thể chọn lập trường cho riêng mình, tất nhiên cũng có thể không chọn.”

Giản Hồng cũng tán đồng câu cuối của Mạnh Cốc Lan: “Bọn chị thì không còn cách nào khác, đã bị dán nhãn cả rồi. Dù sao cũng chỉ là đi làm thuê kiếm miếng cơm ăn, lương được trả đúng hạn, bảo hiểm xã hội đóng đầy đủ, còn bên trên thế nào thì liên quan gì đến chúng ta đâu.”

Thẩm Yên cũng rất đồng tình với những lời này, gật đầu: “Dạ, em chỉ muốn làm một công việc ổn định, không quá vất vả thôi.”

Mạnh Cốc Lan trấn an cô: “Đừng lo, nếu Phó tổng Phạm làm khó em hoặc nói gì với em thì cứ thuận theo ông ta. Sau đó em có thể nói lại với trợ lý Chu, như vậy sẽ không phải đắc tội với bên nào cả.”

Thẩm Yên nghe xong lời nói của Mạnh Cốc Lan và Giản Hồng, cảm thấy có ích rất nhiều.

Cô chẳng biết báo đáp thế nào, nghĩ hôm nay là thứ tư, bèn quyết định chơi lớn một lần, mời cả văn phòng ăn gà rán.

Nói làm là làm, giao đồ ăn từ quán gà rán cũng rất nhanh, nửa tiếng sau, mấy hộp gà rán và coca đã xuất hiện trong văn phòng.

Thẩm Yên còn cố ý gọi thêm nhiều hơn một chút, cô muốn nhân dịp hôm nay Lục Du và Chu Hành không có ở văn phòng, mời hai người bạn mới quen là Hình Ninh và Tiền Hạ Phong cùng đến ăn gà rán.

Cô liền gọi Hình Ninh và Tiền Hạ Phong trong nhóm “Nhóm trao đổi nghiệp vụ 5.0”, bảo họ lên tầng 19.

Hình Ninh và Tiền Hạ Phong chắc cũng không bận gì, vừa nghe Thẩm Yên gọi, họ liền đi thang máy lên.

Phía trước văn phòng Tổng giám đốc có một chỗ ngồi bỏ trống, để tiện lợi, bình thường khi gọi trà chiều về, họ sẽ không đặt vào phòng trà mà để trên chỗ ngồi trống đó.

Hình Ninh và Tiền Hạ Phong vừa bước vào văn phòng đã thấy gà rán mà Thẩm Yên gọi đến.

Thấy họ đến, Thẩm Yên định đứng dậy mời họ ăn gà rán, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì ở cửa văn phòng đã xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

“Chào Phó tổng Phạm.” Ba người họ đồng loạt đứng ở cửa, chào Phạm Minh Húc.

Phạm Minh Húc liếc nhìn Hình Ninh và Tiền Hạ Phong, rồi lại nhìn cuốn sổ tay trong tay Hình Ninh.

Hình Ninh vội vàng giải thích: “Bọn em lên tìm Thẩm Yên, có chút việc về báo khoản muốn hỏi.”

Phạm Minh Húc gật đầu, không nói thêm gì, đi thẳng về phía bàn làm việc của Trình Vinh.

Hình Ninh và Tiền Hạ Phong đứng đó, ăn cũng không được, mà không ăn thì cũng chẳng xong. Đợi một lúc, thấy Phạm Minh Húc vẫn ở chỗ Trình Vinh, chưa có ý định rời đi, Thẩm Yên liền khẽ gợi ý: “Hay là… hai cậu xuống trước đi, lát nữa ông ta đi rồi, tớ lại gọi hai cậu lên?”

Hình Ninh thấy ý kiến này rất hay, liếc mắt nhìn Tiền Hạ Phong, hai người lập tức hiểu nhau, cùng nhau xuống dưới.

May mà khi Hình Ninh vừa lên, trên tay có cầm một cuốn sổ, coi như là bằng chứng hợp lý cho sự xuất hiện của họ ở văn phòng Tổng giám đốc.

Thẩm Yên lặng lẽ ghi nhớ, sau này nếu có đi la cà sang văn phòng khác để trốn việc thì nhất định cũng phải nhớ mang theo sổ tay.

Phạm Minh Húc nói chuyện xong với Trình Vinh liền rời đi.

Thấy ông ta ra khỏi văn phòng, Thẩm Yên còn cố ý giả vờ đi vệ sinh, thực ra là để quan sát động tĩnh. Nhìn thấy Phạm Minh Húc đã bước vào thang máy, cô mới nhắn tin cho Hình Ninh và Tiền Hạ Phong, báo tình trạng đáng báo động đã bị hủy bỏ.

Rất nhanh, Hình Ninh và Tiền Hạ Phong được triệu hồi lại lên văn phòng Tổng giám đốc.

Lần này, cuối cùng họ cũng đeo găng tay, bắt đầu ăn gà rán.

Trong lúc ba người vừa ăn gà rán vừa uống coca, vui vẻ tận hưởng giờ trà chiều, thì Phạm Minh Húc lại một lần nữa xuất hiện trước cửa văn phòng Tổng giám đốc.

Thẩm Yên: …

Hình Ninh: …

Tiền Hạ Phong: …

Đến cả Phạm Minh Húc, khi ánh mắt chạm phải Hình Ninh, cũng: …

Thẩm Yên sợ đến mức hồn vía bay mất, gà rán cầm trong tay cũng không biết nên giấu đi đâu. Sao lại có chuyện xấu hổ đến vậy chứ!

Rõ ràng hôm qua cô còn thề rằng tuần này sẽ không chửi Phạm Minh Húc nữa kia mà.

Đúng lúc ấy, Hình Ninh cứng đầu mở miệng: “Phó tổng Phạm, ông có muốn ăn gà rán không?”

Nói xong, cô ấy còn đưa thẳng thùng gà rán đến trước mặt Phạm Minh Húc, chân thành mời ông ta cùng dùng bữa trà chiều.

Phạm Minh Húc sững người, lời trách cứ vốn định thốt ra cũng nghẹn lại, có cảm giác như bị chặn đường phản công. Ông ta ngượng ngùng cười cười: “Thôi, các cô ăn đi, tôi mỡ máu cao, không ăn được.”

Nói rồi, ông ta lại đi thẳng về phía bàn làm việc của Trình Vinh.

Thẩm Yên, Hình Ninh và Tiền Hạ Phong nhìn nhau, Thẩm Yên một lần nữa không nhịn được giơ ngón tay cái khen Hình Ninh.

Hình Ninh quả thật ứng biến quá nhanh, vừa rồi Thẩm Yên còn trông thấy rõ sự lúng túng thoáng hiện trên mặt Phạm Minh Húc. Đó thế mà lại là… Phạm Minh Húc!

Phạm Minh Húc mãi đến khi nói chuyện xong với Trình Vinh, rời khỏi văn phòng, cũng không hề liếc nhìn ba người họ và mấy miếng gà rán trong tay bọn họ.

Ông ta vừa đi, trong văn phòng lập tức nổ ra một trận cười lớn.

“A Ninh, cậu đúng là lợi hại quá!!”

Hình Ninh nổi cả da gà: “Thôi đi, câu đó vừa thốt ra là tớ hối hận ngay, thật sự chỉ là buột miệng thôi.”

Tiền Hạ Phong: “Lần đầu tiên tớ thấy vẻ mặt lúng túng của Phó tổng Phạm đó.”

“Chị cũng vậy.” Giản Hồng cũng nhập hội, góp lời: “Trước kia mà bị ông ta bắt gặp đang trốn việc, ít nhiều gì cũng phải nghe ông ta dạy dỗ đôi câu.”

Mạnh Cốc Lan cũng đi lại gần: “Thực ra thì ăn chút đồ ăn buổi trà chiều thì có gì đâu, quá là bình thường.”

Câu nói của Mạnh Cốc Lan như đánh thức Thẩm Yên: đúng vậy, công việc đã vất vả thế này, gọi vài hộp gà rán làm chút trà chiều có sao đâu? Công ty mà biết điều một chút thì đáng lẽ phải chủ động lo trà chiều cho nhân viên, đằng này còn bắt họ tự trả tiền nữa.

“Mấy cô bé này là bạn của Tiểu Thẩm hả?” Mạnh Cốc Lan bước tới, lấy một miếng cánh gà, vừa ăn vừa trò chuyện với đám Hình Ninh.

Hình Ninh đáp: “Dạ, bọn em là thực tập sinh vào đợt tuyển dụng mùa thu năm ngoái, giờ đang thực tập ở phòng kế toán ạ.”

Mạnh Cốc Lan đã hiểu: “Thảo nào chị chưa từng gặp em, phòng kế toán chắc khá bận nhỉ.”

Hình Ninh gật gù đồng tình: “Rất bận luôn ạ! Nhất là đầu tháng với cuối tháng, mấy ngày này tạm ổn hơn một chút.”

Mạnh Cốc Lan trêu: “Sao Giám đốc Tiền lại vắt kiệt sức thực tập sinh thế này”

Hình Ninh nói đỡ cho Giám đốc Tiền: “Giám đốc Tiền cũng bận lắm, em thường thấy ông ấy còn gửi nội dung trên mạng nội bộ cho tụi em lúc tám, chín giờ tối.”

Các chị các em vừa ăn vừa nói chuyện, chưa nói hết câu thì Phó tổng Phạm lại bước vào.

Mạnh Cốc Lan nhìn ông ta ở cửa, trêu: “Phó tổng Phạm, anh vào mấy lượt rồi, muốn ăn gà rán thì nói thẳng, không ăn là hết đấy.”

Phạm Minh Húc lại nhấn mạnh: “…Tôi không ăn được.”

Mạnh Cốc Lan tiếp tục: “Không ăn được nghĩa là muốn ăn nhưng không thể ăn phải không?”

Phạm Minh Húc im lặng.

“Tôi không đến tìm cô, tôi tìm Tiểu Thẩm.” Ông ta nói.

Thẩm Yên bị gọi bất ngờ, ngơ ngác: “?”

Phạm Minh Húc: “Tiểu Thẩm, cô đi với tôi đến Bộ công thương họp.”

Thẩm Yên: “Dạ? Bây giờ á?”

Phạm Minh Húc: “Đúng thế, cô biết lái xe không?”

Thẩm Yên vội lắc đầu: “Tôi không biết.”

Phạm Minh Húc không tin: “Sao lại có sinh viên đại học mà không biết lái xe được chứ?”

Ông ta quay sang nhìn Giản Hồng: “Tiểu Giản, cô rảnh không?”

Giản Hồng gật đầu, nhưng Phạm Minh Húc suy nghĩ một lúc rồi lại vòng qua, đến tìm Trình Vinh: “Lão Trình, anh chở bọn tôi đến Bộ công thương nhé.”

Trình Vinh: “?”

Phạm Minh Húc bổ sung: “Lái xe của tôi.”

Lúc này Trình Vinh mới yên tâm: “Dạ, Phó tổng Phạm.” Sao có thể để xe riêng phục vụ công việc mà phải lỗ tiền xăng chứ.

Khi Phạm Minh Húc hỏi Giản Hồng, Thẩm Yên còn thở phào, tưởng ông ta đã bỏ ý định rủ cô đi họp.

Ai ngờ, khi Phạm Minh Húc dẫn Trình Vinh ra đến cửa phòng, ông ta lại gọi Thẩm Yên: “Tiểu Thẩm, cô đem theo một cuốn sổ tay rồi đi cùng luôn nhé.”

Thẩm Yên không ngờ những kinh nghiệm cô vừa học được từ Mạnh Cốc Lan và Giản Hồng lại phát huy tác dụng nhanh như vậy.

Cô cầm sổ tay, lấy bút và theo Phạm Minh Húc cùng Trình Vinh xuống lầu.

Trong lúc chờ thang máy, tranh thủ lúc Phạm Minh Húc không chú ý, Thẩm Yên vội nhắn tin cho Chu Hành, báo rằng Phạm Minh Húc gọi cô cùng đi họp tại Bộ công thương. Cô làm theo lời khuyên của Mạnh Cốc Lan và Giản Hồng, kịp thời báo cáo với trợ lý Chu.

Nhưng vừa gửi xong, cô mới chợt nhớ ra: giờ này Chu Hành chắc vẫn đang ở trên máy bay.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...